Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1
1

❊ ❊ ❊

Sau hôm Chieko xuất hiện, tôi đến tiệm sách cũ Biblia từ sáng sớm. Chính xác là đến tầng hai nhà chính, và tôi đang buộc sách cũ lại rồi đem ra ngoài theo chỉ thị của cô chủ tiệm. Dù việc tôi đang làm không khác mấy so với nhiệm vụ thường ngày, nhưng đây là chuyện nhờ vả mang tính cá nhân.

Tầng hai là một căn phòng kiểu Nhật có hai gian liền nhau, nơi sinh hoạt của Shioriko. Mức độ mê sách quá dị thường, quay hướng nào cũng đụng sách cũ.

“Anh có xem lịch sử cuộc gọi không?”

Shioriko hỏi vọng sang từ gian kế bên. Giọng cô rất giống giọng người mẹ tôi nghe hôm qua. Vừa làm việc, tôi vừa kể lại chuyện đã xảy ra.

“À, tôi xem rồi. Là số điện thoại ẩn danh.”

Miệng trả lời, tay tôi vẫn đều đặn quấn dây vào những quyển sách cũ bìa cứng trên nền chiếu. Bất chợt, tôi chú ý đến quyển sách có gáy nhiều màu với dòng chữTổng quát về văn học giả tưởng thế giới của nhà xuất bản Kokusho.

Sau cuộc gọi, tôi kiểm tra ngay và thấy số gọi đến đã ẩn hiển thị. Chắc Chieko không muốn các con liên lạc được với mình. Chính là để khi nào thích thì “sẽ lại đến nữa”. Đúng là ích kỉ!

“Tôi đoán là bà đang làm việc liên quan đến sách cũ.”

“Thế à?”

Shioriko ngoảnh phắt đầu lại. Cô đang ngồi trên tatami, hai chân xếp sang một bên, lưng quay về phía tôi. Từ gấu váy ca rô dài lộ ra phần chân đi tất. Trời còn lạnh nên cô khoác áo len dệt.

“Và hình như vẫn liên lạc với những người quen đang làm công việc liên quan đến sách cũ.”

Trong đầu tôi bỗng hiện ra một tấm thiệp Giáng sinh. Đó là tấm thiệp Shinokawa Chieko gửi cho chủ tiệm sách cũ Hitori hồi cuối năm ngoái. Ông chủ tiệm coi bà ấy như kẻ thù nên đã phớt lờ tấm thiệp, nhưng với những đồng nghiệp khác, nếu bà có trao đổi và giao dịch thân thiết hơn thì cũng không có gì là lạ.

“Vào thời điểm này, cô Chieko đến đây để làm gì?” Dù bà nói là vì công việc, nhưng tôi nghĩ lý do không chỉ có thế.

“Bà ta mà nói là công việc thì đúng là công việc đấy.” Shioriko trả lời một cách thờ ơ. “Nghe bảo hễ gặp động đất lớn là sẽ có những người ham đọc rũ bỏ tủ sách của mình. Thực tế, sau trận động đất lịch sử Hanshin cách đây mười sáu năm, các bộ sưu tập đã ồ ạt xả ra thị trường. Tôi không biết lần này thế nào, nhưng chắc bà ta quay lại với hi vọng mua được nhiều sách cũ.”

Thì ra đây chính là “thời cơ” à? Nếu đúng thì tôi không thể coi Shinokawa Chieko là người đàng hoàng được. Vì bà lại xem thiên tai như cơ hội kiếm chác.

“Mình tiếp tục thôi. Cũng không còn thời gian nữa.”

Nghe Shioriko nhắc nhở, tôi ôm lấy chồng sách đã buộc gọn gàng, trong đó có quyển Tổng quát về văn học giả tưởng thế giới, bước ra hành lang. Ván sàn kêu cót két làm tôi bất giác nhìn xuống chân để kiểm tra. Dù đoán là ảo giác, nhưng tôi vẫn thấy tầng hai hơi nghiêng.

Dạo này chúng tôi liên tục mang sách cũ ở đây xuống. Dĩ nhiên là tại trận động đất tháng trước. Không chỉ ngoài tiệm mà ngay nhà chính cũng sập mất vài giá lớn, sách đổ ngổn ngang không còn chỗ đặt chân.

Việc sửa chữa chính thức bắt đầu khi cửa tiệm hoạt động trở lại, nhưng vết nứt lớn xuất hiện trên tường đã trở thành vấn đề tương đối nghiêm trọng. Shioriko có nhờ người quen là kiến trúc sư kiểm tra giúp và được biết là ngoài sửa chữa, ngôi nhà cũng cần gia cố để chịu được động đất. Hơn nữa, nếu muốn tăng sức chứa sách thì nên gia cố cả sàn và vài chỗ khác. Shioriko đã bị thuyết phục và quyết định sẽ thi công ở quy mô lớn hơn. Chính vì thế, đồ đạc phải được dọn ra khỏi tầng hai. Nhân dịp này, chúng tôi tiện thể sắp xếp lại bộ sưu tập cá nhân của cô và thanh lý những đầu sách trùng. Hằng sáng tôi đến đây trước giờ mở cửa tiệm, buộc sách cũ và di chuyển chúng theo hướng dẫn của Shioriko. Đây không phải công việc mà chỉ đơn thuần là giúp đỡ, vì tôi không nhận lương.

Tôi ôm nguyên chỗ sách cũ bước xuống cầu thang, mang vào một căn phòng tạm dùng làm nhà kho. Vừa định quay lại tầng hai thì có tiếng gọi “Anh Gora ơi!”.

Một cô gái dáng người nhỏ nhắn đang đứng đằng sau. Mình vận bộ đồ thể thao cũ, ngoài khoác áo dính mũ màu trắng, nhìn kiểu gì cũng thấy đây là quần áo mặc ở nhà. Mái tóc buộc sau gáy trong nửa năm này đã dài ra khá nhiều.

“Chào Ayaka.” Tôi đáp lại. Đây là lần gặp mặt đầu tiên trong hôm nay của chúng tôi.

“À, em xin lỗi nhé, anh Gora.”

“Hả, xin lỗi vì chuyện gì?”

“Vì để anh phải giúp đỡ mỗi ngày đấy ạ. Em thì hoàn toàn không biết gì về sách cả. À, anh đã dọn xong chưa?”

Qua mấy câu hỏi, tôi hiểu rằng hai chị em vẫn chưa hoàn toàn làm lành với nhau. Nếu bình thường thì chắc cô bé đã tự mình lên tầng hai để xác nhận trực tiếp rồi.

“Chưa đâu, phải còn một nửa nữa.”

Shinokawa Ayaka nghiêng đầu, “Mất nhiều thời gian đến thế ạ?”

“Ừ... vì nhiều sách quá.” Tôi nói nốt rồi quay lên tầng hai. Cả tôi và shioriko cùng hợp sức sắp xếp, vậy mà công việc chẳng tiến triển được bao nhiêu.

Vào đến nơi thì thấy Shioriko vẫn ngồi với tư thế như ban nãy, tôi nhìn quanh căn phòng hai gian kiểu Nhật một lần nữa. Chỉ có một cái bàn, một tủ quần áo và chiếc giường ngủ, ngoài ra thì toàn là giá sách. Những quyển sách cũ lộn xộn đã được dọn đi kha khá nên có thể nhìn thấy bốn góc tường và chiếu tatami. Đằng sau cánh cửa kéo đóng kín là tủ âm tường, dĩ nhiên cũng chất đầy sách cũ. Bây giờ chúng tôi đang đang tấn công đến chỗ tủ này. Cần phải phân loại xem giữ quyển nào, thanh lý quyển nào.

“Phù... Phù phù... Phù...”

Tôi nghe thấy một âm thanh không phải tiếng thở cũng không phải tiếng thì thầm. Chắc cô định huýt sáo. Đó là thói quen của Shioriko mỗi khi mê mải. Lại nữa rồi, tôi buông tiếng thở dài. Tôi rướn người lên nhìn qua vai cô, quả nhiên thấy cô đang miệt mài đọc một cuốn sách đặt trên đầu gối.

“Sách gì vậy?”

Shioriko quay phắt lại, giơ quyển sách lên trước ngực, đung đưa qua lại. Bờ môi hồng đào khẽ nở nụ cười, phía sau tròng kính là đôi mắt đen sáng rực. Tôi giật mình trước làn da mỏng manh đang đỏ ửng của cô.

“Là bản in đầu tiên quyển Thần thoại mùa đông của Kobayashi Nobuhiko! Vì không thấy đâu nên tôi đã tìm suốt!”

“Ồ...” Bình thường tôi sẽ hỏi ngay về nội dung cuốn sách. Tôi thích nghe nói chuyện về sách lắm, còn cô một khi đã nói thì không ngưng được...

“Là tiểu thuyết phát hành năm 1966, một kiệt tác khắc họa cuộc sơ tán tập thể của học sinh trong chiến tranh Thái Bình Dương dựa trên những trải nghiệm của bản thân tác giả. Nhân vật chính là lớp trưởng, cậu ta thuộc số học sinh bị khống chế bởi những trò bạo lực ngầm, sau dần dần bị cô lập và săn lùng. A...” Nói tới đây cô đã bình tĩnh trở lại. Đang bị cuốn hút vào câu chuyện, tôi cũng có phản ứng tương tự. Shioriko co mình và nhắm chặt mắt. “Cuối cùng cũng tìm thấy, ừm, anh hãy để cái này vào chỗ đã lấy ra giùm tôi nhé!”

Cô cầm cuốn sách bằng hai tay và đưa cho tôi. Chắc do tôi tưởng tượng hay sao mà trông cô vẫn còn tiếc nuối. Tiến độ rề rà chính là vì Shioriko cứ mải miết đọc sách kiểu này. Bình thường, thu mua bộ sưu tập của người khác với số lượng lớn thì cô luôn dọn xong trong thời gian ngắn, nhưng gặp chính bộ sưu tập của mình thì bỗng không suôn sẻ chút nào.

“Xin lỗi đã làm phiền anh...”

“Không sao. Cứ làm thong thả.” Tôi nhận quyển Thần thoại mùa đông rồi đặt lên trên chồng sách văn nghệ thời hậu chiến. Thật ra tôi không cần được xin lỗi, chỉ cần cùng nhau làm gì đó như thế này cũng vui rồi, lại không có khách lui tới như khi làm việc trong tiệm. Thực sự chỉ có hai người mà thôi. Nghĩ lại, tôi cũng ngạc nhiên vì mình có thể vui mừng chỉ vì một việc nhỏ nhặt như vậy.

Shioriko ngừng tay, ngước lên nhìn tôi. Nhất cử nhất động đều bị dõi theo nên tôi không thể bình tĩnh được.

“Sao vậy?”

“Anh Daisuke này.” Gọi xong, không biết vì sao cô lại nhìn xuống đầu gối, e thẹn chạm các đầu ngón của hai bàn tay vào nhau. Khoảng thời gian im lặng kéo dài một lúc. Rồi có tiếng chuông reo ở lối vào nhà chính. Hình như ai đó tới thăm. “Tôi đã được anh Daisuke giúp đỡ rất nhiều. Vậy nên, hôm nào...”

Tôi há hốc mồm ngạc nhiên. Ảo giác hay sao mà nghe như cô đang rủ tôi hẹn hò, dù tôi nghĩ rằng khả năng đó bằng âm ở cô gái này.

“Hôm nào...”

Tiếng chân rầm rập chạy lên. Shioriko mím môi nghi ngờ nhìn ra hành lang. Tôi suýt tặc lưỡi, ai phá ngang mà đúng lúc ghê.

“Chị à!”

Người xuất hiện dĩ nhiên là Shinokawa Ayaka, trong bộ dạng nhớn nhác phải nói là hiếm thấy.

“Bây giờ, ở lối vào, mẹ....”

Nói tới đây, cô bé ngừng lại lấy hơi. Chúng tôi như bị đóng băng. Mười năm bặt tăm, không thể nào mới gọi điện hôm qua mà hôm nay đã đích thân tới được. Nhưng câu tiếp theo mới thực sự bất ngờ.

“Có người tới, nói là có việc hỏi mẹ. Họ bảo em nếu mẹ không ở đây thì hãy gọi người rành về sách cũ ra.”

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.