Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2
2

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, gió vẫn lạnh căm căm.

Chúng tôi đến hội quán sách cũ của quận Totsuka tầm 10 giờ sáng. Những xe không vào được bãi đỗ xếp thành một hàng trước tòa nhà. Dừng chiếc xe van của mình ở cuối hàng, chúng tôi bước xuống.

Hội quán sách cũ là một tòa nhà bốn tầng xây đã lâu. Chợ sách cũ ở tầng hai thì phải, bởi từ cửa sổ để ngỏ có thể trông thấy dòng người tấp nập ra vào.

Chuyện Shioriko đang tìm kiếm cuốn Nhật ký Cra-cra vụt qua trong đầu tôi. Mười năm trước, tiệm sách cũ Biblia đã đem bán quyển sách ấy cùng những quyển khác, rồi một tiệm sách nào đó mua lại. Có lẽ chẳng ai nhớ nổi một cuốn sách giá chỉ ở mức tầm tầm như thế đã đi đâu về đâu. Mà nếu có thì Shioriko đã tìm ra từ lâu rồi. Tiếc rằng cô chỉ lần theo dấu vết đến tòa nhà này thì tắc tị.

“Mình đi nào!”

Chúng tôi sóng đôi bước qua đường. So với lúc mới ra viện, bước chân của Shioriko đã vững chãi hơn nhiều. Cô đang bình phục từng chút, từng chút một.

Trước lối ra vào của tòa nhà xếp sẵn xe cút kít để vận chuyển sách. Có cả khu vực hút thuốc đặt lác đác những thùng rác kèm gạt tàn.

Một ông cụ gầy gò như que củi, tóc bạc như cước đang nhìn chăm chăm vào gạt tàn và rít thuốc. Với chiếc mũi khoằm, ánh nhìn lom lom, bề ngoài của ông đầy vẻ đe dọa khiến ai đi qua cũng ngoái lại nhìn. Cặp kính gọng kim loại gác lên trán giúp ông giữ mái tóc bù xù trong khuôn khổ.

Tôi bỗng cảm thấy áo khoác của mình bị ai đó khẽ níu lại. Hóa ra Shioriko đã vòng ra sau lưng và đang kéo nhẹ vạt áo tôi. Dường như cô e ngại ông cụ kia đến mức chẳng muốn bị trông thấy.

Nhưng rốt cuộc, cô vẫn không chọn cách im lặng đi ngang qua. Cô hít một hơi thật sâu như muốn nén chặt căng thẳng, đoạn cô bước đến trước mặt người đàn ông ấy và cúi đầu chào thật thấp. Tôi cũng chào theo.

“Bác, bác Hitori, lâu rồi không gặp bác...”

Có lẽ Hitori là tên tiệm sách chăng? Nhiều trường hợp người ta gọi chủ một tiệm sách cũ bằng tên của cửa tiệm như thế. Nhìn kĩ mới thấy, đúng là ông có đeo bảng tên viết “Tiệm sách Hitori” trên ngực. Hình như tôi đã nghe thấy cái tên này ở đâu đó.

Chúng tôi chào hỏi như thế nhưng “bác Hitori” không buồn đáp lại. Dụi điếu thuốc giờ chỉ còn một mẩu, ông lôi một điếu mới ra từ túi áo rồi châm lửa.

Ôi cái ông bác này thật là...

Chỉ có mỗi tôi khó chịu với thái độ ấy. Về phần Shioriko, chào hỏi xong xuôi, cô vội vàng chống nạng tiến thẳng vào tòa nhà.

Dường như đúng lúc nhân viên đang ra ngoài nên không thấy ai trực quầy tiếp tân. Ngay bên cạnh quầy có một chiếc kệ gỗ nhỏ, bên trên xếp bảng tên của các cửa tiệm sách cũ sử dụng hội quán này. Shioriko lấy hai bảng tên đề “Tiệm sách cũ Biblia” rồi đưa cho tôi một cái.

“Anh đeo vào thế nào để dễ nhìn thấy nhé!”

“À, vâng.”

Ngoại trừ những lúc tổ chức sự kiện, còn lại chỉ thành viên hiệp hội sách cũ mới được bước vào hội quán. Bảng tên chính là bằng chứng cho thấy người đeo tham gia hiệp hội.

Ủa?

Tôi loay hoay cố đeo bảng tên lên ngực. Lật ra sau cũng chẳng thấy kim băng. Hay phải làm cách gì khác mới đeo được nhỉ?

“Chắc là bị hỏng rồi.”

Chủ tiệm sách Hitori lện tiếng, vẻ bực bội lộ rõ qua nếp nhăn giữa hai hàng lông mày. Như thể ông đang bảo tôi liệu hồn mà sớm biến đi cho khuất mắt ông.

“Cảm ơn bác ạ.”

Tôi ngỏ lời cảm ơn nhưng ông cũng chẳng thèm nhìn mặt tôi.

“Mình mượn tạm cái này đi...”

Shioriko nhặt chiếc kẹp tài liệu lăn lóc ở một góc quầy lên. Tôi dùng nó để cố định bảng tên vào thắt lưng của mình. Trông chẳng ra thể thống gì nhưng biết làm sao bây giờ.

Thang cuốn nằm cuối đoạn hành lang ngắn. Đợi mãi mà chẳng thấy nó đi xuống, chúng tôi dành leo thang bộ.

“Cái người lúc nãy làm sao thế nhỉ?”

Tôi hỏi với lên bóng lưng Shioriko đang từ từ bước từng bậc cầu thang. Dường như ông chủ tiệm ấy có hiềm khích với cô thì phải.

“Giữa bác ấy với mẹ tôi xảy ra một số chuyện, nên mối quan hệ xấu đi...” Shioriko đáp lại bằng giọng trầm trầm. “Bởi vậy tôi nghĩ bác ấy cũng không thích tôi.”

“...”

Tôi nghĩ là mình hiểu được. Mẹ của Shioriko là một người không từ thủ đoạn. Trong vụ mua bán manga cũ xoay quanh cuốn Đại chiến thế giới lần cuối của Fujiko Fujio cũng vậy, suýt nữa bà đã sử dụng một phương thức gần như vi phạm pháp luật. Do đó, nếu bà có gặp rắc rối với đồng nghiệp thì cũng chẳng lấy gì làm lạ.

“Vả lại tôi và bác Hitori cũng không hợp nhau, Tuy rằng tôi hay ghé tiệm sách bên ấy lắm.”

“Hả? Cô đến đó làm gì?”

Shioriko xoay người lại ngay chiếu nghỉ của cầu thang. Đôi mắt cô long lanh phía sau tròng kính, gò má trắng ngần không chút phấn son dần ửng hồng. Tưởng chừng chưa hề có giọng nói ỉu xìu mới đây.

“Tại sách trưng bày ở đấy phong phú lắm! Tiệm sách Hitori chủ yếu mua bán thể loại tiểu thuyết kì bí và khoa học viễn tưởng, ngoài ra còn rất nhiều tạp chí cũ và sách báo liên quan. Tiệm này rất nổi tiếng trong giới những người hâm mộ sách ở Fujisawa.”

Nghe đến tên thành phố Fujisawa tôi mới nhớ ra, Hèn chi tôi cứ ngờ ngợ là mình đã từng nghe thấy tên Hitori. Hóa ra là do tôi đã có lần đến đấy.

“Đó là tiệm sách ở Tsujido phải không? Hôm nọ trên đường về chúng ta có ghé qua...”

“Chính nó! Chính nó! Công nhận hoành tráng thật nhỉ?”

Shioriko gật đầu lia lịa rồi rướn người về phía tôi. Trông cô như sắp ngã lăn xuống vậy, nguy hiểm quá!

“Cô nói tôi mới thấy đúng là như vậy...”

Tháng trước, sau một vụ cá cược lẻ tẻ, tôi đã đưa cô ra ngoài chơi mà chỉ có hai người. Chẳng thể gọi là một cuộc hẹn hò đúng nghĩa, bởi vì tôi chỉ lái xe đưa cô đến những tiệm sách cũ trong tỉnh mà cô muốn đi thôi, lúc về chúng tôi đi đường vòng nên có ghé qua tiệm sách Hitori. Nó nằm cạnh nhà ga Tsujido ở thành phố Fujisawa.

Quy mô tiệm sách cũng ngang ngửa với tiệm sách cũ Biblia, nhưng một điều khiến tôi ấn tượng là ở đây tất cả đều được sắp xếp vô cùng ngăn nắp. Sách cũ không chất thành đống trên sàn nhà mà cuốn nào cuốn nấy được bọc giấy sáp rồi cẩn thận để lên giá.

Shioriko dành thời gian đi từ đầu này đến đầu kia thăm thú từng kệ sách rồi mua về một núi sách cũ. Ngồi ở quầy thu ngân khi đó là một phụ nữ trung niên có vẻ đang làm thêm ở đấy, còn chủ tiệm thì đến tận lúc chúng tôi về vẫn không thấy bóng dáng đâu. Giờ nghĩ lại, có khi ông cố tình lánh mặt chúng tôi.

“Ở tiệm bác ấy cũng cư xử như vậy sao?”

“Phải. Bác ấy hiếm khi bắt chuyện với tôi lắm... Tuy thế, bác vẫn trả lại đầy đủ tiền thừa cho tôi đấy.”

“Đó là điều đương nhiên mà.”

Không trả tiền thừa là phạm pháp chứ. Rốt cuộc cô ấy bị ghét đến mức nào đây?

“Tôi muốn đến đó thường xuyên cơ.” Bước được vài bước lên cầu thang, một lần nữa cô xoay người lại. Trông cô phấn khích y như lúc nãy. “Tại sách trưng bày ở đó phong phú quá chừng!”

Dường như cô gái này luôn đặt việc tìm kiếm sách lên hàng đầu thì phải? Đúng là mọt sách có khác.

Hội trường tầng hai rộng hơn tôi tưởng.

Sách cũ chồng đống trên những chiếc bàn dài kê cách nhau đều đặn. Nhân viên của các tiệm sách cũ giờ cũng trở thành người mua qua lại như mắc cửi, thi nhau lách qua lối đi hẹp giữa dãy bàn.

“Mình đi vòng vòng xem thử rồi tính.”

Shioriko đứng lên trước, rồi cất bước rảo quanh hội trường. Mỗi lần cô đi ngang qua người nào là người nấy lại cất tiếng chào “Lâu rồi không gặp!” hay “Hôm nay cô thế nào?”. Cảm giác thân thiết như những người họ hàng chào hỏi nhau sau bao ngày không gặp. Shioriko tuy lúng túng như gà mắc tóc nhưng vẫn có hết sức đáp lại mọi người.

Có vẻ những người ở đây đều quen mặt nhau cả. Họ vừa vui vẻ bàn chuyện phiếm vừa cẩn trọng kiểm tra các cuốn sách trưng bày trên bàn.

Người ta bày bán đủ loại sách trên trời dưới biển. Nổi bật nhất là bunko và manga tương đối mới, chưa kể một số lượng lớn tuyển tập văn học và sách học thuật. Bên cạnh đó còn có catalog xe ô tô xưa, bản đồ khu vực này ngày trước và album tốt nghiệp có vẻ tồn tại từ thời Đại Chính. Một điều không ngờ là đến cả tạp chí người lớn đính kèm DVD, dojinshi* dán mác 18+ cũng được bày thành đống. Thỉnh thoảng lại có những món đồ khiến tôi phải nghiêng đầu thắc mắc “Thứ này bán thì ai thèm mua?”.

Chú Thích: Dojinshi là từ chỉ manga, anime hoặc tiểu thuyết với nhân vật và bối cảnh có sẵn, được mượn từ những tác phẩm khác.

“Đã lần nào tôi giải thích cụ thể với anh về chợ sách cũ chưa?” Shioriko hỏi.

“À, giải thích kĩ càng thì chưa.”

Tôi chỉ biết sơ qua đây là dịp các tiệm sách cũ tổ chức mua bán sách cũ mà thôi. Gì thì gì, hôm nay mới là lần thứ hai tôi bước chân vào kiểu chợ như vậy.

“Để tôi nói kĩ hơn... Đứng đây cản trở đi lại quá nên mình qua bên này nhé.”

Cô kéo tay áo tôi rồi tiến về phía cửa sổ. Nếu không lầm thì đó là cánh cửa lúc nãy đứng dưới đường tôi nhìn lên. Phía bên dưới là nóc những chiếc ô tô đậu thẳng hàng đang phản chiếu ánh mặt trời loang loáng.

“Hội trao đổi sách cũ có nhiều phương pháp mua bán, nhưng cách được dùng để tổ chức cho ngày hôm nay là ‘Đấu giá hàng trưng bày’. Người mua sẽ quan sát những mặt hàng được bày bán ở hội trường, thấy cuốn nào ưng ý thì viết giá tiền vào tờ giấy rồi đem đi đấu giá.”

Cứ như bị nhập, Shioriko giảng giải cho tôi nghe mà không vấp từ nào. Hễ nhắc đến sách cũ là tính cách cô lại thay đổi một trăm tám mươi độ, giống y như được bật công tắc.

“Anh thấy đấy, chồng sách cũ nào cũng kẹp sẵn bì thư hết, ví như chồng sách ngay đằng kia.”

Shioriko đánh mắt về phía đống manga để trên chiếc bàn gần nhất. Tầm ba mươi cuốn manga được buộc dây theo hình chữ nhất, xếp thành bốn chồng đặt lên nhau sao cho có thể nhìn thấy gáy sách. Đa phần các cuốn tankobon thuộc thể loại seinen manga* hiện đang được phát hành dài kì như Berserk* hay GANTZ*.

Chú Thích: (Hán-Việt) Thanh niên mạn họa. Truyện tranh dành cho nam giới từ 18 đến 30 tuổi thậm chí lớn hơn nữa. Điển hình có thể kể đến Akira, Tokyo Ghoul, Berserk, GANTZ...

Chú Thích: Truyện tranh viễn tưởng đen tối của tác giả Miura Kentaro, bắt đầu đăng dài kì từ năm 1989. Bối cảnh câu chuyện lấy cảm hứng từ thời Trung cổ châu Âu, cốt truyện xoay quanh hành trình trả thù của Guts, một người lính đánh thuê.

Chú Thích: Tác giả là Oku Hiroya. Truyện kể về hai thiếu niên Kurono Kei và Kato Masaru phải tham gia vào một trò chơi săn người ngoài hành tinh.

Chồng ở ngay chính giữa có kẹp một bì thư màu vàng, phía trên là dòng chữ “Seinen manga”, “Bốn cọc” được ghi bằng bút chì. Bên dưới cũng đề các chữ số như “4” hay “9”.

“Bốn cọc là ám chỉ số lượng sách cũ được bày bán. Sau khi buộc gọn ghẽ, sách sẽ được đánh số một cọc, hai cọc... Những cuốn tankobon kia chia làm bốn nên được gọi là bốn cọc truyện.”

Tôi gật gù. Vậy là có tiệm sách đang bày bán bốn cọc truyện seinen manga này.

Một nam nhân viên trẻ tuổi của tiệm sách cũ nào đó dừng chân, chăm chú nhìn chồng manga từ trên xuống dưới. Sau một hồi, cậu lấy mảnh giấy gần đấy, hí hoáy viết bằng bút chì rồi nhanh chóng gấp lại cho vào bì thư.

Cậu nhân viên ấy rời đi rồi, tôi quay sang hỏi Shioriko, “Cậu ta vừa đấu giá phải không?”

“Đúng. Nếu thấy cuốn sách nào muốn mua, chỉ việc viết giá tiền vào mảnh giấy rồi cho vào bì thư kia là xong. Quy tắc là tiệm sách nào ra giá cao nhất sẽ thắng đấu giá và được quyền mua về. Dĩ nhiên số tiền thu được thuộc về cửa tiệm đã bán cuốn sách ấy.”

“Nhưng trên bì thư lại không ghi tên tiệm bán nhỉ?” Tôi bật ra cửa miệng điều mình tò mò từ nãy đến giờ. Bởi vì bì thư chỉ ghi đại khái thể loại kèm số lượng của sách được bán, thêm một vài con số không rõ nghĩa khác nữa.

“Vâng. Quy định là phải ẩn tên tiệm sách. Nhưng anh thấy trên bì thư có viết hai con số đúng không? Đó là số cấp cho cửa tiệm và sách đem bán đấy.” Cô chỉ vào một chiếc bàn để trống trong góc tường. “Khi đem sách tới đây để bán, thủ tục đầu tiên là phải điền vào giấy đăng kí bán hàng ở đằng kia rồi cho tờ giấy ấy vào cái hộp có khóa bên cạnh. Tên của cửa tiệm chỉ được ghi trên giấy đăng kí mà thôi, nên không thể xác định tiệm nào đem sách tới bán cả.”

“Ồ!”

Người thốt lên cảm thán không phải tôi mà là một người đàn ông dong dỏng mặc áo len cổ lọ màu đen đến đứng bên cạnh chúng tôi tự lúc nào. Mái tóc đen cắt ngắn được rẽ ngôi cẩn thận, anh để râu lún phún dưới cằm và đeo cặp kính gọng kim loại. Bề ngoài trông như một ông thầy dạy Văn bất cần, nhưng chẳng hiểu sao anh lại đeo một chiếc tạp dề đỏ rực.

“Không ngờ Shinokawa chỉ bảo cho người khác kĩ càng như thế.”

Anh chậm rãi gật đầu, ra chiều xúc động lắm. Có lẽ anh chàng hơn Shioriko vài tuổi.

“A, anh Renjo, em chào anh.” Shioriko tươi cười chào hỏi.

“Chân em khỏi hẳn chưa?”

“Dạ, cũng bớt rồi.”

Nói đoạn cô quay sang tôi. Cô chưa giới thiệu, tôi đã cúi đầu chào anh Renjo, “Em là Gora Daisuke. Hiện đang làm việc ở tiệm sách cũ Biblia.”

“À à, anh có nghe tin đồn về cậu rồi.”

Anh chăm chú nhìn tôi không chớp mắt. Rốt cuộc anh nghe lời đồn gì thế nhỉ? Bầu không khí im lặng bao trùm một lúc.

“Ấy chết, đến lượt anh tự giới thiệu nhỉ? Anh là Takino Renjo. Chữ Hán của Renjo là ‘liên’ và ‘trượng’. Cái tên rõ quái lạ phải không? Cậu thấy buồn cười thì cứ cười thoải mái.”

Takino Renjo tươi cười chủ động bắt chuyện. Tôi đâu định cười cợt gì, chỉ thấy hơi bất ngờ khi Shioriko gọi anh ta bằng tên. Tôi nhớ cô từng bảo hiếm khi có cơ hội gọi con trai bằng tên cơ mà...

Nhưng “hiếm khi” cũng đồng nghĩa với “vẫn có lúc” nhỉ.

“Anh Renjo là người thừa kế của tiệm Takino Konandai.” Shioriko giải thích. “Từ hồi còn nhỏ, chúng tôi đã hay qua nhà nhau chơi rồi.”

Hóa ra cha mẹ cùng ngành buôn bán sách nên hai người trở nên thân thiết. Từ Ofuna đi tuyến Negishi, qua hai ga là đến Konandai, tính ra cách Kita-Kamakura không xa lắm.

“Em gái anh ngày trước học chung trường nữ sinh với Shinokawa. Thân nhau là hai đứa ấy chứ không phải anh với Shihokawa đâu. Anh với Shinokawa chỉ là quen biết lâu năm thôi.”

“Không đâu ạ... Anh, anh Renjo cũng quan tâm giúp đỡ em nhiều lắm. “ Shioriko nghiêm túc phủ nhận.

“Đâu, anh không quan tâm giúp đỡ gì mấy cả... Thật đấy!”

Takino quay sang tôi và giải thích với khuôn mặt nghiêm nghị. Tôi cứ có cảm giác anh ấy đang chọc ghẹo mình. Chắc anh cũng biết về mối quan hệ nhập nhằng giữa tôi và Shioriko.

“Nay em đến đây có việc gì thế? Muốn mua gì sao?”

“Dạ. Em đang tìm mấy cuốn bunko tuyệt bản, không biết có quyển nào hay không...”

Bunko tuyệt bản à, Takino thì thầm trong miệng, “Thể loại ấy gần đây không có. Chắc nhiều người tự bán qua các sàn đấu giá trên mạng rồi.”

“Vậy hả anh? Thế thì tiếc quá...”

“Chà, nhưng hôm nay thì lại có đấy.” Takino chêm vào.

“Hả, ở đâu anh?”

“Đằng kia kìa.”

Takino rảo bước, chẳng buồn bảo chúng tôi theo sau. Anh quả là một người khó nắm bắt. Shioriko và tôi lục tục đi theo.

“Ngày nghỉ hôm trước, em với em gái anh đi uống rượu ở đâu thế?” Takino nhìn qua vai bắt chuyện với Shioriko.

“Dạ, à... Ryu bảo mới tìm được một quán bar ở Yokohama...”

“Hôm ấy nó say khướt ra. Con bé làm phiền em rồi, xin lỗi em nhé.”

“Đâu có. Anh đừng nghĩ vậy.”

Nghe hai người trò chuyện mà tôi há hốc miệng.

“Shioriko uống được rượu sao?”

Tôi hỏi nhỏ. Vào làm việc đã nửa năm nay, chưa bao giờ tôi nghe chuyện này. Thế mà tôi tưởng không bao giờ cô đụng đến mấy thứ rượu chè bia bọt chứ.

“Tửu lượng tôi cũng kém thôi, nhưng tôi khá thích đến quán rượu.”

Hóa ra là vậy sao? Tôi đâm ra xấu hổ về sự khù khờ của bản thân. Nếu biết sớm hơn, tôi đã chẳng cần vò đầu bứt tóc nghĩ ra cách mời cô đi chơi rồi.

“Thế... Lần tới, cô với tôi...”

“Ở đây này.”

Takino đứng khựng lại, lời mời của tôi thành ra đứt gánh giữa đường. Trên chiếc bàn trong góc hội trường chất năm chồng sách bunko.

“Ôi!”

Trong thoáng chốc, khuôn mặt Shioriko sáng bừng lên. Cô chống cả hai tay lên cạnh bàn rồi ghé đầu lại gần bìa sách.

“Tuyệt quá! Đúng thứ tiệm em đang cân.”

Tôi cũng nhìn vào gáy chồng sách xếp bên cạnh Hayakawa Bunko và Sogen Suiri Bunko chiếm 70%, còn lại là các loại bunko khác. Trong đó có cả sách của Sanrio SF Bunko, thỉnh thoảng cửa tiệm chúng tôi cũng nhập loại này. Trên bì thư buộc chung viết nguệch ngoạc dòng chữ “Bunko khoa học viễn tưởng” và “Năm cọc”.

“Đã thế, chồng sách trên cùng toàn cuốn hay thôi này! Thậm chí có mấy cuốn phải bán được hơn 10.000 yên ấy chứ.”

“Toàn bộ là sách khoa học viễn tưởng à?”

“Có nhiều cuốn thể loại kì ảo hoặc kinh dị nữa... Quyển này, cả quyển này nữa, cửa tiệm chúng ta đều từng bán rồi.”

Nói đoạn, Shioriko trỏ vào gáy một số cuốn xếp trong chồng sách trên cùng. Chiếc bóng trên tường* của Theodore Sturgeon và Quá khứ trở lại* của Bob Shaw. Chồng sách buộc khá lỏng tay, các cuốn đều hơi nghiêng ngả.

Chú Thích: Tên tạm dịch từ Shadow, Shadow on the Wall, truyện kinh dị của Theodore Sturgeon, nhà văn Mỹ. Truyện kể về một cậu bé trả thù người mẹ kế lúc nào cũng hành hạ cậu.

Chú Thích: Tên tạm dịch từ Other Days, Other Eyes, truyện khoa học viễn tưởng của Bob Shaw, xoay quanh một loại kính làm chậm tốc độ ánh sáng đi qua nó.

“Có khi là sách mua ở Biblia ấy chứ?” Takino nói.

“Không loại trừ khả năng... Nếu đó là khách hàng ở tiệm em, phải chi họ đem trở lại thì tốt biết mấy...”

Shioriko thở dài. Hình như cô không chỉ mong muốn những vị khách quen đến mua sách mà còn phải bán lại đúng chỗ các cuốn sách hay thì phải? Bởi nếu không, kệ sách của tiệm sẽ không có sách mới để bổ sung.

Đột nhiên, ai đó khoác vai tôi. Hóa ra là Takino, anh ghé mặt lại gần như muốn chen vào giữa, hai đứa, tôi cứ tưởng anh định nói điều gì, nhưng anh chỉ nhìn xa xăm và đứng yên như phỗng. Ắt hẳn không phải tự nhiên mà anh muốn ôm vai bá cổ tôi.

“Chuyện gì vậy anh?” Tôi lên tiếng.

“Thật ra, những quyển sách này là do cửa tiệm anh đem đến bán hôm kia đấy.” Anh thì thầm. “Tuần trước, anh mua được đống sách đó đúng lúc đang trông tiệm. Nhà anh không kinh doanh loại này nên mua vào nhằm mục đích đem bán lại ở chợ sách cũ thôi.”

“Vị khách mang đến bán là người thế nào ạ?” Bắt chước anh, Shioriko cũng hạ giọng khe khẽ.

“Một phụ nữ khoảng hơn ba mươi tuổi, ăn vận giản dị, tóc ngắn. Chị ấy đeo kính, trông qua đủ biết là người thích sách... Địa chỉ ở Hongodai thì phải? Em có ấn tượng gì không?”

“Dạ không.”

“Chắc không phải khách thường xuyên của Biblia rồi. Thế, em cứ ra giá tùy ý đi nhé.”

Dứt lời, anh Takino đang định quay gót thì Shioriko gọi giật lại khiến anh dừng chân.

“Anh Renjo ơi, bên Hitori có biết những cuốn này được đem ra bán không?”

Tôi nhớ lại ông cụ khó tính vừa gặp ở cửa chính. Tiệm Hitori mạnh về thể loại khoa học viễn tưởng và kì ảo nên chắc chắn sẽ muốn thu gom những cuốn tuyệt bản trưng bày ở đây.

“Hôm nay anh chưa gặp bác ấy trong hội trường. Bác đến rồi à?”

“Bác đang hút thuốc chỗ cửa ra vào đó anh.”

“Vậy hả? Nếu thế chắc bác đấu giá xong từ hôm qua. Bác ấy bảo là đến đây bán sách từ chiều qua cơ mà. Ai chứ bác ấy không để lỡ mấy cuốn này đâu.” Takino chỉ nói tới đó rồi cất bước rời đi.

“Đối với những cuốn khoa học viễn tưởng, bác Hitori trả giá cao lắm. Tiệm chúng ta muốn đấu giá thành công thì phải chuẩn bị tinh thần.”

Shioriko nhấc bì thư viết “Bunko khoa học viễn tưởng” lên. Dường như cô muốn xác nhận độ dày để đoán xem có bao nhiêu tờ đấu giá đã được nhét bên trong.

“Ngoài tiệm sách Hitori, cũng còn kha khá tiệm khác tham gia đấu giá. Mấy cuốn này được chú ý quá!”

Cô nhắm nghiền hai mắt. Chừng như đang tính toán số tiền mua sách trong đầu.

Lúc ấy, tôi để ý có một ông lão tóc bạc mặc áo khoác xám đang đứng cạnh cửa phòng hội trường, chính là ông chủ tiệm sách Hitori chúng tôi gặp lúc nãy ở ngay lối ra vào tòa nhà. Ông ném ánh mắt sắc như dao vào Shioriko lúc này đang đứng trước chồng sách.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Đành là xích mích với bà mẹ, nhưng vì thế mà ôm luôn hiềm khích với cô con gái thì cũng hơi quá đà. Tôi nhích lên che cho Shioriko, chặn đứng ánh nhìn của ông.

Có lẽ ông cũng nhận ra tôi đang lườm lại. Ông nhăn mặt tức giận, một lần nữa rời khỏi hội trường.

“Anh Daisuke, có chuyện gì vậy?” Shioriko đã mở mắt tự lúc nào.

“Không có gì đâu.”

“Anh viết giùm số tiền tôi sắp đọc lên tờ giấy đấu giá được không? Tay phải tôi đang bận chống nạng mất rồi...”

“À, vâng.”

Tôi với lấy giấy đấu giá trên bàn. Đó là một cọc giấy nhớ nhỏ, đặt rải rác khắp hội trường.

Vừa nghe cô hướng dẫn cách viết, tôi vừa miên man nghĩ về ông chủ tiệm sách Hitori. Rốt cuộc giữa ông và Shinokawa Chieko mẹ của Shioriko đã xảy ra việc gì? Tôi linh cảm mọi chuyện không chỉ dừng lại ở bất hòa mà chắc chắn còn nguyên nhân gì đó sâu xa. Rất có thể là một sự tình rắc rối mà ngay cả Shioriko cũng không hay biết.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.