Tôi và Sakaguchi Shinobu bước vào quán cà phê nằm ở tầng hai tiệm pachinko. Quá nửa số bàn đã có khách ngồi, chúng tôi được hướng dẫn vào khu cấm hút thuốc sát tường.
“Không phải chỗ hút thuốc, có ổn không ạ?”
“Chị bỏ thuốc rồi. Có lẽ thế thì tốt hơn... Đằng nào chị cũng bị nhắc suốt.”
Shinobu vừa trả lời vừa cởi áo khoác. Nhắc mới nhớ, cách đây mấy tháng, có tin giá tất cả các loại thuốc lá đã nhảy vọt lên. Hình như từ lúc ấy, số lượng người bỏ thuốc cũng tăng đột biến.
Sau khi chúng tôi gọi đồ uống, một sự im lặng bao trùm. Có lẽ một phần do khách khứa trong tiệm đa số đã đứng tuổi, lại còn đi một mình nên cửa tiệm yên ắng hơn tôi tưởng.
“Chú với chủ tiệm vẫn hòa hợp chứ?”
“Dạ?” Tôi hỏi ngược lại.
“Gora thích chủ tiệm mà phải không?”
Shinobu nhẹ nhàng nói. Câu hỏi quá thẳng thừng, nhưng tôi cũng chẳng buồn giấu giếm. Có lẽ vì chị là một người đi trước và còn là người quen của cả hai, nên tôi lại cảm thấy an tâm.
“Dạ đúng... Nhưng cô ấy nghĩ gì về em thì em chịu.”
“Cô gái có vẻ hơi phức tạp. Dường như ít khi mở lòng. Hơi giống với ông Masa nhà chị... Ấy chết, so sánh với ông chú già như vậy thì kì quá.”
“Không ạ...”
Masa là biệt danh của Sakaguchi Masashi. Mặc dù giới tính và tuổi tác khác xa nhau, quả thật hai người có rất nhiều điểm chung.
“Kiểu người ấy, nếu để ý một ai đó, sẽ dõi theo rất chăm chú và tự hiểu thêm nhiều điều không ngờ. Mình chẳng giấu được họ gì đâu...”
Tưởng chừng như đang độc thoại, nhưng có lẽ chị nhắc đến mấy câu trao đổi lúc cuối của tôi và Ayaka. Tôi mơ hồ cảm thấy chị bóng gió khuyên tôi hãy giãi bày những chuyện trong lòng ra.
“Chị nói đúng...”
Giờ có suy nghĩ luẩn quẩn cũng không được tích sự gì. Nếu những lời Inoue nói khiến tôi bận tâm đến thế thì tốt nhất là hỏi trực tiếp người trong cuộc.
Đồ uống chúng tôi gọi được mang tới, câu chuyện tạm thời gián đoạn. Tôi uống cà phê, còn chị chọn sữa nóng.
“Anh Sakaguchi có khỏe không chị?”
“Khỏe rồi, khỏe rồi.” Chị cười toe. “Chỉ là mắt có lẽ không khá lên được thôi, ngoài ra thì khỏe như vâm. Masa vẫn luyện tập để duy trì sinh hoạt bình thường lỡ không may thị lực giảm sút. Chồng chị bảo phải cố gắng tự lo được những hoạt động thường ngày... Cái tính nghiêm túc đó cũng hay đấy nhỉ?”
Chị giữ nguyên chiếc cốc trong tay, nhìn xa xăm vô định. Ai mà ngờ cuộc nói chuyện lại lái sang hướng tâm sự về ông chồng cơ chứ.
“Mà này, chị muốn hỏi chú về cuốn sách.”
“Hả? À, vâng.”
Chị đổi chủ đề đột ngột, khiến não tôi chật vật bắt nhịp, ừ, mà đây mới là chủ đề chính.
“Lúc chị mới học tiểu học, có một cuốn sách chị đọc thấy thú vị lắm. Ngày bé chị không thích đọc sách mấy, cũng chẳng nhớ nội dung nó thế nào, nhưng vẫn còn ấn tượng sâu đậm rằng nó rất hay... Gần đây, tự dưng chị băn khoăn chuyện ấy mãi, đến mức không chịu nổi. Chú hiểu cảm giác đó chứ?”
“Dạ... Hơi hơi.”
Tôi gật đầu. Thỉnh thoảng trong tôi cũng trào dâng ham muốn có lại những thứ ngày bé mình từng thích, dù rằng không phải sách.
“Chị muốn có lại cuốn sách ấy quá đi mất. Nên chị muốn nhờ chủ tiệm và Gora giúp chị tìm kiếm. Nếu tìm ra, tất nhiên chị sẽ mua rồi.”
“Được ạ.”
Nói cách khác, đây là lời đề nghị tìm sách. Đối với một tiệm sách cũ, công việc này không hiếm. Cho dù cuốn sách khách cần hiện giờ không có trong tiệm, chúng tôi vẫn có thể giúp họ tìm ra tiệm nào đang bán nó.
“Nhan đề sách là gì hở chị?”
“Cái này thì, chị không biết.” Chị đáp lại với khuôn mặt khổ sở.
“Hả?”
“Nhan đề có tên viết bằng chữ cứng*... Từ nhỏ chị đã kém khoản nhớ tên nước ngoài rồi. Nên giờ một chữ tiếng Anh bẻ đôi cũng không biết đây.”
Chú Thích: Tức Katakana, một bộ chữ khác trong tiếng Nhật, cũng rất dễ đọc, hiện thường dùng để ghi các từ ngoại lai.
“Thế tên tác giả là gì hở chị?”
“Chịu... À, tác giả là người nước ngoài. Hình như tên dài ngoằng.”
“Chị cũng không biết nhà xuất bản ạ?”
Shinobu khẽ gật đầu. Tôi nhấp một ngụm cà phê để sắp xếp lại suy nghĩ. Nãy giờ vẫn không rút ra được một tên riêng nào.
“Kiểu này chắc không được rồi nhỉ...”
Tạm thời tôi đành chịu thua. Tất nhiên tôi muốn giúp chị, nhưng chỉ với các thông tin hiện tại thì ngay cả Shioriko có lẽ cũng bó tay.
“Chị bảo đọc từ ngày còn bé thì chắc là truyện cổ tích?”
“Cũng có thể. Nhiều hình minh họa, nhung cũng nhiều chữ lắm. Viết bằng cả chữ mềm và chữ Hán kèm phiên âm nữa.”
“Nội dung sách thế nào ạ?”
“Để chị xem nào... Có chồn, cá sấu và chó, hình như là một cuốn sách tranh... Chị không nhớ bối cảnh câu chuyện vào thời nào, nhưng không gian phương Tây thì phải...”
Nói đến đây, Shinobu im bặt. Cả nội dung chị cũng chỉ nhớ mang máng.
“Ngoài ra chị còn nhớ gì không?”
“Trong truyện có chó đó!”
Sakaguchi Shinobu nói chẳc như đinh đóng cột. Nhưng tôi vừa nghe chị nhắc điều này một lần rồi.
“Nội dung rất đáng thương. Lúc mới sinh ra, chó được chủ yêu thương chăm bẵm, nhưng khi lớn lên một chút, nó lại bị vứt bỏ, nhà chủ đi nuôi một con cún con khác. Ác quá nhỉ?”
Ừ ác thật! Không ngờ truyện dành cho trẻ em mà lại đau đớn thế.
“Về sau, chó trở thành bạn của sư tử cô đơn.”
“Ngoại hình khác nhau mà?”
“Đúng đúng. Ban đầu, sư tử có hơi bối rối nhưng dần dà, nó chẳng buồn quan tâm đến sự chênh lệch giữa hai bên nữa, và chúng thành bạn của nhau. Những cá thể hoàn toàn khác biệt lại có thể trở nên thân thiết, đúng là tuyệt vời!”
Chẳng hiểu sao, tôi bỗng liên tưởng tới Sakaguchi và Shinobu. Họ là một cặp vợ chồng không hề có điểm chung, từ tuổi tác đến ngoại hình.
“Vậy chó và sư tử là nhân vật chính hả chị?”
“Không, nhân vật chính là con chồn.”
“Con chồn? Trong truyện của nước ngoài á?”
Lần đầu tiên tôi nghe tới truyện cổ tích nước ngoài lại có chồn. Shinobu cũng nghiêng đầu như không dám chắc.
“Hay người ta không viết là con chồn nhỉ? Nhưng chị vẫn nhớ rõ hình minh họa đấy! Chú đợi chị...”
Chị lục túi xách lấy sổ tay và bắt đầu thoăn thoắt đưa bút chạy trên giấy. Chị vẽ một con vật bốn chân ngắn cũn, nét vẽ đẹp hơn tôi tưởng. Toàn thân nó màu đen, trên đầu có đôi tai, chỉ viền mắt là màu trắng, chiếc đuôi dài phồng to.
“Đúng là chồn rồi!”
“Chú cũng thấy vậy hả? Rõ là chồn! Con chồn này đã gặp gỡ rất nhiều bạn, từ chó bị bỏ rơi tới sư tử cô đơn.”
“Xong nó làm gì hả chị?”
Shinobu nhắm nghiền mắt, day ngón trỏ lên thái dương như đang nặn óc nhớ lại, “Chồn xây nhà thì phải.”
“Xây chuồng chó hả chị?”
“Hừ, chị nghĩ là xây ngôi nhà to hơn cơ. Dường như là ngôi nhà cho những người có chuyện buồn tụ họp lại... Chúng chất thật nhiều gạch lên chiếc xe tải rất lớn, rồi cả đám chung tay lại cùng xây.”
“Vậy sẽ xuất hiện nhiều nhân vật lắm chị nhỉ?”
“Đúng đúng đúng! Nào là một cậu bé học kém cố gắng có thêm bạn bè. Cậu bé muốn tìm những bạn học dốt hơn mình nhưng mãi chẳng tìm ra.”
“Câu chuyện thú vị... Mà truyện có cả con người hả chị?”
“Đúng rồi! Cùng với con người, các loài động vật như cá sấu, hươu cao cổ sống hòa thuận bên nhau. À mà hình như có cả sở thú nữa...”
Nghe thì hay đấy, nhưng tôi chưa hiểu thế giới quan của câu chuyện. Nó hao hao hoạt hình Disney chăng?
“Chị chỉ nhớ chừng ấy thôi, còn kết thúc thế nào thì chị chịu.”
Kí ức đứt đoạn như vậy hẳn vì chị chỉ đọc lại những đoạn mình thích mà thôi. Đúng là cách đọc sách của trẻ con.
Tôi cầm lấy bức tranh chị vẽ nhân vật chính lúc nãy cho vào túi. Không rõ chi tiết nào có thể trở thành manh mối. Nếu có người biết rõ hơn về cuốn sách ấy thì đã...
“A!” Một suy nghĩ lóe lên trong đâu tôi. Tôi đã quên bẵng mất điều rất căn bản.
“Sao vậy? Em biết cuốn sách nào rồi à?” Đôi mắt Sakaguchi Shinobu sáng rỡ.
“Dạ không, nhưng quyển sách ấy còn ở nhà cha mẹ chị đúng không? Chị bảo truyện có từ hồi bé mà?”
Có cảm giác vì một lý do gì đấy, chừng như nét mặt Shinobu sắt lại. Chị chậm chạp đặt chiếc cốc đang dợm đưa lên xuống bàn.
“Ừm, đúng thế... Chị được mẹ mua cho cuốn sách ấy ở một tiệm sách gần nhà...”
“Nếu vậy, mình hỏi bác thử xem sao?”
Tôi đề nghị. Nếu là cuốn sách con gái mình say sưa đọc đi đọc lại thì có lẽ ít nhiều sẽ để lại ấn tượng trong lòng cha mẹ.
“Có khi cuốn sách vẫn còn ở nhà hai bác.”
“Ừm, đúng thật... Biết là thế, khổ nỗi...” Bỗng dưng giọng chị Shinobu nhỏ lại. “Nhưng hễ gặp cha mẹ thì không khí lại nặng nề lắm...”
Tôi thầm trách mình vô ý. Có lần chị đã kể không được hòa thuận lắm với cha mẹ, do đó ra ở riêng ngay sau khi tốt nghiệp trung học. Thế mà tôi lại quên bẵng.
“Xin lỗi chị!”
Tôi cúi đầu. Chị cười khoe hàm răng trắng để xóa đi bầu không khí ngượng nghịu.
“Không sao không sao! Gora nói đúng mà! Đằng nào chị cũng dự tính sẽ về thăm nhà một chuyến, tiện sẽ hỏi cha mẹ thử xem... À, hay là thế này!”
Đột nhiên chị vỗ tay đánh bốp. Tiếng động vang vọng khắp tiệm. Chẳng hiểu sao tôi có dự cảm không lành.
“Sao vậy chị?”
“Gora và chủ tiệm đi chung với chị được không? Chị rủ hai đứa về nhà chị!”
“Hả?” Tôi bất giác thốt lên.