Chập tối, tôi sắp đóng cửa tiệm thì đột nhiên có dư chấn.
Đang chuyển tiền lẻ ở máy đếm tiền sang khay đựng, tôi phải dừng tay vì đợt rung lắc đầu tiên. Bóng đèn treo đung đưa, ngôi nhà cũ rít lên ken két. Trong tiệm chẳng có ai ngoài tôi.
Mặt đất tiếp tục rung lắc, nhưng mấy kệ chứa sách vẫn đứng vững. Đó là nhờ hôm trước chúng đã được gắn cố định vào nền nhà và tường bằng khung gia cố kim loại, không phải lo sách đổ xuống sàn. Tôi đang phân vân có nên tạm rời khỏi tiệm hay không thì đợt rung lắc từ từ ngừng lại.
Tôi bật radio ở quầy tính tiền, đúng lúc có bản tin động đất. Tâm chấn là tỉnh Ibaraki. Do ở khá xa nên độ dư chấn ở tinh Kanagawa không đáng kể.
Tôi lấy điện thoại ra, bắt đầu nhắn tin.
Tôi, Gora Daisuke, đang làm việc tại tiệm sách cũ có tên Biblia ở Kita-Kamakura, tỉnh Kanagawa. Tôi bắt đầu làm từ mùa hè năm 2010, đến nay đã hơn nửa năm.
Hôm nay chỉ có mình tôi trông tiệm. Chủ tiệm là Shinokawa Shioriko đã cùng em gái đi đến khách sạn ở Landmark Tower, Yokohama để dự lễ cưới của người chị họ. Cô chủ 25 tuổi, hơn tôi hai tuổi. Trong công việc, tôi hiếm khi thấy cô ăn vận như sáng nay, chiếc đầm màu be phối với áo khoác trắng sang trọng, lại trang điểm đàng hoàng càng làm nổi bật làn da trắng cùng khuôn mặt ưa nhìn, khiến tôi không khỏi ngẩn ngơ.
Dù vậy, đôi kính gọng to giản dị vẫn lù lù trên mặt như mọi ngày. Nghe tôi hỏi cô có định tháo ra không, Shioriko liền hỏi ngược lại là vì sao. Xem ra việc ăn vận cầu kì để đi dự đám cưới đã là cố gắng cao độ của cô rồi.
Lúc này hẳn đang giữa chừng bữa tiệc. Nghe nói tầng cao của tòa nhà cũng rung lắc, nhưng gì thì gì, vẫn không thể nhiều rủi ro bằng tiệm sách cũ đã xây dựng được năm mươi năm.
Tôi nhắn tin chỉ để xác nhận sự an toàn của hai chị em Shioriko, nhưng chưa kịp gửi thì đã thấy tin nhắn tới. Người gửi không phải chủ tiệm, mà là cô em gái Shinokawa Ayaka.
Tiệm không hư hại gì chứ? Ở đây rung lắc dữ dội nhưng không sao. Anh đừng lo lắng nhé!
Tôi vừa vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm thì lại thấy tin nhắn mới. Lần này là của Shioriko.
Ở đây không sao. Không sao chứ?
Đúng ra chẳng cần cả hai phải gửi tin nhắn riêng rẽ thế này, vấn đề là chị em nhà Shinokawa đã giữ khoảng cách với nhau từ trước đợt động đất. Hoặc ít nhiều thì mối quan hệ của họ cũng đang trục trặc.
Tôi lần lượt trả lời từng người rằng tiệm không sao. Radio vẫn tiếp tục phát bản tin động đất. Ở vùng thủ đô, tàu điện sau thời gian tạm dừng đã vận hành trở lại, nhà máy điện hạt nhân vẫn nguyên vẹn, không có nguy cơ phát sinh sóng thần.
Khi radio chuyển sang bản tin dự báo thời điểm anh đào nở, tôi liền nhấn nút tắt và quay về công việc kiểm kê ở quầy tính tiền. Đúng lúc đó có tin nhắn. Lại là Shioriko.
Anh Daisuke cơ.
Chăm chú nhìn tin nhắn một lúc lâu, tôi mới nhận ra điều cô muốn hỏi là tình hình của tôi. Tôi nhắn trả lời rằng mình vẫn bình an vô sự, lòng bỗng dưng ấm áp hẳn, dù đang giữa ngày xuân rét thấu tim gan.
Giờ là tháng Tư, đã hai mươi ngày trôi qua sau khi một trận động đất lớn viếng thăm miền Đông Nhật Bản, ấy thế mà cứ vài hôm lại phát sinh một cơn dư chấn. Nếu so với vùng gặp nạn ở Đông Bắc thì tỉnh Kanagawa chỉ thiệt hại nhỏ, nhưng với cá nhân tôi, đây là lần đầu tiên tôi nếm trải một trận động đất lớn đến thế kể từ khi chào đời.
Khoảnh khắc mặt đất bắt đầu rung chuyển, tôi và Shioriko vẫn ở quầy như thường lệ. Khi chúng tôi đang dùng tẩy để xóa các nội dung ghi trong sách cũ, vài chấn động nhỏ xảy ra từng hồi, rồi bắt đầu chuyển qua rung lắc dữ dội đến mức khó mà đứng thẳng được.
Diễn biến tiếp theo thế nào, giờ tôi chỉ nhớ loáng thoáng. Khi mọi rung lắc dừng lại và trở về trạng thái cũ, tôi nhận ra mình đang quỳ dưới sàn, hai tay chống vào tường và toàn thân cứng ngắc. Shioriko thì đang ngồi bệt ở khoảng trống hẹp giữa cơ thể tôi và bức tường. Chắc là tôi đã nhào tới che giúp khi cô ngã từ trên ghế xuống.
“Anh không sao chứ?” Cô hỏi, gò má trắng tái nhợt hơn bình thường.
“Hả? Tôi không sao đâu.” Dứt lời, tôi nhận ra lưng mình hơi đau. Chồng sách chất phía trong quầy đã đổ la liệt. Chắc là vài quyển bị bẹp góc rồi.
“Shioriko có sao không?”
“Tôi không sao... Nhưng mà, sách...”
Lúc này mà cô vẫn nghĩ đến sách sao? Cuồng sách đến thế là cùng. Tôi ngạc nhiên đứng lên, nhìn một lượt quang cảnh trong tiệm và không khỏi bàng hoàng.
Kệ sách dựng ở lối đi đổ nghiêng, một đống to sách cũ nẳm lổng chổng trên sàn. Ánh đèn tắt ngúm cả, hình như là mất điện, không gian mờ tối hơn mọi khi. Tưởng đâu trước mặt mình là một cái hang vừa sập, cứ nghĩ ban nãy mà tôi hoặc cô đứng ở lối đi, tôi lại lạnh hết sống lưng.
Bây giờ tiệm sách cũ Biblia đã được dọn dẹp tươm tất. Chúng tôi gom số sách cũ tán loạn và đặt lên kệ sách đã dựng thẳng lại, ba ngày sau mở cửa kinh doanh bình thường. Dư chấn thưa dần, người ta cũng không thực hiện cắt điện từng khu vực để tiết kiệm nguồn điện như dự tính nữa...
Mấy ngày liền, thời sự liên tục đưa tin về chỉ số năng lượng phóng xạ rò rỉ. Kể cũng là một điều đáng lo ngại, nhưng dù thế nào thì vẫn phải sống. Ở khu vực của chúng tôi, nhịp sống thường nhật đang dần khôi phục.
Thật may mắn là gia đình, bạn bè và người thân của tôi đều bình an vô sự. Về phía Shioriko cũng vậy, trừ tình hình của mẹ cô. Tên bà là Shinokawa Chieko, nghe đâu còn “mọt sách” hơn cả con gái. Tình trạng biệt tăm biệt tích của bà cũng không phải là chuyện mới đây, mà là chuyện của tận mười năm về trước.
Mấy ngày trước trận động đất, có một quyển sách cũ được trao cho Shioriko. Địa điểm là phòng khách nhà chính và người chứng kiến chỉ có một mình tôi.
Đó là quyển Nhật ký Cra-cra của Sakaguchi Michiyo mà Chieko để lại cho Shioriko. Quyển sách đúng ra đã bán đi rồi không hiểu sao lại rơi vào tay cô em Ayaka và do cô bảo quản bấy nay. Trên bìa lót có viết địa chi mail “shinokawa@chieko-bibliacom”, là hộp thư điện tử của Shinokawa Chieko.
“Hồi xuất viện tạm thời, cha đưa cho em giữ,” Ayaka giải thích. “Cha dặn... một ngày kia, có thể Shioriko sẽ hối hận về việc đã thanh lý quyển sách, đến lúc đó hãy giúp cha trả lại cho chị.”
“Tại sao bây giờ em mới đưa?” Tôi lên tiếng thay cho Shioriko đang im lặng.
“Vì em không biết chị có muốn nó hay không. Chẳng may trả không khéo, nó lại bị quăng đi chưa biết chừng.”
Cũng đúng. Vì ngoài tôi ra, hầu như không ai biết Shioriko có ý tìm kiếm quyển sách.
“Aya, em đã gửi mail rồi đúng không? Đến địa chỉ này.”
Shioriko khẽ hỏi. Ayaka nhăn mặt như bị đụng trúng chỗ đau, cô bé lao ra khỏi phòng. Tôi chưa kịp thắc mắc thì cô bé đã quay lại, ôm theo máy tính xách tay.
“Ồ...”
Tôi nhìn lướt qua màn hình và chợt câm nín. Trên cửa sổ mail mở sẵn đang hiển thị một loạt thư gửi đi. Xem chừng tuần nào cũng gửi.
“Bắt đầu từ năm ngoái thì phải... Những việc xảy ra trong ngày em đều ghi lại rồi gửi cho mẹ.”
Tức là bà đã nắm rõ hết tình hình ở đây. Mà không, có chuyện còn đáng lo hơn thế.
“Vậy thư trả lời...”
Tôi ngập ngừng hỏi, Ayaka lắc đầu ngay, “Không có. Nhưng em nghĩ mẹ vẫn muốn biết một chút về cuộc sống của chúng ta.”
“Không cần gọi bà ta là mẹ!” Shioriko hạ giọng, “Nếu đã mặc kệ cả nhà và bỏ đi...”
“Kể cả thế...”
“Thì không đủ tư cách làm mẹ!”
“Chị đừng nặng lời quá. Mẹ vẫn là mẹ thôi.”
“Bà ta không phải mẹ.”
“Không đúng, là mẹ mà. Không thể khác được!”
“Sao lại không thể khác được chứ?”
Cứ thế, hai chị em không ai nhường ai, một lúc sau thì cả hai không nói với nhau câu nào nữa.
Sau trận động đất, mối bất hòa đã dịu đi, nhưng chưa dứt hẳn. Chủ đề “mẹ” trở thành điều cấm kị giữa hai chị em.
Dù sao thì quyển Nhật ký Cra-cra cũng đã nằm trong tay Shioriko. Cuối cùng sau nhiều do dự, cô quyết định gửi mail cho mẹ, nội dung chỉ vỏn vẹn một câu “Mọi người vẫn bình an vô sự”, nhưng không nhận được bất cứ hồi âm nào.
Khi tôi tỏ thái độ lo âu thì cô cười đau khổ, “Tôi nghĩ không phải là không liên lạc được đâu, đơn giản bà ta là người như vậy thôi.”
Dù không nói ra, tôi vẫn thầm nhủ, thật là kì quái. Suốt một năm trời Shinokawa Chieko chỉ nhận chứ không hồi đáp mail của cô con thứ. Xảy ra động đất lớn như thế mà bà vẫn không buồn hỏi thăm tình hình của các con. Như mẹ người ta thì khó lòng ngồi yên được, rốt cuộc Chieko làm cách nào, hay thần kinh cứng rắn đến mức nào, mới đủ sức tỏ ra bàng quan như vậy.
Tôi chỉ chắc chắn một điều là bà không “như mẹ người ta”. Bà rời bỏ gia đình không rõ lý do. Thông tin tôi nghe được chỉ dừng ở mức bà là một nhân vật thông minh nhưng bí ẩn.
Lúc này bên ngoài cửa kính, sân ga đã nhuộm màu hoàng hôn. Tiệm Biblia nằm ngay gần ga Kita- Kamakura. Có lẽ tàu điện sắp tới. Dưới bóng đổ của mái hiên, rất nhiều hành khách đang đứng đợi.
Tôi đang yên lặng đếm tiền mặt tại quầy thì chuông điện thoại của tiệm vang lên.
“Kính chào quý khách. Tiệm sách cũ Biblia xin nghe.”
Tôi nhấc máy trả lời ngay. Mất một lúc, giọng nói quen thuộc mới cất lên, “A lô!”
Thì ra là Shioriko.
“Có chuyện gì vậy?” Tôi hỏi và nhớ lại tin nhắn lúc nãy. Chắc vì lo lắng nên cô cất công gọi hẳn điện thoại “Nếu là vụ dư chấn thì không sao đâu! Bây giờ cô đang bận tiệc cưới mà hả?”
Im lặng kéo dài. Tôi nghe tiếng gió rít hòa với tiếng ồn, hình như Shioriko đang ở ngoài phòng tiệc.
“Tiệc cưới?”
“Ủa, không phải à? Hôm nay là đám cưới của chị họ cô...”
Tôi chợt ngưng lại. Có điểm là lạ ở đây. Tiệc cưới tổ chức ở khách sạn thuộc tầng cao Yokohama Landmark Tower. Cứ cho là rời bàn tiệc để gọi điện thoại đi, cũng đâu cần thiết cất công ra khỏi tòa nhà?
“Tôi không ở Landmark Tower đâu! Tôi đang ở một nơi khác đấy!”
Câu trả lời vô cùng nhanh nhạy. Nếu là cô gái tôi vẫn biết mọi khi thì ngoài lúc bàn chuyện sách vở, cô không nói năng như thế này. Giờ mới để ý, giọng cô nghe cũng hơi trầm.
Đột nhiên, sống lưng tôi lạnh toát. Người tôi đang đàm thoại có thật là Shioriko? Không, tôi không nghĩ là ai lại có giọng nói giống cô đến thế...
... trừ người có quan hệ máu mủ sâu đậm.
“Ai ở đâu dây vậy ạ?” Giọng tôi khàn đến mức chính bản thân cũng phải ngạc nhiên.
“Cậu là Gora Daisuke nhỉ?”
“Xin hãy trả lời đi!” Liếm ướt đôi môi khô, tôi chậm rãi nói tiếp. “Có phải là cô Shinokawa Chieko không ạ?”
Đáp lại là tiếng thở xen lẫn tiếng phì cười. Quả không sai. Dù chính tôi đã hỏi tên người ta nhưng vẫn chưa tin đây là sự thật.
“Cậu không nghĩ là một người bà con khác sao?”
“Nếu, nếu thế thì... chắc chắn sẽ xưng tên ngay từ đầu.”
“Đó đâu phải lý do cậu đang nghĩ đến. Chỉ là không suy luận được khả năng nào khác thôi, phải không?”
Tôi bối rối vì tâm tư mình bị nhìn thấu nhanh chóng đến thế. Người này, cứ như đi guốc trong bụng tôi vậy.
“Nhưng cậu phản ứng tốt đấy.”
Dù được khen, tôi cũng chẳng phấn khởi gì. Tôi duỗi thẳng lưng, hít thở thật sâu để trấn an tinh thần.
“Phải đấy, vươn vai hít thở giúp trấn tình rất tốt! Mà lúc này các con tôi không ở nhà chính à?”
“Vâng.”
“Tiếc quá! Chắc cả hai đều khỏe chứ?”
Tôi phẫn nộ đến mức buồn nôn trước giọng điệu tỉnh bơ như tán chuyện tầm phào ấy. Biểu cảm u tối của Shioriko lúc kể về mẹ và bao nhiêu mail Ayaka miệt mài gửi trong vô vọng lướt vùn vụt qua đầu tôi.
“Chỉ là liên lạc thôi mà cô không làm được ư?”
“Liên lạc á?”
“Suốt mười năm trời cô làm gì cô ở đâu vậy hả?”
Tiếng hét của chính mình làm tôi tỉnh ngộ. Có khi nào vì phản ứng này mà bà ấy dập máy rồi chẳng bao giờ thèm gọi nữa không. Vả chăng tôi đâu phải người thân, dựa vào cái gì mà nổi nóng chứ.
“À không, vâng... bây giờ cô đang ở đâu ạ?”
“Nhật.”
Tôi choáng người vì câu trả lời bỡn cợt của Shinokawa Chieko. Bà còn chẳng buồn giải thích. Không được, không thể để vậy được. Cuối cùng, cái đầu tôi đã bắt đầu hoạt động.
“Trước giờ cô ở nước ngoài ạ?”
“Đúng, tôi mới quay về vào tuần trước.”
Nghĩa là sau khi Shioriko gửi mail. Thời buổi này người rời Nhật Bản thì có chứ người hồi hương thường rất hiếm.
“Vậy là cô về để gặp chị em Shioriko...”
“Không, để lo công việc.”
Tôi bàng hoàng vì bị phủ định ngay lập tức như thế, “Công việc?”
“Dĩ nhiên rồi, mua bán sách cũ. Giờ chẳng phải là thời cơ sao?”
Tôi không hiểu thời cơ bà nói là cái gì, nhưng có một điều mà tôi biết rồi “Cô đang mở tiệm sách cũ ở nước ngoài ạ?”
“Ừ, chắc sẽ như thế.”
Dường như bà không có ý bộc lộ chi tiết về tình hình bản thân nhưng cũng không né tránh câu trả lời. Tôi cố hết sức nặn ra câu hỏi tiếp theo. Cuộc gọi có thể kết thúc bất cứ lúc nào. Vì chị em Shioriko, tôi phải tìm hiểu thông tin bằng mọi cách.
“Bây giờ cô đang ở đâu trên nước Nhật ạ?”
Bất chợt tiếng còi báo ở nơi chắn tàu réo vang. Tôi áp sát ống nghe vào tai để không bỏ sót câu trả lời.
“Ồ, cậu vẫn chưa biết à?”
Nghĩa là sao? Tiếng dịch chuyển của tàu điện dang vọng đến gần. Nghe ầm ĩ khác thường.
“A! “ Tôi cất cao giọng. Âm thanh phát ra không những có thể nghe thấy bên ngoài, mà còn cả trong đường dây nữa. Nghĩa là Shinokawa Chieko đang ở chỗ có âm thanh này. Tôi ngẩng mặt lên, căng mắt nhìn về phía cửa kính.
Một phụ nữ tóc dài cầm điện thoại đang đứng ở chỗ chờ tàu bên nhà ga. Bà mặc áo khoác đen và váy dài đồng màu, trông như một cái bóng. Nét mặt cho thấy bà cũng khá nhiều tuổi, nhìn từ xa thì giống Shioriko đến đáng sợ, nhưng giống một bản sao hắc ám hơn là mẹ của cô.
“Xin chào, cậu Gora Daisuke.”
Shinokawa Chieko đang nhìn chăm chú về hướng tôi qua cặp kính mát màu nhạt. Tôi không sao nhúc nhích được trước ánh mắt sắc bén như dao ấy.
Không rõ trạng thái đó kéo dài bao lâu. Rồi tàu điện đi tới và chắn ngang tầm mắt khiến chúng tôi không còn nhìn thấy nhau. Tôi bất chợt thở phào nhẹ nhõm, rồi nghe thấy tiếng của tàu điện mở ở đầu dây bên kia.
“Tôi sẽ lại đến nữa. Gửi lời hỏi thăm tới các con gái tôi nhé!”
Cuộc gọi kết thúc. Tôi bỏ ống nghe xuống, lao ra ngoài đúng lúc tàu điện chầm chậm rời ga. Toa cuối cùng lướt qua. Chẳng còn thấy bóng dáng Shinokawa Chieko đâu nữa.
Hoàng hôn buông xuống nhà ga vắng bóng người, đèn điện lần lượt bật sáng.