Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4
4

❊ ❊ ❊

Tỉnh lộ ngày thường không đến nỗi quá đông đúc. Có lẽ với tốc độ này, chúng tôi sẽ đến nơi sớm hơn dự tính.

“Masa nói vậy thật à? Ông ấy muốn chị làm hòa với mẹ sao?” Sakaguchi Shinobu hỏi với lên từ băng sau chiếc xe van.

“Dạ.”

Ngồi ở ghế lái phụ bên cạnh tôi, Shioriko gật đầu. Hôm nay là ngày nghỉ định kì của tuần tiếp theo, ba chúng tôi đang cùng nhau đi về nhà cha mẹ Shinobu ở quận Totsuka.

“Ông ấy hiểu sai be bét hết tất cả! Thật tâm chị nào muốn gặp, ngày hôm nay chị cũng chẳng dễ chịu gì cho cam. Đây này, cô chú nhìn mặt chị mà xem!”

Tôi nhìn vào gương chiếu hậu trong xe, khuôn mặt Shinobu đầy vẻ khó chịu, thậm chí đôi môi nhợt nhạt hẳn đi. Ngay cả cơ thể chị cũng dị ứng với việc gặp cha mẹ. Trạng thái này khác hẳn phán đoán của Sakaguchi.

“Mẹ đã sỉ nhục Masa... Dù là máu mủ ruột rà, vẫn có những chuyện không tha thứ là không tha thứ. Nếu không phải người trong cuộc, có lẽ khó mà hiểu được cảm giác ấy.”

“Em hiểu.” Shioriko gật đầu thật mạnh, khác hẳn bình thường. “Dù là cha mẹ, vẫn có những việc mình không thể tha thứ. Nhưng đa số các trường hợp mẹ và con gái bất hòa, nguyên nhân bắt nguồn từ người mẹ.”

“Đúng đúng, chủ tiệm nói hay quá! Thông thường là vậy đấy!”

Shinobu chộp lấy phần tựa đầu của ghế phụ rồi mừng rỡ nhoài người tới trước. Thông thường gì chứ, tôi lại cho là cá biệt hai người thế thôi.

Sau một hồi chạy dọc theo đường ray xe lửa JK, tôi dừng xe trước một căn nhà nằm gần bãi sông. Nhà không mới nhưng bề thế, có thể trông thấy cả vườn rau trong khuôn viên rộng rãi. Tấm áp phích của đảng nào đó dán trên bức tường gạch trát xi măng.

“Mọi thứ vẫn chẳng thay đổi gì cả!”

Chị Shinobu búng ngón tay lên trán ông chính trị gia in trên áp phích rồi mở cổng. Tấm biển treo ở trụ cổng đề “Kawabata” được khắc theo lối chân phương màu đen. Đây là họ của chị Shinobu thời con gái. Chị dừng chân trước luống đất bọc ni lông trắng, khuôn mặt nhăn nhó.

“Mẹ chị quan tâm đến quy trình trồng rau sạch không phun thuốc lắm, suốt ngày tự hào các kiểu, khổ nỗi ăn dở tệ. Cây nào cây nấy còi cọc, vị thì nhạt thếch. Thế mà hễ nhắc đến vườn tược là lại hứng khởi ngay.”

Nói đến mẹ là giọng Shinobu lại trở nên gay gắt. Cha mẹ và con cái mà không thuận hòa thì phản ứng ở đâu cũng giống nhau.

“Đây là... cái gì vậy chị?”

Shioriko trỏ một ngôi nhà gỗ nhỏ. Nhà đã cũ lắm rồi, xem chừng phần mái đã sơn đi sơn lại đến mấy lần. Bên trong trống không nhưng vẫn có dấu vết lau chùi để lại.

“A, chị nuôi chó trong này. Từ hồi tiểu học. Vẫn còn cơ à?”

Trên cửa chuồng ghi một dòng chữ đã bạc phếch vì dãi dầu mưa nắng, cố gắng thì cũng đọc được.

Ngôi nhà hòa thuận.

“Tên con chó là ‘Hòa Thuận’ hả chị?”

Cái tên gì mà kì cục! Nghe tôi nói, Shinobu phì cười.

“Chị chịu thua chú đấy, Gora. Hòa thuận là sự hòa thuận ấy chứ. Chó nhà chị có tên khác đàng hoàng.”

“...”

Tức là, cái tên ấy mang hàm ý ngôi nhà này rất hòa thuận. Người chủ ắt hẳn là thân thiết với chó lắm, nhưng tôi không hiểu tại sao lại viết dòng chữ ấy lên chuồng chó. Thành thật mà nói, đáng ra phải viết tên chú chó mới phải chứ?

“Vậy tên chú chó là gì hả chị?”

“Tên nó là Tobic.” Chị kể. “Nó bị vứt bỏ ngay bãi sông, chị nhặt về rồi tự ý nuôi. Nó sống ở đây tầm ba năm thì phải. Mẹ chị suốt ngày chì chiết. Nào là mắng nó hay sủa, rồi bảo chó gì mà ngu thế.”

Như hồi tưởng những kí ức lúc bị mẹ mắng nhiếc, Shinobu chau mày.

“Đúng là nó không khôn lắm, hễ được dắt đi dạo là tìm cách chạy mất. Hồi tiểu học, có một lần chị đi dã ngoại về, nó đã chạy mất thật.”

“Sao chị lại đặt tên nó là Tobic?”

Cái tên nghe khá lạ tai. Tôi không nghĩ chị chọn bừa.

“Để xem... Hình như... À à, nhớ rồi nhớ rồi, là thế này!” Khuôn mặt chị sáng bừng lên. “Chị lấy từ tên con chó xuất hiện trong cuốn sách kia đấy! Chị kể với chú là truyện có con chó bị vứt bỏ khi lớn lên, đúng không? Tên nó là Tobic đấy!”

Đến lúc này, chúng tôi biết thêm tên một nhân vật, hay chính xác hơn là động vật, xuất hiện trong sách. Cái tên không giống tiếng Anh cho lắm, nên bối cảnh của câu chuyện có lẽ không phải là Anh hoặc Mỹ. Tất nhiên, vẫn có khả năng chuyện xảy ra ở một vùng đất giả tưởng.

Bỗng dưng, Shioriko cúi gằm mặt, ấn nắm tay lên miệng. Trông cô như vừa nhớ ra điều gì đó.

“Có chuyện gì thế?”

“Tôi có cảm giác mình biết cái tên Tobic.”

“Hả? Thật à? Cô nhớ ra rồi hả?”

Shinobu nhanh chân lao đến. Bị nhìn chằm chằm từ một khoảng cách sát rạt như thế, Shioriko khẽ co người lại.

“Dạ, dạ không... Em mới biết chừng đó thôi... Nhưng...”

“Nhưng sao?” Tôi thúc giục.

“Tôi nhớ rất dai thông tin sau khi đọc sách. Do đó, chỉ cần biết tên một nhân vật, thường thì tôi cũng nhớ ra nhan đề cuốn sách. Nhưng lần này lại không được như thế.”

“Hay tại cô đang mệt?”

Trước đây, có lần cô không tài nào nhớ ra thông tin về một cuốn sách cũ vô cùng giá trị, chính vì lên cơn sốt cao. Tuy nhiên, cô lắc đầu quầy quậy.

“Hôm nay tôi khỏe. Tôi chỉ thấy lấn cấn sao ấy.”

Đã đến giờ hẹn nên chúng tôi đi đến chỗ hiên nhà. Đứng trước chuông cửa, Shinobu cứ lừng khừng mãi mà chẳng ấn chuông. Dường như chị rất không muốn giáp mặt gia đình.

“Em nhấn chuông nhé?”

Chị lắc đầu quầy quậy trước lời đề nghị của tôi.

“Thôi, chị làm được, chị làm được.”

Nói đoạn, chị hết hít vào rồi lại thở ra thật mạnh. Có lẽ đã xác định tư tưởng, chị giơ ngón tay như lấy đà, đúng lúc ấy, cánh cửa bật mở. Một ông già với vầng trán cao, hơi hói, ló mặt ra. Đuôi mắt cụp xuống và khuôn mặt tròn giống Shinobu đến kinh ngạc.

“Mời vào!”

Ông lầm bầm mà không buồn nhìn chúng tôi. Giọng điệu không hoan nghênh cho lẳm. Thậm chí, trông ông như thể sẽ sập cửa lại bất cứ lúc nào.

“Mẹ đâu ạ?” Shinobu hỏi.

“Trong phòng cuối tầng hai. Con lên đi.”

Tôi và Shioriko chưa kịp mở miệng chào, ông già đã quay phắt đi. Lúc chúng tôi bước vào nhà, bóng dáng ông đã mất tăm.

“Cha chị đấy ạ?” Shioriko hỏi.

“Đúng rồi, cha chị ít nói lắm, trái ngược hoàn toàn với mẹ chị. Chắc cũng phải tầm chục năm nay, ông không nói chuyện trực tiếp với chị. Từ xưa cũng vậy rồi. Có lẽ do tính cách hai cha con khác nhau xa quá.”

Cởi đôi giày thể thao đang mang, chị nói bằng giọng bình thản. Dường như chị cũng bất hòa với cha nhưng theo một phương diện khác với mẹ.

“Nào, mời cô chú vào! Tuy đây không còn là nhà chị nữa.” Nói dứt lời, chị cười khoe hàm răng trắng.

Căn phòng cuối tầng hai ngày trước là phòng của Shinobu. Nhìn vào qua khe hở của cánh cửa đang mở hé, sẽ trông thấy một chiếc tủ, một chiếc bàn và một chiếc giường trắng tinh kê trên sàn trải chiếu tatami.

Chúng được thiết kế tinh xảo với nhiều đường uốn lượn, không phù hợp lắm với một căn phòng kiểu Nhật. Tất cả được sắp xếp gọn gàng như phòng khách sạn còn trống.

Người phụ nữ tóc bạc đang ngồi trên ghế đứng dậy và tiến về phía chúng tôi. Bà có khuôn mặt tròn giống Shinobu, nhưng mắt to và miệng lại rộng một cách thiếu cân đối, biểu cảm của bà rất rõ rệt, trông cứ như diễn kịch. Lúc này, khóe môi bà nhếch lên nụ cười vì vẻ nhạo báng.

“Ối chà, hiếm hoi lắm mới đúng giờ giấc. Thực sự hiếm lắm đấy!”

Giọng hơi khàn, nhưng tròn vành rõ chữ. Có cảm giác bà là một phụ nữ đáng gờm, thích áp đặt.

“Đây là những người bạn ở tiệm sách cũ cô bảo đấy à? Khá trẻ đấy nhỉ... Chà, có khi thế lại hay, cô cũng có khác gì con nít đâu.”

Đột nhiên những lời giễu cợt tới tấp bay đến. Bà độc mồm độc miệng hơn tôi tưởng tượng. Mặt Shinobu nhanh chóng đanh lại.

“Hai vị này là Shinokawa và Gora, làm việc tại một tiệm sách cũ lâu đời ở Kita-Kamakura.”

“Tận Kita-Kamakura? Sao nhọc công thế?” Giọng điệu sắc lẻm vang vọng khắp phòng. Bà ngẩng đầu lên trần nhà như lấy làm kinh ngạc. “Xin lỗi đã làm phiền các cháu. Con gái nhà tôi thực sự là đồ ngốc. Tôi là Kawabata Mizue. Hân hạnh được gặp mặt.”

Sau khi bình thản gọi con gái mình là đồ ngốc xong, bà đột nhiên cúi đầu chào chúng tôi. Hai chúng tôi cũng vội vàng cúi đầu chào lại. Có lẽ sửng sốt trước lối nói năng đốp chát của bà, Shioriko đảo mắt liên tục.

“Hôm nọ con gọi điện thoại hỏi mẹ cuốn sách.”

Shinobu vào đề với khuôn mặt nhăn nhó. Chừng như chị muốn giải quyết cho xong trước khi mất hết kiên nhẫn.

“À à, cô hỏi cuốn sách đọc lúc nhỏ còn không chứ gì?” Kawabata Mizue lôi ra một thùng các tông to tướng từ gầm chiếc giường trắng. “Trong số đồ đạc cô để lại, sách vở chỉ có ngần này thôi. Chậc, nói vậy chứ toàn ba thứ vớ vẩn.”

Bà hừ mũi cười nhạo. Càng lúc tôi càng cảm thấy khó chịu. Chẳng lẽ lần nào mở miệng, bà cũng phải xỉa xói con gái mình mới hài lòng sao?

“Em mở ra được không ạ?”

Nghe tôi hỏi, Shinobu im lặng gật đầu. Quả thật, trong thùng các tông xếp chật kín sách vở. Nhưng hầu hết là sách giáo khoa đến tận cấp ba và vài cuốn shojo manga cũ.

“Chẳng có cuốn truyện chữ nào cả. Con bé này ngày xưa đã rất ghét sách rồi. Thỉnh thoảng tôi mua cho mà chẳng lần nào nó buồn để mắt tới.”

“Thế đống sách ấy... đâu rồi ạ?” Shioriko khe khẽ hỏi, sau một lúc lâu lặng thinh, chừng như bị áp đảo bởi người phụ nữ trước mặt

“Tôi nhớ là đã đem bỏ cách đây khá lâu. Truyện chữ bị tống sang kho từ trước khi cô Shinobu ra khỏi nhà cơ. Những thứ khác thì còn có ích, chứ sách vở chẳng được tích sự gì cả. May ra cuốn các vị tìm còn lẫn vào đống sách này thôi.”

Vừa dỏng tai nghe lời bà nói, tôi vừa lấy sách ra khỏi thùng để kiểm tra lại cho chắc. Quả đúng là không có cuốn truyện thiếu nhi nào. Hết cách, tôi đành cất sách giáo khoa và shojo manga vào lại thùng, bỗng một tấm ảnh cũ rớt ra từ giữa cuốn truyện tranh Asari cô bé tinh nghịch* và Hot Road* rơi xuống chiếu. Tôi vô thức nhặt tấm ảnh lên xem, rồi trố mắt.

Chú Thích: Truyện tranh trẻ em của Muroyama Mayumi, xoay quanh cuộc sống thường ngày của cô bé Hamano Asari.

Chú Thích: Shojo manga của tác giả Tsugumi Taku. Nhân vật chính là Kazuki, một cô bé không được mẹ yêu quý, cô phải lòng Haruyama, một thanh niên ăn chơi lêu lổng.

Hình chụp một cô gái trong bộ đồ thủy thủ và một phụ nữ trung niên mặc đồ vest xanh thẫm đang đứng cạnh trụ cổng nhà có gắn biển đề “Kawabata”. Người phụ nữ trung niên giống y đúc Kawabata Mizue đang đứng trước mắt tôi, nếu bỏ đi mái tóc bạc và xóa bớt nếp nhăn.

Vấn đề nằm ở cô nữ sinh. Cô có mái tóc xoăn tít thò lò đã tẩy màu, hai tay thọc vào túi chiếc váy dài đến tận gót chân, gườm gườm nhìn thẳng vào ống kính. Một “cô gái giang hồ”, thường chỉ xuất hiện trong truyện tranh hay phim ảnh!

Ủa?

Cách trang điểm khác nhau nên tôi không để ý, nhưng nhìn kĩ mới nhận ra khuôn mặt trong hình giống y như Sakaguchi Shinobu, hay nói chính xác hơn, cô gái ấy chính là chị.

“Này, này Gora, đưa hình lại cho chị!” Shinobu cuống cuồng giật lấy tấm ảnh, vò trong tay rồi nhét vào túi áo khoác. “A ha ha, ghét ghê... Hai người xem như chưa thấy gì nhé!”

Chị cười to như chữa ngượng. Có vẻ chị muốn quên đi quá khứ ấy, nhưng mẹ chị không bỏ lỡ cơ hội này, “Đây là tấm ảnh kỉ niệm chụp hôm cô vào cấp ba nhỉ? Con gái tôi từ ngày lên trung học là giữ nguyên bộ dạng đấy. Đúng là ngốc nhỉ!”

Quay sang tôi và Shioriko, bà Kawabata vui tươi tuồn ra một tràng như thể đang nói một câu chuyện đáng tự hào, “Đêm nào cũng như đêm nào, nó cứ lang thang quanh nhà ga Yokohama. Có phải năm lớp Mười không nhỉ? Nó mua bia ở máy bán hàng tự động, rồi bị cảnh sát giữ lại.”

“Đó là do mấy anh chị lớp trên bảo đi mua về nên con đành vâng theo thôi, chứ có phải con mua vì thích đâu! Hồi đó con cũng nói đi nói lại với mẹ rồi.”

“Người ta sai đi mua mà cũng đi, thế nên mẹ mới bảo cô ngốc! Nhưng dù thế nào chăng nữa, cô cũng thích rượu bia còn gì? Lần trước, lúc mẹ gặp cô ở phố người Hoa, cô chả hứng lên mà uống rượu tì tì đấy thôi!”

“Con bỏ rượu lâu rồi! Lúc đó người gọi chai rượu Thiệu Hưng* ra là mẹ đấy chứ?”

Chú Thích: Một loại rượu nổi tiếng của Trung Quốc.

“Chẳng phải cô bỏ rượu chưa được hai tháng sao? Lúc đó trông cô vui thế còn gì? Chả bù với chồng cô toàn mặt nhăn mày nhó im thin thít suốt, trông chán chết đi được, thế mà đột nhiên mở miệng ra lại nói toàn...”

Bất thình lình, chị Shinobu đập tay đánh rầm lên bức tường gần đó. Cả căn phòng bị tác động đến mức rung lên, “Mẹ mắng chửi con thì không sao, chứ mẹ mà nói xấu Masa là con ném mẹ ra khỏi cửa sổ đấy!”

Kawabata Mizue nín thinh như bị áp đảo.

“Bác có nhớ gì về cuốn sách chị Shinobu đang tìm kiếm không ạ?”

Shioriko khe khẽ hỏi. Tôi thoáng liếc nhìn khuôn mặt xoay nghiêng của cô. Có thể do tôi tưởng tượng, nhưng nét mặt cô đanh lại, khác hẳn với biểu cảm từ nãy đến giờ.

“Trong truyện có một con chó tên là Tobic, cháu nghĩ truyện xuất hiện ở nhà mình một thời gian trước khi mọi người nuôi chó.”

“A à, con chó ngốc nghếch đó.” Kawabata Mizue nói như nhổ toẹt ra. “Cái tên Tobic được lấy ra từ cuốn sách nhỉ? Lúc ấy tôi đã nghĩ là tên gì mà khó nhớ... Đúng thật, để tôi xem nào...”

Bầu không khí lặng đi. Phòng không lắp máy sưởi, mọi người đều thở ra hơi trắng. Mẹ chị Shinobu chậm rãi nhìn quanh căn phòng như tìm kiếm manh mối, một lúc sau, bà lắc đầu, “Quả nhiên, chuyện này tôi không biết.”

“Bác trai cũng không biết ạ?”

“Lúc nãy tôi có hỏi thử rồi, nhưng ông ấy bảo không rõ. Khoảng thời gian đó ông nhà tôi bận lắm, hiếm khi có mặt ở nhà, chẳng biết con mình đọc cuốn sách gì đâu!”

“Vậy ạ...”

Shioriko thất vọng nói. Chúng tôi đã đến tận đây nhưng chỉ hoài công vô ích. Dường như người chuyên tháo gỡ bí ẩn về sách như cô lần này cũng không giúp được gì. Ngay cả tên sách còn chẳng ai biết.

“Xin lỗi chị! Có lẽ không thể tìm ra ngay lập tức được ạ. Tuy vậy, bọn em sẽ cố gắng.”

Dứt lời, cô cúi đầu. Shinobu vỗ nhẹ lên hai má Shioriko và cười tươi, để lộ hàm răng trắng.

“Thôi nào, chủ tiệm ơi, đáng ra chị phải xin lỗi cô mới phải. Cảm ơn mấy đứa đã giúp chị. Chị cũng sẽ thong thả tìm lại lần nữa. Còn nhiều thời gian mà.”

“Chậc, tìm cuốn sách cả mấy chục năm trước mà chẳng có chút manh mối gì, đúng là chuyện vô vọng mà.” Kawabata Mizue nói ra vẻ đắc thắng. “Nếu thực sự quý nó, đáng ra cô phải luôn giữ nó bên cạnh mới đúng. Cô thôi cái trò lôi người khác vào những chuyện vớ vẩn kiểu này đi! Vậy nên mới bảo, từ ngày xưa cô đã là đồ ngốc rồi!”

Bà còn đặc biệt nhấn mạnh từ “đồ ngốc”. Không khí trong phòng lại càng lạnh lẽo hơn. Cảm giác có ánh nhìn, tôi ngó quanh thì trông thấy cha của Shinobu đang đứng ngoài hành lang. Ông nhìn chúng tôi bằng đôi mắt ủ rũ, với tình trạng này, có lẽ ông không buồn bước vào can ngăn hai người kia. Ngoài tôi ra, không ai để ý sự hiện diện của ông.

“Con về đây. Đằng nào cũng xong việc rồi.”

Sakaguchi Shinobu thở dài thườn thượt và lẩm bẩm. Chị nắm chặt tay, nhưng chưa đến nỗi mất bình tĩnh. Tôi cũng đậy thùng các tông rồi đứng dậy. Thật tình là một ngôi nhà khiến người ta chẳng muốn ở lại lâu.

“Ối chà, thế cơ đấy! Cho mẹ gửi lời hỏi thăm đến ông chồng đáng sự của cô nhé!”

Thái dương Shinobu nổi rõ mạch máu to tướng.

Chị hằm hè quay phắt lại như thể sắp khạc ra lửa, bỗng nhiên...

“Bác Kawabata!” Shioriko đột ngột kêu lên. “Đây không phải việc vớ vẩn đâu ạ!”

“Hả?”

“Mong muốn tìm lại cuốn sách từng bị mất thì chẳng có gì vớ vẩn cả. Bác rút lại câu nói đó đi ạ!”

Đến đây thì tôi dám chắc cô đang giận dữ với người phụ nữ mang tên Kawabata Mizue này.

“Cháu đang nói gì thể?”

Mẹ Shinobu cười bối rối. Về phần mình, tôi hiểu Shioriko nổi nóng vì điều gì. Bản thân cô gái này cũng có một cuốn sách mà cô đang bí mật tìm kiếm. CuốnNhật ký Cra-cra mà mẹ cô để lại.

“Sao bác vẫn giữ chuồng chó đến tận bây giờ ạ?” Shioriko tiếp tục hỏi dồn. Cũng như mọi khi, công tắc đã bật rồi đây. Nhưng lần này, tôi không hiểu ý nghĩa câu hỏi. Chuồng chó thì liên quan gì?

“Tobic mất rồi, hai bác đâu còn sử dụng chuồng chó đúng không? Hay cháu nói sai ạ?”

“Nói đúng, nhưng thế thì sao?”

“Dù bao năm đã trôi qua từ khi Tobic bỏ đi, chuồng vẫn được giữ gìn sạch sẽ. Nghĩa là để nó quay về lúc nào cũng được. Thật ra hai bác cũng mong muốn một ngày nào đó Tobic trở về đúng không?”

Nụ cười dần biến mất trên khuôn mặt Kawabata Mizue. Bà nhíu mày lại như đang đau ở đâu đó, “Tôi không mong muốn nó trở về gì hết. Chỉ là chưa đến thời điểm muốn vứt đi thôi. Ai mà chẳng có lúc như vậy?”

“Thứ bác không muốn vứt đi chỉ có chuồng chó thôi sao?”

Biểu cảm trên khuôn mặt đột nhiên tắt ngấm, trong một khoảnh khắc, ánh mắt bà nhìn sang con gái mình.

“Mọi người ra khỏi ngôi nhà này đi! Đi ngay cho tôi!” Giọng bà khàn khàn như thể cố gắng lắm mới nói được.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.