Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3
3

❊ ❊ ❊

Ngày tiếp theo, chúng tôi tới nhà Kayama sớm hơn một chút so với giờ hẹn.

Ngôi nhà nằm cuối con đường ngoằn ngoèo trên sườn đồi yên tĩnh. Bước ra khỏi xe van, chúng tôi kinh ngạc nhìn cánh cổng sắt có trang trí, và trụ cổng làm bằng gạch. Con đường nhỏ trải đá kéo dài như rẽ vào lùm cây, từ chỗ này không nhìn được ngôi nhà. Chỉ thế thôi cũng đủ thấy đây là khu đất rất rộng.

“Đi nào!”

Shioriko mặc chiếc áo khoác màu nhạt như mùa xuân.

Vì đã được hướng dẫn là nên vào từ cổng ngách, chúng tôi bèn đi theo lối đó.

Nghĩ lại thì thấy nhà Kishiro Keiko đang ở cũng khá rộng. Vậy thì nhà chính của Kayama Akira, chủ sở hữu biệt thự đó, không lý nào lại nhỏ hơn được. Gia đình chúng tôi sẽ gặp sau đây nghe nói là một gia đình tư bản đúng nghĩa.

Chẳng mấy chốc hình bóng ngôi nhà hiện ra. Đó là một tòa nhà hai tầng lớn kiểu Tây, nổi bật vì sự tương phản giữa ngói nâu đỏ và tường đá trắng. Diện mạo được giữ gìn tinh tươm, nhưng xem chừng đã có lịch sử lâu đời. Nếu nó được xếp hạng di sản văn hóa của thành phố hay của tỉnh thì cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

“Một ngôi nhà tuyệt vời! Thật giống ngôi nhà được tả trong series Đội thám tử nhí.” Shioriko mê mẩn buông tiếng thở dài. “Quái nhân hai mươi khuôn mặt có xuất hiện ở đây cũng không lấy gì làm lạ.”

“Thế, thế á?”

Nếu là bình thường thì tôi đã có thể nói những câu đại loại “Không phải tôi đang khen đâu”, nhưng hôm nay tâm trạng tôi đang rối bời. Lời thổ lộ tối qua vẫn còn để lại dư âm, nên tôi không biết phải tỏ thái độ thế nào. Nói được câu “Cô cân nhắc xem” thì cũng hùng dũng đấy, nhưng lúc ấy tôi quên béng mất là hằng ngày vẫn phải làm việc cùng cô.

Biểu hiện của Shioriko không có gì đổi khác so với mọi khi. Tôi rất muốn hỏi “Cô có đang cân nhắc không đấy?” nhưng không thể, nên tạm thời chỉ còn cách quan sát qua thái độ.

shioriko bấm chiếc chuông bảng đồng ở lối vào nhà, dù chống nạng, cô vẫn đứng thẳng lưng một cách đường hoàng. Trên cánh cửa, khe hở dài và hẹp ngang tầm mắt mở ra, để lộ một đôi mắt đàn ông đeo kính gọng kim loại. Vết nhăn hằn ở ấn đường như nói lên tâm trạng của người đó.

Khe hở đóng lại, trong tích tắc bầu không khí tĩnh lặng hẳn đi. Không hiểu sao tôi có cảm giác mình sẽ bị cho chờ mãi thế này, nhưng chẳng mấy chốc cánh cửa kiên cố đã chầm chậm mở ra.

Một người đàn ông gầy gò, có khuôn mặt dài và đôi môi dày hiện ra. Hẳn đã ngoài năm mươi, cằm chảy xệ và tóc lưa thưa. Áo len may khéo phối với quần dài có nếp là, kiểu dáng giống đồ mặc ở nhà nhưng chỉn chu quá mức nên trông có phần thiếu tự nhiên, làm tôi liên tưởng tới ma nơ canh ở quầy bán trang phục nam trong trung tâm thương mại.

“À, cháu đến đây theo ủy thác của bà Kishiro Keiko, cháu là Shinokawa.”

“A, chỗ tiệm sách cũ. Còn Tanabe đâu?” ông nhắc tới cái tên ấy như đang phỉ nhổ.

“Hôm nay... chỉ có chúng cháu đến thôi ạ.”

Tanabe Kuniyo e rằng mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp nếu có mặt bà, nên đã không đi. Đó đúng là quyết định chính xác, tôi thầm nhận xét khi quan sát khuôn mặt đàn ông khó đăm đăm kia. Dĩ nhiên với chúng tôi ông ta cũng thể hiện một thái độ không thể nói là dễ chịu.

“Tôi là Kayama Yoshihiko. Đứng ở đây không hay lắm, vào trong đi!”

Tôi và Shioriko được dẫn vào phòng khách ngập nắng chiều.

Đồ nội thất rất đồ sộ, xem chừng toàn là hàng quý hiếm, thành thật mà nói, tôi cảm thấy không được thoải mái giữa đống đồ đạc này. Khi chúng tôi ngồi vào chiếc sofa đôi, Kayama Yoshihiko cũng ngả lưng trên chiếc sofa đơn phía đối diện.

Đúng là người đã sống ở đây lâu năm, dáng dấp ông cực kì hài hòa với chiếc ghế.

“Thật là một nơi chốn tuyệt vời!” Shioriko thì thầm khen ngợi.

“Nhà riêng của một kiến trúc sư người Mỹ đầu thời Chiêu Hòa, do ông ta đích thân thiết kế. Vài năm sau ông tôi mua lại, nội thất và đồ đạc trước chiến tranh cũng còn lại nhiều làm.”

Yoshihiko điềm đạm giải thích. Bất ngờ cánh cửa mở ra, một phụ nữ tóc ngắn ló mặt vào. Người này xem chừng kém ông vài tuổi, mặc áo len có kiểu dáng tương tự dù không phải là đồ đôi.

“Anh... A!” Nhận ra có khách, bà cúi đầu chào với vẻ nghi ngờ. Chắc đây là Hidemi, vợ của Yoshihiko. Chúng tôi định nhỏm dậy đáp lễ nhưng Yoshihiko đã khoát tay ý bảo cứ ngồi yên.

“Những người đưa tin từ Kamakura. Xong việc ngay thôi, em không cần phải làm gì đâu.” Ông nói với vợ nhưng lông mày không hề nhúc nhích. Bà vợ chừng như hiểu ý, gật đầu qua loa rồi đóng cửa lại. Nghĩ cho kĩ thì cũng không thể khác được, Kishiro Keiko bị gia đình này ghét cay ghét đắng mà.

“Sao nào? Nghe nói hai người đến đây tìm chìa khóa?”

“Vâ... vâng.”

“Tôi nói với bên đó rồi, ở đây không tìm thấy chìa khóa, cũng không biết mật khẩu. Cha tôi không hé một lời nào về két củng. Vả lại, nhà này chẳng hứng thú gì với cái két lẫn những thứ liên quan. Tôi đã khuyên gọi người mở khóa đến phá đi mà lại. Tại sao bà ta không làm thế chứ?”

“Tại bà ấy lo nhỡ bên trong có cái gì...”

Shioriko thu mình lại, trả lời mà không nhìn vào mắt đối phương. Cũng vì Yoshihiko trông đường bệ quá, không hiểu sao tôi lại liên tưởng đến cảnh cô học trò đang bị thầy giáo mắng.

“Rốt cuộc là cái gì ở trong két sắt? Nghe nói là đồ quý hiếm liên quan đến Edogawa Ranpo.”

“Cháu không hỏi ạ.”

“Cô không biết mà đi hợp tác à? Nhưng tại sao tiệm sách cũ lại nhận chân sai vặt thế này chứ?

“Ông Kayama Akira cha bác, hồi xưa rất hay mua sách ở tiệm cháu. Vi mối duyên này, bà Keiko mới nhờ bọn cháu tìm hiểu giúp mật khẩu.”

Vẫn ấp úng như mọi khi, nhưng Shioriko đã giải thích một cách an toàn. Dù có kể lể dài dòng là mở được két sắt thì sẽ được bán cho bộ sưu tập, được cho xem bên trong cái két thì cũng chẳng để làm gì.

“Vậy à?”

Không biết tại sao nếp nhăn giữa ấn đường Yoshihiko đã biến mất. Ông ấn ngón tay vào thái dương, thẫn thờ nhìn xuống vành chiếc bàn tròn.

“Người sưu tầm truyện trinh thám cất vào ngôi nhà ở Kamakura có thật là ông nội và cha tôi không?”

“Cháu chưa từng gặp hai vị đó... Nhưng trong danh sách khách hàng của tiệm vẫn còn tên ông Kayama Akira và địa chỉ ở Kamakura. Cháu xin lỗi, nhưng bác không biết chuyện đó ạ?”

“Tôi không biết.”

Yoshihiko thở dài lẩm bẩm. Có cảm giác cuối cùng tôi cũng được nhìn thấy một phản ứng giống người của người đàn ông này.

“Tôi chưa bao giờ biết đến sự tồn tại của biệt thự ở Kamakura. Sau cái chết đột ngột của cha, tôi đã rất sửng sốt khi mở di chúc. Mọi người trong nhà cũng vậy. Chỉ riêng luật sư cố vấn từ thời cha là biết thôi.”

Ngồi bên cạnh tôi, Shioriko gật đầu lấy lệ. Xem chừng cô đang lúng túng vì đột nhiên được nghe người lạ kể về hoàn cảnh của họ, không biết phải tiếp lời vào thời điểm nào.

“Rốt cuộc chúng tôi đã tuân thủ bản di chúc. Nếu thiên hạ biết đến sự tồn tại của con người đó thì sẽ rất khó khăn cho chúng tôi. Tôi cũng mong cô thông cảm cho tình huống này.”

“Tấ... tất nhiên rồi ạ. Xin bác yên tâm!”

Thật đáng tiếc, chủ tiệm của tôi lại đi ấp úng vào đúng lúc ấy. Không rõ có phải vì bất an, vết nhăn giữa ấn đường của Kayama Yoshihiko lại hằn sâu.

Tôi đã hiểu đôi chút tình hình ở đây. Thoáng nhìn ngôi nhà là biết gia đình Kayama nắm một khối tài sản khá lớn, không đến nỗi tranh chấp với Kishiro Keiko vì việc phân chia của cải như tôi đã tưởng. Điều khiến Kayama Yoshihiko lo sợ hơn cả là người ngoài biết chuyện cha mình, một “nhà giáo dục”, lại có quan hệ bất chính ngoài luồng. Với một người kế nghiệp cha, ngồi ở vị trí hiệu trưởng như ông thì đúng là có nhiều chuyện phải chú ý. Ông đồng ý gặp mặt những người không quen biết như chúng tôi, chắc cũng để tránh việc kích động Kishiro Keiko.

“Bác đã đến thăm... ngôi nhà ở Kamakura rồi phải không ạ?” Shioriko hỏi.

“Lần đầu tiên là sau khi động đất. Còn trước nữa chúng tôi chỉ nói chuyện qua điện thoại.”

“Sao lại gặp đột ngột như thế ạ?”

Đúng. Chị em nhà đó cũng nói “họ từ chối cho mãi đến gần đây”. Nghĩa là gần đây mới bắt đầu gặp.

“Vì tôi không tiện từ chối lời nhờ vả của người mắc bệnh nặng và bị thương như thế.” Kayama Yoshihiko trả lời, “Khoảng nửa năm trước, bên đó tự dưng im hơi lặng tiếng làm tôi thấy lạ. Hỏi luật sư riêng thì nghe nói ông ấy cũng có việc đến tìm mấy lần nhưng nhà cửa chẳng có ai. Chắc đấy là lúc bà ta nhập viện.”

Nghĩa là Kishiro Keiko đã nhập viện khoảng nửa năm trước. Phù hợp với câu chuyện chúng tôi nghe được.

“Ắt bà ta vẫn nghĩ là tôi đang giữ chìa khóa lẫn mật khẩu. Hiểu lầm như thế thì tôi cũng không biết phải làm sao. Nên tôi đành nhượng bộ và nói rằng tạm thời sẽ tìm chìa khóa trước.”

Kayama Yoshihiko khẽ lắc đầu. Tôi cảm nhận được sự thông cảm của ông đối với Keiko, dù chỉ là một chút.

“Bác có tìm hiểu lai lịch Kishiro Keiko và gia đình bà ấy không?”

Tôi nhớ lại lời dặn của Shioriko tối qua, rằng cần chú ý đến hành động và lời nói của hai chị em nhà này.

Chắc cô cũng muốn thu thập thông tin về họ. Kayama Yoshihiko tất nhiên không đoán được ý đồ của câu hỏi, ông trả lời ngay tắp lự, “Tôi tìm hiểu rồi. Xuất thân ở thị trấn Miyashiro, họ hàng hiện thời chỉ có một em gái và một cháu trai, cha mẹ mất khoảng hai mươi năm về trước, không còn thân thích nào khác. Mà bên cô không biết gì sao?”

“Bà... bà ấy không nói nhiều về bản thân. Với lại để tìm ra mật khẩu, cháu nghĩ cũng nên tìm hiểu đôi chút thông tin về bà Keiko. Nếu, nếu như không có gì trở ngại, cháu có thể hỏi về quá trình quen biết giữa ông Kayama Akira và bà Keiko không ạ?”

So với thái độ rụt rè thường thấy, câu hỏi này thật bạo gan. Kayama lập tức nhăn nhó khó chịu. Nhưng ông nhận ra có tránh né thì cũng vô ích nên bắt đầu giải thích, tuy vẫn bĩu môi.

“Gia đình không mấy khá giả, bản thân nhận được học bổng tư nhân để học đại học. Giám đốc của quỹ học bổng đó là cha tôi. Sinh viên tốt nghiệp sẽ được tham gia một bữa tiệc thân mật để giao lưu với giám đốc của quỹ học bổng, và họ quen biết nhau. Bà ta ở lại học tiếp cao học, nghe nói định hướng làm nhà nghiên cứu.”

“Nhà nghiên cứu?”

“Lĩnh vực chuyên môn là văn học đại chúng cận đại, đặc biệt là tiểu thuyết trinh thám thời sơ khai. Đương nhiên có cả Edogawa Ranpo đúng không?”

Trong một bữa tiệc như thế thì chuyên môn của sinh viên tự nhiên sẽ trở thành chủ đề bàn luận. Cả hai đã gặp được người cùng sở thích ở một nơi không ngờ tới.

“Luật sư riêng của gia đình tôi nói rằng, trong vài năm sau khi quen biết, họ chỉ gặp định kì và nói chuyện về sở thích thôi. Cha tôi mời ăn, giới thiệu việc làm thêm cho bà ta. Với người trẻ nói chung ông đều hành xử như vậy. Ông rất thích giúp đỡ người khác.” Kayama Yoshihiko tạm ngừng, mắt dõi lên trần như lần tìm kí ức. “Bà ta tốt nghiệp cao học và trở thành giảng viên, nhưng không đủ ăn nên vẫn cố kiếm một công việc làm thêm. Rốt cuộc sức khỏe bị tàn phá, mất việc, không lo nổi cả nơi ở, cha tôi bèn chu cấp cho bà ta ngôi nhà ở Kamakura. Đó là chuyện của hai lăm hai sáu năm về trước.”

“Là sau khi cụ Kayama Sokichi qua đời, đúng không ạ?”

Shioriko hỏi. Tôi nhớ tới sơ đồ phả hệ. Hai lăm hai mươi sáu năm trước tức là khoảng năm 1985, lúc đó vợ Kayama Akira còn sống.

“Đúng vậy. Và chỉ còn một mình cha tôi ra vào ngôi nhà ở Kamakura. Nghe nói, lúc đầu ông thuê bà ta với tư cách quản lý nhà và bộ sưu tập sách, nhưng rốt cuộc... Cha tôi dù nghiêm túc nhưng cũng chỉ là người đàn ông phàm trần.”

Giọng nói thất vọng pha lẫn nụ cười khổ sở. Với Kayama Yoshihiko, chắc chắn Akira là một cha đáng tự hào. Phải chăng càng tôn kính bao nhiêu thì lại càng thất vọng bấy nhiêu?

“Ông nhà không nói chuyện về Ranpo với gia đình ạ?”

“Không, hoàn toàn không.” Kayama Yoshihiko phủ định một cách dứt khoát. “Ban đầu tôi còn không biết ông thích đọc truyện trinh thám nữa kia. Khi ở nhà, cha hay ngồi lì trong thư phòng. Nhưng trong đó, đừng nói Ranpo, mà tiểu thuyết bình thường cũng không có. Ông là người thật thà, kiệm lời, nói thế nào nhỉ, là người khô khan vô vị. Ít nhất là như tôi thấy.”

Thật kì lạ. Theo lời kể của Kishiro Keiko thì Kayama Akira là một người “rất thích sách, vui vẻ, tinh nghịch”. Nhận xét ở đây lại trái ngược hoàn toàn, như một người khác vậy. Sao mà sai lệch đến thế?

“Vì cha như thế, nên đối với việc vui chơi của con cái, gia dinh tôi cúng rất nghiêm khắc. Không cho mua truyện tranh dù là tự mua bằng tiền tiêu vặt, ti vi còn không được xem thoải mái. Chỉ cho đọc giai thoại vĩ nhân, từ điển bách khoa hay văn học thiếu nhi cha mẹ chọn sẵn thôi.

“Hả?”

Shioriko cao giọng kinh ngạc. Với người từ nhỏ đã được đọc sách thỏa thích như cô thì cảnh ngộ này chẳng khác nào địa ngục. Chắc là chỉ tưởng tượng thôi đã muốn nghẹt thở rồi.

“Cha bác cấm ạ?”

“Không, chủ yếu là do phương châm của mẹ tôi. Mẹ lớn lên trong một gia đình quân nhân cấp cao, lại là trưởng nữ nên được giáo dục khá nghiêm khắc. Vì thế, bà cũng nghiệt ngã với các con mình. Cha không tỏ ý kiến gì về các quyết định của mẹ, nghĩa là ông cũng đồng tình rồi. Trong khi đó lại đi giấu nhẹm những tiểu thuyết trinh thám yêu thích.”

“Nhưng tại sao lại cần giấu ở một nhà khác chứ?”

Tôi đột ngột xen vào. Đó là chuyện khiến tôi băn khoăn suốt từ nãy đến giờ.

“Cháu nghĩ để ở nhà này cũng được. Hơn nữa, giấu nhẹm cả với gia đình...”

“Tôi vẫn chưa hiểu rõ nguyên nhân. Không chừng do đặc thù công việc hoặc sợ mang tiếng xấu. Tiểu thuyết dành cho người trưởng thành của Ranpo có nhiều cảnh dã man lắm đúng không? Nào là phanh thây cô gái trẻ, vùi thi thể vào thạch cao trang trí...

Tôi vẫn thấy chưa thỏa đáng. Việc trong ngôi nhà này không có lấy một cuốn tiểu thuyết, ngay cả của Ranpo thì tôi thấy hơi quá. Dường như còn một lý do nào khác.

“Nói mới nhớ, chỉ có series Đội thám tử nhí là ngoại lệ thôi.” Kayama Yoshihiko bất chợt nói. “Bộ đó là do cha gom về cho chúng tôi. Ông mua thêm ở hiệu sách đến mấy lần và đã gom được cho anh em tôi khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu quyển. Chỉ chừng đó thôi, mẹ đã không hài lòng, bà cho rằng nội dung truyện kích động quá nhiều. Cha tôi mua chắc vì ông hâm mộ Edogawa Ranpo.”

“Nếu là thời bác còn nhỏ thì đó hẳn là bộ Đội thám tử nhí - Edogawa Ranpo toàn tập của nhà xuất bản Poplar.”

Vừa chuyển qua chủ đề sách thì Shioriko đột nhiên ngẩng mặt lên, bắt đầu nói chuyện rất lanh lẹ. Bỗng chốc cô như biến thành một người khác.

“Nếu xét trên số lượng thì có thể thấy ông nhà chỉ mua truyện cho thiếu nhi của Ranpo. Phải chăng số sách đó đang lẫn cả những quyển mà gáy có hình con nhện và những quyển gáy có hình mũ sắt phương Tây ạ?”

Kayama Yoshihiko hơi dịu nét mặt, “Đúng là người ở tiệm sách cũ có khác, biết rõ quá! Chính xác là thế. Nhà tôi cũng chẳng có mấy trò giải trí nên tôi đã đọc đi đọc lại khá nhiều lần mấy quyển đó.”

“Sống ở ngôi nhà này, chắc hẳn sẽ có cảm giác rất tuyệt vời giống như mình đang có mặt trong chính câu chuyện vậy. Thật ghen tị quá ạ! Cứ như quái nhân hai mươi khuôn mặt thực sự sẽ xuất hiện...” Shioriko nhìn quanh phòng khách và thốt lên đầy cảm thán. Có lẽ cô cũng ngại chọc giận ông chủ nhà, nhưng vẫn không kìm được phấn chấn nên cứ nhấp nhổm.

“Đúng rồi, tôi từng tưởng tượng ra cảnh quái nhân đứng ngoài cửa sổ nhìn trộm vào đấy, cũng có lúc lại náo nức đi tìm những mẩu giấy nhắn không hề tồn tại.”

“Và chơi trò đóng vai đội thám tử nhí nữa chứ...”

“Đương nhiên rồi. Tôi đóng vai đội trưởng, em gái và đứa trẻ hàng xóm vào vai đội viên. Để chuẩn bị khi quái nhân tới, chúng tôi đã đào mấy cái hố bẫy ở ngoài vườn nên bị mẹ la mắng dữ dội.” Đang say sưa kể, Kayama Yoshihiko bỗng im bặt, rồi mau chóng trấn tĩnh lại. Ông đằng hắng một tiếng và ngả lưng ra sofa, trở về với biểu hiện khó chịu ban nãy giống như vừa đeo lại mặt nạ. “Lên trung học cũng là lúc giã từ những trò chơi như thế.”

Ông nói và đứng lên khỏi ghế, nhìn xuống chúng tôi vẫn đang ngồi, “Toàn là chuyện vô bổ, nói đến đây đủ rồi. Trước mắt cô hãy thông báo cho người đàn bà đó rằng, tôi đã làm mọi cách mà không tìm thấy chìa khóa.”

Rõ ràng là ông định đuổi chúng tôi. Nhưng Shioriko không chùn bước, giống như công tắc vẫn đang được bật, “Có hai thứ cháu muốn được bác cho xem. Xem xong cháu sẽ về ạ.”

Ông chủ nhà nheo mắt. Rõ ràng là đang cảnh giác, “Xem cái gì?”

“Nếu bác vẫn giữ, cháu muốn được xem Đội thám tử nhí - Edogawa Ranpo toàn tập của nhà xuất bản Poplar.”

“Lý do?”

“Trước mắt, cháu có chuyện muốn xác nhận. Sẽ xong ngay thôi ạ.”

Kayama Yoshihiko đảo mắt nhìn ra chỗ khác, suy nghĩ một lúc rồi miễn cưỡng gật đâu, “Được thôi. Chắc là vẫn để trên kệ sách trong kho. Thứ còn lại?”

“Cháu muốn được xem thư phòng của ông nhà.” Shioriko nói dứt khoát, như thể đó là chuyện quá nhỏ nhặt vậy.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.