Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2
2

❊ ❊ ❊

Lên đến tầng hai, tôi thấy Shioriko đang ngồi đợi trên chiếu. Cô mặc đồ ở nhà, gồm sơ mi bằng vải flannel dày và váy xếp ly.

“Lỗi quá, bắt anh phải chạy đi chạy lại!”

“Không có gì đâu... Tôi vào nhé!’’

Phòng thoảng mùi thơm thơm của sữa tắm hoặc dầu gội đầu. Không phải phòng tắm hạng nhất, tôi chợt nhớ lại lời em gái cô khi nãy. Tôi ngồi khoanh chân đối diện với cô và truyền đạt lại nguyên văn câu chuyện của ông Shida.

Shioriko chăm chú lắng nghe mà không hề lảng tránh ánh mắt tôi. Hình như do mới tắm xong nên má và đầu mũi cô đỏ ửng. Còn tôi cứ nhìn quanh đi quẩn lại.

“Tôi nghĩ bây giờ không cần bận tâm chuyện của tiệm Hitori nữa. Lần tới khi gặp bà Keiko, chúng ta hãy hỏi thử xem.”

Cô nói và đưa cho tôi một phong bì to màu nâu.

Tôi mở phong bì, rút mấy tờ giấy vàng nâu chi chít chữ. Chính là nét chữ của Kishiro Keiko tôi nhìn thấy hồi trưa. Thân thế của Kayama Akira được trình bày chi tiết trong mấy tờ giấy này. Tờ thứ nhất là sơ đồ gia phả.

giapha

Chữ số chắc là để chỉ năm sinh và năm mất Kayama Akira sinh năm 1928, mất năm 82 tuổi. Hiện giờ nhà Kayama có bốn người.

“Ông ấy hơn bà Keiko khá nhiều tuổi thì phải.”

Kishiro Keiko đồng trang lứa với Kayama Yoshihiko và Kayama Naomi. Cha cặp kè với một phụ nữ trạc tuổi mình, con cái nào mà chẳng khó chịu.

Tôi đọc lai lịch của Kayama Akira một cách cẩn thận. Ông chào đời ở quận Naka, thành phố Nagoya, tỉnh Aichi. Sokichi cha ông cũng sinh ra ở nơi này, tài liệu còn nói “Sokichi liên tục đổi nghề và làm đủ mọi việc như phu kéo xe, nhân viên quán trọ, bán hàng rong, cả nhà ông lâm vào cảnh khốn khó đến cùng cực. Năm 1933, sau khi đưa cả nhà lên Tokyo, ông đã thành công vực dậy công ty chế phẩm cao su và từ đó cuộc sống của gia đình ổn định trở lại.” Cách trần thuật thờ ơ đến mức có thể gọi là lạnh lùng, liệu có phải là tại tính cách của người viết không?

“Việc giao dịch với quân đội chắc là tiến hành sau khi vực dậy công ty này.”

Shioriko lầm bầm. Tôi lật sang trang tiếp theo.

Lớn lên, Kayama Akira theo học một trường đại học công lập, tốt nghiệp thì phụ giúp công việc kinh doanh của cha vài năm, rồi đứng ra thành lập trường học tư nhân và thành công với vai trò một nhà kinh doanh trường dạy nghề tổng hợp. Tên ngôi trường này tôi cũng biết.

Cơ sở chính của trường ở Yokohama, đi tuyến Tokaido là tới nơi. Mỗi năm chắc cũng có vài người từ trường cấp ba của tôi đến nhập học tại đây. Ngoài ra, Akira còn kinh doanh thêm trường đại học tư nhân và trường dân lập liên thông cấp hai và cấp ba.

Phần lý lịch cũng có ghi là vào năm trước khi mất “ông nhận huân chương chính phủ nhờ được đánh giá cao trong hoạt động giáo dục nhiều năm liền.” Hiện tại con trai ông là Yoshihiko đang đảm nhiệm chức hiệu trưởng.

Một lý lịch thật đáng nể!

Kayama Akira là một người có danh tiếng. Từng dòng từng chữ đều nhấn mạnh tư cách nhà giáo dục chân chính của ông, ai mà ngờ người như thế lại bao nuôi hồ bịch bên ngoài. Trang còn lại của tập giấy ghi địa chỉ và người liên lạc của gia đình Kayama cùng những trường học họ kinh doanh. Nhà chính của gia đình Kayama hình như ở Daigiri thuộc thành phố Fujisawa. Phần cuối “hồ sơ” có bình luận của Kayama Akira về các tác phẩm của Ranpo.

Ông đánh giá cao những truyện ngắn suy luận cổ điển thời kì đầu như “Đồng 2 xu”, “Bài thi tâm lý”, “Vụ án mạng trên dốc D”, những truyện dài bình dân như Người nhện, Ma cà rồng lại không được đả động mấy, ông còn rất thích những truyện ngắn nặng tính giả tưởng và kì quái như “Kẻ chu du cùng bức tranh vải”, “Tình yêu của kẻ vô lại”.

“Suy luận cổ điển, cụ thể là những truyện thế nào vậy?”

Nguyên ngày hôm nay, tôi đã nghe từ “cổ điển” mấy lần nhưng chỉ hình dung được đại khái chứ không biết ý nghĩa cụ thể.

“Rất khó định nghĩa một cách đơn giản. Có thể nói đó là những truyện mà bí ẩn đưa ra sẽ được giải quyết một cách logic dựa trên những manh mối trung thực, nghĩa là thể loại tập trung vào quá trình suy luận hợp lý.”

“Thì ra là vậy.” Tôi phụ họa, khái niệm mơ hồ đã thể hiện được bằng ngôn từ.

“Thật ra, xét theo cách nhìn bây giờ, có những tác phẩm thời kì đầu của Ranpo không thể nói là suy luận hợp lý. Ông sở trường về ý tưởng độc đáo và lối kể kịch tính, nhưng còn khá yếu ở kĩ năng xâu chuỗi chặt chẽ các chi tiết để tạo nên một câu chuyện.”

“Thế à?”

“Ví dụ khi đăng dài kì trên các tạp chí, có nhân vật ông dàn cảnh sắp xếp mọi thứ để chuẩn bị cho họ chết, nhưng cuối cùng họ vẫn sống... Nhiều lần như vậy lắm, nên việc tìm hiểu những tình tiết đã được đính chính khi ra sách cũng khá thú vị. Nói mới nhớ, ngay cả tác phẩm đầu tay cũng sai cơ bản ở nội mãi đến những năm cuối đời mới được phát hiện sửa chữa. Tuy nhiên, không phải chỉ mình Ranpo là không ý thức được các chỗ phi logic...”

Đang say sưa nói, Shioriko nhận ra mình lại lạc đề. Cô xin lỗi rồi nhìn xuống tờ giấy, ơ không, người chuyển hướng sang đề tài không liên quan chính là tôi mà.

“À, anh Daisuke nghĩ sao về nội dung viết trong đây?”

“Hả? À, tôi nghĩ bà ấy trình bày rất chỉn chu.”

Tôi lật xem lần nữa xấp giấy đang đặt trên chiếu. Nó tập hợp mọi thông tin cơ bản về Kayama Akira, giống hệt hồ sơ điều tra hành vi. Chỉ hiềm, nhìn kĩ thì thấy những thông tin này có điểm không ổn lắm.

“Chỉn chu quá mức phải không?”

“Đúng vậy.”

Shioriko gật đầu, nhích lại gần tôi, hai chân vẫn xếp chéo sang một bên.

“Bà Kuniyo mang cái này tới khoảng một giờ trước... Tính từ lúc chúng ta rời khỏi nhà họ ở Yukinoshita thì chưa đầy hai tiếng. Trong khoảng thời gian đó mà bà Keiko đã ghi xong thì anh có nghĩ là quá nhanh không?”

“Nhưng số lượng câu chỉ có bấy nhiêu, nếu viết nhanh thì cũng...?”

Tôi nhớ lại dáng vẻ Kishiro Keiko khi viết chữ. Bà viết rất chậm. Khó mà hoàn thành “hồ sơ” nhanh thế này!

“Nghĩa là Kishiro Keiko đã tổng hợp lý lịch Kayama Akira từ trước?”

“Tôi nghĩ vậy.” Shioriko gật đầu, đưa ngón trỏ lên. “Còn một điều nữa. Người đã nói rằng sẽ tổng hợp lý lịch ra giấy rồi đưa tới không phải là người viết cái này, mà là bà em. Cũng có khả năng Kishiro Keiko tiếp chúng ta là do em gái chỉ vẽ đường đi nước bước.”

Lời Tanabe Kuniyo hiện lên trong đầu tôi. “Tôi muốn thực hiện nguyện vọng của chị ấy bằng bất cứ giá nào.”

“Vậy thì, kể cả việc nhờ chúng ta sang nhà Kayama tìm chìa khóa cũng là...”

“Không phải theo ý của bà chị, tôi nghĩ thế. Thật ra vừa rồi khi đến đây, Tanabe Kuniyo có nói đã gọi cho Kayama Yoshihiko lần nữa, giới thiệu chúng ta với nhà bên ấy, và họ hẹn mình chiều tối mai đến.

“Hả?”

Nội dung ủy thác rất thiếu tự nhiên, diễn biến sắp đặt quá kĩ lưỡng. Mục đích của bà ta là buộc chúng tôi phải gặp người nhà Kayama, đúng không?

“Có gì đó kì lạ... trong mọi việc.”

Bà ta chỉ cần nói thẳng ngay từ đầu, rằng muốn chúng tôi đến nhà Kayama lấy chìa khóa về, thế là xong. Sao phải tiến hành một trình tự vòng vèo thế này?

“Tôi chưa hiểu sự tình ra sao... Nhưng rõ ràng người đó muốn mở két sắt bằng mọi giá. Dù gì cũng nên để ý đến hành động và lời nói của hai người này.”

“Theo cô, trong két sắt có thứ gì?”

Tôi cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Shioriko, thì ra tôi đã ngả lại gần cô tự lúc nào.

“Nếu thực sự là đồ quý hiếm liên quan đến Ranpo, thì chắc chắn không đơn thuần là sách cũ. Khả năng cao là di vật đặc biệt hoặc bản thảo viết tay. Giá thị trường ít nhất cũng phải trên một triệu yên.”

“Nói được đến mức này, nghĩa là cô đã đoán ra rồi?”

“Anh Daisuke, lúc ở nhà Keiko, anh đã cam quyển Egawa Ranko phải không?”

Đột nhiên cô đổi đề tài, tôi hơi hẫng nhưng cũng gật đầu.

“Tôi đã cầm... Đó cũng là tiểu thuyết hả?”

“Ừm, nó là tiểu thuyết hợp tác giữa các tác giả trinh thám đương thời, viết theo hình thức tiếp sức từ năm 1930 đến 1931. Người chấp bút đầu tiên là Ranpo, dĩ nhiên nhan đề cũng do Ranpo đặt. Chuyện kể về cuộc đời đầy sóng gió của cô Egawa Ranko xinh đẹp, thuở nhỏ cha mẹ bị thảm sát, lớn lên đắm chìm vào thế giới khoái lạc và bạo lực. Đây là một tác phẩm phiêu lưu có cốt truyện hay, thời bấy giờ còn vài cuốn nữa cấu tứ dưới dạng hợp tác. Egawa Ranko được thực hiện bởi một đội ngũ cực kì hùng hậu. Người chấp bút tiếp theo là Yokomizo Seishi, ngoài ra còn có Yumeno Kyusaku, Koga Saburo, Oshita Udaru, Morishita Uson...”

Cái tên Yokomizo Seishi thì tôi mới thấy lúc nãy. Tôi nhớ rõ, ông chính là người sáng tạo nhân vật Kindaichi Kosuke.

“Edogawa Ranpo và Yokomizo Seishi có thân nhau không?”

“Có, tất nhiên. Qua sự giới thiệu của người quen mà hai người họ trở nên thân thiết, chính Ranpo là người khuyến khích Yokomizo Seishi viết tiểu thuyết trinh thám, điều này đã tạo cơ hội để ông ra mắt với tư cách nhà văn. Thời trẻ Yokomizo Seishi là biên tập viên tạp chí, có thời còn phụ trách biên tập cả sách của Ranpo. Tình bạn của họ kéo dài tới bốn mươi năm đến tận lúc Ranpo qua đời.”

“Thế cơ à?”

Tôi không hề hay biết. Hóa ra cha đẻ của Akechi Kogoro và cha đẻ của Kindaichi Kosuke có quan hệ sâu sắc đến thế.

“Rồi sao?”

“Trong các bản in đầu tiên của Ranpo thì Egawa Ranko là cao giá nhất.”

Bầu không khí lắng xuống, tôi rụt rè mở miệng, “Cao là khoảng bao nhiêu?”

“Sách mà đẹp thì ít nhất cũng phải một triệu yên trở lên. Sách quý hiếm nhường ấy còn không thèm che chắn gì, thì thứ bên trong két sắt phải quý giá hơn rồi!”

Mồ hôi lạnh tuôn trên lưng tôi. Tôi cứ tưởng đó chỉ là tác phẩm bình thường nên vô tư sờ vào. Thảo nào lúc nó suýt rớt, chỉ mình Shioriko kêu lên.

“Có lẽ Tanabe Kuniyo cũng không biết đâu.”

Bà ta đã ấn cuốn Egawa Ranko vào giá sách một cách thô bạo. Trước sự vụng về của tôi, bà ấy tỏ ra phật ý nhưng không hề giật mình. Nếu biết được giá trị của nó thì hẳn bà ta đã tái mét mặt ra rồi.

“Rất có thể! Cũng chẳng mấy khi gia đình của người sưu tầm sách cũ có hứng thú với sách cũ mà.”

Bất giác tôi chăm chú nhìn Shioriko. Chuyện đang nói nghe như chuyện của người khác, nhưng thực tế chị em Shinokawa chính là ví dụ rõ nhất. Chị thì “mọt sách” cực độ còn cô em gái gần như không đọc gì. Dù vậy, không có nghĩa là họ không thương nhau. Nói mới để ý, ngay cả việc cô em tận tình chăm sóc cô chị bị thương cũng giống cảnh nhà Kishiro Keiko.

Sở thích khác nhau nhưng tình cảm dành cho gia đình luôn không thay đổi.

“Chứ cháu đây, một mẩu giấy ghi chú mẹ còn không cho, đừng nói tới sách.”

Lời Shinokawa Ayaka khi nãy vẫn văng vẳng bên tai. Tại sao Chieko không để lại thứ gì cho cô bé? Phải chăng vì người con thứ không giống mình, không ham đọc sách nên bà mặc kệ thế nào xong thôi?

“À, anh Daisuke?”

Nghe gọi, tôi ngước mắt lên, mặt Shioriko còn gần hơn khi nãy. Khoảng cách giữa chúng tôi sát rạt đến mức tiêu cự không còn xác định được điểm nhìn. Tôi cũng hiểu rõ rằng cô chỉ đang chú tâm vào câu chuyện và không có ý đồ nào khác. Dù vậy, bàn tay tôi để trên đùi vẫn bất giác nắm chặt lại.

“Ngày mai, Aya sẽ lo đóng cửa tiệm, tôi định tầm chiều đến nhà Kayama. Anh Daisuke thì sao...?”

“À, dĩ nhiên tôi sẽ cùng đi chứ. Tôi sẽ lái xe.”

Shioriko đặt tay lên bầu ngực căng đầy như thở phào nhẹ nhõm. Bị cử động đó thu hút, tôi bất giác đưa mắt nhìn theo.

“Cảm ơn anh nhé. Hồi nãy tôi có xem thử địa chỉ, thấy hơi xa nhà ga và đường lại nhiều dốc nên đang lo không biết phải làm sao. Tôi sẽ trả ơn anh đàng hoàng... Anh sao thế?”

“À, không, trả ơn gì vậy?”

Chắc vì đang dao động nên tôi đã buột miệng hỏi.

Đôi môi cô hé mở, “Ôi trời, tôi chưa nói sao?”

“Vâ... vâng.”

“Tiền thưởng.”

Trong chốc lát, đầu óc tôi trống rỗng, “Hả?”

“Tiền thưởng... Này nhé, chẳng phải từ trước tôi đã nhờ anh Daisuke đủ thứ chuyện rồi sao? Gần đây anh cũng giúp tôi sắp xếp lại nhà chính nữa... À, mặc dù tôi không thể trả cho anh được nhiều nhưng...”

Cô e thẹn đan các đầu ngón tay của hai bàn tay vào nhau. Cử chỉ rất dễ thương, nhưng tim tôi bỗng lạnh buốt.

Không phải tôi giận. Mà tôi thất vọng vì không khiến cô cảm nhận được tâm ý của mình, lại còn mất công mơ mộng vẩn vơ vì hai chữ “trả ơn”, các ý nghĩ cứ thế quấn vào nhau, rối ren phức tạp.

“Tôi làm không phải vì muốn được trả ơn!”

Giọng điệu tôi bỗng cứng rắn khác thường. Cặp mắt Shioriko đằng sau tròng kính mở to, chừng như rất ngạc nhiên.

“Tiền thưởng gì đó không cần đâu!”

Giọng tôi nhỏ lại thảm hại. Thật ra, nói không cần tiền thưởng là nói dối. Vì bình thường lương của tôi cũng chẳng nhiều nhặn gì.

“Nhưng mà, khi xong xuôi vụ này, cô có thể đi chơi với tôi không? Không phải trả ơn, mà là hẹn hò!”

Thật ra đã vài lần chúng tôi ra ngoài với nhau, nhưng báo trước một cách rõ ràng đây là hẹn hò thì mới là lần đầu tiên. Tôi do dự đến tận bây giờ chỉ vì từng nghe cô tuyên bố “sẽ ở vậy cả đời”, bụng bảo dạ nếu thổ lộ thì sẽ bị cự tuyệt mà thôi.

“Hẹn hò...”

Shioriko thì thầm một cách yếu ớt. Tôi đợi câu trả lời, nhưng cô không hứa sẽ đi cũng không từ chối. Cô đờ người ra, vẫn giữ vẻ ngạc nhiên. Dù sao tôi cũng nghĩ là mình đã truyền đạt được tâm tư. Tôi sẽ không lùi bước nữa.

“Cô cân nhắc xem!”

Sau khi bật dậy và sải bước ra khỏi phòng, tôi lao như tên bắn xuống cầu thang.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.