Qua mùng 4, không khí Tết gần như nhạt nhòa hẳn.
Những người đứng đợi trên sân ga Kamakura không phải khách quay về từ chuyến viếng đền thờ đầu năm mà chỉ toàn là dân địa phương đang định mua sắm đâu đó.
Tôi đứng đợi tàu vào nội thành, mặt nhăn lại vì cơn đau đầu sau một đêm chè chén. Chiều hôm trước, đám bạn chung lớp cấp ba lâu ngày tụ tập. Nhiều người về quê ăn Tết nên cả bọn tổ chức một bữa tiệc lai giữa tiệc năm mới và họp lớp. Sawamoto, tên bạn thân sống ở Koshigoe của tôi cũng đến, nhưng không thấy bóng dáng Kosaka Akiho, cô bạn tôi từng hẹn hò trước đây.
Nghe Sawamoto kể cô đã làm việc hăng hái suốt ba ngày nghỉ Tết, trong tôi dấy lên một cảm giác kì quặc vừa nhẹ nhõm vừa lo âu, nhưng rồi tôi cũng hòa mình vào đám bạn đi viếng đền thờ Tsurugaoka Hachimangu*.
Chú Thích: Một trong những đền thờ Shinto quan trọng nhất Nhật Bản, tọa lạc ở thành phố Kamakura, tỉnh Kanagawa.
Sau đó, tôi đứng trầm ngâm trước gốc cây ngân hạnh to lớn một hồi lâu, còn lâu hơn lúc ở điện thờ. Tất nhiên, tôi đã nghe tin cây cổ thụ mấy trăm năm tuổi này vừa bị bão mùa xuân quật đổ, nhưng đây là lần đầu tiên tôi tận mắt chứng kiến. Một vật thể vốn tồn tại bao đời nay, bỗng chốc biến mất không có dấu hiệu nào báo trước, cho dù không mấy liên quan đến mình, tôi vẫn không khỏi cảm thấy bị sốc.
Ấy, không phải tôi đang ví von với chuyện khác đâu.
Tôi nốc rượu tì tì ở quán suốt từ lúc hoàng hôn đến tối mịt, rồi được một người bạn ở Zaimokuza cho ngủ nhờ. Kí ức của tôi từ khoảng nửa đêm trở đi là bắt đầu mơ hồ, nhưng hình như trừ tôi ra, cả đám đã nhao lên bàn tán về tiệm sách cũ Biblia. “Mỹ nhân chủ tiệm với tên ngố Gora dạo này ra sao rồi?”, “Nếu không nên cơm cháo gì thì nhanh nhanh bị đá đít cho bọn tôi có dưa lê để buôn nào!”... Hết tên này đến tên kia thi nhau nói, tôi đều nghe tai này lọt tai kia hết.
Ăn xong bữa sáng muộn bạn mời, tôi mới rời đi. Đoàn tàu với những đường kẻ màu xanh và kem tiến vào sân ga. Đợi hành khách xuống hết, tôi bước qua cánh cửa mở để lên toa tàu. Tuy vẫn còn ghế trống nhưng đằng nào về đến Ofuna cũng chi có hai ga, tôi bèn nắm lấy tay vịn rồi lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Chà, tình cờ quá, Gora ơi!”
Lúc tàu điện xuất phát, bỗng một giọng nói cao vút quen thuộc vang đến tai tôi. Tôi bèn quay tới quay lui.
“Chú nhìn đi đâu đấy? Chị ở đây cơ mà!”
Một phụ nữ nhỏ nhắn mặc áo phao lông vũ màu trắng, choàng khăn quàng cổ lông thú đang ngồi ngay trước mặt tôi. Nếp nhăn ở phía đuôi cặp mắt hai mí nổi bật lên khi cười dù khuôn mặt khá trẻ. Tôi không biết chính xác nhưng đoán chừng chị hơn ba mươi lăm tuổi. Nhìn chị có vẻ gầy hơn so với lần gặp trước.
“Chúc chị năm mới vui vẻ, chị Shinobu!”
Tôi buông tay vịn và cúi đầu. Tên đầy đủ của chị là Sakaguchi Shinobu. Chị đang sống ở thành phố Zushi* cùng người chồng già hơn nhiều tuổi.
Chú Thích: Một thành phố ở tỉnh Kanagawa, có bãi biển khá nổi tiếng.
Tầm nửa năm trước, chị từng đến tiệm Biblia để lấy lại cuốn sách Nhập môn Logic học mà ông chồng đem bán, sau dịp ấy, thỉnh thoảng chị lại ghé tiệm chúng tôi, nhưng không phải với mục đích mua bán sách mà chỉ tạt qua để trò chuyện dăm ba câu. Dạo trước, chị còn đem đến cho chúng tôi hộp trái cây khô thập cẩm chị mua làm quà từ Đài Loan.
“Chị cũng chúc chú một năm mới vui vẻ! Năm nay có gì giúp đỡ chị nhé!” Nói dứt lời, chị bắt tay tôi, lắc lên lắc xuống loạn xạ. “May quá là may! Chị đang tính đi Kita-Kamakura để đến Biblia đây! Hôm nay tiệm sách có làm việc không chú?”
“Xin lỗi chị, bọn em nghỉ đến hết hôm nay ạ.”
Chúng tôi mở cửa đến giao thừa và nghỉ hết mùng 4 tháng Giêng. Nhiều tiệm vẫn tiếp tục buôn bán bình thường vào dịp năm mới, nhưng Biblia đã có thông lệ như thế từ xưa đến nay.
“Hả! Thế à?”
Shinobu cao giọng. Cửa tiệm chỉ có hai mống nhân sự, mà một trong hai người lúc này lại đang lang thang ngoài đường, tôi nghĩ nhìn vào mà không đoán ra mới lạ.
“Nhưng chắc chủ tiệm vẫn có ở đấy chứ?”
Tôi ngước mắt lên lục lọi trí nhớ. Dạo gần đây, tôi và Shioriko hiếm khi trao đổi vấn đề gì khác ngoài chuyện công việc.
“Em cũng không biết... A, khoan đã, hình như không có đâu chị. Mùng 4 cô ấy có hẹn thì phải!”
Ngày cuối năm, tôi tình cờ trông thấy cô nói chuyện điện thoại trong tiệm và viết lịch hẹn lên tờ lịch tháng Giêng “Ryu, 12 giờ”. Tôi đoán cô hẹn gặp em gái của Takino Renjo, hai người chơi thân với nhau từ thời còn học chung trường nữ sinh. Tết năm nào hai người cũng tổ chức tiệc năm mới với nhau.
“Có chuyện gì hả chị?”
Biết tiệm đóng cửa mà vẫn muốn đến như thế, chắc hẳn chị ấy phải có chuyện quan trọng gì đó, không chừng lại liên quan đến anh chồng, Sakaguchi Masashi. Hai vợ chồng quấn quýt như đôi chim uyên ương, nhưng Sakaguchi lại ôm trong lòng một quá khứ khó giãi bày với người khác, chưa kể, mắt anh còn bị bệnh khá nặng.
“Ừm, thật ra là có...” Shinobu áp hai tay lên má rồi suy nghĩ thật lung. “Có một chuyện làm chị lưu tâm bữa giờ, nên chị muốn xin cô chủ tiệm lời khuyên... Nhưng nếu cô ấy không ở tiệm thì chắc hôm khác chị quay lại chứ biết làm sao bây giờ.”
Vừa lúc ấy, tàu điện giảm tốc và đi vào ga Kita-Kamakura. Shinobu bảo sẽ quay lại sau nhưng chẳng có vẻ gì là muốn đứng lên khỏi ghế ngồi. Chị không định chuyển sang chuyến khác để đối chiều sao?
“Giờ chị đi làm ạ?”
Tôi lên tiếng hỏi. Có lần Shinobu kể hiện đang phụ giúp quán bar của một người bạn. Nếu tôi nhớ không lầm, quán bar ấy nằm ở Fujisawa. Nhưng nghĩ lại thì đi làm giờ này có hơi sớm quá.
“Ừm, thật ra hôm nay chị được nghỉ...”
Shinobu nói nửa chừng rồi ngước nhìn tôi. Tàu điện dừng ở nhà ga Kita-Kamakura, cánh cửa tự động mở ra rồi đóng lại. Trong lúc ấy, chị vẫn không hề rời mắt khỏi tôi.
“Ừm, sao vậy chị?”
“Gora này, hôm nay chú có thời gian không?”
“Dạ? Vâng, em rảnh ạ.”
“Nếu thế có lẽ chị nói chuyện này với chú trước cũng được. Chị muốn bàn với chú chuyện về sách ấy mà.”
“Ý chị nói quyển Nhập môn Logic học sao ạ?”
“Không phải cuốn đấy.” Chị lắc đầu. “Lần này là về cuốn sách ngày xưa chị từng có.”
Tiếp tục cuộc đối thoại trên tàu điện không phải là cách hay, nên chúng tôi xuống ở ga tiếp theo là Ofuna. Cùng đi với khách quen ở một nơi cách xa cửa tiệm thế này, tôi thấy cứ kì quặc thế nào.
“Em sẵn sàng nghe chị kể, tuy vậy em không đảm bảo mình có thể đưa ra lời khuyên đâu... Vì em không rành về sách cho lắm.”
Bước lên thang cuốn, tôi quay người lại nói với Shinobu. Chị đứng mà như thể dựa hẳn vào tay vịn.
“Nhưng chắc chắn chú rành hơn chị, đúng không? Chị muốn kể chuyện của mình cho ai đó hiểu biết về sách... Chứ chị chẳng còn người nào để giãi bày trao đổi cả.”
Nói đến đây, mắt chị cụp xuống. Lớp mascara dày như vạch ra một đường rõ ràng trên mí mắt Vậy thì tạm thời, tôi sẽ nghe trước, rồi ngày mai thuật lại với Shioriko.
Lên hết thang cuốn, lúc qua chỗ soát vé, tôi phát hiện thêm một vị khách quen đứng đằng xa. Một cô gái với khuôn mặt sáng sủa ưa nhìn, mặc chiếc áo khoác dài có mũ phối cùng quần jeans đang đứng tựa cột. Cô bé thọc tay vào túi áo, lơ đãng nhìn lối ra vào nhà ga, dáng vẻ như đang chờ ai đó.
“Kosuga!”
Tôi cất tiếng, Kosuga Nao quay sang, tròn mắt nhìn tôi.
“Anh Gora, sao anh ở đây? Ủa nhà anh ở Ofuna hả?” Như chợt nhớ ra, cô bé cúi đầu, đế thêm lời chúc cho đúng lệ. “Chúc anh năm mới vui vẻ!”
“Chúc em năm mới vẻ!”
Tôi cũng đáp lại qua loa. Sakaguchi Shinobu đứng bên cạnh tôi, chăm chú dõi theo Nao ra chiều thích thú lắm.
“Cô bé này cũng là khách quen ở tiệm sách chúng em.”
Từ sau vụ việc xoay quanh cuốn Người đi mót lúa - Thánh Andersen của Koyama Kiyoshi, cô bé thường xuyên lui tới tiệm chúng tôi, và trở nên thân thiết với Shida, ông bác vô gia cư hành nghề sedori.
“Chà, vậy à? Chào em! Chị là Sakaguchi Shinobu. Sakaguchi trong chữ Hán là “phản” và “khẩu”, còn Shinobu* viết bằng chữ mềm*. Chị cũng hay đến quấy quả tiệm sách Biblia lắm. Chị em mình làm quen nhé!”
Chú Thích: Nghĩa là “dốc”.
Chú Thích: Tức Hiragana, một trong mấy bộ chữ Nhật Bản, cũng là chữ dễ đọc nhất. Đa số tên người Nhật viết bằng chữ Hán, nhưng cũng có những tên viết bằng chữ Hiragana.
Chị hồ hởi đưa tay ra trước muốn bắt tay Nao. Chừng như có phần choáng váng trước thái độ đầy sôi nổi ấy, Nao nắm hờ tay chị trong phút chốc.
“Chào chị! Em là Kosuga Nao.”
“Em đang đợi ai à?” Tôi hỏi.
“Vâng, à nhầm, lúc nãy em gặp rồi nhưng mà cậu ấy đang đi vệ sinh một chút...”
“Ôi chà, tớ đi lâu quá, xin lỗi cậu! Cả hàng dài đứng đợi ở nhà vệ sinh Lumine* luôn... Ủa, anh Gora à! Anh làm gì ở đây thế?”
Chú Thích: Lumine là tên chuỗi trung tâm thương mại của Nhật, một trong số chúng nằm ngay cạnh nhà ga Ofuna.
Bỗng nhiên, giọng nói quen thuộc chen ngang vào cuộc nói chuyện. Một cô bé buộc tóc đuôi gà, mặc áo khoác cúc gỗ màu đỏ. Đó là Shinokawa Ayaka, em gái của Shioriko.
“Anh tình cờ đi ngang qua thôi... Hai đứa hẹn nhau à?”
“Đúng ạ!”
Ayaka gật đầu như thể hiển nhiên. Tôi có phần kinh ngạc trước cặp đôi ngoài sức tưởng tượng này. Tôi đã nghe kể là hai cô bé học cùng trường và hay trò chuyện, nhưng không ngờ hai đứa lại thân thiết đến mức ngày nghỉ còn rủ nhau đi chơi riêng.
Tôi quay sang Sakaguchi Shinobu. Chị là khách quen của tiệm sách cũ Biblia, do vậy có lẽ cũng nên giới thiệu với Ayaka.
“Đây là...”
Tôi chưa kịp dứt lời, hai người đã lao vào tay bắt mặt mừng.
“Bé Ayaka! Chào em! Năm nay lại giúp đỡ chị nhé!”
“Chị Shinobu! Trời ơi lâu quá rồi! Mong chị cũng giúp đỡ em ạ! Chị đi đâu mà ghé qua đây thế?”
Hai chị em oang oang chuyện trò, đến mức những người xung quanh đều ngoái lại nhìn, riêng tôi chỉ biết há hốc mồm.
“Mọi người biết nhau à?”
“Có lần chị với anh Gora đi vắng, một mình em trông tiệm thì chị Shinobu ghé qua...”
“Thế là bọn chị trao đổi email. Mới dạo trước còn hẹn nhau đi uống nước nữa!”
Ayaka và Shinobu kẻ tung người hứng. Vậy mà tôi không hề hay biết. Nhưng nghĩ một chút sẽ thấy họ là mẫu người rất hợp nhau.
“Ủa, sao hôm nay chị Shinobu thấp xuống thế?”
“Ừ, bình thường chị không mang bốt hay giày cao gót mà dùng đôi này. Đi dễ chịu lắm!”
Shinobu vén vạt chiếc váy liền thân lên, khoe với chúng tôi đôi giày thể thao có màu cơ bản. Mắt Ayaka sáng rỡ.
“A, y chang giày em luôn!”
Cô bé vung chân lên như đá ai đó, phô rõ cặp chân rắn rỏi dưới chiếc váy ngắn. Đúng là hai đôi giày chung một mẫu.
“Chị nhìn xem! Tụi mình mang giày đôi luôn.”
“Ối chà, thật này! Tuyệt tuyệt!”
Tôi và Kosuga Nao lùi lại trố mắt nhìn hai người hào hứng bàn về sự thoải mái của đôi giày thể thao kia. Thật lòng mà nói, tôi không theo kịp sự phấn khích của bọn họ.
Nhưng, phục cô bé quá!
Dù là Kosuga Nao, Sakaguchi Shinobu hay một người chẳng hề có điểm chung, Shinokawa Ayaka đều dễ dàng trở nên thân thiết, trình độ làm thân của cô bé đúng là đặc biệt. Trái hắn với Shioriko. Hay khả năng giao tiếp của cô chị đã truyền hết sang cô em rồi nhỉ?
“Shinokawa ơi, không lo đi sớm là coi chừng muộn đấy!” Chừng như đã hết kiên nhẫn, Kosuga Nao chen ngang.
“Mấy đứa đi đâu thế?” Tôi hỏi.
“Bọn em đi xem phim.”
“Đúng rồi đó, bữa trước Nao cho em mượn DVD về xem. Anime ấy. Hôm nay ra tác phẩm mới nên bảo phải đi xem..,”
“Cậu nói nhiều quá! Đồ hâm!” Nao cuống cuồng chặn lời Ayaka rồi cố tình đằng hắng. “Đi thôi kẻo muộn! Nhanh chân lên nào!”
Cô bé lôi ví đựng thẻ từ trong túi, áp lên bề mặt cảm ứng của máy soát vé rồi bước vào khu vực nhà chờ. Phim ra rạp vào năm mới thế này chắc là bản điện ảnh của một anime dành cho trẻ em.
“Ví đựng thẻ dễ thương quá!”
Shinobu reo lên khe khẽ. Nãy giờ tôi cũng để ý, ví đựng thẻ của Nao có hình một nhân vật nhìn như chú khỉ màu nâu với đôi tai to. Tôi không rõ tên nhưng gần đây rất hay trông thấy. Con người quả là giống loài có những sở thích kì lạ.
“Anh Gora!” Ayaka vẫn chưa đi. Mặt cô bé bỗng nghiêm lại. “Gần đây anh có chuyện gì hả? Hay anh mệt ở đâu?”
“Hả? Sao em hỏi vậy?”
“Tại dạo này chị em lo cho anh Gora lắm. Chị bảo nhìn anh cứ thiếu sinh khí, không biết có chuyện gì...”
Tất nhiên không phải do bệnh tật. Chẳng qua là tại dư vị câu chuyện của Inoue ở tiệm sách Hitori hồi cuối năm.
Không phải tôi tin rằng hai mẹ con Shinokawa vẫn giữ liên lạc như ông già nhận định. Nhưng một điều không thể bàn cãi chính là Shinokawa Chieko đã tra được thông tin về tôi qua ai đó. Tôi thấy khó chịu như thể mình đang bị quan sát từ góc chết. Thành thử tôi cứ băn khoăn mãi, chẳng biết nên kể với ai và kể đến mức nào.
Nhưng không ngờ Shioriko lại để ý đến tình trạng ấy. Ngày Tết, tôi nhận được tin nhắn của cô, tuy nội dung chỉ là thiệp mừng năm mới và lời chúc Tết khách sáo mà thôi. Tôi cũng nhắn lại một lời chúc khách sáo chẳng kém, giờ nghĩ lại, có lẽ đó chính là điều không bình thường.
“Không, anh có mệt mỏi gì đâu.”
“Vậy à? Mọi chuyện bình thường là tốt rồi.” Ayaka không định hỏi sâu hơn. “Nếu thế, anh nói cho chị em an tâm nhé! Thôi, em đi đây! Chào chị Shinobu!”
Cô bé vẫy tay rồi rảo bước qua chỗ soát vé.