Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7
7

❊ ❊ ❊

Quá trưa ngày hôm sau, Takino xuất hiện ở tiệm sách cũ Biblia. Anh đút tay vào túi áo khoác cúc gỗ và bước lại gần quầy tôi đang đứng.

“Tiệm mình vẫn lạnh lẽo như thường nhỉ?” Anh nói thay cho lời chào.

“Tại gió luồn qua khe hở đấy. Anh đến có việc gì thế?”

“Hôm qua Shinokawa điện thoại cho anh. Em ấy bảo có chuyện quan trọng muốn nói về vụ Cô gái bồ công anh nên gọi anh đến đây. Em ấy đâu rồi?”

“Giờ cô ấy đang nghỉ trưa trong kia ạ.”

Sáng hôm nay khi tỉnh dậy, Shioriko vẫn bình thường như mọi ngày. Ở cô chẳng còn sót lại dấu hiệu gì của rượu. Không thấy cô đính chính câu nói về thủ phạm, liệu kẻ đó có đến thật không?

Mà khoan...

Tôi chăm chú nhìn Takino. Không lẽ lại là người này? Không thế nào, thật điên rồ. Mình suy diễn quá rồi.

“Để em đi gọi cô ấy.”

Đúng lúc tôi quay người đi vào trong tiệm, cánh cửa dẫn sang nhà chính mở ra, Shioriko đã quay trở lại.

“A, anh Renjo. Em xin lỗi đã làm phiền anh.” Cô cúi đầu chào.

“Tiệm nhà anh nghỉ từ hôm nay rồi nên không sao đâu. Thế chuyện quan trọng em muốn nói là gì vậy?”

“Chuyện là, em đã nắm được đại khái những việc xảy ra trong vụ Cô gái bồ công anh. Sau hôm nay em muốn nhờ anh Renjo giải thích lại với ông chủ tiệm sách Hitori.”

Thì ra là việc đó à, tôi thầm nghĩ. Dĩ nhiên nếu chính đương sự ở đây thì nói chuyện sẽ nhanh hơn, nhưng Shioriko lại ngại chạm mặt ông chủ tiệm sách ấy. Vậy nên cô mới muốn Takino chuyển lời giùm.

“Em đã nắm rõ chuyện gì xảy ra rồi à?”

“Vâng.”

“Vậy sao? Anh hiểu rồi. Anh sẽ lo phần truyền đạt lại với bác Inoue.”

Takino gật đầu, Shioriko bèn khẽ đằng hắng. Cô nhờ Takino giải thích hộ mình, tức là anh ta không phải thủ phạm. Vậy thì, kẻ trộm là ai đây?

“Thoạt đầu, mới nghe tin xảy ra trộm cắp em đã thấy lạ rồi. Tại sao chỉ có mình cuốn Cô gái bồ công anh bị mất thôi?”

“Không phải vì nó có giá trị hay sao?” Tôi lên tiếng.

“Trong chồng sách ấy còn lẫn nhiều quyển cao giá hơn. Vậy mà tên trộm không thèm để mắt tới, lại chỉ lấy đi cuốn Cô gái bồ công anh. Em nghĩ là do hắn nhắm đến cuốn sách ấy ngay từ đầu. Nhờ vậy, đại khái em đã đoán ra đó là ai rồi.”

“Ý em bảo trong hiệp hội có kẻ như vậy sao?”

Shioriko lắc đầu trước câu hỏi của Takino, “Không chỉ giới hạn là người trong hiệp hội.”

“Sao? Tức là người ở ngoài?”

“Em sẽ giải thích lý do sau, nhung em cho là vậy. Kẻ trộm đã lẻn vào để lấy cắp cuốn Cô gái bồ công anh, sau đó đi ra.”

“Khoan đã nào. Chỗ ấy cấm người ngoài ra vào, thành viên hiệp hội cũng đều phải mang bảng tên. Nếu có kẻ khả nghi lảng vảng, chắc chắn hắn sẽ bị ai đó bắt gặp. Mọi người đều biết mặt nhau, thậm chí còn biết ai là nhân viên tiệm nào cơ mà.”

“Ở đây tồn tại một điểm mù. Ít nhất có một nhân viên mọi người đều không biết mặt mũi lẫn tên tuổi. Em đoán thủ phạm đã giả dạng người đó.”

“Nhân viên nào?”

Tôi hỏi. Shioriko chằm chằm nhìn tôi. Bốn mắt nhìn nhau chừng mười giây, tôi mới vỡ lẽ.

“Là tôi ư?”

“Đúng. Kẻ trộm mang bảng tên tiệm chúng ta rồi lẻn vào trong, nếu có ai hỏi, hắn chỉ cần nói ‘Tôi đang làm việc ở tiệm sách cũ Bilbia’, chắc chắn khả năng bị nghi ngờ sẽ giảm đi đáng kể. Thực tế là chẳng ai chặn lại hỏi han gì hắn nữa.”

“Dù là vậy, ít nhất cũng phải có người còn ấn tượng về hắn ta chứ?” Takino vẫn chưa hết nghi ngờ.

“Đúng, có người như vậy. Daisuke này, anh còn nhớ lúc mình gặp mặt ông chủ tiệm sách Hitori ở lối ra vào hội quán không?”

Nói là gặp nhưng bị lơ đẹp thì đúng hơn. À không, ông ta có nói với bọn tôi một câu.

“Lúc tôi đang loay hoay với bảng tên vì không thấy kim băng để gài, thì bác ấy nói chắc là nó bị hỏng.”

“Chính xác! Bấy giờ tôi đã thấy lạ rồi. Tại sao bác Inoue lại biết một chiếc bảng tên của cửa tiệm chúng ta bị hỏng cơ chứ? Ngay cả tôi là chủ tiệm còn không biết mà.” Cô nói tôi mới để ý, quả thật bảng tên của các tiệm sách đều được xếp ngay ngắn trên kệ. Khó mà có cơ hội lật ngược bảng tên của cửa tiệm khác để kiểm tra. “Bác ấy hay có mặt ở khu hút thuốc. Trong lúc hút thuốc, ắt hẳn bác đã thấy rõ ai vào hội quán, tìm cách đeo bảng tên tiệm sách chúng ta và có bộ dạng bồn chồn không yên.”

“Nhưng nếu một người bước vào mà đi tay không, đúng ra sẽ bị gọi lại hỏi chứ nhỉ?” Nói đoạn, Takino khoanh tay.

“Vì trước khi hắn ta đeo bảng tên, người trong hiệp hội chưa biết hắn là ai.”

“Nếu hắn không đi tay không thì sao?”

“Hả?”

“Em nghĩ hắn chính là người đã mang đến số tankobon bị cho là của tiệm sách chúng em.” Shioriko lập luận.

“Nhân viên tiệm sách trong hiệp hội mang sách cũ vào để bán trong chợ sách cũ. Nếu giả vờ như vậy, hắn sẽ không quá nổi bật và cũng có thể lên được hội trường tầng hai trót lọt. Xét theo trục thời gian thì thứ tự thế này. Thứ Bảy, anh Renjo mang chồng sách tuyệt bản vào hội trường, Chủ nhật bác Hitori tham gia đấu giá sách. Ngay sau đó, thủ phạm trà trộn cùng chỗ sách tankobon ế ẩm. Sau khi đăng kí bán sách trên danh nghĩa tiệm nhà em, hắn ra tay ăn trộm Cô gái bồ công anh. Cũng như hôm trước, vì không bị nhòm ngó nên chắc chắn có cơ hội hành động.”

Hóa ra là thế, tôi thầm nhủ. Inoue cũng đem bán sách của tiệm mình rồi mới tham gia đấu giá sách tiệm khác. Nghĩa là việc đi lòng vòng trong hội trường để xem sách không có gì là mất tự nhiên.

“Khoan đã. Nếu vậy hắn ta còn biết cả cách điền phiếu đăng kí bán sách à? Hắn là ai vậy nhỉ?”

Anh Takiho hỏi. Shioriko hướng ánh nhìn qua tôi. “Daisuke à, nhờ anh lấy giùm tôi chỗ sách ế mà chúng ta đang giữ dưới quầy nhé. Chồng gần tay anh nhất thôi cũng được.”

“À, vâng.”

Tôi cúi đầu xuống dưới quầy, tóm lấy sợi dây buộc sách rồi lôi ra một chồng. Tôi xoay gáy sách hướng lên trên để hai người kia dễ đọc và đặt lên sàn.

“Nếu thủ phạm đem sách ra bán thì khả năng cao đây là sách mà hắn sở hữu. Nếu nhìn kĩ sẽ thấy lẫn vào nhiều cuốn liên quan đến chủ đề sách cũ, đúng không?Cẩm nang mua bán sách cũ của Akiyama Masami, Sổ tay tìm kiếm sách tuyệt bản của Iwao Junichiro, Giới thiệu các tiệm sách cũ trong thành phố của Shida Saburo.”

“Có nghĩa hắn ta là một kẻ cuồng sách cũ phải không?”

Một kẻ như thế ăn trộm sách tuyệt bản cũng không có gì lạ. Tuy nhiên, điều Shioriko muốn nói có vẻ là việc khác.

“Anh nhìn chỗ này đi!”

Cô chỉ vào cuốn Giới thiệu các tiệm sách trong thành phố. Gáy đã khá bạc màu, nhưng nếu nhìn kĩ sẽ thấy lời giới thiệu “Cuốn sách phải đọc khi mua, bán và khởi nghiệp”.

“Nghĩa là, kẻ trộm cũng là chủ tiệm sách cũ?”

“Tôi nghĩ có khả năng đó. Vì cuốn sách này được coi như sổ tay khởi nghiệp trong giới... Anh Renjo cũng biết đến nó phải không?”

“À, hồi trước anh từng đọc rồi. Giờ đọc sẽ thấy hơi cũ nhưng anh nghĩ nó tóm tắt khá là đầy đủ.”

“Nếu thủ phạm còn rành rẽ cả cơ cấu của chợ sách cũ trong khu vực này, chứng tỏ hắn đã từng làm việc tại một cửa tiệm tham gia hiệp hội tỉnh Kanagawa trong một khoảng thời gian. Xét từ ngày tháng phát hành và mức độ bạc màu, có thể suy ra số sách này đã tồn tại chừng mười năm.”

“Ghê thật. Em cũng có bản lĩnh như cô Shinokawa nữa này.”

Nghe Takino lẩm bẩm thán phục, khuôn mặt của Shioriko tối sầm lại. Dựa trên sách một người sở hữu mà đoán ra đặc điểm của người đó chính là khả năng đặc biệt của Shinokawa Chieko.

“Em chưa đến mức như vậy đâu...”

Takino cũng nhận ra, nhắc đến mẹ là chủ đề nhạy cảm của Shioriko. Như để xua đi bầu không khí câm lặng đây ngột ngạt, anh lên tiếng, “Chà, nghe cũng hợp lý đấy, nhưng tất cả những lời em nói mới dừng ở ngưỡng suy đoán thôi. Chúng ta chỉ biết thủ phạm có lẽ là người ngoài, chứ rốt cuộc hắn ta là ai thì vẫn chưa xác đỊnh được còn gì?”

Tôi cũng nghĩ tương tự. Đến lúc này, sau một hồi suy luận của Shioriko, phạm vi những kẻ khả nghi lại càng được nới rộng.

“Hiện tại là vậy. Tuy nhiên, tên trộm lẻn vào quán sách cũ hôm Chủ nhật ấy chắc chắn phải biết được một số điều sau.”

Nói đoạn, Shioriko đưa một ngón tay lên.

“Thứ nhất là người của tiệm sách cũ Biblia sẽ không đến hội quán. Mang sách cũ vào, đăng kí bán sách, tìm ra cuốn mình cần rồi ăn trộm nó. Chuỗi hành động này cần khá nhiều thời gian. Vì nếu trong lúc ấy, nhân viên cửa tiệm xuất hiện, tất cả sẽ bại lộ. Thứ hai chính là việc nhân viên ở tiệm không có kinh nghiệm đi chợ sách cũ. Trong số người quen của em, chỉ có duy nhất một người biết cả hai việc trên, ngoài ra còn yêu thích truyện ‘Cô gái bồ công anh’ của Robert F. Young.”

Tôi suy nghĩ hồi lâu nhưng chẳng đoán ra được là ai.

“Chẳng lẽ có một người như thế à?” Tôi thắc mắc.

“Buổi sáng Chủ nhật, chúng ta đã quyết định không đem bán bất cứ thứ gì ở chợ sách cũ. Người biết chuyện đó ngoài hai ta ra, làm gì còn ai nữa.”

“Không đâu, còn một người nữa đấy.”

“Nhưng lúc ấy chỉ có tôi và cô...”

Tôi im bặt. Có thật là vậy không? Tôi lục lọi kí ức, bất chợt lúc ấy, cửa kính kin kít mở ra. Người khách nam mặc áo phao mua hai cuốn sách tuyệt bản hôm nọ bước vào. Phải chăng do cơn gió buốt mà mặt anh ta xám ngoét không còn giọt máu.

“Xin chào quý khách!”

Lên tiếng chào xong, tôi ngẩn ra. Phải rồi, lúc ấy, vị khách này cũng đang ở trong cửa tiệm.

“Đúng là anh đã có mặt khi đó phải không?” Quay sang anh ta, Shioriko nhỏ nhẹ cất tiếng. “Người trộm cuốn Cô gái bồ công anh ở hội quán sách cũ chính là anh.”

Người đàn ông lôi một chiếc túi giấy từ túi áo khoác và đặt lên bàn. Tôi mở ra nhìn bên trong, thì trông thấy quyển Cô gái bồ công anh bọc giấy sáp.

“Tôi thành thật xin lỗi.”

Anh nói bằng một giọng thỏ thẻ không hợp với thân hình đô con chút nào rồi cúi đầu thật thấp Tuổi tác có thể khác nhau nhưng xét tướng tá, trông anh ta khá giống tôi.

“Là em gọi đến à?” Takino hỏi Shioriko.

“Dạ. Hôm qua lúc mình nói chuyện, anh có cho em liên lạc của người khách đem bán số sách tuyệt bản cho Takino. Em đã gọi đến số điện thoại đó rồi để lại lời nhắn. Bảo người ta mang cuốn Cô gái bồ công anh tới Biblia.”

“Hả? Anh mua sách của một chị khách cơ mà.”

“Đây là chồng cũ của chị ấy. Đúng không anh?”

Nhắc mới nhớ, quả đúng là vị khách nọ từng kể chị ly hôn và chuyển nhà nên phải xử lý đống sách.

Nói cách khác, chỉ còn người chồng sống ở ngôi nhà trước kia.

“Làm thế nào cô biết được tôi đã từng kết hôn?” Người đàn ông ngẩng đầu lên hỏi. “Trước đây tôi cũng từng đến tiệm sách này, nhưng tôi nhớ rõ là chưa nói chuyện với cô lần nào cả.”

“Tôi mới phát hiện ra thôi, nhờ xem những cuốn anh mang đến hội quán.”

Shioriko khom người, trỏ vào bìa cuốn ngoài cùng chồng sách đặt trên sàn. Bên cạnh Cẩm nang mua bán sách cũTừ điển phong tục tập quán trong cưới hỏi. Quả thật nếu không cưới xin, chẳng ai mua cuốn này làm gì.

“Anh từng làm việc ở tiệm sách cũ nào vậy?”

Vai anh ta run lên cầm cập. Áng chừng biết rằng bây giờ có giấu giếm cũng vô dụng, đôi mắt anh cụp xuống như hối lỗi.

“Ngay sau khi tốt nghiệp cấp ba, tôi vào làm trong một tiệm sách cũ ở Ofuna, chuyên bán manga và bunko. Ngoài ra cũng có một ít đĩa CD và video đã ngừng sản xuất.”

“Tôi từng đến đấy...”

“A, tôi biết. Tiệm sách tọa lạc ở tầng một khu chung cư cạnh sông Kashio. Tiếc là ba năm trước, tiệm đóng cửa luôn rồi.”

Shioriko và Takino đáp lại ngay tức khắc. Tiệm sách cũng ở vùng này nhưng có mình tôi là không biẽt gì cả.

“Tôi và vợ quen nhau nhờ tiệm sách ấy. Bấy giờ vợ tôi làm thêm ở đó, cô ấy thích sách lắm. Hai người chúng tôi ai cũng sưu tập kha khá tiểu thuyết kì bí và khoa học viễn tưởng, quyển nào dư thì trao đổi với đối phương, và cứ thế, một cách tự nhiên, chúng tôi thành một cặp. Cuộc sống hôn nhân cũng suôn sẻ trong vài năm.” Người đàn ông nói với ánh nhìn xa xăm. Hóa ra mối quan hệ của họ bắt nguồn từ việc có chung sở thích.

“Hai vợ chồng bắt đầu lục đục từ khi tiệm sách phải đóng cửa, hai chúng tôi lần lượt tìm việc mới. Tôi vẫn tiếp tục sưu tập sách cũ như xưa, còn cô ấy hình như đã hết hứng thú. Số sách của tôi cứ tăng dần lên, tần suất vợ chồng cãi vã cũng ngày một cao. Có thể nguyên nhân không hoàn toàn nằm ở sách, nhưng đến giờ tôi vẫn nghĩ giá mà cửa tiệm không đóng cửa.” Anh thở dài rồi quay sang Shioriko. “Làm thế nào cô biết được hành động của tôi?”

“Hôm trước, khi anh đến tiệm chúng tôi, tôi nhận thấy anh có kinh nghiệm làm việc ở tiệm sách hoặc thư viện.”

“Vì sao?”

“Vì anh đã nói ‘Sắp tới cũng không có cuốn nào ra sạp nhỉ?’. Rất ít người sử dụng từ ‘ra sạp’, trừ những ai làm công việc liên quan đến sách.”

“A...” Người đàn ông thốt lên khe khẽ.

Quả thật trước khi vào làm ở tiệm, tôi không biết từ ấy. Lẽ dĩ nhiên thôi, ngày xưa tôi đã bày bán sách bao giờ đâu.

“Ngoài ra, tôi còn đoán được anh là một người yêu thích truyện ‘Cô gái bồ công anh’. Nếu tôi có bản Cobalt bunko, biết đâu anh đã mua ngay rồi ấy chứ.”

“Chỉ qua ngần ấy dấu hiệu mà cô đoán biết được tới mức đó ư? Hóa ra là vậy.”

Người đàn ông có vẻ hoàn toàn bị thuyết phục bởi lời giải thích của cô. Còn tôi thì chưa hiểu lắm. Thấy tôi nghiêng đầu thắc mắc, Shioriko bắt đầu giải thích “Anh ấy đã mua Tuyển tập thường niên kiệt tác khoa học viễn tưởng 2 của Sogen Suiri Bunko và Những câu chuyện bí ẩn của Bunshun Bunko. Cả hai cuốn sách này đều có ‘Cô gái bồ công anh’ của Robert F. Young. Tôi không nghĩ chỉ là ngẫu nhiên.”

“Ta có thể đọc ‘Cô gái bồ công anh’ trong những cuốn sách khác nữa à?”

“Tuy tất cả đều đã tuyệt bản nhưng đúng là như vậy. Cuốn Cobalt bunko có nhan đề Cô gái bồ công anh là hiếm nhất.”

Cuối cùng tôi đã hiểu tại sao cô lại đem quyển Cô gái bồ công anh của mình ra bán trong tiệm, vì cô hi vọng lần tới, khi vị khách này trở lại cửa tiệm chúng tôi, anh sẽ mua cuốn sách đó. Vậy là cô đưa sách ra sạp không chỉ vì tình cờ.

“Quyển Cô gái bồ công anh này là của vợ tôi, nhưng tôi lại rất thích.” Anh nhìn bìa sách và buồn bã mỉm cười. “Khi biết trong số sách vợ mình bán đi mất có quyển này, tôi đã nhảy lên vì kinh ngạc. Nếu cô ấy muốn bán thì thà nhượng lại cho tôi có phải hơn không. Tôi vội vàng gọi đến tiệm sách cô ấy đem bán, năn nỉ giá bao nhiêu tôi cũng mua lại, nhưng tôi nhận lại câu trả lời rằng họ vừa mới mang đến chợ sách cũ.”

“À, chắc là má tôi nghe điện thoại.” Takino vỗ nhẹ tay lên đầu. “Mỗi lần đến chợ sách, tôi đều nhờ má trông tiệm giúp.”

“Ban đầu tôi định từ bỏ, vì biết làm sao nữa! Tôi quyết định sẽ mua lại một cuốn cho riêng mình nên đã đến Biblia, trong dạ đinh ninh ở đây sẽ có quyển này. Nhưng rốt cuộc lại không có.”

Bỗng nhận ra một điều, tôi bèn mở cuốn Cô gái bồ công anh người đàn ông vừa mang đến ra xem. Ở trang cuối có dán một nhãn giá đã cũ, đề tên tiệm sách cũ Biblia. Nghĩa là cuốn sách này được bán ra từ tiệm chúng tôi.

“Tôi đành mua những cuốn khác có truyện ấy. Nhưng đọc mãi vẫn không thấy thỏa mãn. Tôi nhận ra rằng quyển sách mình muốn phải là Cô gái bồ công anhcủa vợ tôi, chi cuốn đó mà thôi. Đúng lúc ấy, tôi chợt nhớ lại cuộc nói chuyện nghe được ở cửa tiệm của hai người. Nếu có thể lẻn vào chợ sách cũ thì biết đâu tôi sẽ lấy lại được...”

“Cái gì mà lấy lại, ngay từ đầu nó có phải của anh đâu?” Takino thốt lên kinh ngạc. “Sao anh lại lưu luyến cuốn sách của vợ cũ đến mức đó?”

“Lúc chúng tôi kết hôn, tôi đã tặng vợ quyển sách ấy cùng với nhẫn cưới.”

Một lúc lâu, không có ai lên tiếng.

Tôi đã hiểu một phần lý do khiến anh nhanh chóng đem trả cuốn sách mình muốn có bằng được dù đã phải ăn trộm. Món đồ kỉ niệm cưới thì đây rồi, nhưng anh vẫn không thể thỏa mãn thực sự. Bởi thứ người đàn ông này muốn tìm không phải bản thân quyển sách.

“Mười năm trước, tôi mua Cô gái bồ công anh ở tiệm này, theo gợi ý của mẹ cô.”

“Sao?” Shioriko tròn xoe mắt. “Mẹ tôi giới thiệu cho anh? Không phải cha tôi sao?”

“Đúng. Khi tôi bộc bạch đang tìm một cuốn sách tặng cho hôn thê của mình, bà đã gợi ý cuốn Cô gái bồ công anh. Bà còn nói khi cưới, bà đã tặng chồng cuốn này.”

Trong đầu tôi hiện lên câu chuyện nghe được vào đêm hôm trước ở quán rượu. Sau khi vợ bỏ nhà ra đi, cha của Shioriko cũng đọc đi đọc lại cuốn sách vợ tặng lúc kết hôn. Tôi không nghĩ cha cô sẽ hành động như vậy nếu ông tức giận. Có lẽ ông mở quyển sách ra để hồi tưởng lại khoảng thời gian người vợ còn bên cạnh.

“Đúng là đời chẳng bao giờ đẹp như tiểu thuyết!”

Người đàn ông đem trả cuốn sách hạ giọng trầm trầm.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.