“Hiện giờ, bộ sưu tập manga cũ mà ở tình trạng này thì có vẻ không hiếm, nhưng thời cha tôi còn trẻ, chẳng mấy người bảo quản manga cẩn thận như vậy cả. Suy cho cùng, thời điểm đó, manga chỉ là thú vui dành cho trẻ con, đọc đến nát bươm thì vứt đi.
Tôi cho rằng cha thu thập manga là do ngày xưa, ông muốn trở thành mangaka chuyên nghiệp. Khi còn học cấp hai, cấp ba, cha tôi từng rất hăng say gửi bản thảo cho tạp chí. Tuy kết cục, ông đã từ bỏ ước mơ ấy, nhưng riêng bộ sưu tập manga cũ này là ông không đành lòng bán đi.
Nghe đâu lúc trẻ, cha tôi sở hữu khá nhiều manga cũ của những tác giả như Tezuka Osamu, nhưng sau, giá đội lên cao quá, ngày càng khó thu thập, nên ông giới hạn lại, chỉ sưu tập các tác phẩm của tác giả mình yêu thích nhất là Fujiko Fujio mà thôi.
Cha tôi vốn là một người nghiêm túc, ít nói, ngoài sưu tầm manga cũ ra, ông chẳng còn thú vui nào khác. Năm tôi lên sáu, vợ ông, tức mẹ tôi mất đi, ông lại càng ít giao du với người khác. Cùng lắm là thỉnh thoảng ông liên lạc trao đổi với những người trong hội thích manga mà thôi.
Nếu hỏi đâu là đề tài chung của cha con tôi, thì câu trả lời là manga của Fujiko. Ngược lại với những cha mẹ cấm cản con mình đọc manga, cha tôi thậm chí còn khuyến khích tôi đọc hết cuốn này đến cuối nên lúc bé, tôi thích lắm. Tuy thế, cha tôi rất nghiêm khắc đối với việc bảo quản bộ sưu tập. Nhờ vậy, từ khi còn nhỏ, tôi đã biết làm thế nào để bảo quản sách đúng cách.
Cha tôi xoay xở đủ đường nhưng vẫn không có được cuốn UTOPIA - Đại chiến thế giới lần cuối. Lúc cha còn là học sinh tiểu học, manga vừa phát hành, ông đã mua ngay và đọc đi đọc lại không biết chán, tuy nhiên, một lần nọ, ông bị cha mình bắt gặp và vứt mất cuốn truyện. Về sau, ông tìm mua lại nhưng mãi không kiếm ra.
Lúc tôi học tiểu học, mùa hè năm 1980, cuốn sách này lần đầu tiên xuất hiện ở thị trường sách cổ và được các tiệm chuyên bán manga cũ ở Tokyo bày lên kệ. Chuyện này thậm chí còn lên báo và trở thành đề tài bàn tán của giới yêu thích manga. Giá thành tuy vượt quá tầm tay những người không rủng rỉnh, nhưng có lẽ, người ta muốn ít nhất được tận mục sở thị cuốn manga ấy. Cha tôi háo hức rời nhà. Nhưng không may, khi ông đến nơi, quyển truyện đã bị ai đó lấy trộm mất. Ông trở về nhà mà mặt mày ủ dột.
Không thể gặp lại cuốn sách mình nhất mực yêu quý dường như là một cú đả kích đối với cha tôi, ông xuống tinh thần suốt một khoảng thời gian sau đó. Tửu lượng không tốt nhưng đêm nào ông cũng uống rượu. Quả thật cha tôi quá gắn bó với cuốn sách này.
Khoảng hai tuần sau, cha đột ngột lái xe rủ tôi ra ngoài chơi. Ắt lúc ấy cha tôi muốn thay đổi tâm trạng. Hai cha con đi thăm đền thờ thần Hachiman ở Kamakura, sau đó dự định đến Yokohama ăn tối.
Trên đường, chúng tôi ghé vào tiệm sách cũ Biblia. Nhà tôi không dư dả gì nên có lẽ cha muốn bán đi những cuốn sách không cần tới nữa để giắt lưng thêm chút tiền ăn tối. Lúc giúp cha đóng thùng, tôi nhìn lướt qua bên trong nhưng không thấy sách gì đắt giá.
Cha con tôi dừng xe trước tiệm thì một cô gái ngồi trong quầy ngẩng đầu lên. Cô ấy có làn da trắng và mái tóc dài óng ả. Nói điều này với con gái của bà thì có hơi kì cục, nhưng lúc ấy, mẹ cô đẹp đến mức một đứa trẻ con như tôi cũng phải ngẩn ngơ. Cô ấy mừng rỡ chạy ra chỗ chúng tôi và cất lời hỏi ‘Anh muốn bán sách ạ?’
Cha tôi đáp phải và được cô ấy hướng dẫn đậu xe ở khu vực phía sau cửa tiệm. Trong lúc trò chuyện, tôi không thể rời mắt khỏi cô gái đó.
Cha tôi đánh xe đi như hướng dẫn, rồi một mình bưng thùng sách quay lại. Ông bảo tôi ngồi đợi, nhưng tôi bị cô gái lúc nãy hút hồn mất rồi. Tôi thầm nhủ, mình cũng muốn vào tiệm cho biết, nhưng đang loay hoay mở cửa xe ô tô thì cha tôi quay lại, mặt mày xanh xao, ông leo lên ghế lái.
Trông thấy cuốn Đại chiến thế giới lần cuối thò ra từ chiếc túi cạnh ghế ngồi, tôi không khỏi tròn mắt. Biết cha tìm cuốn manga này bấy lâu, tôi hỏi cha làm cách nào có được, nhưng ông đang kích động quá nên không buồn đáp lại.
Khả năng cao là trong lúc nhờ mẹ cô định giá sách, cha tôi phát hiện quyển này được đặt trên kệ. Đã vậy, giá chỉ có 2000 yên. Chắc cha tôi đã vội vội vàng vàng trả tiền rồi lao ra khỏi tiệm mà quên béng số sách mình mang tới. Tôi đoán như thế.
Chậc, ắt hẳn bây giờ nghe thì điều này có vẻ khó tin, nhưng tôi nghĩ vào thời đó, không có gì lạ cả. Đúng là giá manga cổ khi ấy tăng mạnh, nhưng những cuốn giá cao đa số là các tác phẩm thời kì đầu của Tezuka Osamu, chứ hầu như không tiệm sách cũ nào quan tâm đến Fujiko Fujio. Ngoài ra, bút danh còn khác nữa cơ mà. Đại chiến thế giới lần cuối trở nên khan hiếm một phần là do ngày xưa, ít người nhận ra giá trị của nó.
Rốt cuộc, chuyến đi chơi hôm ấy đành dang dở. Tôi cũng biết cha tôi chẳng còn tâm trạng để lái xe, nhưng lý do chính là ông đã vét cạn túi cho cuốn truyện rồi. Cha dỗ dành tôi, hứa là tuần sau sẽ dẫn tôi đi nữa, bảo tôi gắng chịu đựng, nhưng lúc ấy tôi thất vọng tràn trề, cằn nhằn cha đến mấy lần liền.
Chắc cha tôi cũng thấy tội cho con nên lúc về nhà, ông đã đưa cho tôi cuốn Đại chiến thế giới lần cuối. Ý muốn nói con cứ đọc trước đi. Sau đó, để thằng con vẫn còn giận dỗi ở nhà, ông đi ra ngoài. Do ô tô là mượn của người họ hàng sống gần đó nên ông phải đem trả lại.
Ở nhà một mình, chẳng còn ai để làm mình làm mẩy, tôi bèn ngồi đọc Đại chiến thế giới lần cuối. Dù gì tôi cũng là fan bự của Fujiko Fujio mà. Nội dung khiến tôi để tâm lắm.
Hai người có biết nội dung của manga này không?”
Đang kể chuyện ngày xưa, Suzaki bỗng lái một câu hỏi.
“Tôi không biết.”
Tôi trả lời như vậy, còn Shioriko thì khẽ gật đầu ra ý là có. Sau một thoáng bối rối, Suzaki quay sang tôi và giải thích.
“Câu chuyện bắt đầu khi một tội phạm chính trị và cậu con trai của ông bị đem làm chuột thí nghiệm ở hầm trú ẩn dưới đất. Kẻ thù cho ném bom băng, một loại vũ khí mới khiến tất cả đông cứng, làm cả thành phố đóng băng. Cậu con trai cũng bị ảnh hưởng và rơi vào trạng thái chết giả.
Một trăm năm trôi qua, cậu con trai là người duy nhất được cứu thoát đã tỉnh dậy. Những kí ức về cha đã bị phong ấn, cậu bé bị đưa đến thành phố Utopia khổng lồ dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thế rồi cậu bị cuốn vào cuộc tranh đấu giữa phe chính phủ sử dụng robot để quản lý người dân và phe Liên minh nhân loại chống lại điều đó.
Ban đầu, tôi thấy nét vẽ xưa quá, nhưng càng đọc lại càng thấy cuốn hút. Cũng tại đợi mãi mà chẳng thấy cha quay về, không còn gì khác để làm. Sau này hỏi thăm mới biết, thì ra hôm ấy cha tiếp chuyện với người họ hàng nên phải nán lại. Thời ấy tôi cũng đa sầu đa cảm. Giống nhân vật chính trong Đại chiến thế giới lần cuối, phải rời xa cha là thấy bất an ngay.
Đến lúc tôi băn khoăn không biết nên đọc tiếp hay đi đón cha, thì đột nhiên chuông cửa reo vang.
Mở cửa ra, tôi thất thần. Người đang đứng trước mặt tôi là cô gái ở tiệm sách cũ Biblia lúc nãy. Là mẹ của cô đấy.
Cô ấy chìa cho tôi xem mảnh giấy viết dở địa chỉ rồi hỏi ‘Cha em đang viết tờ giấy này phải không?’. Tôi im lặng gật đầu, cô ấy bèn chỉ vào thùng các tông to tướng đặt dưới chân. Hóa ra cô ấy đã cất công đem đống sách cha tôi bỏ lại đến tận đây .
Phải hỏi cha xem làm thế nào với đống sách nên tôi mời cô ấy vào nhà chờ. Khi ấy mẹ cô ngồi ngay chỗ cô, nhìn quanh căn phòng một cách hiếu kì. Lúc đó đã có chiếc tủ này rồi, dường như cô ấy quan tâm bên trong chứa gì lắm.
Cô ấy nói muốn tôi mở cửa tủ cho xem, tôi bảo chỉ một chút thôi đấy, rồi cũng mở cửa. Cha tôi có nhắc nhở không được cho người lạ thấy, nhưng tôi vẫn muốn khoe khoang bộ sưu tập hoành tráng của cha mình.
Đúng như mục đích của tôi, ban đầu, cô tròn cả mắt. Nhưng hình như cô cũng là fan cứng của Fujiko Fujio, bởi cô bắt đầu thao thao bất tuyệt về sách được xếp trên kệ. Ngoài những tác phẩm nổi tiếng dành cho trẻ em, cô còn đọc cả một số dành cho người lớn như Truyện Mao Trạch Đông hay Cái đĩa của Minotaurus*.
Chú Thích: Tạm dịch từ Gekiga Motakuto Den và Minotaurosu no sara. Hai cuốn này thuộc thể loại manga kịch họa, hay gekiga, nền tảng cho thể loại seinen manga dành cho người lớn hiện nay. Khác với manga truyền thống vốn chỉ dành cho thanh thiếu niên, nhân vật của gekiga là nam giới trưởng thành, thậm chí phản diện, cũng không né tránh những chủ đề hay hình ảnh như bạo lực, tình dục.
“Đáng ra tôi phải là người sành sỏi về Fujiko Fujio hơn mới đúng, nên tôi bực mình lắm. Giờ nghĩ lại công nhận mình ngốc nghếch thật, nhưng lúc ấy, tôi còn trẻ con nên tìm mọi cách vớt vát sĩ diện của mình. Tôi giơ cuốn Đại chiến thế giới lần cuối đang đọc dở ra, ưỡn ngực nói, “Thật ra, Ashizuka Fujio là bút danh của Fujiko Fujio đấy. Chắc chắn chị không biết điều đó, phải không? Cuốn manga này hiếm lắm, cha em tìm bấy lâu nay đấy.’
Ngay cả tôi cũng đoán ra cha mình mua được quyển sách này với giá rẻ bèo ở tiệm sách cũ Biblia. Chỉ đơn giản là tôi muốn người đứng trước mặt mình phải há hốc miệng bất ngờ mà thôi. Tôi muốn ra vẻ bản thân mình cũng hiểu sâu biết rộng. Và quả thật, lúc ấy cô đã rất bất ngờ.
‘Vậy sao? Chuyện này chị không biết.’
Vừa dứt lời, bỗng dưng cô nhoài tới trước như muốn chắn hết người tôi. Chúng tôi gần như ghé sát vào nhau. Tôi cứng đờ ra, cơ thể không động đậy gì được.
‘Cảm ơn em đã chỉ cho chị nhé.’
Cái câu tôi mong mỏi nghe đã được cô thốt lên. Hình như lúc ấy, tôi ngồi ngay đơ trên chiếu, khuôn mặt đỏ như gấc chín.
Tuy hơi xấu hổ nhưng tôi cũng xin bộc bạch. Mẹ cô là mối tình đầu của tôi.”