Hai ngày nghỉ trôi qua.
Hôm nay, tôi bận tối tăm mặt mũi suốt từ lúc mở cửa. Là ngày thường mà khách hàng ra vào liên tục, có hẳn ba khách hàng chở đầy xe sách tới bán! Chúng tôi phải phân loại đến bở hơi tai. Khi công việc vợi bớt cũng là lúc mặt trời bắt đầu khuất bóng.
Có lẽ hôm nay Kosuga sẽ tới.
Vừa bổ sung sách vào chiếc kệ đã trống lỗ chỗ như sún răng, tôi vừa nhủ thầm.
Hôm kia tôi gọi điện thoại và chuyển tới Kosugi Nao yêu cầu của Shinokawa. Cô bé hỏi đi hỏi lại mục đích của việc này, nhưng tôi cũng mù tịt nên không thể trả lời. Tôi đành bảo “Chuyện rất quan trọng”, cuối cùng cô bé mới miễn cưỡng trả lời vài hôm nữa sẽ mang đến.
Như mọi lần, Shinokawa vẫn rúc sâu trong đống sách chồng chất. Không biết do hoa mắt hay sao mà tôi thấy bức tường sách lại cao hơn thì phải. Sau khi đổi ca với tôi để đi ăn trưa về, chắc là cô cứ cặm cụi làm nhãn giá cho sách và lo công việc bán hàng qua mạng suốt thôi.
“Phù... Phù Phù... Phù...”
Tiếng thở khàn khàn với tiết tấu kì lạ khiến tôi dừng tay trong thoáng chốc. Hóa ra Shinokawa đang huýt sáo. Hễ có chuyện gì vui, cô sẽ vô thức phát ra tiếng huýt sáo như vậy.
Xếp xong cuốn sách cuối cùng lên kệ, tôi nhanh chân di chuyển về phía quầy. Mặc dù đã đoán được cô đang làm gì, nhưng cuối cùng tôi vẫn chịu thua mong muốn được tận mắt xem thử.
Từ phía trên bức tường sách, tôi ngó vào trong thì thấy cô đang ngồi trước máy vi tính, say sưa đọc một cuốn sách khổ bunko. Cô tập trung đến mức không hề để ý đến ánh nhìn của tôi. Có đợi cũng tốn công vô ích nên tôi quyết định lên tiếng.
“Tôi bảo này.”
“Hộc!”
Giọng cô bật ra như bị nấc cục, giật nảy mình ngẩng đầu lên. Đôi môi hé mở vẫn còn hơi chu ra trong điệu huýt sáo. Cô vội vội vàng vàng gấp sách lại rồi ngồi thẳng lên. Đó là cuốn Chuyện hai người* của Ursula K. Le Guin, nhà xuất bản Shueisha.
Chú Thích: Tên tạm dịch từ Very Far Away From Anywhere Else, một tiểu thuyết dành cho tuổi mới lớn sáng tác vào năm 1976. Đây là một tác phẩm hiếm hoi lấy bối cảnh đời thực trong số trước tác của Ursula K. Le Guin (vốn nổi tiếng với những tác phẩm kì ảo như Pháp sư xứ Hải Địa, Bến bờ xa nhất). Nội dung xoay quanh cuộc sống một nam sinh 17 tuổi cô đơn, chưa tìm được lối đi cho mình và phải sống dưới áp lực kì vọng của người thân. Câu chuyện nói về những chuyển biến trong tư tưởng của cậu khi gặp được một gái thông minh, độc lập.
“Tôi... tôi vẫn làm việc chăm chỉ mà.”
Giọng cô the thé. Cô đâu cần phân bua với nhân viên của mình làm gì chứ. Như thế chỉ càng khiến người ta thấy cô có tật giật mình thôi.
“Xin lỗi cô! Tôi xếp sách xong rồi.”
“Vâ, vâng... Thế tiếp theo là chỗ sách đằng kia.”
Chống chiếc nạng nhôm bên tay phải, cô từ từ đứng dậy. Bỗng cửa kính kin kít mở ra, một nữ sinh dáng người nhỏ nhắn bước vào.
“Em về rồi đây!”
Cô bé mặc bộ đồng phục giống Kosuga Nao. Trời đã sang thu nhưng làn da vẫn rám nắng, mái tóc dài buộc đuôi ngựa, bề ngoài phù hợp với vùng duyên hải phương Nam. Cô là Ayaka, em gái của Shinokawa.
Hiếm khi nào đi học về mà cô bé lại ghé qua đây. Thường thì cô sẽ vào thẳng nhà chính bằng cửa khác nằm phía sau tiệm sách.
“Aya về rồi à?”
Cô chị mỉm cười, cánh tay trái không cầm nạng duỗi thẳng ra. Không hiểu là thế nào? Tôi đang nghiêng đầu thắc mắc thì Shinokawa Ayaka đã bổ nhào vào ôm chầm lấy chị mình. Chị gái cao hơn em gái một chút.
“Oa, chị ơi!”
Ayaka hồn nhiên reo vui, âu yếm dụi má vào cần cổ trắng ngần của Shinokawa. Nụ cười nở bừng trên khuôn mặt hai người. Tự nhiên tôi thấy ngài ngại, bèn liếc sang chỗ khác. Chuyện gì đây không biết?
Cảnh tượng kéo dài suốt năm giây đồng hồ.
“Thôi, em phải đi nấu cơm tối đã!”
Cô bé tỉnh bơ buông tay ra.
“Tạm biệt anh Gora.”
Ayaka khẽ chào và quay vào nhà chính.
“Nãy giờ là gì thế?”
Khi chỉ còn hai người, tôi lên tiếng hỏi. Nhân tiện kể luôn là trước giờ chẳng mấy khi tôi có dịp trông thấy cả hai chị em cùng một lúc. Bình thường họ vẫn hay làm như vậy sao?
“Bọn tôi chào nhau thôi mà.”
Ánh mắt Shinokawa lấp lánh một cách bất thường!
“Hằng ngày hai người đều chào nhau như thế à?”
“Ủa, nhà anh Gora không làm thế sao?”
Cô nói cứ như đó là lẽ đương nhiên. Tôi bỗng chốc chột dạ tự hỏi, hay trong lúc mình không để ý, thói quen ôm ấp đã bén rễ vào xã hội Nhật Bản rồi?
“À không, nhà tôi không làm như thế.”
Gia đình tôi chỉ gồm hai người là tôi và mẹ, tướng tá đều cao to vạm vỡ hơn người bình thường. Giả như tôi còn bé thì đã đành, chứ bây giờ mà ôm ấp nhau thì nhìn khác gì hai võ sĩ Sumo đang lao vào vật lộn.
“Thế à?”
Giọng cô thoáng chùng xuống.
“Tôi với em gái xưa nay vẫn vậy. Có lẽ là do thiếu vắng cha mẹ.”
“Hả?”
Tôi nhớ chủ cũ của tiệm Biblia tức cha Shinokawa mới tạ thế năm ngoái đây thôi mà. Có lẽ nhận ra bộ dáng thắc mắc của tôi, Shinokawa mỉm cười giải thích.
“À, xin lỗi anh. Dĩ nhiên là vẫn còn cha, chỉ hiềm ông không phải mẫu người thích ôm ấp các con gái như vậy.”
Tôi chợt thấy lạ. Cha như vậy đã đành, nhưng còn mẹ...
“Mẹ cô thì sao?”
Thốt lên rồi, tôi mới nhận ra mình chưa nghe cô gái này nhắc đến mẹ bao giờ. Thậm chí ngay cả tiếng “mẹ” cũng chưa lần nào thoát ra từ miệng cô.
“Mười năm trước...”
Mười năm trước thế nào, cô không kể thêm. Có lẽ cô không muốn nói. Nhưng tóm lại, hiện bà không có mặt trong ngôi nhà này.
“Xin lỗi, tôi tọc mạch quá.”
Tôi dừng chủ đề này lại.
“Không sao...”
Câu chuyện bị gián đoạn, chỉ còn sự im lặng đầy khó xử.
Đúng lúc ấy, tiếng chân chạy thình thịch đầy náo động lan đến gần. Cánh cửa thông với nhà chính mở toang. Một lần nữa, bóng dáng của Shinokawa Ayaka xuất hiện. Có lẽ cô bé đang thay đồ dở dang, vì mới tháo tất có một bên chân.
“Suýt nữa thì quên. Đây, Nao nhờ chuyển cho anh.”
Dứt lời, cô bé ấn vào tay tôi một chiếc túi giấy hoạ tiết ca rô. Túi không dán kín. Nhưng dù bên trong là quà tặng thì cũng không có gì là lạ.
Tôi cầm túi giấy trên tay, nghiêng đầu thắc mắc.
“Nao?”
“Kosuga Nao ấy. Anh có biết mà. Hôm nay cậu ấy bận chút việc không đến được nên nhờ em chuyển giùm.”
“Ý anh không phải vậy... Anh muốn hỏi em và Kosuga quen nhau à?”
Tôi nhớ từng nghe Kosuga Nao bảo chưa bao giờ nói chuyện với em gái của Shinokawa cơ mà. Hai đứa học cùng khối nhưng khác lớp.
“Em biết mặt và tên từ hồi xưa rồi. Nhìn cậu ấy cá tính nên nổi bật lắm. Hồi lễ hội văn hóa bọn em cùng tham gia ban tổ chức nên có nói chuyện với nhau. Hóa ra hai đứa học chung tiểu học... nhưng lên cấp hai thì khác trường.”
“Chà, vậy sao?”
Nói mới để ý, không chừng xét đúng tuyến thì hai đứa lại ở chung khu vực ấy chứ. Nếu sinh ra và lớn lên trong cùng một vùng thì hay gặp trường hợp này lắm. Dù chưa nói chuyện bao giờ nhưng có khi đã chạm mặt nhau ở đâu đó rồi.
“Bọn em từng học cùng lớp tận ba năm trời đấy. Anh thấy ngạc nhiên không?”
Thế thì hai đứa phải nhận ra nhau sớm hơn chứ.
“Mà cậu ấy dặn anh phải giở nhẹ nhàng thôi. Bảo làm dơ là đá phát chết luôn đấy. Thôi, em rút nhé!”
Cô bé cười toe toét truyền lại lời nhắn sặc mùi nguy hiểm rồi chạy biến về nhà chính. Chạy làm gì cho nhọc sức nhỉ?
“Anh cho tôi xem có được không?”
Shinokawa lên tiếng. Cô đã trở về trạng thái bình thường. Tôi thầm thở phào, chuyển túi giấy để cô lấy thứ bên trong ra. Là cuốn Quả cam dây cót của Anthony Burgess, sách khổ bunko của Hayakawa Shobo.
Shinokawa đã nhờ tôi hỏi mượn chính cuốn Quả cam dây cót mà Kosuga Nao đặt mua cho Yui. Cuốn sách mới tinh còn thơm mùi giấy, trên trang bìa có hàng chữ be bé: Bản đầy đủ.
“Quả đúng là bản có chương cuối cùng.”
Tôi thốt lên. Shinokawa im lặng lật sách. Cho dù chúng tôi đã xác định được bản sách Kosuga Yui đang có là bản nào, thì điều bí ẩn vẫn còn đó. Tại sao trong bài cảm nhận, chương cuối cùng lại bị bỏ qua?
“A, ra vậy!”
Tôi nghe Shinokawa thì thầm. Tay cô dừng lại trên cuốn sách đang mở.
“Tôi hiểu được đại khái rồi.”
“Hả?”
Tôi hỏi ngược lại.
“Cô hiểu được gì cơ?”
“Tôi hiểu được đầu đuôi câu chuyện.”
Cô trỏ vào dải giấy gấp đôi kẹp mấy trang lại như kiểu đánh dấu sách. Ngay bên dưới dòng “Thẻ đặt sách Hayakawa Bunko” có cột đề “Tên đại lýNhà sách”, ngoài ra còn in cả nhan đề và mã vạch. Một miếng khoét hình bán nguyệt thò lên, để người đọc có thể rút ra một cách dễ dàng.
“Anh có biết cái này không?”
“À ừm... Tôi từng trông thấy rồi, chỉ là...”
Chie là không hiểu tác dụng của nó. Shinokawa hắng giọng rồi giải thích vanh vách.
“Dải giấy này gọi là slip, kẹp vào sách mới khi nhập kho tại các nhà sách. Khi khách hàng thanh toán, quầy thu ngân sẽ lấy lại dải giấy này để lưu. Nhờ đó họ có thể kiểm tra sách nào bán được bao nhiêu và lên kế hoạch đặt thêm... Nói chung, mục đích chính của dải giấy này là quản lý hàng tồn kho.”
Tôi im lặng, chỉ gật đầu. Chuyện này liên quan gì đến bài văn cảm nhận kia, tôi không tài nào đoán được.
“Đối với tiệm sách cũ, việc còn slip hay không cũng là một điểm đáng chú ý. Khi một cuốn sách mơi mới được đem đến bán mà vẫn kẹp slip thì phải cẩn thận. Dải giấy đáng lý đã được nhà sách rút ra rồi cơ mà, cho nên không loại trừ khả năng đó là... đồ ăn trộm.”
Tôi há hốc miệng.
“Nói thế tức là, cuốn sách này...”
Khoan, cô bé kể là mua sách trực tuyến. Làm sao lấy trộm sách bán trên mạng được cơ chứ. Hay là đằng sau câu chuyện còn uẩn khúc gì?
“A, tôi xin lỗi. Tôi không có ý nói cuốn sách này bị lấy trộm đâu.”
Những tưởng tượng vừa được dịp phình to của tôi thoắt cái đã mất tiêu.
“Gần đây, ngày càng ít nhà sách rút slip ra, họ chuyển sang lấy thông tin sản phẩm từ mã vạch của sách để quản lý tồn kho. Các nhà sách trực tuyến lớn đều tiến hành theo cách này. Nếu mua sách ở đó, miếng slip vẫn kẹp nguyên bên trong.”
“Ra là thế.”
Nếu vậy thì miếng slip còn nằm ở sách là chuyện đương nhiên. Đồng thời chuyện Kosuga Nao kể, rằng phải đặt mua trên mạng vì nhà sách trước ga Ofuna đã hết hàng, càng trở nên đáng tin hơn.
Tuy nhiên, Shinokawa vẫn đăm chiêu nghĩ ngợi.
“Nhưng thật ra từ slip tôi còn biết thêm một điều nữa. Tôi mượn cuốn sách này là để chứng thực điều đó.”
Cô đưa ngón tay trắng ngần chạm vào rìa slip. Có vẻ chứng thực xong, câu trả lời không mấy sáng sủa thì phải.
“Nhờ anh chuyển lời mời em gái của Kosuga đến đây nhé? Nếu được, tôi muốn trao đổi riêng với em ấy.”