Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6
6

❊ ❊ ❊

Dù cuộc gọi đã kết thúc, nhưng giọng nói cao vút vẫn còn văng vẳng bên tai. Tôi nhét điện thoại di động vào túi, bước đi trên hành lang nhà Shinokawa. Trong lúc tôi trả lời cuộc gọi, giờ nghỉ trưa đã trôi qua. “Hết giờ nghỉ rồi, tôi cũng ăn xong rồi.”

Tôi nói với cô chủ khi quay lại tiệm. Đang đứng trước máy tính, cô ngoái nhìn tôi qua vai, mỉm cười.

“Điện thoại của chị Shinobu, bảo là nhà mẹ đẻ ở Totsuka gửi lên rất nhiều mì, sẵn tiện đi khám sản chị sẽ mang cho chúng ta một ít... Chị gửi lời hỏi thăm chủ tiệm đấy.”

Tôi đã đợi câu trả lời “Vậy à”, nhưng cô chỉ yên lặng.

Shinobu tức là Sakaguchi Shinobu. Chị đang sống với người chồng chênh lệch nhiều tuổi. Kể từ khi Shioriko giải được điều bí ẩn trong cuốn Nhập môn logic học của người chồng tên Sakaguchi Masashi thì chị đã trở thành khách quen của tiệm này. Hai vợ chồng đang chuẩn bị đón em bé chào đời.

“Cô đi ăn cơm đi...”

Tôi thắt tạp dề trước quầy, vừa nói thì nghe thấy tiếng ghế cót két bên kia chồng sách. Shioriko đứng dậy đi về nhà chính.

“Có chuyện gì vậy...?”

Cô quay đầu lại hỏi, “Chuyện gì?”

“À, từ hôm qua, tôi thấy cô có vẻ không khỏe.”

Trên đường trở về từ tiệm sách Hitori, Shioriko không nói chuyện mấy. Sang hôm nay còn kiệm lời hơn mọi khi nữa.

Cô đưa mắt nhìn ra chỗ khác một lúc, như cân nhắc từ ngữ, “Hôm qua, tôi đã cảm thấy vui vẻ.”

“Hả?” Tôi hỏi lại.

“Tôi rất vui vì biết được nhiều điều thông qua sách... Nhưng xem chừng tôi đã quá vô tình trước tâm trạng của những người liên quan. Ai cũng có những chuyện ghét bị đào bới cả.”

“Tôi cũng vậy.” Tôi như nghe ra câu cô không nói thành lời. Đúng là ai cũng có sự tình không muốn bị hỏi tới thật.

“Nhưng có nhiều chuyện chính mình cũng không xác định được là có ghét thật hay không mà?”

Hôm qua Kayama Naomi đã tỏ rõ thái độ về cha nhưng tôi không cho rằng bà thực sự ghét ông ấy. Tình hình của Shioriko và mẹ cô cũng vậy.

“Cảm ơn anh nhiều...”

Cô nói rồi mất hút về phía nhà chính. Trong lúc tôi đang băn khoăn không biết cô hiểu lời tôi nói đến đâu, thì cửa lại mở. Một người đàn ông nhỏ thó đầu trọc đi dép lê bước vào tiệm.

“Ô, bây giờ được không?”

“À, được ạ.”

Ông Shida đặt mấy tờ 1000 yên nhàu nát lên quầy. Hôm nay ông cũng đến để lấy sách bán được từ kho sách Shioriko thanh lý. Mấy nghìn yên này là để thanh toán.

“Trước mắt cho tao xin cái hóa đơn.”

“Vâng.” Tôi bắt đầu viết như yêu cầu, sực nhớ ông Shida hay ra vào tiệm sách Hitori. Có thể ông ấy biết gì về Kayama Naomi chăng?

“À, ông Shida ơi... Ông đã bao giờ nói chuyện với người làm bán thời gian tại tiệm Hitori chưa?”

“À, Naomi hả? Tại sao đột nhiên hỏi thế?”

Tôi bị sốc bởi cách gọi thẳng tên đó, “Thân... thân nhau đến thế sao?”

“Hâm à! Không phải. Tại lúc trước tao thấy lão già ở đó nói ‘Naomi... à, Kayama, làm ơn bổ sung tiền lẻ’ ấy mà. Tao có cảm giác họ lỡ miệng gọi theo kiểu khi chỉ có hai người. Chính xác thì tao đã nghe nói họ là bạn thuở thiếu thời.”

Dù là chuyện không đâu, nhưng ông Shida bắt chước giọng nói thật giỏi.

Ichiro và Naomi à? Khuôn mặt hai người ấy bỗng hiện lên trong đầu tôi. Có thật chỉ đơn thuần là bạn thời thơ ấu không? Nghe nói là quen biết cả gia đình nhau nhưng tôi cứ có cảm giác vẫn còn ẩn tình gì nữa.

“Bảo là nói chuyện thì hơi quá, chỉ tán gẫu vớ vẩn thôi. Và vào những lúc không có lão kia... Chẳng hạn như ‘dạo này làm ăn khó khăn quá’ này nọ.”

“Đúng là tán gẫu rồi.”

“Nghe nói doanh thu thấp hơn so với ngày xưa. Tuy chưa tệ đến mức phá sản, nhưng làm ở tiệm thì có thể nhận thấy nền kinh tế đang xấu đi.”

Có lẽ tiệm sách cũ Biblia cũng rơi vào tình trạng tương tự. Shioriko nhận lời ủy thác của Kishiro Keiko một phần chính vì muốn mua kho sách đó. Một giao dịch lớn sẽ đem lại lợi nhuận kha khá cho tiệm. Chi phí cho công trình sửa chữa nhà, cả phần tiền thưởng định chi cho tôi chắc cũng nằm trong thu xếp của cô.

“Hả? Ngày xưa là khi nào ạ?”

Tôi hỏi. Như nghe kể thì ba năm trước bà ấy ly hôn, sau đó bắt đầu vào tiệm sách làm.

“Cách đây mười lăm năm bà ta cũng từng phụ giúp cho tiệm đó. Hình như là trong vài tháng.”

“Thế ạ?... A, đây ạ.” Tôi đưa hóa đơn cho ông. “Ông Inoue có lập gia đình không?”

“Không, ít nhất là bây giờ. Hình như lão già sống trên tầng hai của tiệm, không có cảm giác gia đình gì hết. Biết đâu lại lằng nhằng với Naomi đấy.”

Ông Shida đã nói đúng điều tôi đang băn khoăn. Sau cuộc trao đổi với anh em nhà Kayama, khả năng này đã nảy ra trong đầu tôi.

“Hai đứa có chuyện gì với đằng Hitori hả?”

Đây là câu xác nhận hơn là câu hỏi. Tôi đang do dự không biết giải thích từ đâu thì ông Shida nói tiếp, “Trước đây không lâu, tao có nghe loáng thoáng rằng tiệm này nhận lời ủy thác không liên quan đến nghiệp vụ thực sự của tiệm. Có phải là việc giống như lúc tìm lại sách cho tao không?”

Dạo trước chúng tôi từng tìm được cuốn sách bị lấy cắp của ông Shida. Là khoảng thời gian Shioriko vẫn còn nằm viện.

“Vâng...”

“Vẫn nhớ lời khuyên của tao chứ hả?”

Tôi gật đầu. Sau vụ đó, tôi còn nghe ông nhắc nhở rằng “Thông minh quá nhiều lúc cũng không tốt đâu. Con bé có vẻ không nhận ra, bởi vậy tao thấy chú mày để ý giùm nó một chút đi thì hơn.” Lời dặn này, tôi vẫn cất giữ ở một góc trong đầu. Tôi không đọc được sách nhưng biết đâu sẽ làm được gì khác. Tôi nghĩ thế, và từ mấy tháng nay đã luôn ở bên cô, trong mọi vụ.

“Thế à? Vậy là được rồi... Rốt cuộc đã có chuyện gì ở tiệm sách Hitori?”

Cửa kéo phát ra tiếng lạch cạch. Tôi nói “Xin chào quý khách” xong thì tròn mắt. Một người đàn ông tóc bạc, mặc áo khoác mỏng, tay chống gậy đứng ngay lối vào. Hai mắt mở to nhìn chằm chằm vào tôi.

“Tôi đến để nói chuyện với chủ tiệm này và cậu.”

Là ông Inoue, chủ tiệm sách Hitori.

Tôi và Shioriko ngồi đối diện với Inoue, chính giữa là chiếc bàn thấp. Nghĩ lại mới thấy đây là lần đầu tiên chúng tôi thong thả gặp mặt nhau. Vì bạc tóc và chống gậy nên trông Inoue hơi già, nhưng là bạn thuở nhỏ của anh em Kayama nên chắc nhiều lâm cũng chỉ ngoài năm mươi tuổi. Có thể ông ấy đã trải qua quá nhiều cơ cực.

Vì ông Shida chỉ trông tiệm giùm được ba mươi phút nên chúng tôi quyết định nói chuyện ở phòng khách nhà Shinokawa. Hôm nay Ayaka không có nhà. Shioriko đi lại bất tiện nên tôi thay cô pha tra và để trước mặt hai người.

Trà xanh như ám hiệu để bắt đầu, Inoue mở lời, “Hôm nay tôi có đến nhà Kishiro.”

Trong giây lát, chúng tôi bất chợt nhìn nhau. Giọng ông trầm khàn nhưng khác với bình thường, không chứa sự thù địch trong đó.

“A à, bác quen biết với... Kishiro Keiko? Quả đúng như cháu nghĩ.” Shioriko vẫn co mình lại, mắt hướng lên.

“Ừ. Bà ấy vốn hiếm khi xuất hiện bên ngoài, nên tôi cũng không gặp được nhiều lần. Lần cuối chạm mặt phải mười lăm năm trước rồi... Chắc vì bà ấy bị bệnh nên tiều tụy và trông khác quá.”

Trong lời nói chất chứa sự thương cảm. Tôi chưa từng tưởng tượng được ông chủ tiệm này mà cũng biết quan tâm đến ai. Có lẽ cái nhìn của tôi đã khá V phiến diện.

“Vậy thì, a... Kayama Akira là... của tiệm Hitori...” Tiếng Shioriko lí nhí như muỗi kêu. Nói đúng ra thì cô cực kì ngại ông Inoue. Nhận ra vẻ bực dọc của ông, tôi ở bên cạnh liền đỡ lời, “Kayama Akira là khách hàng thường xuyên của tiệm sách Hitori phải không ạ?”

“Đúng vậy... Là ân nhân của tôi.”

“Ân nhân?”

Một câu trả lời hết sức bất ngờ:

“Hai cô cậu thực sự không nghe tin gì từ Shinokawa Chieko sao?”

Ông hỏi ngược lại. Shioriko lắc đầu thật mạnh để phủ định, tôi bổ sung thêm.

“Trong mười năm nay, Shioriko không liên lạc với mẹ dù chỉ một lần. Cháu đảm bảo điều đó... Mấy ngày trước, bà có gọi điện tới tiệm nhưng cúp máy ngay lập tức.”

Tôi giải thích đại khái cuộc điện đàm với Shinokawa Chieko. Inoue chỉ lắng nghe mà không hưởng ứng, tôi nói xong thì ông chầm chậm mở miệng.

“Kishiro cũng nói hai người có vẻ không biết gì cả. Bà ấy bảo ban đầu định nhờ Shinokawa Chieko, nhưng người tới lại là cô con gái.”

Inoue vẫn ngồi nhưng đã duỗi thẳng lưng lên, nhìn Shioriko bằng ánh mắt sắc lẻm, “Cô nói là không thích mẹ hả? Không sai chứ?”

Shioriko ngẩng mặt. Trong khoảnh khắc, vẻ ngại ngùng nơi con ngươi phía sau cặp kính biến mất. “Vâng, cháu ghét mẹ ạ.”

Cô trả lời rất rõ ràng. Inoue gật đầu tỏ vẻ đồng cảm. “Tôi cũng vậy... Từ mười lăm năm về trước.”

Mười lăm năm về trước, là khoảng thời gian Kayama Naomi làm việc ở tiệm sách Hitori. Chỉ đơn giản là ngẫu nhiên, hay...

“Có chuyện gì thế ạ?”

“Nếu nói từ đầu thì sẽ rất dài, không sao chứ?”

Khuôn mặt ông Shida hiện ra trong giây lát. Lúc nãy chúng tôi có hứa là chỉ nhờ trông tiệm ba mươi phút, nhưng có vẻ không xong kịp rồi. Thôi để xin lỗi sau vậy.

“Bác cứ nói đi ạ!” Shioriko quyết định.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.