Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6
6

❊ ❊ ❊

Bà Keiko bảo, trước tiên hãy đến gần để kiểm tra, chúng tôi bèn bước tới, quỳ trước két sắt. Vừa chạm vào chỗ trang trí trên núm khóa thì từ phía dưới, một ổ khóa xuất hiện và dịch sang ngang. Để mở két sắt, hình như không chỉ cần số mà còn cần cả chìa khóa nữa.

“Trong đây có gì thế ạ?”

Quay lại chiếc xe lăn phía sau lưng, Shioriko hỏi. Keiko tinh nghịch cười đáp.

“Nếu mở... cho xem...”

Nếu mở được thì sẽ cho xem. Nghĩa là sau khi mở mới biết. Shioriko lại nhìn cái két, vẻ tiếc nuối. Nếu là “đồ quý hiếm liên quan tới Edogawa Ranpo” thì cũng không hẳn chỉ là sách cũ. Giống như tờ giấy màu hay mặt nạ được trang trí khi nãy.

“Trông cái két cũ quá!”

Tôi nói. Kishiro Keiko viết chữ vào sổ tay rồi cho chúng tôi xem, Thì ra đây là “sản phẩm đặt hàng đặc biệt của quân đội Nhật cũ”. Nghĩa là được chế tạo từ giữa Thế chiến 2 hoặc trước đó, ít nhất cũng hơn bảy mươi năm rồi.

“Tại sao một vật dụng như thế lại ở đây?”

Chắc bút đàm khó khăn quá nên Keiko quay sang em gái, vội vã giải thích. Ngay lập tức chúng tôi được thông dịch.

“Cha của Kayama Akira, tức ông Sokichi, kinh doanh rất rộng, trong chiến tranh cũng có quan hệ làm ăn với quân đội, ông đã tranh thủ lấy được nó giữa nhộn nhạo thời cuối chiến tranh. Nó có tới ba lớp khóa, rất bền nên thích hợp để cất những thứ quan trọng.”

“Ba lớp?”

Tôi lúc lắc đầu suy nghĩ. Cần gạt và núm khóa thì là hai lớp thôi chứ nhỉ.

“Cái này là lớp thứ ba.”

Tay Shioriko chạm vào tấm bảng có hàng nút. Nhìn kĩ thì thấy mỗi nút là một chữ cái.

“Có phải ấn vào những nút chữ đã quy ước thì ổ khóa sẽ mở ra không?”

Chủ sở hữu không trả lời mà chỉ gật đầu.

Ấn vào những nút chữ đã quy ước. Tức là mật khẩu phải không?

Cần gạt, núm khóa, và mật khẩu, chính xác là ba lớp khóa. Tôi không biết rằng từ rất lâu về trước người ta đã làm ra chiếc két sắt có cấu trúc phức tạp thế này. Đúng là quá nghiêm ngặt.

“Ở nhà chính của cháu cũng có một két sắt cũ nhưng không tinh xảo đến thế này... Chắc vì là sản phẩm đặt hàng đặc biệt của quân đội.” Shioriko thì thầm như độc thoại trong lúc tìm hiểu két sắt.

“Chị Keiko đã rất khổ sở vì két sắt không mở được. Kayama luôn một mình quản lý tất cả chìa khóa và mã số, không hướng dẫn cho chị Keiko điều gì cả. Chỉ có ghi chú về số của núm khóa thì còn trong nhà này.”

“Chìa khóa bây giờ ở đâu ạ?”

Keiko lấy sổ tay ra, xóa “Sokichi” trong tên “Kayama Sokichi” đi, sửa lại thành “nhà”. Nhà Kayama. Ra là nó ở chỗ gia quyến của Kayama Akira.

“Giờ đang liên lạc với con trai Kayama. Họ bảo là sẽ mang chìa khóa đến cho.”

Không hiểu tại sao, Kuniyo giải thích với vẻ không vui, chắc đã xảy ra chuyện gì rồi. Shioriko bèn hỏi.

“Nghĩa là bác muốn chúng cháu tìm mật khẩu, đúng không ạ?”

Keiko gật đầu, bà em gái nói, “Nghe nói Kayama đã cài đặt mật khẩu mở két bằng từ ngữ được lấy theo tác giả Edogawa Ranpo. Nhưng không biết là bao nhiêu từ.”

Tôi chú ý đến yếu tố “không biết là bao nhiêu từ”. Thực sự không có một manh mối nào thì việc tìm ra là rất khó khăn.

Không, chờ đã! Trước khi tìm mật khẩu hay nhờ mang chìa khóa đến, ngay từ đầu chẳng phải là còn có phương pháp khác hay sao?

“À, nhờ người chuyên về két sắt đến mở giúp cũng được chứ ạ?”

Tôi vẫn thấy thợ khóa quảng cáo nhan nhản. Chi phí cũng kha khá nhưng chắc không cao đến mức những người sống ở nhà này không trả nổi.

“Hôm trước cũng gọi người tới rồi nhưng không được.” Kuniyo thở dài. “Họ bảo rằng không những nó đã quá cũ mà còn là sản phẩm đặt hàng đặc biệt, lại không biết được cơ cấu nên việc mở khóa là rất khó. Họ bảo chỉ còn cách phá cánh cửa, nhưng chị Keiko sợ tổn hại cho những thứ bên trong, nên đã từ chối... Mà bần cùng bất đắc dĩ thì chắc cũng phải phá thôi!”

Vai Shioriko nảy lên làm tôi nhận ra sự lỡ lời của mình. Nếu két sắt bị phá thì đâu đến lượt cô xuất hiện, câu chuyện thu mua kho sách cũng tiêu tan, và tiêu tan luôn cả cả cơ hội xem “kho báu” của Edogawa Ranpo trong két sắt.

Tôi thề là từ nay sẽ cố gắng không đụng chạm vào khía cạnh này.

“Có thể cho cháu biết tính cách của Kayama Akira được không ạ?” Cô hỏi người ủy thác. “Nếu không có gì trở ngại, hãy cho cháu biết cả lai lịch và gia đình ông ấy nữa. Không chừng nó cần thiết cho việc tìm ra mật khẩu.”

Kishiro Keiko nhìn đăm đăm vào không trung như đang sắp xếp lại thông tin trong đầu, được một lát, bà bắt đầu hạ giọng kể. Khi bà dừng lại thì Kuniyo giải thích cho chúng tôi.

“Ông ấy rất thích sách, vui vẻ, tinh nghịch, có lúc như thiếu niên... Hâm mộ Edogawa Ranpo từ trước chiến tranh, sau một lần đọc truyện của nhà văn này đăng dài kì trên tạp chí. Thời sinh viên Kayama từng ấp ủ trở thành tác giả viết truyện trinh thám... cuối cùng ông ấy lại vào công ty của bố...”

Chắc thông dịch không kịp hay sao mà câu chuyện không liền lạc.

“Ông ấy thích tác phẩm nào của Ranpo?”

Trước câu hỏi của Shioriko, người ủy thác nói tiếp. “Để xem, là những tác phẩm suy luận cổ điển thời kì đầu như ‘Đồng 2 xu’ hay ‘Bài thi tâm lý”. Còn những tác phẩm kì bí chung chung thì không thích mấy...”

Kuniyo chợt ngưng ngang, mọi ánh mắt đổ dồn về bà.

“Xin lỗi nhé. Tôi thấy hơi khó. Tôi sẽ nhờ chị Keiko viết tất cả lên giấy, tối nay hoặc ngày mai sẽ đem tới chỗ các cháu có được không?”

“A, vâng. Thế cũng được ạ.”

Phòng khách chìm trong yên lặng.

Shioriko chống nạng đứng dậy. Đã đến lúc ra về. Hôm nay cũng không còn việc gì để làm ở đây nữa. “Vậy thì, chúng cháu xin phép...”

Shioriko đang chào thì bỗng dưng im bặt. Kuniyo đưa mắt nhìn như có điều muốn nói. Nhưng Keiko không nhận ra.

“À, trước khi về, cháu có thể xem lại kho sách một lần nữa không? Biết đâu sẽ có manh mối gì.”

Xin mời, Kishiro Keiko máy môi.

Rời khỏi phòng khách, chúng tôi vào lại kho sách.

Chắc Kuniyo sẽ theo sau ngay.

Shioriko bắt đầu ngắm từ chiếc giá gần cửa. Khi nãy tôi nghĩ cô muốn tách người ủy thác ra để nói chuyện riêng với Kuniyo, nhưng xem ra đúng là cô muốn kiểm tra lại kho sách.

“Sắp xếp không gọn gàng cho lắm.” Cô nhận xét.

“Hả? A, đúng rồi!”

Tôi cũng nghĩ thế. Kệ sách đổ thì đương nhiên sách sẽ rớt xuống sàn. Hẳn là tình trạng cũng giống với tiệm sách cũ Biblia vào ngày động đất. Chủ nhân không thể cử động nên không sắp xếp gọn gàng được là chuyện tất nhiên.

Nói vậy thôi chứ không chừng bà ấy cũng chẳng muốn sắp xếp nữa, vì định bán tất cả để đổi lấy việc mở két sắt cơ mà.

Bắt chước shioriko, tôi tập trung ngắm nghía giá sách cạnh cửa sổ. Bên này đặc biệt có nhiều chỗ trống.

Chủ đạo là Tuyển tập Edogawa Ranpo của nhà xuất bản Shinchosha, quyển duy nhất khác màu thì nhét trong một hộp trắng. Nhan đề là Egawa Ranko.

“Gì thế này?”

Egawa Ranko, nghe như phiên bản nữ của cái tên “Edogawa Ranpo” vậy. Đây cũng là truyện ư? Tôi đem quyển sách tới chiếc bàn giữa phòng. Hầu như không bụi bẩn gì, có thể nói là một quyển sách đẹp.

Tôi vừa lấy sách ra khỏi hộp thì Shioriko quay đầu lại. Cô đặt tay lên gọng kính, ánh nhìn dừng lại nơi tay tôi.

“Anh Daisuke, cái đó...”

“Tôi thấy tò mò về tên sách. Đây có phải là truyện không?”

“Đúng. Egawa Ranko là một trong các nhân vật hư cấu của Ranpo... Nhưng mà, cuốn sách đó...”

Đúng lúc ấy, Kuniyo xuất hiện, “Xin lỗi đã bắt mọi người chờ đợi.” Bà nói, dừng mắt ở quyển sách cũ tôi đang cầm, “Ồ, đã có manh mối gì rồi à?”

“Không, không phải thế.”

Thật khó mà nói là tôi lấy nó ra chỉ vì tò mò. Đang định bỏ lại vào hộp thì do giấy sáp bọc bìa quá trơn, cuốn sách trượt qua những ngón tay tôi.

“Á!” Shioriko kêu lên. Tôi ngồi thụp xuống, bằng cách nào đó đã chộp gọn quyển sách trong lòng bàn tay. Tôi thở phào, bỏ sách vào hộp như cũ. Trông qua thì chỉ là một tác phẩm nhỏ, nhưng rất có thể nó chứa đựng những giá trị riêng.

“Cậu cẩn thận giùm cho. Nó vẫn còn là sách của nhà này đấy... Nào!”

Kuniyo giơ tay ra, mặt chán nản. Tôi đưa trả và cúi đầu xin lỗi.

Người phụ nữ ấn cuốn Egawa Ranko vào cái giá gần cửa lớn, đóng cửa lại rồi bắt đầu nói chuyện với Shioriko.

“Phải giữ bí mật với chị Keiko nhé, có một việc nữa tôi muốn nhờ cháu.”

“Là chuyện gì vậy ạ?”

“Thật ra hôm qua con trai nhà Kayama đã gọi điện đến, bảo là không tìm thấy chìa khóa mở chỗ cần gạt.”

“Hả?” Chúng tôi đồng thanh kêu lên. Vậy là tình hình thành ra khác hẳn rồi.

“Nghĩa là không có chìa phải không ạ?”

Tôi hỏi. Kuniyo khoanh tay nhìn lên trần nhà.

“Tôi cũng không rõ nữa. Đã tìm mà không thấy, hay không muốn tìm... Tôi nghĩ chắc mọi người cũng đoán được, các con của Kayama cực kì căm ghét Keiko. Sau khi Kayama mất, đã một lần chị ấy đến gặp để nói chuyện nhưng họ từ chối cho mãi đến đây luôn đấy.”

“Chính tôi cũng bị ghét lây nên nói chuyện họ không thèm nghe. Bởi thế, tôi muốn nhờ cháu sang nhà Kayama, điều tra xem có thật là không tìm được chìa khóa hay không... Cháu bằng lòng giúp cả việc này nữa chứ?”

Trong chốc lát, chúng tôi không thốt nên lời trước yêu cầu vô lý đó. Bà tưởng tiệm chúng tôi là văn phòng thám tử tư hay sao.

“Điều tra như thế...”

“Cháu hiểu rồi. Cháu sẽ làm thử.”

Tôi càng lúc càng kinh ngạc với những câu trả lời của Shioriko. Không biết cô bị làm sao mà cứ dây dưa với vụ việc không rõ đầu đuôi này.

Tham gia tới mức đó, có kì lạ quá không?

Nếu thoái lui ở đây thì nghĩa là chúng tôi sẽ rút khỏi cuộc thu mua bộ sưu tập quý hiếm, là kết thúc mà không hay biết bí mật cất trong chiếc két, cũng như không tìm hiểu được mức độ liên quan của Shinokawa Chieko ở vụ giao dịch này.

“Cháu có hai chuyện muốn hỏi.”

Shioriko lịch sự giơ hai ngón tay lên. Kuniyo lộ vẻ căng thẳng.

“Đã một năm trôi qua kể từ khi Kayama Akira ra đi. Tại sao đến giờ này bác Keỉko mới có ý định mở két sắt?”

“À, là chuyện đó.” Kuniyo thở phào như vừa thoát nạn. “Chị Keiko đã muốn mở cái két suốt đấy. Chỉ vì gia đình bên kia phớt lờ, nên mãi mà không thể đề cập được thôi... Rồi có nhiều chuyện xảy ra, nào là mắc bệnh nặng, chấn thương do động đất nên cách suy nghĩ cũng đã thay đổi.”

“Đã thay đổi... nghĩa là sao ạ?”

“Con người không ai biết được chuyện ngày mai. Việc muốn làm mà không làm ngay thì sau này sẽ hối tiếc, chị ấy nghĩ thế. Là chị em nên chúng tôi hiểu rõ suy nghĩ của nhau.”

Câu nói chất chứa một tâm tư nặng trĩu nhưng thực tế. Người phụ nữ ấy đã phải rời xa nơi làm việc và ngôi nhà thân quen để đến vùng đất này.

“Câu hỏi còn lại là gì?”

Bà hỏi, mắt dõi ra cửa sổ. Keiko đang ngồi ngoài ban công, ngắm nhìn khu vườn. Mái tóc dài màu xám lất phất trong gió xuân. Dáng vẻ suy tư.

“Bác có biết két sắt chứa thứ gì không?”

“Tôi không nghe nói.”

Kuniyo trả lời, mắt vẫn dõi ra ngoài. Khi có cùng biểu cảm, hai chị em giống nhau đến kì lạ. Chắc là lúc trước giọng nói cũng giống nhau lắm.

“Chị Keiko nói rằng có chứa vật quan trọng, thế là đủ... Tôi muốn thực hiện nguyện vọng của chị ấy bằng bất cứ giá nào.”

Rồi bà quay đầu lại như tỉnh dậy sau cơn mơ, cúi đầu thật sâu trước Shioriko, “Dù thế nào, cũng mong cháu giúp cho.”

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.