Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 11 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3
3

❊ ❊ ❊

Chiếc xe van chở tôi và Shinokawa chạy qua cổng trường tiểu học ở khu Onarimachi. Cánh cổng lừng lững như trong một bộ phim lấy bối cảnh thời xưa, hai cánh có thể mở vào trong và cả ra ngoài. Nghe nói xưa kia đây chính là biệt trang của hoàng thất.

Nhà Akiho nằm ngay gần trường tiểu học. Đó là một dinh thự kiểu Nhật, nổi bật với mái ngói màu xám tro. Nó vẫn chẳng thay đổi gì so với lúc xưa, lần tôi đưa cô ấy về nhà.

Chúng tôi dừng xe van ở chỗ đậu xe góc sân, rồi xuống xe băng qua cổng, đi về phía tiền sảnh.

Shinokawa phải chống nạng nên từ lúc nãy chân đi hơi nghiêng ngả. Bước trên những phiến đá kê bước* trông khổ sở vô cùng.

Chú Thích: Những hòn đá đặt cách nhau để bước đi.

“Cô đi được chứ?”

Tôi chậm rãi đi bên cạnh cô. Họa may cô có vấp ngã tôi còn đỡ được.

Lâu lắm rồi tôi mới tận mắt chiêm ngưỡng một khu vườn có sắp đặt tiểu cảnh ống tre và đèn lồng đá.

Ngày trước lúc đến đây tôi cũng từng nghĩ ắt hẳn gia đình Kosaka là nhà tư sản máu mặt. Nhìn xuống ao, những con cá chép đỏ rực đang lả lướt bơi.

“Sao khách hàng lại chọn tiệm sách chúng ta nhỉ?”

Shinokawa vừa nhìn xuống chân vừa thì thào.

“Hả?”

“Quanh khu này có đến mấy tiệm sách cũ cơ mà... Sao khách lại cất công yêu cầu chúng ta tới mua?”

“Hình như đấy là di nguyện của người đã khuất thì phải. Chắc ngày xưa họ mua sách ở tiệm của mình.”

Nghe bảo cha của Akiho kinh doanh chuỗi nhà hàng trong tỉnh, nhưng mấy năm nay do bệnh tật nên phải ở nhà dưỡng bệnh. Ông có vẻ là một người kĩ tính, nên đã để lại lời dặn dò vô cùng tường tận về cách xử lý bộ sưu tập sách cá nhân.

Sau khi đám tang kết thúc, mọi chuyện yên ổn trở lại rồi thì mời tiệm sách đến định giá, thanh toán phí thu mua tại chỗ luôn, món đồ nào không định giá được thì bỏ qua một bên... Phải chăng ông căm ghét việc bộ sưu tập sách của mình bị quấy quá vứt đi cho xong chuyện.

Tôi vẫn chưa nghe nói nhiều lắm về nội dung chủ đạo của bộ sưu tập sách. Akiho chỉ bảo tiểu thuyết lấy bối cảnh lịch sử chiếm số lượng rất lớn mà thôi. Xem chừng cô cũng không biết gì nhiều hơn. Trong nhà hình như cũng chẳng có ai rành rẽ về sách cả.

“Tôi không biết vị khách này... Chắc là khách cũ từ thời cha tôi còn quản lý rồi...”

Chúng tôi dừng chân dưới hiên nhà, ngay trước tiền sảnh. Nhà cửa như không có hơi người, à không, có tiếng piano văng vẳng vọng ra.

... Akiho đang chơi đàn hay sao ấy nhỉ?

Tôi chưa từng nghe cô nói là đã học piano, nhưng cũng chẳng lạ gì nếu có những mặt ở cô mà tôi chưa biết. Điệu nhạc rất đẹp với tiết tấu du dương. Shinokawa đứng trước cánh cửa kéo, nhấn chiếc chuông kiểu cổ. Tiếng đàn piano dừng ngay tắp lự, thay vào đó là tiếng bước chân thoăn thoắt lại gần. Bên kia lớp kính mờ, một bóng người xuất hiện. Cửa mở ra. Nhưng đứng đó không phải Akiho.

Ủa?

Một phụ nữ trung niên với mái tóc muối tiêu, vận kimono màu nâu trơn, thắt đai áo màu xám tro đang lạnh lùng nhìn chúng tôi. Mũi và gò má rất cao càng khiến ánh nhìn sắc như dao.

“Cô cậu là...?”

Chị ta hỏi chúng tôi bằng chất giọng trầm tạo áp lực cho người nghe. Dù biết rằng đàn ca không cần khuôn mặt nhưng thật khó tưởng tượng cảnh người này chơi đàn piano.

Shinokawa tiến lên trước một bước rồi cúi đầu thật thấp. Cô có vẻ hơi căng thẳng, thậm chí cả gáy cũng đỏ như gấc.

“Cảm, cảm ơn quý khách luôn chiếu cố. Tôi là người của tiệm sách cũ Biblia... Hôm nay tôi đến để mua lại sách...”

Nói năng như thế thật khó mà nhận xét là trôi chảy, nhưng ít nhất đã chào hỏi lịch sự.

“À à, con bé Akiho gọi tới sao?

Lúc nói “con bé Akiho”, giọng điệu chị ta khinh khỉnh thấy rõ. Tôi không biết hai người có quan hệ thế nào nhưng dường như tình cảm không mấy tốt đẹp.

“Mời đi lối này!”

Chị ta bước lại lên sàn và mời chúng tôi. Shinokawa vừa chống nạng vừa từ tốn cởi giày, xoay người bước lên mép sàn đất tataki*.

Chú Thích: Sàn được làm từ hỗn hợp ba nguyên liệu chính là vôi tôi, đất sét và nước.

“Chân bị thương thế này cực quá nhỉ?”

Chị ta bắt chuyện bằng giọng cụt lủn. Giọng điệu như thể đang thúc ép chúng tôi nhanh lên. Shinokawa và tôi vừa bước lên sàn, người phụ nữ trong bộ kimono đã tiến về phía trước và bắt đầu đi dọc hành lang.

“Sách ở thư phòng trong cùng.”

Mặt vẫn hướng về trước, chị ta nói.

“Vâng, vâng... Chúng tôi muốn thắp nén nhang cho người đã khuất... Không biết có được không?”

Shinokawa lên tiếng hỏi, người phụ nữ vận kimono ấy quay đầu lại, liếc chúng tôi qua vai. Biểu cảm kín bưng, không rõ là nghĩ gì.

“Cô chu đáo quá. Vậy mời đi lối này.”

Chị mở cánh cửa kéo ngay bên cạnh rồi bước vào trong. Đó là một căn phòng kiểu Nhật sáng sủa. Cửa sổ sát sàn hướng ra vườn, có thể phóng tầm mắt ngắm cá chép và con đường lát đá dẫn ra cổng.

Trên sàn đặt một bàn thờ to đến giật mình. Có vẻ đây là bàn thờ đặt di cốt đến ngày thứ bốn mươi chín. Di cốt và di ảnh như bị chôn vùi trong dàn hoa trang trí hai bên. Lúc bà tôi sang thế giới bên kia, ở nhà cũng lập bàn thờ nhưng không đến độ hoành tráng thế này. Tài lực khác nhau còn thể hiện qua quy mô tang chế đây. Chúng tôi quỳ trước bàn thờ, lần lượt thắp nhang.

Shinokawa là chủ tiệm nên thắp trước, rồi đến tôi. Sau khi dập đầu ở bàn tôi khẽ ngước nhìn di ảnh. Đây là lần đầu tiên tôi thấy mặt cha của Akiho.

“Ố?”

Tôi buột miệng thốt lên. Ở trong di ảnh là người đàn ông tóc bạc vận trang phục truyền thống. Gò má cao giống người phụ nữ mặc kimono, còn hốc mắt sâu lại giống với Akiho.

Khuôn mặt ôn hòa hơn tôi nhớ, nhưng đây đúng là cụ già đứng đợi ngoài vườn lúc tôi đưa Akiho về.

“Anh Gora!”

May được Shinokawa khẽ nhắc, tôi giật mình trở về hiện thực. Tôi nhanh tay thắp nhang, khom người lùi ra sau. Thật không thể tin được cụ già hôm ấy lại là cha của cô. Lúc gặp tôi, ông đã tầm sáu mươi tuổi, à không, có khi phải đến bảy mươi ấy chứ.

“Có vấn đề với cha tôi sao?”

Giọng nói của người phụ nữ đang đứng bên cạnh xói vào tai tôi. Yết hầu tôi hết chạy lên lại chạy xuống.

“Dạ, dạ không... Xin phép.”

Chúng tôi rời khỏi căn phòng kiểu Nhật, một lần nữa tiến về thư phòng. Tiếng động cộc cộc phát ra từ cây nạng của Shinokawa vang thấu hành lang. Vừa theo chân hai người, đầu óc tôi vừa quanh quẩn nghĩ về gia cảnh nhà Akiho.

Ban nãy, người phụ nữ mặc kimono cũng gọi cụ già ấy là cha. Tuy tuổi tác giữa Akiho và chị ta cách biệt cứ như mẹ con, nhưng họ lại là hai chị em.

Đương nhiên mẹ của họ không phải là cùng một người. Nói cách khác, họ là chị em cùng cha khác mẹ. Tại sao Akiho không thuận hòa với họ hàng, tại sao giữa buổi tụ họp của họ tộc, cô lại lẻn ra ngoài, tôi có cảm giác mình đã mơ hồ hiểu ra. Cô từng kể cha mẹ không ở với nhau, nhưng không nói là ly hôn, cũng chưa bao giờ đề cập đến chuyện họ từng kết hôn. Chẳng lẽ...

“Nói mới nhớ, có một chuyện mong cô cậu chú ý giúp.”

Đứng trước cánh cửa cuối hành lang, người phụ nữ trong bộ kimono quay mình lại. Bên kia cửa chính là thư phòng thì phải.

“Hồi cha còn sống, có lần tôi nghe ông nói chuyện điện thoại với người quen. Trong bộ sưu tập sách này có một cuốn trị giá cả mấy trăm nghìn yên đấy. Cuốn nào thì tôi không biết, nhưng nếu tìm ra mong hai vị định giá cho đúng.”

Chị ta nhìn chúng tôi bằng ánh mắt sắc lẹm. Như thể muốn nói “Dám ép giá thì đừng mơ ta chấp nhận”. Dằn mặt kiểu này thật khó chịu. Với cả, phận làm con lại tự tiện nghe lỏm cha mình gọi điện thoại sao?

“Tôi, tôi hiểu rồi... Chúng tôi sẽ chú ý xem xét.”

Shinokawa nói bằng một giọng còn khẽ khàng hơn mọi khi rồi cúi đầu thật thấp. Tuy vẫn lí nhí như thường ngày, nhưng hôm nay, những câu cô đáp trả đĩnh đạc mạch lạc một cách kì lạ.

“Nhờ cô cậu nhé!”

Sau khi nhấn mạnh thêm một lần nữa, chị gái của Akiho mới mở cửa. Đó là một căn phòng kiểu Tây rộng rãi lát gỗ. Bên trong mờ mờ tối, ánh sáng không lọt được vào. Tôi nghe bảo có nhiều người muốn bảo vệ sách khỏi bị bạc màu nên hay chọn phòng quay ra hướng Bắc làm phòng đọc.

Ba mặt tường dựng toàn kệ sách. Akiho đang lôi sách ra từ đống thùng các tông chất đầy trên sàn nhà. Cô buộc tóc lên cho dễ di chuyển, mặc áo len trơn và quần jeans, trông còn hợp hơn cả chiếc váy liền thân diện hôm trước.

“A, Daisuke... Cậu đến rồi hả?”

Cô vụt đứng dậy, bước về phía Shinokawa. Không rõ tại sao tôi lại cảm thấy căng thẳng.

Người lên tiếng trước là Shinokawa.

“Cảm, cảm ơn cô... đã tin tưởng chọn cửa tiệm chúng tôi. Tôi...”

“Chị là Shinokawa đúng không?”

Akiho hỏi như để xác nhận.

“Phả... phải...”

“Tôi tên là Kosaka Akiho. Ngày trước tôi là bạn học chung với Daisuke...”

Bỏ lửng câu nói, cô nhìn chằm chằm đối phương. Bị ngó lom lom thế này, Shinokawa cúi đầu trông càng khổ sở. Akiho nhìn tôi, mỉm cười đầy ẩn ý.

“Người đâu mà dễ thương ghê. Tốt phước quá nhé, Daisuke.”

Sao lại chĩa mũi dùi sang tôi như vậy! Tôi chẳng biết phải phản ứng thế nào.

“Căn phòng bụi bặm quá. Có cửa sổ thì mở ra đi, Akiho!”

Mặt nhăn lại, người phụ nữ vận kimono xen ngang. Trên sàn xếp la liệt hàng đống sách cũ. Có lẽ mới được lấy ra khỏi thùng các tông. Nếu cất đi lâu ngày, bụi sẽ tích tụ lại.

“Có cái cửa sổ thì chị tự đi mà mở.”

Akiho không buồn nhìn chị gái, cô hỏi mà mặt vẫn tươi rói.

“Cái gì cũng chê bai, nhưng chẳng bao giờ chịu nhấc tay lên mà làm.”

Có cảm giác nhiệt độ phòng bỗng chốc tụt xuống. Tôi chợt nhớ lại tiếng đàn piano khi nãy. Hóa ra trong lúc Akiho lấm lem bụi bặm ở đây thì người phụ nữ này lại thảnh thơi chơi nhạc.

“Thật không biết xấu hổ. Chính cô mới là người được cha giao nhiệm vụ xử lý đống sách cơ mà. Người chỉ cho cha tiệm sách này cũng là cô đấy thôi.”

Phong thái điềm đạm, giọng điệu trang nhã, người phụ nữ vận kimono thản nhiên đáp lời. vẻ ngoài bình tĩnh lại càng tạo ra cảm giác đe doạ.

“Chưa sửa được thói quen nghe lỏm chuyện người khác nhỉ. Như thế là tật xấu đấy chị ạ!”

Akiho vẫn tươi như hoa. về mặt gây áp lực, cô cũng chẳng kém cạnh.

“Do tai tôi thính. Với lại, giọng của cô và của cha cứ lồng lộng như thế, chưa kể chạm mặt lần nào là lần nấy to tiếng...”

Đến lúc này, dường như chị ta mới sực nhớ ra có người ngoài đang hiện diện trong phòng. Thoáng liếc chúng tôi, chị ta cau mặt nói.

“Xin lỗi để cô cậu thấy cảnh không hay... Mong hai người đừng để ý.”

Làm sao không để ý cho được!

“Thế thôi, còn lại giao cho cô. Tiền bán sách cô nhớ mang sang cho tôi đầy đủ. Mong rằng cô không lừa phỉnh tôi.”

“Em hiểu rồi. Thưa chị Mitsuyo.”

Trước khi bước ra khỏi cửa, “chị Mitsuyo” còn quay đầu lại, nhe hàm răng trắng nhởn như thể đe doạ chúng tôi. Akiho cũng khoe hàm răng qua nụ cười của mình. Không rõ tại sao, nhưng tôi lại cảm thấy biểu cảm của họ có phần giống nhau.

Cuộc đấu khẩu xem mà muốn quặn dạ dày kết thúc, dù còn lại ba chúng tôi trong thư phòng. Akiho quay sang Shinokawa và cúi đầu xin lỗi.

“Thật khó coi quá. Thành thật xin lỗi chị.”

“Không, đâu có gì...”

Tuy nói vậy nhưng bộ dạng cô không giấu nổi kinh ngạc. Ai mà ngờ đến mua sách lại phải chứng kiến cảnh người một nhà đối đáp chan chát thế kia. Tôi cũng không nghĩ tình hình trầm trọng đến mức này.

“Khi nào cũng thế à?... Cậu với chị gái ấy.”

“Từ xưa đã vậy rồi. Thì tại... ừm, tớ là con của nhân tình mà.”

Cả căn phòng chìm vào im lặng. Đâu đó trong nhà, một lần nữa vẳng lại âm sắc của piano. Chắc “chị Mitsuyo” đang tiếp tục chơi đàn.

“Chuyện này tớ mới biết đấy.”

“Ủa, vậy hả?”

Tới tận lúc nãy tôi mới dám chắc chắn. Bây giờ cô có vẻ để ngoài tai nhung ngay xưa ắt không được như vậy. Vì ngay cả với bạn trai là tôi đây cô cũng chưa bao giờ tâm sự nữa là.

“Nhưng xét kĩ trong cả gia đình, chị ta còn chấp nhận được. Ít nhất không xầm xì sau lưng mà có gì cũng nói thẳng... Chuyện tiền nong cũng vậy.”

Tôi nghệch mặt ra. Cụ già kia khuất núi rồi, chắc Akiho cũng được phần thừa kế. Cô ấy vốn đã bất hòa với người nhà, nay lại dính dáng đến tiền bạc, không tranh chấp nhau mới lạ.

Chị gái của Akiho còn nhấn mạnh không được lừa phỉnh tiền nong, có lẽ bởi bộ sưu tập sách này cũng là một phần tài sản thừa kế.

“Vậy tôi nhờ hai người định giá sách nhé!”

Akiho nói với Shinokawa.

“Vâ... vâng.”

“Chị có cần thứ gì không? Nếu có để tôi đi lấy cho.”

“Không, không có... hiện tại thì không...”

Đang nhìn vào túi đeo vai của mình, Shinokawa bỗng khựng lại. Hình như cô không tìm thấy vật gì đó thì phải. Sau khi lục lọi trong túi, cô ảm đạm cất tiếng.]

“Thành thật xin lỗi... Nhưng nếu được, cô cho tôi xin giấy nhớ hoặc gì đó... Tôi quên cho vào túi mất rồi...”

“Chỉ việc này thôi mà xuống tinh thần đến thế cơ à?

Akiho tươi cười gật đầu.

“Được rồi. Tôi sẽ đi tìm rồi mang tới.”

Cô nhanh nhẹn bước về phía hành lang. Lúc đi ngang qua, ánh nhìn của cô bắn về phía tôi.

“Daisuke, cố gắng làm việc nhé!”

Cửa đóng lại đánh cạch. Giọng Akiho khi gọi tên tôi như còn vương lại trong thư phòng.

“Daisuke...”

“Hả? Sao, sao thế?”

“Cô ấy gọi anh Gora như thế nhỉ.”

Shinokawa bình thản nói. Trong một khắc, tôi cứ nghĩ thật sự cô đã gọi tên mình.

“Ừm, cô ấy gọi tôi như vậy đấy.”

Ở trường, người gọi tôi như vậy duy nhất chỉ có Akiho. Và cũng chỉ từ khi chúng tôi bắt đầu hẹn hò.

“Ra vậy... Cô ấy là bạn chung lớp thời cấp ba của anh đúng không?”

Cô hỏi tôi mà như muốn xác nhận. Đôi mắt phía sau tròng kính ngước nhìn tôi đầy ẩn ý.

Bại lộ rồi à? Tôi tự nhủ. Mà chắc nhìn là biết ngay. Tôi công nhận mình cố tránh né chủ đề này, cũng không phải là cố tình giấu giếm.

“Thật ra, ngày trước tôi từng hẹn hò với cô ấy. Đến tận năm nhất đại học.”

Tôi vừa trả lời như vậy, đôi mắt to tròn của Shinokawa liền trợn lên. Gò má lúc nào cũng ửng hồng bỗng nhuộm màu gấc đỏ.

“Hả hả? Có, có chuyện như vậy sao?”

Giọng cô the thé. Nhìn thế nào cũng thấy cô đang thực sự sửng sốt. Dường như nãy giờ cô không hề phát hiện ra. Đụng tới sách cô trở nên nhạy bén là thế nhưng đối với những chuyện đời thường cô lại có vẻ chậm chạp.

“Xin, xin lỗi... Tôi tọc mạch quá...”

“Đâu nào, do tôi tự kể lể mà...”

Tôi có hơi hối hận vì mình đã nhanh nhảu đoảng khai hết sự thật. Thế thì, câu hỏi lúc nãy của cô nhằm mục đích gì?

“Có chuyện khiến cô bận tâm sao?”

“À không, trước tôi học trường nữ sinh... nên tưởng mọi người học trường chung cả nam lẫn nữ, dù khác giới cũng gọi nhau bằng tên như vậy... Hóa ra không phải nhỉ?”

Cô nghiêng đầu ngượng ngùng.

“Gọi con trai bằng tên thấy hay hay sao đó. Từ trước đến giờ tôi gần như không có cơ hội làm như vậy.”

Cụm từ “gần như” ngay lập tức khiến tôi chú ý. Nói như vậy nghĩa là vẫn có.

“Shinokawa đã có người yêu chưa?”

Bầu không khí này có vẻ phù hợp để hỏi han.

Nhưng phải chi tôi hỏi cô một cách tự nhiên hơn thì tốt biết mấy.

“Tôi ấy à?”

Cô chỉ ngón trỏ về phía mình. Trông điệu bộ như chưa nắm vững ý nghĩa của câu hỏi. Tôi im lặng gật đầu, cô lắc đầu quầy quậy, khiến mái tóc dài màu đen xoắn lại.

“Làm, làm gì, mấy chuyện vớ vẩn đó... đời nào tôi...”

Đâu cần nặng lời như thế. Nhưng tóm lại không nhầm lẫn gì nữa, cô không có người yêu. Tôi thoáng thở phào, đang định bụng hỏi thêm mẫu người cô thích, hay cô có đang để ý ai không, thì bỗng nhiên...

“Hắt xì!”

Tiếng hắt hơi không đúng lúc của cô khiến tôi vuột mất cơ hội. Mà nhắc mới để ý, cuối cùng ban nãy Akiho vẫn không mở cửa sổ. Muôn vàn hạt bụi màu trắng li ti đang bay lượn trong thư phòng.

“Để tôi mở cửa cho thoáng.”

“A, thôi được rồi.”

Cô khẽ xua tay và nói.

“Chúng ta bắt đầu thôi!”

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.