Theo yêu cầu của cô, tôi lấy toàn bộ sách trong thùng các tông ra xếp thành chồng trên sàn nhà. Và rồi, để định giá dễ dàng hơn, tôi sắp gáy sách hướng lên trên.
Tôi khẽ đảo mắt lướt nhìn những cuốn sách có trong phòng. Mắt tôi bị thu hút bởi vô số tác phẩm có vẻ là tiểu thuyết thời cổ và tiểu thuyết lịch sử* của các tác giả như Fujisawa Shuhei, Shiba Ryotaro, Ikenami Shotaro. Ngoài ra còn có sách kinh doanh liên quan tới kinh tế hay điều hành công ty. Sách thuộc thể loại khác gần như không có.
Chú Thích: Ở Nhật Bản, tiểu thuyết thời cổ (Jidai Shosetsu) và tiểu thuyết lịch sử (Rekishi Shosetsu) thông thường có ý nghĩa giống nhau, dùng để chỉ các tiểu thuyết lấy bối cảnh xa xưa. Tuy nhiên, xét trên phương diện văn học, chúng có điểm khác biệt rõ ràng: nhân vật và sự kiện trong tiểu thuyết lịch sử là người thật việc thật, ngược lại, đối với tiểu thuyết thời cổ, tác giả có thể tự sáng tạo ra nhân vật hoặc thậm chí các sự kiện không tồn tại.
Shinokawa đứng trước kệ sách, xem xét gáy sách từ trên xuống dưới. Sau đó, cô lần lượt rút sách ra, chia thành nhiều chồng. Tuy phải để ý đôi chân bị thương, cô vẫn thoăn thoắt làm việc.
“Cô phân chia sách như thế nào?”
Tôi đặt câu hỏi, cô trả lời mà không hề ngơi tay.
“Tôi chia thành sách cần được định giá riêng từng cuốn, sách gộp lại rồi mới định giá, và sách không đáng định giá... Khi định giá sách với số lượng lớn, đầu tiên tôi sẽ làm như vậy. Tuy thế có lẽ vẫn còn nhiều cách khác nữa... Ối chà!”
Đột nhiên, cô rút ra một cuốn và chìa về phía tôi. Trên chiếc hộp màu vàng in nhan đề Heo và hoa hồng. Tác giả là Shiba Ryotaro.
“Cuốn này hiếm lắm đấy!”
Tôi có biết đến cái tên Shiba Ryotaro. Không nhớ rõ khi nào, nhưng trước tôi từng xem trên Mây trên triền dốc* phiên bản phim truyền hình. Còn Heo và hoa hồng thì là lần đầu tiên nghe tên.
Chú Thích: Saka no Ue no Kumo. Tiểu thuyết lịch sử trọn bộ 8 tập, được phát hành trong khoảng thời gian từ năm 1968 đến năm 1972, bối cảnh thời Minh Trị. NHK đã làm một bộ phim truyền hình 13 tập dựa trên cuốn tiểu thuyết này, phát sóng từ năm 2009.
“Cuốn sách nói về cái gì?”
“Đây là tiểu thuyết trinh thám.”
“Tiểu thuyết trinh thám? Không phải tiểu thuyết lịch sử sao?”
“Thời đó văn học trinh thám trường phái hiện thực đang lên ngôi, nên tác giả viết theo yêu cầu của nhà xuất bản thì phải. Nữ chính phát hiện ra cái chết kì lạ của người yêu nên cùng một người bạn là nhà báo tìm cách khám phá bí ẩn này... Anh nhìn ở đây đi!”
Shinokawa lấy cuốn sách ra khỏi hộp và mở một trang ở nửa sau Tôi e dè nhìn vào chỗ cô chỉ, đó là lời bạt của tác giả thì phải.
Thật sự tôi chẳng có động cơ gì. Tiểu thuyết trinh thám đang làm mưa làm gió nên người ta bảo tôi viết, thế là được giao cho trang trên tạp chí.
Tôi hầu như không có hứng thú với tiểu thuyết trinh thám, cũng chẳng có tài cán hay kiến thức gì. Được yêu cầu nên rốt cuộc tôi viết thôi. Tất nhiên, tôi nghĩ rằng tác phẩm này là tiểu thuyết trinh thám duy nhất của tôi, chứ cả đời tôi cũng không viết nữa.
“Tác giả thẳng thừng thật đấy!”
Chỉ trong một đoạn văn ngắn mà người cầm bút đã trình bày đến hai lần việc bị nhà xuất bản “bảo viết”. Hình như tác giả cũng chẳng vui vẻ gì cho cam.
“Phần sau còn thẳng thừng hơn đấy.”
Shinokawa thì thầm ra vẻ bí mật.
Tôi tuyệt nhiên không thích các nhân vật thám tử trong tiểu thuyết trinh thám. Bí mật của người khác mà cứ châu đầu bới móc cho bằng được là thế nào, tôi thật chẳng hiểu nổi căn nguyên của lòng nhiệt huyết ấy. Tôi cho rằng chính cái tật tọc mạch một cách bất thường của lũ thám tử mới nên trở thành đề tài của tiểu thuyết, hoặc có khi, đối tượng nghiên cứu của môn tâm thần học.
Tôi tròn xoe mắt. Lần đầu tiên trong đời tôi mới nghe tới một cuốn tiểu thuyết bị chính tác giả phủ định hoàn toàn về thể loại ngay trong lời bạt như vậy. Người mua cuốn sách sẽ có cảm tưởng thế nào nào nhỉ?
“Tiểu thuyết này có hay không?”
“Để xem nào... Giọng văn của tác phẩm có phần nặng nề, nhưng không thể nói tác phẩm này dở được. Tôi thấy nhân vật được miêu tả rất đạt.”
Cô lặng lẽ gấp cuốn Heo và hoa hồng lại.
“Tiểu thuyết này bị loại ra khỏi toàn tập Shiba Ryotaro. Ngoài ra vẫn có một số tác phẩm khác không được đăng trong toàn tập, nhưng quyển nào trong đó cũng có giá trị sưu tầm.”
“Thế tức là, quyển sách trị giá mấy trăm nghìn yên đây sao?”
“Không. Cuốn này không còn nguyên trạng, không có obi, cao nhất tầm...”
Bỗng một mảnh giấy rơi ra khỏi hộp sách. Theo phản xạ, tôi chụp lấy lật lại xem, hóa ra là giấy xác nhận giao hàng. Bên trên có con dấu ghi tên và địa chỉ một nơi có vẻ là tiệm sách cũ. Địa chỉ nằm ở Tokyo. Giá của cuốn sách là 40.000 yên chẵn. Giá cũng khá cao nhưng không lên đến mức mấy trăm nghìn yên.
“Chắc ông ấy đặt mua qua bưu điện rồi.”
Shinokawa trả cuốn Heo và hoa hồng vào hộp rồi đặt lên trên một chồng sách. Đây là chồng sách “cần được định giá riêng từng cuốn”.
“Trong phòng này có nhiều sách giá cao không?” Tôi hỏi.
“Để xem nào, tôi không biết có thể gọi là nhiều hay không... Nhưng người chủ trước có những quy tắc rất riêng về mua và bảo quản sách.”
Cô trỏ vào một chồng. Sách cũ khổ shinsho về tác phong kinh doanh và phương pháp học tiếng Anh, có cả tạp chí kinh tế cũ.
“Đây là những cuốn sách không đáng định giá, nhưng hiếm người bảo quản sách được đến mức này. Tuy nhiên, có vẻ chủ nhân ít đem ra đọc lại thì phải. Khả năng cao ông không thích vứt bỏ sách và là một người có tính trân trọng đồ đạc.”
“Từ những cuốn sách mà cô hiểu cả tính tình chủ nhân của chúng sao?”
“Tôi nghĩ rằng đôi khi tính cách một người sẽ được phản ánh lên sách của họ. Sở thích thì đương nhiên rồi, cả nghề nghiệp, tuổi tác nữa... Có người chỉ cần quan sát bộ sưu tập sách mà nắm bắt được những thông tin ấy đấy.”
Nói với giọng như thể bàn chuyện người khác, nghĩa là bản thân Shinokawa không làm được điều này. Ở đâu đó có một người nhìn thấu đến mức ấy chỉ thông qua những cuốn sách à?
“Đây, anh xem này!”
Cô trỏ vào một kệ sách chưa đụng tới. Các cuốn tankobon cũ được xếp thành hàng, là tác phẩm Vợ của Hanaoka Seishu, Lửa hồng của Ariyoshi Sawako, Đôn Hoàng, Mái ngói thời Tempyo, Luân hồi của Inoue Yasushi.
“Ariyoshi Sawako và Inoue Yasushi viết rất nhiều tiểu thuyết lấy bối cảnh hiện đại, nhưng trong đây không có cuốn nào cả. Ngoài tiểu thuyết thời cổ và tiểu thuyết lịch sử ra, dường như người chủ không quan tâm lắm đến những tiểu thuyết khác.”
“Nhưng cuốn Heo và hoa hồng vừa nãy...”
“À, đó là ngoại lệ thôi. Chắc ông ấy ấn tượng với một điều gì đó nên mua về chẳng hạn.”
Cô vừa nói vừa rút ra khỏi kệ cuốn Luân hồi nằm ngoài cùng. Một phần do chất liệu giấy không tốt, nhưng bản thân cuốn sách cũng cũ nát lắm rồi. Hình như nó từng bị ướt một lần, mép sách gợn sóng nhăn nheo.
Lật xem phần bìa sau tôi thấy có dán nhãn giá. Thế nào mà giá những 50.000 yên. Tên nhà sách giống với của tiệm ghi trên giấy giao hàng của cuốn Heo và hoa hồng.
“Cuốn này là hiếm nhất trong số các sách được xếp ở đây... Nhưng nó cũng không được định giá cao lắm đâu, nói vậy chứ nếu tình trạng còn tốt thì giá sẽ cao hơn nhiều.”
Tôi nhìn xuống cuốn Heo và hoa hồng đã được gạt sang một bên dưới sàn. Cuốn này cũng không còn nguyên trạng nên giá sẽ rẻ.
“Người chủ chắc không quan tâm lắm đến tình trạng sách nhỉ?”
“Hoặc là ông ấy đã xác định mức giá trần lúc mua lại sách rồi... Nhìn chung không thấy quyển nào có giá trị vượt qua một con số nhất định cả.”
Nếu như vậy tức không có quyền nào trị giá “mấy trăm nghìn yên” cả. Suy cho cùng cũng chỉ là chị gái Akiho nghe lỏm được, ngay từ đầu đã không đủ tin cậy.
“Quả đúng là lạ thật!”
Vẫn để mở cuốn Luân hồi trị giá 50.000 yên, Shinokawa thì thầm khe khẽ.
“Cái gì lạ cơ?”
“Vị này có vẻ là khách quen của một tiệm sách cũ ở Tokyo. Vậy tại sao lại không ủy thác chỗ đó mua lại bộ sưu tập... Nếu muốn sách được xử lý kĩ càng, theo lẽ thường sẽ chọn cửa tiệm mình biết và tin tưởng. Tôi không tài nào hiểu nổi lý do ông ấy cất công chỉ định tiệm sách chúng ta.”
“Chẳng phải do Akiho giới thiệu sao?”
Nhưng ngay cả điều này cũng hơi khiến tôi băn khoăn. Tại sao Akiho lại giới thiệu với cha mình về tiệm sách cũ Biblia chứ? Tôi dám chắc cô chưa đến tiệm chúng tôi lần nào.
“Tôi nghĩ đấy chỉ là cái cớ thôi. Người có những quy tắc riêng về sách cũ mà lại bán bộ sưu tập sách mình giữ gìn nhiều năm cho một tiệm sách không quen biết thì lạ lùng quá.
Tôi nhớ lại dáng vẻ của cụ già. Quả thật trông ông không giống người chỉ cần nghe con gái kể mà quyết định chóng vánh một chuyện quan trọng.
“Trong lần ủy thác mua bán này hẳn còn một nguyên nhân sâu xa...”
Đúng lúc đó, cánh cửa bật mở.
“Xin lỗi nhé, để mọi người đợi lâu.”
Người xuất hiện là Akiho.
“Tìm mãi chẳng thấy tập giấy nhớ nào... Chị dùng tạm thứ này được không?”
Cô nói rồi chìa ra một xấp giấy cắt từ mấy tờ rơi thường kẹp trong báo. Bà tôi cũng hay làm như vậy, nhưng tôi hơi bất ngờ khi thấy cả những người sống trong ngôi nhà rộng thênh thang mà cũng thực hành tiết kiệm chi li đến thế.
“Ắt ông là một người có tính trân trọng đồ đạc.”
Câu nói của Shinokawa lướt qua trong đầu tôi. Chẳng lẽ...
“Cái này cậu lấy từ phòng của cha phải không?”
“Ủa? Ừ, cha tớ có thói quen đấy thì phải. Ông là một người rất ghét phung phí... Mà sao cậu biết?”
“À không. Tớ đoán thế thôi.”
Chuyện hiểu được tính cách của chủ nhân từ bộ sưu tập sách hóa ra là có thật.
“Cảm ơn cô. Thế là tốt lắm rồi.”
Shinokawa ngượng ngùng nhận lấy những tờ giấy nhớ tự chế.
“Ừm, nếu được thì để tôi cất áo khoác cho cô nhé? Nền nhà ở đây bụi quá... Cả Daisuke nữa.”
Cô nói tôi mới để ý, quả là Shinokawa vẫn mặc nguyên áo bludông. Còn tôi đã vứt áo khoác xuống sàn từ đời nào. Cũng chẳng phải đồ đắt tiền, có bám bụi thì phủi là bong ngay ấy mà.
“Tớ không cần lắm đâu.”
“Tôi cũng vậy... Ừm, cô cho tôi hỏi câu này được không?”
Ngữ điệu cùa Shinokawa đã trôi chảy hơn lúc nãy.
Chắc công tắc bật rồi đây.
“Người chỉ định tiệm sách chúng tôi là cha cô phải không?”
“Phải, đúng vậy.”
Akiho trả lời, dáng điệu không có gì bất thường.
“Ông để lại lời nhắn cho tôi, trong đó viết về việc xử lý kho sách. Nói thật tôi cũng không khỏi bất ngờ. Bởi vì hồi tháng trước, lúc nhắc tới tiệm sách cũ Biblia, tôi có nói rõ mình chưa đến tiệm lần nào.”
“Sao bỗng dưng lại đề cập tới cửa tiệm bọn tớ vậy?”
Tôi chen ngang, Akiho dụi tay lên đuôi mắt, xem chừng hơi khó xử.
“À, chuyện đó...”
Cô nhìn tôi không chớp mắt. Thế này là sao nhỉ? Rồi cô quay sang Shinokawa và tiếp tục câu chuyện.
“Cách đây tầm một tháng, sau khoảng thời gian dài tôi mới về lại căn nhà này. Nói vậy chứ tôi không định nấn ná lâu, đã tốn công đến đây nên nhân tiện ghé vào thôi... Thế rồi, tôi với cha ngồi nói chuyện phiếm trong phòng tiếp khách, đột nhiên cha hỏi ‘Cái cậu to cao ngày xưa tiễn cô về nhà chừ ra răng rồi.’
“Ủa. Cha cô là người Kansai sao?”
Shinokawa tròn xoe mắt. Người ở đâu mà chẳng được kia chứ? Akiho cũng bối rối ra mặt, gật đầu.
“Đúng vậy! Cha tôi chào đời ở Osaka... Ông chuyển đến đây hồi còn trẻ.”
“Sao tự nhiên bác lại hỏi về tớ thế?”
Điểm này tôi không hiểu lắm. Thật khó tin là ông còn nhớ tôi dù chỉ thoáng gặp mặt đúng một lần tận bốn năm về trước.
“Tớ cũng bó tay. Chắc cha quan tâm không biết con gái mình đã có đối tượng kết hôn chưa thôi. Vì sau khi tớ bảo bọn mình chia tay lâu rồi, mặt cha hơi sa sầm.”
Cô khai tuốt luốt về quá khứ của hai đứa với vẻ dửng dưng. Cũng may Shinokawa đã biết rồi. Mà không, thà thẳng thừng như vậy còn hơn là giấu giấu giếm giếm một cách vụng về.
“Nên cái gì biết thì tớ kể ra thôi. Rằng hiện tại Daisuke đang hẹn hò với chủ tiệm sách cũ ở Kita-Kamakura, rồi quản lý cửa tiệm một mình thay cho người yêu nằm viện...”
“Đợi chút đã. Sao câu chuyện bị bóp méo dữ dội vậy?”
Tôi hốt hoảng ngắt lời cô. Shinokawa thì đã đứng hình được một lúc. Chúng tôi hẹn hò ở đâu ra, và tôi chỉ trông tiệm thôi mà. Hơn nữa cô ấy xuất viện từ tận tháng trước rồi nhé.
“Tớ nghe Sawamoto kể lại. Cậu ấy góp nhặt mỗi nơi một ít mà ra đấy.”
“Tên chết tiệt!”
Tôi tặc lưỡi. Trước khi góp nhặt tin đồn, cứ hỏi tôi có phải hơn không?
“Tôi thành thật xin lỗi!”
Lời xin lỗi này dành cho Shinokawa. Bấy giờ cô mới bừng tỉnh.
“Không, không... Tôi mới phải xin lỗi.”
Rồi cô cúi đầu về phía tôi. Thật ra cô có làm sai gì đâu mà xin lỗi.
“Vậy, quay lại chuyện của cha cô.”
Chúng tôi trở lại chủ đề cuộc nói chuyện. Vẫn còn điều gì khiến cô để tâm thì phải.
“Cô đã nói gì về cửa tiệm của chúng tôi thế?”
Akiho im lặng một hồi rồi lắc đầu.
“Cũng chẳng có gì... Tôi chỉ nói bâng quơ, kiểu như quán xuyến cửa tiệm một mình chắc cực lắm Thế là được dịp, cha lại bắt đầu thuyết giáo, thành ra hai cha con tôi lại cãi nhau.”
“Cãi nhau sao?”
“Chuyện như cơm bữa ấy mà. Hình như cha không thích tôi lao động cực khổ thì phải... Lần nào cũng bảo tôi kiếm tấm chồng đàng hoàng sau đó ở nhà chăm lo cho gia đình.”
Bây giờ mà như vậy thì có hơi cổ hủ, à không người thời ông suy nghĩ như thế là đương nhiên.
“Tôi chỉ nghĩ cha nên nhìn lại mình đi rồi hẵng nói. Cuối cùng tôi tuyên bố nhất quyết không nghỉ việc và sẽ theo đuổi con đường mình muốn rồi bỏ về. Lần trước cũng thế.”
Nụ cười gượng hiện lên trên đôi môi mỏng. Cô đột nhiên dọn ra sống một mình lẽ nào là do xung đột với cha? Có khi hai người đã cắt đứt quan hệ không chừng.
“Thời trẻ cha tôi cũng làm việc cực nhọc lâm nên tôi thông cảm với màn thuyết giáo của ông. Nhưng khi nào nhắc tới kinh nghiệm bản thân thì y như rằng ông lại kể tràng giang đại hải.”
“Cha của cô trước nay luôn làm việc trong ngành nhà hàng sao?”
Shinokawa hỏi. Nghe vậy tôi mới nhớ đúng là mình từng nghe nói ông kinh doanh chuỗi nhà hàng.
“Không, trước khi chuyển đến đây cha bôn ba làm nhiều nghề lắm. Ví dụ như sản xuất ủng ở nhà máy cao su, vừa học để lấy chứng nhận vừa làm tiếp tân ở phòng triển lãm, hay đệm piano cho ca sĩ ở hộp đêm chẳng hạn...”
Không ngờ cha Akiho lại là một người đa tài như vậy. Tôi thăm dò khuôn mặt nhìn nghiêng của Shinokawa. Câu hỏi có ý đồ gì nhỉ. vẻ mặt cô rất trầm tư nên tôi càng thấy lạ.
“Cảm ơn cô. Tôi thành thật xin lỗi đã hỏi chuyện riêng tư thế này.”
“Đâu có. Tôi không để bụng đâu... Vì cũng chẳng ai hỏi tôi về những kỉ niệm với cha cả.”
Tuy chỉ một khắc ngắn ngủi, nhưng giọng của Akiho rưng rưng. Tựa hồ muốn chế ngự cảm xúc, cô đưa tay chống nạnh rồi nhìn quanh thư phòng.
“Cần tôi giúp một tay không? Tại tôi đang rảnh lắm.”
“Không sao đâu... Cảm ơn cô vì xấp giấy nhớ nhé.”
Tôi im lặng dõi theo Akiho khi cô tươi cười rời khỏi phòng. Nếu ngày xưa tôi cố căn vặn thêm chuyện cha mẹ, không chừng cô đã mở lòng hơn với tôi. Nếu bây giờ hai đứa vẫn hẹn hò, liệu cô có kể với tôi những kỉ niệm về cha mình không nhỉ.
Tiếng thở dài đánh thượt phát ra. Nhưng không phải từ miệng tôi.
“Có chuyện gì thế?”
Với vẻ mặt u buồn đến lạ, Shinokawa trầm tư suy nghĩ.
“Tôi có cảm giác mình đã bỏ sót một điều gì rất quan trọng.”
Cô gõ ngón tay lên cằm.
“Chỉ còn chút xíu nữa thôi... Nhưng tôi vẫn không tài nào vỡ ra được.”