Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6
6

❊ ❊ ❊

Phải mất mấy ngày mới sắp xếp xong cuộc gặp giữa Shinokawa và Kosuga Yui.

Tôi những muốn liên lạc trực tiếp với Yui, khổ nỗi cô bé không dùng cả điện thoại di động lẫn máy vi tính, thành ra chỉ còn cách nhắn qua Kosuga Nao. Mà nhắn qua Nao thì tình hình cứ giậm chân tại chỗ.

Cô bé đã nhận ra chúng tôi đang hướng mối quan tâm vào bài văn cảm nhận của Yui chứ không phải là tìm cách thuyết phục cha mẹ họ.

“Trao đổi gì thì anh phải nói cho rõ chứ!”

Cô nhóc dồn dập truy hỏi trên điện thoại, nhưng tôi có biết gì đâu mà trả lời. Tôi đành lặp đi lặp lại rằng Shinokawa muốn trao đổi riêng với Yui.

“Thế hả? Vậy em cũng đi cùng.”

Sau nhiều lần mục sở thị thái độ nâng niu của Nao đối với em gái, đột nhiên tôi nhận ra một điều. Trong câu chuyện của Nao hoàn toàn không đề cập đến phản ứng của Yui trước các sự việc. Chắc cô bé không thích bàn bạc hay trông chờ sự hỗ trợ của chị mình.

“Thôi, em cứ chuyển lời tới em gái đi đã. Còn đi cùng hay không cứ để cô bé quyết định.”

Rất nhanh chóng, chúng tôi nhận được câu trả lời của Kosuga Yui. Cô bé đồng ý gặp riêng Shinokawa.

Thời gian Kosuga Yui chọn là buổi sáng một ngày bình thường trong tuần, lại còn trước giờ mở cửa tiệm. Cô bé cũng đã biết địa chỉ của tiệm sách Biblia. Tôi đi làm sớm hơn ngày thường, cùng Shinokawa chuẩn bị hàng hóa để mở cửa rồi đợi khách đến.

Đáng ra chỉ có hai người nói chuyện với nhau nhưng do Nao năn nỉ ỉ ôi nên tôi cũng sẽ tham gia.

“Yui bảo đi một mình được nhưng mà em lo lắm. Anh cứ ở sẵn đấy với em nó nhé, đề phòng chẳng may có chuyện gì!”

Nao cũng lờ mờ đoán được cuộc nói chuyện không mấy vui vẻ đối với Yui, giống như cái ngày Shinokawa gọi cô ra ngoài chất vấn về chuyện ăn trộm sách.

Dường như Shinokawa hơi bối rối với sự có mặt của tôi, nhưng chính miệng Kosuga Yui nói không sao nên cô cũng chấp thuận.

“Hôm nay là ngày kỉ niệm thành lập trường hay sao ấy nhỉ?”

Tôi vừa nói vừa ngước nhìn đồng hồ treo tường. Chứ làm gì có chuyện cô bé trốn tiết để đến đây cơ chứ.

“Hình như là ngày nghỉ bù hội thao thì phải?”

Cô nhẹ nhàng trả lời. Ra thế, tôi đang gật gù tán đồng thì nhận ra, “Sao cô lại biết?”

“Ngày trước tôi học ở Học viện Nữ sinh Thánh Seio mà.”

Thế mà bấy nay tôi không hay. Nhưng giờ biết cô ấy học trường nữ sinh, tôi mới vỡ vạc được nhiều chuyện. Đặc biệt là khoản không hề cảnh giác với ánh nhìn của đám con trai. Hôm nay, cô diện một chiếc áo len dệt nhạt màu cổ chữ V, có hơi... Thôi, không nói nữa.

“Đừng nói là thời đại học cô cũng học trường nữ nhé. Mấy trường bên dòng tu ấy?”

“Ủa, sao anh biết?”

Đôi mắt cô tròn xoe sau cặp kính. Trông cô có vẻ bất ngờ thật sự.

“À, tôi đoán mò thôi.”

Tôi không dám nói nhìn là biết chứ cần gì phải đoán. Tôi dám chắc là từ xưa cô đã như thế này rồi.

“Anh đoán đúng đấy, hồi tiểu học tôi học trường công lập nhưng sau đó chỉ toàn học trường nữ thôi.”

Tôi vừa nghe vừa gật đầu. Tôi muốn biết thêm về quá khứ của cô, nhưng tiếng cửa kính mở ra đã cắt ngang cuộc nói chuyện.

Một cô bé nhỏ nhắn tóc buộc thấp sau gáy, đeo kính gọng kim loại đang đứng đó. Cô bé khoác áo denim màu trắng bên ngoài chiếc váy liền thân kẻ caro. Đừng nói tới phụ kiện trang sức, ngay cả dây buộc tóc của bé cũng chẳng đính chút trang trí gì. Cô bé mặc quần áo của mình mà trông cứ như đồng phục học đường.

“Chị gái em bảo đến đây.”

Kosuga Yui lên tiếng. Giọng nói đanh lại, lộ vẻ cảnh giác. Đường nét bình thường, không sắc sảo, trông không giống chị gái lắm.

“Mời, mời em vào... Em đi lối này nhé.”

Vẫn ngồi trong quầy, Shinokawa vụng về hướng dẫn. Chỉ gặp một học sinh nhỏ tuổi mà cô ấy căng thẳng như vậy đấy. Sợ người lạ đến thế là cùng.

Kosuga Yui bước hẳn vào tiệm, đưa tay đóng cửa cẩn thận. Tôi im lặng nép mình sang một bên, lưng tựa sát tủ kính. Vì tôi nghĩ đây là cuộc nói chuyện của riêng hai người.

“Em là Kosuga Yui ạ!”

“Mời em vào... Cảm ơn em đã cất công tới.”

Cuộc hội thoại chẳng ăn nhập gì với nhau. Shinokawa là người lớn mà lại quên béng phải giới thiệu tên mình rồi.

“Có việc gì vậy ạ?”

Đi được nửa đường, cô bé đứng khựng lại giữa lối đi, khoanh tay, lom lom nhìn chúng tôi. Tuy khuôn mặt khác nhau nhưng khí thế thì giống hệt chị gái.

“Em muốn xong sớm để về.”

“Ừ phải, thế...”

“Em có nhờ vả gì đâu mà cái gì cũng tự tiện quyết định.”

Giọng điệu hằn học của cô bé khiến chúng tôi cứng đờ người.

“Chẳng biết gì về sách mà cũng ra vẻ ta đây.”

Nói về Kosuga Nao hả? Xem chừng cái hố ngăn cách giữa hai chị em nhà này sâu hơn tôi tưởng. À không, là cô em đơn phương ghét cô chị thôi chứ.

“Chị gái vì em mới làm như vậy mà.”

“Em đâu có khiến. Cha mẹ xem mình mua sách gì thì có chết ai đâu mà ngày nào cũng cãi nhau với họ. Phiền phức kinh khủng!”

Ngang bằng bảo chị mình toàn làm việc vô tích sự.

“Bài cảm nghĩ đó của em cơ mà, cứ mặc kệ em chẳng phải là xong rồi sao?”

“Chị có bốn câu hỏi cho em.”

Shinokawa đưa bốn ngón tay lên, nói bằng một giọng mạch lạc. Như thể đột nhiên bật công tắc, thái độ cô quay ngoắt 180 độ, đường hoàng hẳn ra.

“Em viết bài văn đó ở nhà phải không?”

“Đúng ạ!”

Dù ít nhiều cảm thấy bối rối trước biểu hiện thay đổi của đối phương, Kosuga Yui vẫn điềm tĩnh trả lời.

“Em có thói quen làm bài tập ở nhà.”

“Bình thường em có hay đến thư viện không?”

“Dạ không... Sách mà bị người khác chạm vào em cứ thấy kinh kinh.”

Vừa nói, cô bé vừa liếc mắt nhìn hàng kệ sách xung quanh. Lời cô nói chẳng khác nào khiêu khích nhân viên tiệm sách cũ chúng tôi. Bề ngoài trông người lớn chín chắn mà thực chất ngông nghênh ra phết.

“Tức là em không mấy khi cho ai mượn hay mượn ai sách vở đâu nhỉ?”

“Dạ không. Mà bạn bè em cũng ít đọc sách lắm.”

“Với gia đình cũng không à?”

Trong một khoảnh khắc, cô bé khựng lại.

“Nếu ai trong nhà mượn sách thì được thôi, nhưng họa hoằn lắm mới có. Nhà em không ai thích sách hết. Nếu đọc thì chỉ toàn là tạp chí hay những thứ tương tự.”

Bậy nào, chị cô bé dạo này hay mượn sách của ông Shida về đọc lắm. Nhưng hình như không được cô bé tính là yêu thích sách thì phải?

“Vậy sao? Chị hiểu rồi.”

Shinokawa gật đầu.

“Đủ chưa ạ? Em xin phép đi về.”

“Xin lỗi em. Chị còn một câu hỏi nữa.”

Shinokawa nói, lần này cô đưa ngón trỏ lên.

“Em làm thế nào để viết bài văn cảm nhận đó?”

Cả tiệm sách im lặng như tờ. Câu hỏi nghe qua vô thưởng vô phạt, nhưng đôi mắt của Kosuga Yui thoáng mở to vì bất ngờ.

“Em đọc sách. Cuốn sách của em ở đằng kia phải không? Em đã đọc nó đấy.”

Cô bé trỏ lên quầy. Ở đó đang đặt cuốn Quả cam dây cót bản đầy đủ chúng tôi đã mượn.

“Cuốn tiểu thuyết này có hai kết thúc. Bản không đầy đủ, dừng ở chỗ Alex đã được giải phóng khỏi trạng thái tẩy não. Và bản đầy đủ bao gồm chương cuối cùng trong đó nhân vật quyết tâm làm lại cuộc đời bằng ý chí của mình. Em đọc bản đầy đủ nhưng tại sao lại viết bài cảm tưởng về bản không có chương cuối cùng?”

Cuối cùng đã vào vấn đề cốt lõi. Nếu Kosuga Yui có điều giấu giếm, cô bé ắt sẽ dao động ngay tắp lự. Tuy nhiên mọi chuyện không diễn ra như vậy.

Cô bé bình tĩnh đến lạ lùng, một nụ cười gần như ngạo nghễ nở trên môi.

“Chương cuối không thú vị lắm nên em xem như không có thôi. Tự nhiên thành người lương thiện, vô lý đùng đùng. Vả chăng, kết thúc ở đoạn Alex nghe nhạc của Beethoven thì nên thơ quá còn gì! Em biết những cuốn xuất bản trước đây dừng ở đó mà.”

Lời giải thích vô cùng hợp lý. Tuy nhiên, lòng tôi dấy lên cảm giác quái dị không sao xua đi được. Gần đây cô bé phát hiện ra sự tồn tại của chương cuối cùng nên mới bịa ra cái lý do dễ nghe này chăng.

“Tôi như nhìn thấy rõ mồn một cảnh tượng mình đang thoăn thoắt chạy trên đôi noga kì dị, dùng britva rạch như điên dại lên khuôn mặt trái đất đang cất tiếng gào thét bi thương. Tiếp đó sẽ đến một chương nhạc uyển chuyển, và kết thúc bằng khúc hợp xướng diễm lệ. Tôi đã được chữa lành...”

Shinokawa đọc lại một mạch rồi mỉm cười với Kosuga Yui.

“Đúng là nên thơ. Lần đầu tiên đọc, chị đã nghĩ đoạn văn này khủng khiếp một cách xuất sắc.”

“Dạ, vậy nên em chỉ muốn viết cảm tưởng đến đoạn đó.”

“Nhưng em chưa đọc đến đoạn đó, có phải không?”

“Hả?”

Người thốt lên là tôi. Còn Kosuga Yui chi hơi nhăn mặt.

“Sao lại chưa? Em đọc hết cả cuốn rồi.”

“Thật không?”

“Thật. Chị dựa vào đâu mà bảo em chưa đọc?”

Tôi nghĩ không có cách nào để chứng minh những nghi vấn dạng này. Tuy nhiên Shinokawa không nao núng, cô nhấc cuốn Quả cam dây cót đang đặt trên quầy lên, đưa cho Kosuga Yui.

“Em thử lật cuốn sách này từ đầu nhé. Lật lướt qua thôi cũng được. Nào, em làm đi!”

Trước giọng điệu kiên quyết ấy, cô bé miễn cưỡng làm theo. Cô cầm mà như giật lấy cuốn sách rồi lật giấy phành phạch.

Bỗng cô dừng lại. Một dải slip màu hồng gập đang kẹp tầm mấy chục trang giấy lại với nhau. Kosuga Yui thản nhiên nhón mẩu bán nguyệt đang nhô ra, định bụng kéo lên.

“Em làm thế nào mà đọc được toàn bộ nội dung trong khi cứ để nguyên slip như vậy?”

Ngón tay cô bé cứng đờ. Hóa ra là thế, tôi thầm nhủ. Nếu không rút slip ra, ắt không thể đọc được những trang bị kẹp. Nếu đã rút ra rồi, chắc chẳng ai rảnh rang đến mức kẹp lại nguyên trạng. Khi nói “Từ slip tôi còn biết thêm một điều nữa”, thì ra cô muốn ám chỉ việc chủ nhân cuốn sách có đọc hết nó hay không.

“Em chưa đọc đến cuối cuốn Quả cam dây cót, không hề biết điểm khác nhau giữa bản đầy đủ và bản không đầy đủ, chỉ vì bỏ dở nửa chừng. Vậy mà em vẫn sáng tác được bài cảm nhận thế kia... Chỉ có một cách giải thích duy nhất.”

Shinokawa hít vào thật sâu rồi nói dứt khoát.

“Em đã chép bài viết của người khác.”

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.