Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8
8

❊ ❊ ❊

Tôi đọc xong “Cô gái bồ công anh” trong chưa đến một đêm. Do “cơ địa” nên tôi xây xẩm mặt mày đến mấy lần, nhưng nội dung truyện thật đáng đọc. Cũng chẳng có gì bất ngờ khi cả hai mẹ con đều tình cờ khuyên người khác nên đọc cuốn sách.

Từ hôm thủ phạm đến tiệm, Shioriko tuyệt nhiên không nhắc đến Cô gái bồ công anh. Rõ ràng cô đang cố tình tránh né chủ đề này. Sau khi biết được đây là cuốn sách mẹ tặng cha mình, cảm xúc trong cô bây giờ chắc hắn rất rối bời.

Quyển sách được người mẹ gửi gắm đến người cha, sau đó đến tay cô con gái, và bây giờ, đến phiên tôi mượn về đọc. Hiện tại, chưa thấy cô nhắc nhở gì về việc trả lại cuốn sách, nên có lẽ tạm thời tôi sẽ giữ nó vậy.

... Không hiểu sao ông có ấn tượng mạnh mẽ rằng, nàng vừa rời quá khứ để đến xuất hiện trước mắt ông.

Câu văn ở đoạn mở đầu cứ luẩn quẩn trong tâm trí tôi. Giả sử, trải qua bao năm tháng, nhìn thấy hai mẹ con giống nhau như hai giọt nước này rồi có ấn tượng như thế thì cũng chẳng có gì là lạ. Nếu cô con gái chỉ được mỗi vẻ ngoài xinh đẹp, người ta sẽ chỉ nhớ về cô một chút rồi thôi. Nhưng nếu người mẹ là một phụ nữ khiến ta phải dè chừng, ta sẽ có cảm giác cô con gái cũng đáng sợ như vậy chăng?

Buổi chiều ngày hôm sau, tôi đến tiệm sách Hitori ở Tsujido.

Đó là một tiệm sách nhỏ nằm gần thư viện thành phố, trông hao hao tiệm sách cũ Biblia. Bên trong không có khách nào, ông chủ tiệm tóc bạc đang bày sách lên kệ quay sang liếc nhìn tôi.

“Cậu đến đây làm gì?”

Ông cố tình trưng ra cái bìa Cô gái bồ công anh.

“Là cuốn bunko đó phải không ạ?”

Inoue không trả lời.

Hôm qua, thủ phạm đã cùng Takino đến cảnh sát khai báo, quyển Cobalt bunko cũng được trao trả cho cửa tiệm này. Takino bảo, tuy lấy trộm cuốn sách nhưng anh khách đã trả lại và thành khẩn hối lỗi nên có lẽ không phải chịu mức phạt quá nghiêm khắc.

“Tôi không rảnh để nói chuyện phiếm với cậu. Không có việc gì thì về đi.”

“Bác có thể trả lại quyển Cô gái bồ công anh bác lấy ở Biblia không ạ?”

Vụ việc lần này dính dáng đến tận ba cuốn Cô gái bồ công anh. Quyển thứ nhất ngày trước được bán ở Biblia, sau đó phiêu bạt sang Takino và giờ xuất hiện trên kệ của Hitori. Quyển thứ hai là di vật của cha Shioriko, hiện tôi đang mượn đọc. Quyển còn lại do Shioriko tự mua và bị Inoue cầm đi mất.

Inoue đi lướt qua tôi rồi bước vào bên trong quầy thu ngân cạnh cửa. Chỗ tính tiền của tiệm sách này đặt sát lối ra vào.

“Đây, đem đi đi!”

Ông ta chìa ra cuốn Cô gái bồ công anh bọc giấy sáp, bộ dạng không có vẻ gì hối hận vì đã nghi ngờ oan sai cho Shioriko.

“Sao bác lại biết tên cháu?”

Tôi hỏi lúc nhận lấy cuốn sách, ông chủ tiệm bỗng khựng lại. Rốt cuộc, câu hỏi đó của tôi vẫn chưa được giải đáp. Inoue nhìn quanh tiệm dù ngoài chúng tôi chẳng có ai khác, rồi nhoài người về phía tôi.

“Cậu gặp Shinokawa Chieko bao giờ chưa?”

“Dạ chưa ạ.”

“Cũng chưa từng liên lạc qua điện thoại hay email đúng không?”

“Vâng.” Tôi bối rối gật đầu. “Cháu nghĩ, không ai biết mẹ Shioriko hiện đang ở đâu cả. Tầm mười năm nay, bà cũng không liên lạc với gia đình.”

“Ha!” Inoue khịt mũi cười nhạo báng. “Cậu thực sự tin chuyện đó à?”

“Ý bác là sao?”

“Đứa con gái thuê cậu vẫn liên lạc với mẹ nó suốt đấy. Cái gì mà mất liên lạc cơ chứ, diễn trò cả thôi.”

“Hả? Không có chuyện đó đâu. Không thể.”

Tôi nói chắc như đinh đóng buộc. Tôi không biết trong quá khứ, giữa ông già Inoue và Shinokawa Chieko đã xảy ra khúc mắc gì, nhưng đến mức này thì gần chạm ngưỡng hoang đường rồi. Những hành động và lời nói của Shioriko từ trước đến giờ có phải diễn hay không, người luôn ở bên cạnh cô như tôi là rõ ràng nhất.

“Vậy sao?” Inoue lúi húi mở ngăn kéo lấy một tấm thiệp trắng be bé, chìa cho tôi. “Đọc đi!”

Xem chừng ông không định giải thích thêm, nên chẳng còn cách nào khác, tôi đành cầm lấy. Đó là một tấm thiệp Giáng sinh gấp đôi, làm từ giấy Nhật khá dày. Tôi trố mắt khi trông thấy tên người gửi ở mặt sau.

Shinokawa Chieko.

“Tôi rất ghét người đàn bà đó, nhưng dù gì cũng là mối thân tình ngày trước. Thỉnh thoảng lại có thư của cô ta chuyển tới đây như vậy.

“Nhưng... bà ấy không hề liên lạc với gia đình...”

“Vậy nên tôi mới bảo đó là nói dối. Đọc nội dung bên trong đi.”

Tôi chậm rãi mở ra. Thiệp in hình một tòa kiến trúc trông cổ vẻ là nhà thờ bằng mực nhạt, nửa dưới ghi vài dòng ngắn gọn bằng mực xanh. Nét chữ giống của Shioriko như đúc khiến tôi không khỏi bất ngờ.

Gửi anh Taichiro Inoue,

Ở đó còn lạnh lắm nhỉ.

Khi nào gặp con gái tôi, anh đừng dọa nạt nó nữa nhé.

Cả cậu Gora Daisuke hiện đang làm việc ở tiệm cũng vậy, có vẻ là người đàng hoàng nên mong anh hòa thuận với cậu ấy.

Mà hình như cậu ấy không đọc được sách thì phải.

Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Làm thế nào bà lại biết tên tôi? Không, điều đó chỉ cần cố gắng tìm hiểu một chút là ra. Vấn đề ở chỗ, tại sao đến cả “cơ địa” của tôi bà cũng biết? Tất nhiên, tôi nhớ mình không hề đem chuyện này ra kể lung tung với người khác. Ngoài mẹ tôi, họ hàng, bạn bè, và người quen lâu ngày thì chỉ có Shioriko mà thôi.

Lẽ nào...

Không thể có chuyện đó được, chắc chắn là vậy.

“Tốt nhất cậu đừng mất cảnh giác với mẹ con nhà đấy.” Inoue hạ giọng thì thầm như sợ bị nghe lén. “Chẳng may để hai mẹ con họ nắm thóp thì sẽ gặp nhiều tai bay vạ gió. Tôi khuyên cậu như vậy.”

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.