Tôi chơi thân với Sawamoto vì thứ tự điểm danh gần nhau nên lần đầu xếp chỗ trong lớp học, hai đứa ngồi gần nhau.
Chỗ của Kosaka Akiho chắc cũng quanh đó, nhưng tôi chịu, không nhớ nổi bọn tôi bắt chuyện với nhau từ khi nào. Đến lúc nhận ra thì cô đã toe toét gật gù nghe Sawamoto và tôi nói chuyện rồi.
Đôi mắt trũng sâu, bờ môi mỏng, vẻ ngoài tuy không nghiêng nước nghiêng thành nhưng giọng nói trong vắt du dương cuốn hút. Cô đối đáp hiền hòa nhưng vô cùng cứng rắn, thỉnh thoảng lại phát ngôn một số câu khiến người khác bất ngờ. Bản thân tôi cho rằng cô chín chắn hơn những cô bạn cùng trang lứa.
Khác với Sawamoto lúc nào cũng bận rộn luyện tập ở câu lạc bộ kiếm đạo, tôi và Akiho không tham gia câu lạc bộ nào cả. Cô làm thêm ở quán ăn gia đình ngay trước nhà ga Ofuna, thỉnh thoảng, hai đứa lại cùng đi bộ về, nhưng đến đầu kì nghỉ hè năm lớp Mười một chúng tôi mới trở nên thân thiết. Nguyên nhân vì chúng tôi hay hẹn nhau ở thư viện rồi cùng giải bài tập chung với nhau.
Lúc đó, Sawamoto cũng đang quen một cô bé lớp dưới trong câu lạc bộ kiếm đạo nữ, có lẽ vì vậy mà chúng tôi lại càng như hình với bóng. Tuy vậy, hai đứa chẳng có sở thích gì giống nhau, lại ít nói, nhưng chỉ cần thi thoảng tán gẫu những chuyện xảy ra trên trường cũng đủ vui rồi.
Đến độ giữa thu, chúng tôi mà bên cạnh nhau là không ai chen vào làm kì đà cản mũi nữa.
Thay vì lo chuyện tình cảm của mình, người ta lại nhanh nhảu hơn trong việc xì xầm dựng chuyện ai đang cặp với ai thì phải? Những lời đồn thổi đến tai chúng tôi sau khi trời đã sang đông, nhưng trong khi tôi bối rối thì Akiho lại vô cùng bình tĩnh.
Đến giờ tôi vẫn không biết lúc ấy trong lòng cô thế nào. Nhưng khi hai đứa đi học về, cô bảo “Thi xong, mình hẹn hò thực sự nhé?” và hình như tôi đáp lại “À” hay “Ờ” gì đó thì phải. Đấy là lần đầu tiên chúng xác định được tình cảm đôi bên.
Đến tận lúc tốt nghiệp, chúng tôi giống một cặp chuẩn bị nước rút cho kì thi, cả hai đều vô cùng ý tứ. Chỉ thỉnh thoảng chọn đi đường vòng đến lớp học thêm rồi nắm tay nhau ở phía sau khu công trường vắng người qua lại. Tay của Akiho nhỏ nhắn và ấm áp hơn tôi từng tưởng tượng.
Mùa xuân năm tiếp theo, bằng cách nào đó, tôi đậu vào khoa kinh tế một trường đại học tư vô danh tiểu tốt, còn Akiho nhận được giấy báo tới tấp từ các trường đại học, trong đó có khoa Văn một trường công lập.
Tuy nhiên, cô quyết định chọn chuyên ngành nhiếp ảnh khoa Mỹ thuật một trường đại học tư, khiến mọi người xung quanh, kể cả tôi, vô cùng ngạc nhiên. Cô bảo tương lai muốn làm công việc liên quan đến nhiếp ảnh.
Thỉnh thoảng khi hai đứa hẹn hò, cô mang theo cả máy ảnh SLR* to tổ chảng, tôi để ý cô còn đi làm thêm để mua ống kính rời, nhưng tôi chỉ nghĩ đơn thuần đó là sở thích.
Chú Thích: Single-Lens Reflex: máy ảnh kĩ thuật số khá phổ biến, có một ống kính, sử dụng gương lật để phản chiếu khung cảnh lên lăng kính.
Có lẽ đó là thời điểm tôi bắt đầu thấy không ổn.
Tại sao Akiho không kể với tôi chuyện này? Lẽ nào sợ tôi không hiểu được cô ấy?
Dù vậy, niềm vui mừng khi thoát khỏi kì thi đã xua tan cảm giác lợn cợn trong lòng.
Kosaka Akiho dường như không muốn nói với tôi về bản thân cô, đặc biệt là về hoàn cảnh gia đình. Cha mẹ cô ly thân, người cha về quê sinh sống. Cô nương nhờ họ hàng nhưng không thuận hòa lắm. Những chi tiết tôi cóp nhặt được về Kosaka chỉ có ngần ấy.
Tôi không biết đó có phải lý do hay không, nhưng giờ giới nghiêm của cô luôn bị kiểm soát gắt gao một cách quá đáng. Ngay cả sau khi cô vào học đại ở Tokyo, bất kể có chuyện gì, hằng ngày cô đều phải về đến Kamakura trước 8 giờ tối. Trường của cô nằm ở Nerima thuộc Tokyo, đi đi về về cũng phải mất hơn ba tiếng đồng hồ. Đồng nghĩa với việc ngày thường cô không có thời gian tự do.
Nhưng bất mãn hơn nữa là việc Akiho răm rắp tuân theo giờ giới nghiêm. Ngày cô với tôi đến Motomachi ở Yokohama để hẹn hò vào dịp Tuần lễ vàng là lần duy nhất cô phá bỏ giờ giấc. Chúng tôi đi tham quan nhà thờ cổ trên đồi cao, lúc về bị lạc đường. Hai đứa hộc tốc lao lên chuyến tàu Negishi, đến ga Kamakura thì đã hơn 8 giờ 30 phút.
Cô bảo đến ga là được rồi, nhưng tôi mặc kệ và đưa cô về tận nhà, đó là một ngôi nhà tráng lệ trong khu dân cư ở Onarimachi. Mắt tôi choáng ngợp trước cổng vào bề thế và khu vườn kiểu Nhật, nhưng bất ngờ hơn cả là có một người trong gia đình đang đứng đợi cô. Cụ già quắc thước, lưng thẳng tắp, khoanh tay đứng trên phiến đá. Mái tóc bạc phơ cắt ngắn, thân hình gọn gàng trong bộ quần áo truyền thống tối màu cắt may vô cùng cẩn thận, có lẽ đấy là ông của Akiho và là chủ nhân ngôi nhà này. Ánh mắt lạnh lùng khiến tôi lạnh sống lưng.
“Chào ông. Cháu là Gora Daisuke ạ!”
Có muốn cũng không còn đường thoái lui nữa rồi. Tôi cúi đầu thật thấp.
“Do lỗi của cháu nên chúng cháu bị lạc đường... Cháu xin lỗi đã để bạn Akiho phải đi lòng vòng ạ!”
Không có tiếng đáp lại. Tôi căng thẳng ngẩng đầu lên thì trông thấy ông lão hất cằm về phía người yêu tôi, rồi chẳng nói chẳng rằng bỏ vào nhà. Akiho hớt hải theo sau, rốt cuộc chỉ còn mình tôi đứng chỏng chơ ngoài cổng.
Sau này nhìn lại, tôi mới nhận ra đêm hôm ấy chính là bước ngoặt.
Trước khi sang mùa mưa, Kosaka Akiho rời khỏi nhà, chuyển ra sống một mình ở gần trường đại học. Vốn suy nghĩ đơn thuần, tôi vui mừng vì nay cô thoát khỏi vòng kìm kẹp của gia đình. Rồi chúng tôi được tận hưởng những khoảnh khắc ngọt ngào khi hai đứa có thể bên nhau mà không bị ai phá đám.
Nhưng từ ngày cô chuyển ra ở riêng, thời gian chúng tôi bên nhau lại càng ít ỏi.
Có vẻ sinh hoạt phí gia đình cho không đủ chi tiêu, Akiho bắt buộc phải làm thêm mấy chỗ cùng một lúc. Còn tôi tham gia câu lạc bộ Judo trong trường đại học, đặt mục tiêu lên đẳng nên lao vào hăng say luyện tập.
Phần nào do xa mặt cách lòng mà khoảng cách giữa những lần hẹn hò cứ nới rộng ra từng chút một. Đôi lần, chúng tôi cố gắng sắp xếp thời gian nhưng trông Akiho lúc nào cũng mệt lử, vẻ tươi cười càng lúc càng thưa.
Nếu Akiho chịu nói ra mệt mỏi và bực dọc trong lòng, có khi chúng tôi đã tìm được cách giải quyết. Đằng này cô lại không thích để người khác thấy sự yếu đuối của bản thân mình. Tôi nhớ lúc còn quen nhau, chưa lần nào tôi được cô trút bầu tâm sự.
Tôi có cảm giác hụt hẫng, tưởng rằng mình hiểu Akiho nhưng thực ra không phải. Có lẽ ngày đó chúng tôi còn quá trẻ con, không biết cách lấp đầy cái hố đã nảy sinh.
Một mùa hè im lặng đầy ngột ngạt trôi đi, khoảng thời gian giao mùa từ tiết thu sang đông, tôi không nhận được tin nhắn từ Akiho nữa. Nếu tôi không liên lạc thì chia tay chỉ là chuyện sớm muộn. Nhưng thôi, sao cũng được, tôi giật mình khi nhận ra bản thân có suy nghĩ ấy.
Một cặp yêu nhau từ thời học sinh, lên đại học không chung trường nữa, đôi bên dần trở nên xa cách, đến một lúc thì buông tay trong im lặng... Câu chuyện có thể gặp ở bất cứ đâu.
Nhưng tôi muốn làm cho rạch ròi.
Lần cuối cùng chúng tôi gặp mặt là trước dịp Giáng sinh, ở công viên cạnh nhà ga Ikebukuro. Trong chiếc áo khoác Mods* thân dài, trông cô hao mòn và tiều tụy hẳn đi. Không rõ cô đang chụp hình ở đâu mà trên cổ đeo một chiếc máy ảnh SLR to.
Chú Thích: Áo khoác kiểu quân đội.
“Tụi mình là bạn với nhau từ năm lớp Mười, cứ thế này mà chia tay tớ thấy khó chịu lắm.”
Sau một hồi nặn óc suy nghĩ, tôi giãi bày với Akiho tất cả cảm xúc của mình. Cũng đâu còn cách nào khác.
“Nếu cậu thấy không tiếp tục quen tớ được nữa, hãy nói thẳng ra.”
Đó là một ngày lạnh lẽo, tưởng chừng tuyết sẽ rơi, chiều buông xuống trong công viên không một bóng người. Hơi trắng tỏa ra từ môi chúng tôi.
“Cũng đúng!”
Một hồi lâu sau, Akiho khẽ khàng lên tiếng. Giọng vẫn du dương như ngày mới quen.
“Tụi mình trở lại làm bạn có lẽ tốt hơn.”
Đó là lời chia tay.
Ngoài miệng bảo trở lại làm bạn, nhưng rốt cuộc chúng tôi không liên lạc với nhau nữa. Mãi sau này, tôi mới nhận ra đến tận phút cuối cùng cả hai đều chưa một lần nói lời yêu.
“Lúc đó, tớ chưa quen sống một mình, rồi phải xoay xở làm thêm nữa nên thật sự kiệt sức luôn đấy.”
Kosaka Akiho bình thản nói, nâng ly cocktail Lemon Sour lên uống ừng ực. Thoáng cái đã uống cạn phân nửa.
“Tất nhiên tớ vẫn đến trường đàng hoàng, có nhiều thứ phải học quá mà... Tớ nghĩ lúc đó không thể nào thu xếp để giao lưu với ai được. Năm đầu tiên, ngay cả trên trường đại học tớ cũng toàn lủi thủi một mình.”
“À à, điểm này tớ cũng hiểu. Môi trường thay đổi nhiều quá là thành ra như vậy đó.”
Sawamoto oang oang phụ họa.
“Nên sau đó lúc nào tớ cũng nghĩ mình đã xử sự thật quá đáng với Daisuke. Thậm chí còn nghĩ cả đời này chắc chẳng có dịp gặp lại...”
“Bây giờ đang gặp đấy thôi?”
Tôi vừa đưa cốc bia thứ hai lên miệng, vừa giơ ngón trỏ chỉ qua chỉ lại giữa cô và tôi. Có nằm mơ tôi cũng không ngờ mới gặp lại nhau chưa được mười phút mà cuộc nói chuyện đã bắt đầu thẳng như ruột ngựa thế này.
“À, đúng là vậy thật. Xin lỗi cậu.”
“Có gì đâu mà phải xin lỗi.”
Ngay cả hồi đó, tôi cũng không tức giận. tôi biết rằng mọi chuyện chẳng thể cứu vãn được nữa.
Vô tình bốn mắt chạm nhau, Akiho mỉm cười thật tươi. Ngày trước có như vậy không nhỉ, tôi thầm thắc mắc. Từ xưa cô đã giữ được bình tĩnh mọi nơi mọi lúc rồi, nhưng tôi có cảm giác nay cô đã vượt qua ngưỡng đó mà trở nên lãnh đạm.
“Kosaka cũng tìm được việc rồi phải không? Cậu làm ở đâu ấy nhỉ?”
Sawamoto ý tứ đổi chủ đề. Bình thường nói chuyện có vẻ ruột để ngoài da thế thôi, chứ hắn biết cách đọc hầu không khí lắm.
“Tớ làm ở studio ảnh Sangenjaya. Nhờ một anh lớp trên giới thiệu nên bây giờ tớ làm trợ lý ở đó.”
Akiho trả lời.
“Chậc, đồng lương bèo bọt lắm. Được cái tớ có cơ hội chụp nhiều hình. Tớ còn đăng cả lên mạng nữa cơ, có gì lát tớ cho các cậu đường link...”
Cô bắt đầu hăng say nói về các tác phẩm của mình. Nghe kể gần đây cô hay đến khu nhà cổ xây dựng từ thời Chiêu Hoà để chụp chân dung người dân ở đó cùng các tòa kiến trúc. Cô bảo đang tiếp tục cố gắng để trở thành một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp.
So với ngày trước, Akiho đã bớt kiệm lời và trở nên thân thiện hơn nhiều. Tôi có thể hình dung là cô đã được trui rèn ở một môi trường làm việc nghiêm túc. Trong lúc hỏi han tình hình dạo gần đây, tôi bàng hoàng nhận ra mình đang dỏng tai đợi nhắc đến chủ đề người yêu. Hiện giờ Akiho hẹn hò với ai có liên quan gì đến tôi cơ chứ.
“Mà thật sự bạn gái hiện tại của Daisuke là bà chị chủ tiệm sách cũ ờ Kita-Kamakura hở?”
Để ý thấy tôi im lặng, Akiho chuyển trọng tâm câu chuyện vào tôi.
“Hình như họ chưa hẹn hò gì đâu.”
Chẳng hiểu sao Sawamoto lại lên tiếng trả lời thay.
“Ủa? Nguồn tin từ Sawamoto nên tớ cứ tưởng chắc chắn là thế rồi.”
“Nhưng cũng không phải quan hệ chủ tiệm và nhân viên đơn thuần. Tớ nghĩ còn mông lung lắm.”
“Ra vậy. Tức là trạng thái ở tiệm sách hiện giờ là tình trong như đã mặt ngoài còn e?”
Hai người vừa cười gian vừa cố ý bàn tán ngay trước mặt tôi.
“Đừng tự tiện đàm tiếu chuyện người khác chứ, hai đứa kia!”
Tôi cắt ngang.
“Tại cũng có nhiều nỗi khổ khó nói mà.”
“Nếu thế thì cậu tự kể xem nào. Bao nhiêu bọn tôi cũng nghe tất.”
“Đúng rồi, có gì bọn tớ sẽ quân sư cho.”
Đám Sawamoto lại càng hăng hái hơn. Ngay từ đầu bọn họ đã muốn lôi chuyện này ra bàn rồi thì phải. Có lẽ do đã ngà ngà say, không khí họp mặt dần dần nới bỏ khoảng cách, y như hồi cấp ba, cả bọn tán gẫu trong lớp vào giờ nghỉ.
Tôi ngắm khuôn mặt trông nghiêng nhàn nhã của Akiho, bỗng muốn hỏi thăm nhiều điều.
“Akiho đi uống với bọn tớ có ổn không? Nhà cậu đang có tang mà.”
“Hôm nay là bảy ngày rồi, tớ ấy à... cảm thấy vắng mặt luôn cũng được nên giữa bữa cơm, tớ lẻn ra ngoài luôn.”
Bữa cỗ nhất tuần làm gì có chuyện “vắng mặt luôn cũng được” cơ chứ. Có lẽ giống như ngày trước, cô vẫn không hòa hợp với họ hàng chăng.
“Nhắc mới nhớ, bọn tớ vẫn chưa hỏi cậu. Người mất là ai thế?”
Sawamoto lên tiếng hỏi. Hắn vừa nốc cạn cốc bia thứ ba.
“Cha tớ.”
Akiho tỉnh bơ trả lời. Bầu không khí quanh bàn đột ngột lạnh đi. Đây là lần đầu tiên tôi biết người cha cũng sống ở ngôi nhà đó. Tôi và Sawamoto vội vàng buông đũa, đang lắp bắp định nói lời chia buồn thì cô lắc đầu và xua tay lia lịa, dường như rất lúng túng.
“Trời ơi, không sao không sao. Xin lỗi nhé, làm mọi người mất vui. Thật ra từ lâu đã biết khó mà qua khỏi rồi, với lại mấy năm nay, tớ gần như chẳng gặp mặt lần nào.”
Qua cách cô nói, có thể thấy tình trạng gia đình rất nặng nề.
Tôi nhớ lại một cảnh cách đây rất lâu, vào buổi đêm tôi đưa cô về lúc đã quá giờ giới nghiêm. Đứng sau cổng chỉ có ông lão trông có vẻ là ông của cô.
Có lẽ lúc ấy cha cô đang ở trong nhà. Thấy con gái đi mãi chưa về, ông không định ra ngoài đứng đợi sao?
“Hôm nay, tớ có chuyện muốn nói với Daisuke nên mới tới đây.”
Đột nhiên, Akiho quay sang tôi.
“Hả?”
Tim tôi đập nhanh hơn. Cô ấy sắp sửa nói gì đây nhỉ?
“Tớ định trực tiếp liên lạc nhưng hình như số di động và cả địa chỉ mail của cậu đều khác trước đây thì phải.”
“À à.”
Trước khi tìm việc, tôi có thay đổi nhà mạng điện thoại một lần. Tôi cũng không còn số di động và địa chỉ mail của Akiho. Quyết cắt đứt hắn nên tôi đã xóa đi.
“Chuyện cậu muốn hỏi là gì thế?”
Tôi phải chuẩn bị tâm lý mới được. Thông thường người ta làm gì có chuyện riêng cần phải liên lạc với bạn trai đã chia tay tận bốn năm trước cơ chứ. Nếu truyền đạo hay bán hàng đa cấp thì lại là chuyện khác.
Nhưng lỡ cô ấy nói mấy câu dạng “Tớ muốn chúng ta bắt đầu lại lần nữa” thì tôi nên xử sự thế nào cho phải đây? Bây giờ tôi đã có Shinokawa rồi, ủa mà có không ấy nhỉ? Trước mắt chúng tôi chưa hẹn hò hay gì cả. Đúng như lời Sawamoto nói, đây quả là một mối quan hệ “mông lung”.
“Chuyện công việc.”
Akiho nói.
“Hả? Công việc?”
“Phải. Việc của tiệm. Về mua bán sách cũ ấy.”
Vai tôi buông thõng. Tôi phát ngượng vì khả năng suy diễn của mình. Tôi ảo tưởng quá mức về bản thân rồi.
“Tớ muốn bán hết sách cha để lại... cho tiệm sách cũ Biblia.”