Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 11 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5
5

❊ ❊ ❊

Suzaki nghỉ một lát, như thể thấm mệt vì phải nói một hơi. Shioriko vẫn giữ thẳng ngồi yên lắng nghe. Cuốn Đại chiến thế giới lần cuối đặt trên đùi cô. Cuốn sách không có bìa rời, không bọc túi bóng.

“Như cô nói lúc nãy, mục đích của mẹ cô không chỉ gói gọn trong việc đem trả lại sách. Tôi cho rằng thái độ đáng ngờ của cha tôi khi ba chân bốn cẳng lao ra khỏi tiệm đã khiến bà sinh nghi mà đến kiểm chứng. Và rồi, bà phát hiện ra rằng đó cuốn sách cổ vô cùng quý giá. Bà ấy quả là một người có cảm quan nhạy bén và hết lòng vì công việc. Giống như cô bây giờ vậy.”

Vai Shioriko giật nảy. Tựa như mới tỉnh mộng, cô chậm rãi đưa mắt nhìn Suzaki. Không biết lúc này trong đầu cô đang nghĩ gì.

“Mẹ tôi đã đọc manga này sao?”

“Phải. Bà bảo muốn tham khảo cho sau này nên tôi đã đưa cho bà xem. Bà đọc như thể muốn khắc luôn cuốn sách vào mắt mình vậy. Thái độ chăm chú đến mức vừa đọc vừa huýt sáo, xem chừng rất vui vẻ. Bà huýt sáo hơi khàn, giọng không hay lắm nhưng không hiểu sao nghe rất cuốn hút.”

Tôi cố nhịn cười. Hóa ra cô thừa hưởng cái tật huýt sáo kì quặc kia từ mẹ mình. Không biết có phải bản thân cô không ý thức được hành động ấy hay sao, mà Shioriko không tỏ ra quan tâm mấy.

Càng nghe chuyện, tôi càng thấy mẹ con cô giống nhau như đúc. Tính cách không đến nỗi rụt rè như Shioriko, nhưng giống hệt con gái ở đặc trưng mọt sách, say mê công việc, vô cùng nhanh nhạy trước các vấn đề liên quan đến sách vở. Chắc hẳn hai mẹ con thân thiết lâm. Cô né tránh nói về mẹ mình phải chăng là vì nhiều chuyện đã xảy ra lúc bà dứt áo ra đi.

“Vừa hay, lúc ấy cha tôi về tới nhà. Ông lộ vẻ bất ngờ khi thấy nhân viên của tiệm sách cũ Biblia. Bà giải thích rằng mình đến đây trả sách, sau đó đặt tay lên đùi, cúi đầu nhờ cha tôi giới thiệu thêm cho bà biết về cuốn Đại chiến thế giới lần cuối mà bà còn nhiều điều chưa hiểu.

Thời đó chưa có mạng internet, nên để thu thập thông tin về sách cũ, chỉ còn cách chăm chỉ dạo quanh các tiệm sách cổ để mua hiện vật về hoặc thỉnh giáo người nào sành sỏi. Cha tôi thời bấy giờ là một trong số ít những người hâm mộ cuồng nhiệt các tác giả xưa cũ của Fujiko Fujio, nên nếu hỏi thì xem như đúng người rồi.

Sau đó, hai người ngồi trong căn phòng này, nói hết chuyện nọ đến chuyện kia một hồi lâu. Người lớn nói chuyện với nhau nên tiếc là tôi bị đuổi ra ngoài.”

Suzaki kể mà ngậm ngùi.

“Có vẻ cha tôi rất xúc động trước lòng nhiệt tình của mẹ cô, hoặc do ông mua được Đại chiến thế giới lần cuối với giá rẻ bèo nên thấy tội lỗi không chừng. Bởi sau đó, ông đã bán gần hết bộ sưu tập các tác phẩm thời kì đầu cho tiệm sách cũ Biblia đấy chứ. Cha tôi chịu rời xa bộ sưu tập của mình thì đúng là lạ đời.”

“Làm sao ông ấy lại bán đi vậy ạ?”

“Chuyện này tôi cũng không nhớ rõ. Nhiều cuốn bây giờ bán được giá lắm đấy. Sau này nhìn lại, mấy cuốn phụ san như Ba anh em và người đạn pháo hay Đảo Uran kinh hoàng* đều biến mất khỏi chiếc kệ này rồi.”

Chú Thích: Tạm dịch từ Sannin Kyodai to Ningen Hodan và Kyofu no Uranjima.

“Cha anh có rất nhiều tạp chí và phụ san sao?”

“Phải. Thời điểm ấy, tạp chí chiếm phần lớn bộ sưu tập của cha tôi. về sau, ông mới chuyển qua tankobon.”

Suzaki đứng dậy, tiện tay lấy từ tủ ra một cuốn tankobon. Là manga, nhan đề Chú lính tiên*.

Chú Thích: Tạm dịch từ Senbee.

“Những cuốn manga có ở đây đa phần đều trùng với bộ sưu tập của tôi. Chỉ riêng Đại chiến thế giới lần cuối là kỉ vật của cha nên tôi không thể rời xa. Còn lại, những cuốn manga trên kệ này, tôi muốn bán hết cho tiệm sách cũ Biblia. Giá cả tùy mọi người quyết định.”

“Hả?”

Cuối cùng, biểu hiện của Shioriko cũng biến đổi. Suzaki mỉm cười ngượng ngùng.

“Đây là lời xin lỗi của tôi vì đã khiến các vị đem sách đến tận đây, và cũng là lời cảm ơn vì đã bán cho cha con tôi cuốn Đại chiến thế giới lần cuối ba mươi năm về trước. Thật tình thì một số sách cũ đã rớt giá sau khi toàn tập của Fujiko F. Fujio phát hành. Nhưng ở đây có đủ bộ bản in đầu của Fujiko Fujio Land*, và gần đủ bản in thời kì đầu của tạp chí Mushikomi. Cả cuốn Chú lính tiên nữa. Cô thấy sao?”

Chú Thích: Còn được biết đến với cái tên FF Land, là toàn tập manga của Fujiko Fujio do Chuokoron-Shinsha phát hành.

Tôi không rành giá cả của những cuốn Suzaki vừa liệt kê, nhưng có thể thấy rõ đây là một vụ mua bán khá hời đối với của tiệm chúng tôi.

Có khi nào, thật ra Suzaki muốn bán bộ sưu tập ấy cho mẹ của Shioriko, mối tình đầu của anh chăng? Không thực hiện được điều ấy, anh bèn quyết bán cho cô con gái được thừa hưởng những tư chất người mẹ.

Nhưng Shioriko, nhân vật chính, lại không ừ hử gì cả. Khuôn mặt cô đăm chiêu, tay đặt trên môi, chìm trong suy nghĩ.

“Shioriko!”

Mãi đến khi tôi lên tiếng, cô mới hoàn hồn.

“Vâ... vâng. Cảm ơn anh. Rất mong anh bán cho chúng tôi. Vậy chúng tôi xin phép mang về, thẩm định xong sẽ báo giá lại. Anh thấy thế có được không?”

“À, cũng được. Vậy cô định giá cả những cuốn cô mang trả lại luôn nhé?”

“Vâng ạ.”

Tất nhiên, người mang sách ra xe là tôi chứ còn ai nữa. Hình như dây ni lông và dao rọc giấy cất trong ngăn kéo của xe. Lúc tôi định đứng dậy đi lấy thì Shioriko gửi lại Suzaki cuốn Đại chiến thế giới lần cuối.

“Cảm ơn anh đã cho tôi xem. Tôi được dịp mở mang tầm mắt rồi. Từ đó đến nay, cuốn sách vẫn được bảo quản y như lúc mua ở tiệm chúng tôi phải không?”

“Tôi nghĩ vậy. Cha tôi chỉ cho vào túi bóng mà thôi. Chắc tình trạng cũng không có gì đổi khác so với ba mươi năm trước!”

“Vậy sao? Xin hỏi, ba mươi năm trước, lúc cha con anh mang sách đến tiệm, thùng giấy được lấy từ đâu vậy ạ?”

“Hả?”

Suzaki ngẩn ra trước câu hỏi quá đỗi đột ngột. Tôi im lặng nhìn gương mặt Shioriko. Cố cảm giác khuôn mặt mộc không phấn son kia còn trắng hơn mọi ngày.

“Để tôi nhớ xem nào. Nói cho chính xác thì... Đúng rồi, là tủ âm tường. Có tận mấy thùng đựng đầy sách trông còn tốt lắm, tôi cứ lôi bừa một thùng ra, xếp sách trên kệ vào. Nhưng có chuyện gì sao?”

“Không, tôi để ý đến vài ba chi tiết tủn mủn thôi.”

Cô lấp lửng đáp lại bằng một giọng nói ngắt quãng. Dường như không định giải thích gì thêm.

“Cha anh có nói gì về mẹ tôi không?”

Suzaki ngước mắt lên như đang lục tìm trong ức. Ánh chiều tà xuyên qua ô cửa sổ, chia căn phòng thành những mảng sáng tối rõ rệt. Đã sắp đến lúc phố lên đèn.

“Ông cũng không nói gì đặc biệt. Như lúc nãy tôi kể, cha tôi ít nói lắm. À, nhưng bẵng đi một thời gian, lúc uống rượu, ông nói một điều rất lạ. Để xem nào... Hình như ông bảo nhân viên tiệm sách cũ Biblia là bên thứ ba của cái gì đó thì phải.”

Toan với lấy cây nạng, bỗng dưng Shioriko khựng lại trong một khắc.

“‘Bên thứ ba thiện ý có phải không?”

“Ả à, chắc là nó đấy. Nhưng thế nghĩa là gì vậy?”

Shioriko chỉ khẽ mỉm cười.

Chất xong đống manga cũ lên xe, chúng tôi rời khỏi căn hộ của Suzaki, lúc ấy, trời đã gần xế bóng. Xe cộ qua lại trên đường đều bật đèn pha.

Chỉ đem trả sách mà ai ngờ lại mất thời gian thế này.

“Về lại cửa tiệm, mình định giá luôn à?”

“Để xem nào... Tôi nghĩ ta làm xong trong hôm nay thì hơn.”

Dù Suzaki bảo ngày mai báo lại giá tiền cũng không muộn, nhưng có vẻ Shioriko không định kéo dài công việc sang ngày khác.

Phải chăng tinh thần trách nhiệm trong công việc của cô di truyền từ người mẹ. Trong lúc lái xe, tôi vẩn vơ nghĩ về bà. Dựa trên những lời Suzaki kể, bà tuyệt đối không phải hạng người xấu. Theo phương diện nào đó, giống như có thêm một Shioriko nữa mà thôi. Thậm chí, nếu được khen với thiện ý như thế, ắt hân bà không thuộc dạng cư xử xấu với người khác.

Tôi dừng xe trước đèn đỏ, khẽ liếc qua ghế phụ lái. Shioriko đang mân mê một tờ giấy nhỏ trên đùi. Trong xe tranh tối tranh sáng nhưng tôi vẫn thấy được dòng chữ đề “2000 yên”.

Là nhãn giá của cuốn Đại chiến thế giới lần cuối kia.

“Cô đem nó về sao?”

“Tôi xin anh Suzaki mang về.”

Cô chằm chằm nhìn xuống tay mình, trong đôi mắt dâng lên một nỗi buồn trước giờ chưa từng có. Mãi một lúc sau, tôi mới phát hiện ra cô đang tức giận.

“Tôi bắt buộc phải thu hồi mảnh giấy này. Thật không thể tin được, sao lại có thể đính nhãn giá như vậy cơ chứ!”

Nói đến cuối câu, giọng cô run run. Cô đang ám chỉ mức giá 2000 yên chăng?

“Nhưng sự việc trôi qua cũng lâu rồi mà. Dù biết là mẹ cô niêm yết giá bị sai...”

“Tôi không bàn tới chuyện niêm yết. Vấn đề không nằm ở đó!”

“Vậy vấn đề nằm ở đâu?”

“Tôi không muốn nói về mẹ tôi nữa!”

Tiếng gắt gỏng của cô dội lại trong xe. Ngược đời ở chỗ, có vẻ cô còn kinh ngạc với giọng nói của mình hơn cả tôi. Chừng như tiêu hao quá nhiều sức lực, cô mệt mỏi tựa lưng ra ghế.

“Xin lỗi anh. Nhưng tôi có nói lúc này cũng chỉ khiến anh bận tâm mà thôi. Tôi không muốn nhớ lại chuyện về mẹ tôi chút nào.”

Đèn tín hiệu chuyển xanh, tôi tăng tốc. Chúng tôi sắp sửa chạy ngang qua mé vườn bách thảo ở Ofuna. Tiếng loa phát thanh báo hiệu gần tới giờ đóng cửa vang vọng từ đằng xa.

“Nếu cô không muốn thì không nói cũng được mà.”

Tôi lên tiếng.

“Nhưng nói mình không muốn nhớ lại có khác nào bảo mình không thể quên đâu? Khi nào cô muốn nói về chuyện ấy, hãy nhớ là tôi luôn sẵn sàng lắng nghe.”

“Tại sao lại thế?”

Cô nghiêng đầu thắc mắc. Trước câu hỏi thẳng thừng, tôi có phần bối rối.

“Nói, nói sao đây... Thì vì tôi muốn tìm hiểu thêm về cô ấy mà.”

Thốt ra miệng một câu bình thường, không phải bày tỏ tình cảm gì cả mà tôi vẫn ngượng chín mặt. Tôi không dám nhìn cô mà cứ thế lái xe, bỗng giọng cô thì thầm khe khẽ lọt vào tai.

“Anh đến nơi nào không có người đi.”

“Hả?”

“Tôi muốn kể với anh ở chỗ yên tĩnh và chỉ có hai ta.”

Nếu đây là câu nói của ai khác, rất có thể tôi sẽ suy diễn theo chiều hướng lệch lạc. Nhưng với cô gái này, lời lẽ thế nào, cần phải hiểu theo đúng nghĩa đen như thế.

“Mình ra biển nhé?”

“Vâng.”

Đi hết cầu vượt, chúng tôi rẽ ở ngã tư đầu tiên rồi men theo đường bờ sông Kashio hướng về phía Tây Nam. Tiếp tục chạy thẳng sẽ ra quốc lộ dọc bờ biển. Mùa này, vào thời điểm này, ắt sẽ có nơi vắng bóng người.

“Nói mới nhớ, có một việc tôi băn khoăn nãy giờ.”

Cứ im lặng thế này thì ngột ngạt quá nên tôi gợi chuyện.

“Diễn biến tiếp theo củaĐại chiến thế giới lần cuối là thế nào? Tôi mới nghe kể tới đoạn nhân vật chính mất trí nhớ và bị cuốn vào cuộc chiến gì đó thôi.”

“Chính phủ tận dụng sức mạnh của robot để đàn áp người dân. Trong tình hình đó, một tổ chức tên Liên minh nhân loại nổi dậy. Tuy nhiên, giữa chừng cuộc chiến, đám robot tự nảy sinh ý thức, rồi chống lại loài người.”

Bằng nhịp điệu còn chậm hơn mọi khi, cô bắt đầu kể như thể đang chìm đắm vào câu chuyện.

“Loài người đoàn kết lại cùng chiến đấu, nhưng bị đại bại trước sức mạnh công nghệ đầy áp đảo của robot, để rồi cuối cùng bị dồn đến ngưỡng cửa diệt vong. Đối diện với cái chết, nhân vật chính lấy lại được kí ức, cậu chạy tới hầm trú ẩn nơi cha mình đang say ngủ để đón phút giây cuối cùng.

Tuy cốt truyện chính xoay quanh việc robot phản kháng loài người, nhưng bản thân tôi thấy đó còn là câu chuyện về một cậu bé mồ côi tha hương nữa.”

Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh của Suzaki. Đối với người con đã mất cha như anh, cuốn sách ấy chắc chắn mang một ý nghĩa còn sâu sắc hơn. Ắt hẳn mỗi lần đọcĐại chiến thế giới lần cuối, anh lại nhớ về cha mình.

“Có một người cha để được hội ngộ trước lúc ra đi, quả thật rất đáng ghen tị.”

Sau một khoảng lặng triền miên, cô nhìn ra ngoài và thì thầm.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.