Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1
1

❊ ❊ ❊

Hồi bé tôi gấp origami dở tệ.

Muốn gấp giấy, nhưng cuối cùng giấy nhàu nhò bẹp rúm, thành thử tôi hay bị đám bạn trong xóm chê cười. Là do tay tôi to, ngón tay thô hơn người bình thường chăng? Nói gì thì nói, tôi vụng về là điều không thể chối cãi.

Tôi vừa nhớ lại chuyện đó vừa ngồi trong quầy dùng bìa sáp bọc sách cũ. Mục đích của việc này là để bảo vệ sách cũ khỏi ánh mặt trời. Ở tiệm sách cũ Biblia từ trước tới nay, tất cả các cuốn sách cũ đều được bọc bằng giấy sáp. Quyển tôi đang vật lộn lúc này là Thác loạn của Ikenami Shotaro, nhà xuất bản Bungeishunju. Đây là một trong những cuốn chúng tôi mua được từ nhà Kosaka Akiho ở Onarimachi hôm trước.

Bìa sách đôi chỗ đã bị rách và ngả màu, tình trạng khá tệ. Sách để lâu ngày sẽ phát sinh hiện tượng bị cong vênh. Lúc ấy, bọc tờ giấy sáp mỏng manh sao cho khít quyển sách không hề đơn giản. Cứ tưởng là được rồi, thế mà lần này khổ giấy lại thiếu. Sau một hồi cặm cụi làm đi làm lại, cuối cùng tôi mới bọc được cuốn sách như ý để xếp lên chồng sách mang ra ngoài cửa tiệm.

“Daisuke ơi, anh đã đính giá lên chưa?”

Từ đằng sau, Shioriko cất tiếng hỏi tôi.

“Ấy chết, xin lỗi cô.”

Tôi quên béng mất. Tôi phết một lớp hồ mỏng lên mặt sau nhãn giá đã chuẩn bị từ trước. Cuốn nào không còn hộp đựng sẽ được dán nhãn. Nếu nhầm vị trí mà phải dán lại sẽ rất khó khăn. Vì bóc ra mà sơ sẩy thì sẽ để lại vết.

Cảm thấy gai gai sau lưng, tôi quay người lại. Shioriko vẫn đang ló mặt ra từ sau chồng sách.

“Có chuyện gì sao?”

“Tôi có cái này muốn anh xem.”

Vẫn vẫy tay gọi, cô quay mặt lại vào đống sách. Phía trong của quầy được ngăn ra bằng chồng sách xếp cao vút tựa những viên gạch. Đây là bức tường sách được xây lên từ khi chủ tiệm quay lại. Bình thường cô giam mình phía trong góc đó, chăm lo việc buôn bán qua mạng.

Chiếc máy tính đặt ở một góc quầy hình chữ I cũng bị tường sách che mất nên chẳng nhìn thấy đâu.

“Nãy giờ tôi đang kiểm tra email.”

Cô chỉ vào màn hình máy tính, lúc này đang hiển thị một email có đính kèm hình ảnh. Một đôi nam nữ đang đứng bên nhau với biển xanh làm nền. Người đàn ông trung niên đeo kính râm sẫm màu, dáng đứng nghiêm nghị, còn người phụ nữ trung niên khoác tay ông có khuôn mặt tròn, tay làm dấu hiệu hoà bình.

Là vợ chồng nhà Sakaguchi, chúng tôi quen họ sau mấy lần mua bán sách.

“Bây giờ họ đang ở đâu thế?”

“Họ bảo đang ở đảo Ishigaki*.”

Chú Thích: Một hòn đảo ở Okinawa.

Tháng trước hai người mới trở về từ chuyến lịch nước ngoài dài ngày, nhưng có vẻ lần này họ muốn thăm thú Okinawa thì phải? Vợ chồng nhà ấy thong dong dạo chơi hết đảo này đến đảo kia, cứ đến một điểm mới là họ lại gửi email cho chúng tôi.

“Mấy hòn đảo phía Nam đẹp nhỉ?”

Ánh mắt cô xa xăm như bị hút hồn. Phản ứng đó làm tôi bất ngờ.

“Shioriko cũng thích mấy nơi như vậy à?”

“Vâng. Chẳng biết những tiệm sách cũ ở đó ra sao nhỉ? Cách bày sách chắc cũng khác chỗ mình.”

Biết ngay mà. Máu mọt sách đã ăn sâu vào cô rồi.

“Cô không bơi lội gì ư?”

“Không, sao vậy anh?”

Vừa dứt lởi, hình như cô cũng tự nhận ra.

“Tôi kì quặc quá hả? Ai lại đi tìm sách bao giờ.”

“Đâu nào, tôi thấy tìm sách cũng thú vị mà.”

“Có thật anh nghĩ như vậy không?”

“Thật chứ!”

Nhìn chung thì là thật. Đi cùng cô đến nơi này nơi kia, lắng nghe kiến thức uyên thâm chừng như vô hạn về sách của cô. Dù không phải đảo phía Nam đi nữa cũng vẫn tuyệt vời.

“Thế ư?”

Cô cười rạng rỡ.

Từ khi đi mua sách tận nhà, tôi có cảm giác cô mở lòng hơn trước. Lúc nói chuyện với tôi cô không đảo mắt ra chỗ khác hay lúng túng như gà mắc tóc nữa. Đối với cô gái này, như thế đã là một bước tiến vượt bậc rồi.

Tôi thật sự rất vui với chuyện này, nhưng có một điều khiến tôi vướng mắc mãi.

Tôi không thể gạt bỏ khỏi tâm trí mình bức tranh nhìn thấy trên tầng hai nhà chính, bức tranh vẽ một người giống Shioriko như tạc.

Hôm ấy, tôi cứ ngẩn người mà cầm bức tranh trong tay đến mức cửa kéo mở ra cũng không biết.

“Người ấy...”

Chợt nghe tiếng nói, tôi suýt nữa nhảy dựng lên. Xoay lưng lại thì hóa ra Shinokawa Ayaka đang đứng đó. Trước ngực cô bé ôm bộ quần áo chị vừa thay ra.

“Là Shinokawa Chieko. Mẹ của bọn em đấy.”

“Mẹ á?”

Tôi nhìn bức tranh một lần nữa. Cả mái tóc lẫn trang phục đều giống y như Shioriko hiện giờ. Độ tuổi cũng ngang nhau, mà không, có lẽ cô gái trong tranh trẻ hơn một chút.

“Em nghe kể trước khi kết hôn với cha em... lúc mới làm ở cửa tiệm, mẹ em đã nhờ ai đó vẽ bức tranh này. Người vẽ là ai thì em không rõ.”

Trong giọng nói không có chút cảm xúc, cô bé từ tốn kể.

“Mẹ em ngày trước là nhân viên ở đây à?”

“Đúng rồi.”

Cô bé gật đầu.

“Ban đầu là khách quen thì phải. Nghe nói sau khi vào đây làm mới hẹn hò với cha em.”

Rồi hai người lấy nhau và đẻ ra hai cô con gái. Nhưng điều khiến tôi quan tâm là sau đó cơ. Tôi vẫn nhớ lần trước, lúc tôi hỏi về mẹ cô, Shioriko khá lãnh đạm.

Tôi đoán là có ẩn tình khó nói, nhưng lúc này w không hỏi han gì mà cứ cho qua luôn thì hơi mất tự nhiên.

“Giờ mẹ em ở đâu?”

“Chậc! Mẹ em bỏ đi rồi. Vào mười năm trước. Em nghĩ chắc giờ mẹ vẫn còn sống.”

Cô bé đáp qua loa. Vậy là mẹ cô đang biệt tăm biệt tích à?

“Vì sao mẹ em lại bỏ đi?”

“Em cũng không rõ. Hồi ấy em còn bé, cả cha và chị em đều có vẻ không muốn nhắc lại. Mà em cũng không rõ hai người biết những gì... Nhưng em bảo này.”

Giọng cô bé đột nhiên đanh lại.

“Nếu anh Gora muốn mối quan hệ với chị gái em xuôi chèo mát mái thì đừng đả động đến mẹ em. Tuyệt đối không được nhắc tới.”

Vừa nói, cô bé vừa lấy lại bức tranh từ tay tôi rồi nhét vào khoảng trống giữa chồng sách và tường. Giống với lúc trước, giờ chỉ còn nhìn thấy con chim trắng quen thuộc mà thôi.

“Cứ khi nào nói về mẹ, vẻ mặt chị nhìn buồn lắm.”

Tôi xếp những cuốn sách đã bọc giấy sáp lên kệ. Tuy sáng nay là ngày nghỉ nhưng tiệm vẫn chưa có khách nào. Dù vậy, chùa Engaku và viện Meigetsu gần đó sắp vào mùa lá đỏ, nên nhà ga Kita-Kamakura chật kín người.

Từ trong góc quầy vẳng lại tiếng bàn phím lóc cóc. Chắc Shioriko đang nhập thông tin sách để bán trên mạng.

Rốt cuộc, tôi vẫn chẳng biết thêm điều gì về mẹ cô cả.

Tất nhiên tôi không định hỏi cho bằng được, nhưng khoảng thời gian quen Akiho, ở bên cạnh mà lại không biết gì về đối phương đã trở thành những kí ức đắng cay với tôi.

Rốt cuộc tôi đã phải lòng cô rồi chăng?

Chính vì vậy nên mới càng rối. Tôi muốn biết điều cô chôn sâu trong lòng, nhưng tìm hiểu mà lại đem cả cảm xúc ấy vào nữa thì có lẽ lại thành đào bới những bí mật của cô rồi.

Bên ngoài vang lên tiếng động cơ ô tô.

Tôi ngẩng đầu lên, một chiếc xe con năm chỗ vừa dừng lại ngoài cửa kính. Một người đàn ông đeo kính bước xuống từ ghế lái, tay ôm thùng các tông, kiểu thùng vẫn dùng để đóng quýt, tiến lại gần cửa tiệm.

Tôi vội chạy ra mở cửa.

“Anh muốn bán sách ạ?”

Người đàn ông ngước nhìn tôi. Mái tóc lấm tấm bạc đã hơi thưa. Khuôn mặt khó đoán tuổi nhưng có lẽ tầm ba mươi lăm hay bốn mươi lăm tuổi đổ lại. Tôi có ấn tượng anh giống một nhân viên kế toán làm công ăn lương cần mẫn. Khoác trên mình chiếc áo len đơn giản cùng quần jeans, nhìn đi nhìn lại cũng không thấy có điểm gì nổi bật. Nếu tình cờ lướt qua người này trên đường cũng sẽ quên ngay.

“Phải. Nhờ cậu nhé!”

Giọng nói vang lạ thường. Tôi nhận lấy thùng giấy và mang vào trong quầy.

“Mời anh điền vào đây!”

Tôi đưa cây bút và phiếu bán sách cho người đàn ông lúc này đang nhìn quanh cửa tiệm. Mở thùng ra, chẳng hiểu sao lại có mùi dầu chiên cũ phảng phất. Đa số là sách cũ khổ shinsho và bunko, gáy sách bạc màu đến mức không đọc được nhan đề và mặt trước bám đầy bụi. Nhìn chung không cuốn nào đáng định giá nữa rồi.

“Hôm nay cô nhân viên nữ không đi làm sao? Cô gái tóc dài, đeo kính ấy.”

Vị khách vừa hỏi vừa viết địa chỉ. Quận Nishitomi, thành phố Fujisawa, tỉnh Kanagawa. Cách Kita- Kamakura chỗ chúng tôi mười lăm phút chạy xe. Người này hỏi đến Shioriko, chắc là trước đây đã từng ghé qua Biblia.

“Bây giờ, cô Shinokawa...”

Tôi đang nói dở thì Shioriko đã chống nạng lò dò bước ra từ bên trong.

“Tôi là Shinokawa, chủ tiệm đây ạ... Xin chào quý khách!”

Người đàn ông dừng bút, săm soi cô từ đầu đến chân. Cái nhìn xem xét như đang xác nhận hay tìm kiếm điều gì.

“Ừm... Có chuyện gì vậy ạ?”

Shioriko bối rối hỏi lại, vị khách như giật mình nhận ra, bèn đánh mắt sang chỗ khác.

“À không có gì. Tôi bất lịch sự quá.”

Đến tuổi này rồi mà còn ngượng ngùng. Dù chính anh ta lên tiếng hỏi xem Shioriko có ở đây không, nhưng thái độ lại có vẻ đáng ngờ. Tôi bắt đầu cảnh giác với người này. Không thể để lặp lại những trường hợp tương tự như vụ Tanaka Toshio*.

Chú Thích: Xem diễn biến ở tập 1 Tiệm sách cũ Biblia, “Shioriko và những vị khách kì lạ”, IPM xuất bản năm 2016. Tanaka muốn mua bản in đầu tiên Những năm cuối đời của Dazai Osamu, nhưng Shioriko không chịu bán, nên anh ta đã khủng bố cô liên tục.

“Tôi có điều này muốn hỏi.”

Người đàn ông lên tiếng.

“Vâ... vâng... Anh muốn hỏi gì ạ?”

“Cô có thể mua cuốn UTOPIA - Đại chiến thế giới lần cuối của Ashizuka Fujio với giá bao nhiêu?”

Đột nhiên, nét mặt Shioriko thay đổi. Tôi không biết cuốn sách này, nhưng cái tên tác giả lại khơi gợi chút gì đó trong hồi ức.

“Có phải bản của Tsuru Shobo không ạ?”

Giọng cô lộ ra sự căng thẳng.

“Phải... Nếu là bản đẹp, in lần đầu thì sao?”

Trong chốc lát, chủ tiệm đăm chiêu nghĩ ngợi như thể thấy rõ cô đang cẩn trọng lựa chọn từ ngữ.

“Tôi muốn nhìn tận mắt cuốn sách xem sao... Có bìa rời không?”

“Không, tôi nghĩ là không có bìa rời đâu.”

“Cửa tiệm chúng tôi ít khi mua bán manga cũ. Anh nên đưa đến những nơi chuyên về manga thì hơn. Nhưng tôi ước lượng mức giá có thể lên đến đơn vị triệu...”

“Hả?”

Hình như ở đây chỉ có mình tôi là ngạc nhiên. Giá mua vào đã ở mức triệu thì giá bán ra lên đến đâu nữa đây, nói không chừng, nó còn đắt hơn cuốn Những năm cuối đời của Dazai Osamu mà Shioriko đang sở hữu.

Bảo là sách cũ, nhưng thật sự tôi không thể tưởng tượng nổi một cuốn manga mà lại được định giá cao như thế.

“Thế à? Tôi xin lỗi đã đưa ra một câu hỏi kì lạ như vậy.”

Người đàn ông cúi đầu. Tôi để ý, không rõ vì lý do gì mà mặt anh ta trông có vẻ vui mừng.

“Anh có cuốn Đại chiến thế giới lần cuối à?”

Shioriko hỏi. Thông thường, một là đang sở hữu, hai là có nguồn mới thăm dò như thế. Chúng tôi nuốt khan, chờ đợi câu trả lời, nhưng người đàn ông lại ngoảnh ra phía cửa kính như sực nhớ điều gì.

“Đậu xe ngay trước cửa thế này thì kì quá. Cho hỏi chỗ để xe ở đâu?”

Câu hỏi hướng đến tôi. Đúng là con đường trước cửa tiệm khá hẹp, nếu đậu xe lâu sẽ gây cản trở giao thông.

“À, vâng... Ở đằng sau cửa tiệm. Anh rẽ phải ngay góc kia, chạy thẳng sẽ thấy tấm bảng ghi chỗ đỗ xe. Anh cứ để xe ở chỗ nào trống là được.”

“Vậy à. Tôi đánh xe ra đã, trong lúc đó xin nhờ hai người định giá sách giúp tôi... Thế nhé, tôi đi một lát.”

Anh ta xoay người, vội vã lao ra khỏi tiệm và đi mất. Khoan chưa bàn đến bề ngoài, dường như tính cách anh này có vẻ kì quặc. Rốt cuộc, cuốn Đại chiến thế giới lần cuối là thế nào đây?

“Thôi mình định giá đi nào!”

Shioriko nhìn vào thùng giấy. Có lẽ khi vị khách quay lại, cuộc nói chuyện sẽ tiếp tục chăng. Tôi đoán không chỉ tôi mà cả cô cũng nghĩ vậy.

Tuy nhiên, chúng tôi đợi mãi vẫn không thấy bóng dáng anh ta đâu.

Để chắc chắn, tôi đi vòng ra khu vực đỗ xe trước nhà chính xem thử, nhưng không có chiếc xe con nào ở đó. Chỉ có chiếc xe van của tiệm mà thôi.

Yêu cầu định giá sách xong, người đàn ông kì lạ ấy đã biến mất không tăm tích.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.