Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4
4

❊ ❊ ❊

Căn phòng được gọi là kho nằm ở đâu khu nhà, nhỏ, ẩm thấp, quay ra hướng Bắc, đồ đạc bám đầy bụi. Các thiết bị điện cũ kĩ xếp thành hàng trông như đồ bày trong viện bảo tàng. Vì chỉ là thường dân nên tôi không kìm được ý nghĩ chắc toàn là món quý giá, nếu bán đi cũng được bộn tiền.

Kệ sách đặt cạnh ti vi có chân đứng. Tác phẩm của Edogawa Ranpo xếp thẳng hàng cùng từ điển bách khoa cũ và mấy cuốn khác giống như giáo trình đàm thoại tiếng Anh. Chính xác là dấu gáy sách có hai loại là hình con nhện và mũ sắt phương Tây. Còn dấu mặt nạ vàng mà tôi biết thì không thấy đâu.

“Đây là bản in trước khi đổi thành dấu mặt nạ vàng.”

Shioriko giải thích nhỏ cho tôi nghe. Lời giải thích vắn tắt hơn mọi khi, chắc cô giữ ý do có Kayama Yoshihiko khoanh tay đứng bên cạnh, vẻ mặt còn khó chịu hơn lúc nãy. Mà tôi nghĩ thế cũng không phải là quá đáng lắm. Tạm thời ông ấy còn nghe theo nguyện vọng của Shioriko, chứ cũng không biết được khi nào tâm trạng ông thay đổi.

“Anh Daisuke có thể lấy vài quyển cho tôi xem bên trong được không? Quyển có dấu hình con nhện ấy.”

Một tay cô đang cầm nạng. Tôi gật đầu.

Hình như những quyển có dấu con nhện là thuộc nửa đầu bộ sách, còn quyển có hình mũ sắt phương Tây là thuộc nửa sau. Phần nửa đầu đã rách bươm nhưng phần nửa sau vẫn còn rất đẹp. Tôi lần lượt lấy những quyển có dấu con nhện là “Quái nhân hai mươi khuôn mặt”, “Đội thám tử nhí”, “Quái nhân tàng hình” và mở các trang bên trong ra.

“Những quyển đầu đã được đọc khá nhiều nhỉ?”

Shioriko bắt chuyện với Kayama Yoshihiko. Chắc cô nghĩ ông cũng thoải mái hơn khi ở chỗ này.

“Vì khi cha mua những quyển sau, chúng tôi đã lên trung học rồi.”

Thái độ rất lạnh lùng, nhưng tôi cảm nhận được sự tự chủ trong lời ông nói, nên cũng thấy yên tâm.

“Quả nhiên, toàn là sách xuất bản vào cuối thập niên 1960 đầu 1970. Anh Daisuke, để chắc chắn, anh lấy luôn cả mấy quyển có dấu mũ sắt phương Tây nữa nhé!”

“A, được!”

Lần này, tôi chọn “Tiến sĩ phù thủy”, “Búp bê ác ma”, “Lời nguyền của quái nhân hai mặt” và mở ra như khi nãy. Những cuốn này gần giống với sách trong seriesĐội thám tử nhí mà hồi nhỏ tôi đã thấy. Bên cạnh tranh vẽ đứa trẻ cầm máy vô tuyến, có chữ “Kayama Yoshihiko” viết thật to. Nói mới nhớ, hình như ở bìa lót của những quyển sách khác cũng thấy viết thế này.

“Tất cả đều viết tên phải không ạ?”

Shioriko lại hỏi Yoshihiko. Khuôn mặt ông thực sự cau có.

“Vì em gái tôi luôn cầm đi một cách tùy tiện, nên tôi đã nổi nóng rồi ghi vào đó. Lúc ấy tôi còn trẻ con mà. Với những cuốn sách có ghi tên, tôi cấm nó sờ vào. Mà vẫn chưa xong hả?”

“Xin lỗi! Cháu xong rồi ạ. Anh Daisuke, được rồi.”

Tôi để quyển “Lời nguyền của quái nhân hai mặt” vào kệ như cũ. Shioriko quay sang Kayama Yoshihiko, cảm ơn một cách lịch sự.

“Cảm ơn bác rất nhiều. Vậy tiếp theo chúng ta đến thư phòng của ông nhà ạ.”

“Trước khi đi, hãy nói xem nãy giờ cô đã xác nhận cái gì vậy?”

“Cháu muốn xác nhận xem có phải tất cả đều là bản phát hành thời bác còn niên thiếu không Thế thôi. Cháu nghĩ ông nhà mua toàn tập này cốt là để cho bác đấy.”

“Chứ còn sao! Chính vì vậy tôi mới hỏi có vấn đề gì mà?”

Shioriko im lặng một lát rồi lắc đầu khổ sở, “Xem thư phòng xong cháu trả lời được không? Vì cháu nghĩ nên giải thích theo trình tự.”

Cô đã nói thế thì chỉ còn cách cho xem thư phòng thôi. Yoshihiko hừ mũi, rảo bước đi trước. Shioriko chống nạng theo sau.

Không biết có thật là phải sắp xếp theo trình tự không, hay Shioriko chỉ cố ý nói vậy để được cho xem thư phòng. Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn nghĩ cô là một người rất cừ.

Thư phòng của Kayama Akira ở tầng hai, ngay từ lối vào đã khác với các phòng khác. Cánh cửa đẹp được trang trí bằng các tấm panel hình chữ nhật trông đồ sộ và nặng nề. Tôi phải giúp Shioriko đẩy cửa vì cô không thể mở bằng một tay.

“Cửa làm toàn bằng gỗ bách đấy. Lúc nhỏ tôi khốn khổ vì độ khó mở của nó, nhưng cha thích thế thì biết làm sao. Đồ đạc bên trong cũng toàn bằng gỗ bách cả.”

Chúng tôi nghe Yoshihiko giải thích trong khi bước vào thư phòng. Diện tích lớn hơn tôi nghĩ, trần nhà rất cao. Hai bên tường là giá sách cố định. Trước cửa sổ chính kê một cái bàn lớn cùng màu với cánh cửa. Phòng bài trí theo kiểu người đi vào sẽ đối diện với chủ nhân ngồi trước bàn. Gần cửa kê một bộ bàn ghế tiếp khách giống như ở tầng một. Không hiểu sao cách sắp đặt này làm tôi nghĩ tới phòng hiệu trưởng.

“Chỉ có phòng này là giữ nguyên như lúc cha còn sống. Tôi nói trước luôn, không có chìa khóa hay mật khẩu gì đâu. Tôi đã tìm qua một lượt rồi.”

Yoshihiko nhắc nhở. Shioriko hướng ánh nhìn về giá sách. “Ông nhà thường hay ở đây phải không?”

“Hễ ăn cơm xong là cha ở lì trong thư phòng cho đến lúc đi ngủ. Làm việc hay gặp gỡ nói chuyện với những khách thân cũng chủ yếu là ở đây.”

Trên giá có nhiều sách liên quan đến lịch sử và giáo dục. Đập vào mắt tôi là bộHệ thống tư tưởng Nhật BảnVăn hóa Minh Trị toàn tập được xếp thành hàng. Ngoài ra còn có từ điển tên người, từ điển tiếng nước ngoài, những tài liệu liên quan đến chữ nổi và thủ ngữ. Tôi nghĩ nội dung sách rất phù hợp với một nhà giáo dục, nhưng lạ một điều là không hề thấy chỗ nào thể hiện sở thích cá nhân. Giống hệt kệ sách trong thư viện.

“Trong nhà này, sách vở của ông chỉ nằm ở đây thôi phải không ạ?”

“Đúng.”

“Mọi người cũng được đọc những quyển sách này chứ?”

“Tôi và vợ hay mượn các sách tra cứu. Lúc còn sống cha có nói cứ đọc tự do. Sao?”

Shioriko dừng lại trước cánh cửa ở góc phòng, “Cháu xem bên trong được không ạ?”

Ông Yoshihiko thở phù một cái, dường như để kìm nén sự bực bội, “Xin mời. Chỗ đó đã được dọn dẹp nên trống trơn rồi.”

Ông chưa dứt lời thì cửa đã mở tung. Bên trong là tủ chứa đồ. Shioriko chống nạng, nhoài thân trên vào như nhìn ngó mọi ngóc ngách. Chẳng mấy chốc cô đóng cửa lại như cũ.

“Thì ra là vậy.”

Cô đang lý giải một mình. Chẳng giải thích gì thêm.

“Từ nãy đến giờ cô điều tra cái gì vậy? Cô cứ nói năng lấp lửng là thế nào đấy?”

Kayama Yoshihiko cao giọng. Xem chừng sợi dây kiên nhẫn của ông đã đứt. Shioriko không hề dao động, cô khẽ mở miệng, “Từ khi xem kho sách ở nhà bà Keiko, cháu đã thắc mắc suốt. Tại sao bộ sưu tập Ranpo đằng ấy chỉ có các tác phẩm dành cho người trưởng thành?”

“Nghĩa là sao?” Tôi hỏi theo thói quen.

Shioriko rời cửa tiến lại gần bàn, “Không một quyển nào dành cho trẻ em, dạng như series Đội thám tử nhí. Nghĩa là số sách thiếu nhi đã được rút trọn vẹn khỏi bộ sưu tập ở Kamakura.”

Nghĩ lại mới thấy, đúng là không có những quyển mà ngay cả tôi cũng biết như “Quái nhân hai mươi khuôn mặt”, “Đội thám tử nhí”. Nếu có thì chắc chắn tôi phải có ấn tượng.

“Vì sách thiếu nhi khác với khuynh hướng của sách người lớn. Cũng đâu có gì lạ. Quan trọng đến thế à?” Kayama Yoshihiko hỏi với vẻ chán ngán. “Tôi không tưởng tượng được cha lại sưu tập Đội thám tử nhí nữa kia. Nó càng không hợp với việc ông thích đọc tiểu thuyết dành cho người lớn.”

Dù nói vậy nhưng người con trai vẫn bảo quản cẩn thận toàn tập của nhà xuất bản Poplar cho đến bây giờ. Tôi nghĩ, cũng không hẳn là không hợp.

“Nhưng, tôi nhớ là cha thích truyện ngắn trinh thám cổ điển thời kì đâu cơ mà. Ông đánh giá chúng rất cao. Đúng ra ông phải ghét truyện dành cho trẻ con chứ?”

“Xét một cách khách quan thì không phải đâu. Ví như ta sưu tập vì đó là những cuốn ta từng yêu. Rất có khả năng ông Kayama Akira hâm mộ Ranpo là từ Đội thám tử nhí.”

“Vì sao cô biết?”

Tôi chưa nghe ai nói thế cả. Hình như nó cũng không được đề cập trong “hồ sơ”.

“Bà Keiko nói rằng từ trước chiến tranh ông Kayama Akira đã đọc tiểu thuyết đăng tải trên tạp chí và đem lòng hâm mộ Ranpo đúng không? Ông sinh năm 1928. Vậy sớm nhất cũng phải đến giữa thập niên 1930 ông mới bắt đầu đọc Ranpo. Bấy giờ, Ranpo được dư luận đánh giá cao với tác phẩm ‘Quái nhân hai mươi khuôn mặt’, ông đã đăng dài kì cả tác phẩm cho người lớn lẫn tác phẩm cho trẻ em trên tạp chí. Thời điểm kết thúc ‘Ngọn tháp ma’, tác phẩm dành cho người lớn và cũng là tác phẩm cuối cùng ông đăng tạp chí trước chiến tranh, là năm 1940...”

“A, vậy sao?”

Giờ thì tôi đã hiểu. Năm 1940, Kayama Akira mới 12 tuổi.

“Để đọc sách dành cho người lớn thì hơi quá sớm. À, không, chuyện gì cũng có thể có ngoại lệ mà...”

Đang nói dở thì cô nhận ra. Tôi cố nhịn cười. Bản thân cô gái này cũng là “ngoại lệ”, đã đọc truyện dành cho người lớn từ hồi còn bé xíu.

“Cháu mở ngăn kéo được không?”

Shioriko ngoảnh sang Kayama Yoshihiko. Ông phẩy nhẹ tay ý nói muốn làm gì thì làm. Shioriko lần lượt mở các ngăn kéo và kiểm tra bên trong.

Mất một lúc, câu chuyện gián đoạn được tiếp tục. “Cháu cho rằng, không phải ông nhà không thích series Đội thám tử nhí mà ngược lại, biết đâu vì có tình cảm sâu sắc nhất với tác phẩm đó nên mới để nó ở nhà riêng, một nơi mà bất cứ lúc nào cũng lấy được.”

Tôi nhớ tới bộ Đội thám tử nhí - Edogawa toàn tập xếp ở kệ sách trong kho.

“Chính là bộ sách của nhà xuất bản Poplar mình xem khi nãy hà?”

Kayama Yoshihiko cau mặt trước câu hỏi này, “Cậu đùa đấy à? Đó là của tôi chứ không phải của cha tôi!”

“Đúng vậy, đó là của bác Kayama.” Shioriko nhanh chóng đồng tình. “Tuyển tập của nhà xuất bản Poplar vốn quá mới. Nếu là độc giả từ ngày xưa thì phải sưu tầm sách cũ hơn... Dễ dàng đoán ra, ông Kayama đã thu thập sách lẻ từ những nhà xuất bản khác.”

“Ồ, nhà xuất bản khác cũng có sao?” Trước giờ tôi cứ nghĩ sách Ranpo chỉ phát hành qua một công ty mà thôi.

Shioriko cúi mặt xuống, cười khẽ liếc tôi. Dường như từ bây giờ mới là cuộc nói chuyện thực sự. Cảm giác gò bó của tôi đối với cô nguyên một ngày nay đã biến mất tự bao giờ. Lắng nghe cô trao đổi về sách quả là rất vui.

“Đúng vậy. Bản của Kodansha trước chiến tranh, dưới dạng tankobon, là bản đầu tiên. Một bản rất nổi tiếng khác là của Kobunsha, Đội thám tử nhí - Edogawa Ranpo toàn tập gồm hai mươi ba quyển, với quyển cuối là ‘Người sắt Q’ phát hành sau chiến tranh. Chắc là một trong hai, hoặc cả hai, đang có ở nhà bác...”

“Không có đâu!” Kayama Yoshihiko phủ nhận ngay “Cha tôi mất đã được một năm rồi đấy. Giả sử ông để lại thì kiểu gì chúng tôi cũng tìm ra rồi.”

“Vâng, nếu chỉ để thôi thì có lẽ đã tìm thấy. Nhưng nếu ông giấu kĩ thì sao? Chẳng hạn như tủ chìm.”

“Vớ vẩn! Đây là đời thực chứ có phải tiểu thuyết của Ranpo đâu. Với lại làm gì có người cất công làm ra cái thứ như thế chứ.”

Yoshihiko khịt mũi cười. Ý tưởng của Shioriko đúng là khác thường, nhưng tôi sẽ không phủ định thẳng thừng như thế đâu. Nếu là người nghiện Ranpo thì chắc chắn đủ cảm hứng để làm thế. Giống như những đứa trẻ mê Đội thám tử nhí đi đào hố bẫy ngoài vườn năm nào. Kishiro Keiko từng mô tả người tình của mình là “tinh nghịch, có lúc như thiếu niên”.

“Bác bảo là không tìm thấy chìa khóa đúng không?” Shioriko tiếp tục. “Ông Kayama Akira đã giấu gia đình những thứ liên quan đến Ranpo. Giả sử chìa khóa cũng ở cùng chỗ với mấy cuốn tankobon trong Đội thám tử nhí...”

“Thôi đủ rồi!” Yoshihiko ngán ngấm cát ngang câu chuyện. “Toàn tưởng tượng hão. Có bằng chứng gì về việc cha tôi sở hữu Đội thám tử nhí cũ đâu?”

“Bác xem cái này đi ạ.” Cô nhặt một vật nhỏ trong ngăn kéo vẫn để mở, đặt lên bàn. “Cháu cũng tự hỏi không biết có chứng cứ gì không nên đã tìm kiếm.”

Tôi và Yoshihiko tập trung lại quanh bàn. Đó là một huy hiệu hình tròn bằng kim loại, với mấy kí tự cách điệu.

“Đây là cái gì?”

“Huy hiệu BD. Thiết kế đẹp quá!”

Shioriko nói với giọng hớn hở. Tôi cũng nhận ra chữ BD rồi.

“Hả? Tóm lại, đây là huy hiệu gì?”

“B là Boy, D là Detective, viết tắt của ‘thám tử nhí’. Là huy hiệu của đội thám tử nhí, vật dụng nhỏ thường hay xuất hiện trong bộ truyện. Chỉ riêng cái này thôi cũng có nhiều cách sử dụng lắm đấy.”

Tự nhiên trong đầu tôi hiện lên hình ảnh mặt nạ vàng bằng nhựa xenlulo đã nhìn thấy ở kho sách của Kishiro Keiko. Những đồ vật xuất hiện trong tiểu thuyết cũng tồn tại ngoài đời thực, có nghĩa là...

“Cái này cũng được dùng để tuyên truyền hay khuyến mãi phải không?”

Shioriko tròn mắt. Niềm vui và sự ngạc nhiên lan tỏa nơi khuôn mặt cô.

“Đúng đó! Anh cũng biết sao?”

“Tôi không biết nhưng... không hiểu sao tôi có cảm giác như vậy.”

“Không hiểu sao biết được à? Tuyệt quá! Anh Daisuke thật là tuyệt!”

Một niềm cảm động kì lạ từ từ dâng trào trong tôi. Lâu lắm rồi tôi mới được tán dương hết lời thế này. Shioriko tiếp tục giải thích một cách vui vẻ trong khi tôi còn lội bì bõm giữa dư vị cảm xúc.

“Vào năm 1955, ban đầu huy hiệu này được tạo ra như phần thưởng cho một chương trình có thưởng trên tạp chí Thiếu niên, tạp chí đăng dài kì series Đội thám tử nhí. Nó được phát như quà tặng kèm và phụ lục trong rất nhiều kế hoạch quảng bá, về sau được ưa chuộng quá thì còn mở bán nữa. Tùy thời kì mà thiết kế có điều chỉnh, nhưng nói chung huy hiệu này là món quà đặc biệt dành cho người đọc tankobon.”

“Quà tặng đặc biệt à?”

“Vâng. Vào giữa thập niên 1950, trong mỗi quyển thuộc bộ Đội thám tử nhí - Edogawa Ranpo toàn tập của Kobunsha đều gắn một phiếu đổi quà. Nếu sưu tầm được ba phiếu như thế rồi gửi đi thì sẽ nhận được một huy hiệu BD.”

Tôi thầm sắp xếp lại câu chuyện trong đầu. Món quà đặc biệt nằm trong ngăn kéo Kayama Akira đã sử dụng, nghĩa là...

“Nghĩa là ông Kayama có ít nhất ba cuốn tankobon của Kobunsha.”

Giấu trong tủ chìm hay không thì chưa biết, nhưng ít ra là có ở đâu đó.

Đúng là Shioriko vẫn xuất sắc như mọi khi.

Tôi thực sự cảm phục, Shioriko xuất sắc ở chỗ cô không đoán bừa theo “cảm giác” như tôi. Từng chút một, cô tiếp cận sự tồn tại của kho sách từ những manh mối nhỏ. Người bình thường chắc chắn không thể thấy, nhưng với người có năng lực nhìn thấu các sự kiện liên quan đến sách cũ như cô gái này, đó lại là việc trong tầm tay.

Tôi bất chợt quay mặt về phía Kayama Yoshihiko - ông vẫn lặng yên nhưng trông không còn giận dữ nữa, ánh mắt đầy tâm trạng nhìn chằm chằm vào chiếc huy hiệu.

“Tôi đã từng nhìn thấy cái này, từ rất lâu rồi.” Ông nói nhỏ, gần như thì thầm.

“Khi nào vậy ạ?” Tôi hỏi.

“Chắc là lúc tôi học lớp Mười hoặc Mười một. Em gái tôi ra ngoài chơi với bạn hàng xóm, hay đeo huy giống cái này. Vì thiết kế đã thay đổi nên tôi cảm thấy hơi lạ. Sao tôi lại không nhận ra nó là huy hiệu BD cơ chứ. Rõ ràng nó là bộ sách tôi yêu thích đến thế, vậy mà....”

Tôi không lấy làm lạ lắm. Nếu không biết đến sự tồn tại của chiếc huy hiệu thì bỏ sót cũng là chuyện đương nhiên. Điều đáng nói là, vì sao em gái ông lại có chiếc huy hiệu.

“Nếu được, cháu rất muốn nói chuyện với em gái bác. Bây giờ cô ấy ở đâu?”

Nghe Shioriko hỏi, Yoshihiko cười khổ sở, “Nó đang sống ở đây. Ly dị rồi.”

Thì ra là đã ly dị. Thảo nào trong sơ đồ gia phả vẫn còn tên “Kayama Naomi”.

“Dù bao nhiêu tuổi nó vẫn như trẻ con. Hôm nay nó đi làm thêm. Thấy bảo phải tăng ca nữa. Là công việc cũng có duyên với cô đấy!”

“Bác nói thế nghĩa là....”

“Em gái tôi đang làm bán thời gian ở tiệm sách cũ. Lúc nãy cũng kể rồi nhỉ. Có một đứa trẻ hàng xóm chơi trò thám tử nhí với anh em chúng tôi... Khi lớn lên, anh ta bỏ việc làm công ăn lương để mở một tiệm sách. Chưa chừng cô cũng nghe đến tên rồi.” Yoshihiko ngừng một chút rồi nói tiếp. “Tiệm sách ấy ở Tsujido, tên là Hitori.”

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.