Tuy thế, Shinokawa vẫn nhanh nhẹn thực hiện công việc, gác “điều gì rất quan trọng” đang nói dở dang sang một bên.
Chẳng mấy chốc, cô đã phân loại hết đống sách cũ choán đầy phòng và dán nhãn có ghi chữ số lên những cuốn được định giá. Những cuốn nào không đáng định giá thì gom lại, cất riêng vào thùng các tông rỗng.
Vừa hí hoáy viết lên giấy nhớ cô vừa tính toán số tiền, đến lúc xong xuôi chắc cũng chưa đầy một tiếng. Tôi thầm thán phục tác phong công việc mau lẹ của cô, nhưng chính cô lại lộ vẻ không vui.
“Tay nghề tôi xuống nhiều hơn mình tưởng.”
Căn bản mua sách tận nơi thường khi phải tới nhiều nhà trong một chuyến nên đòi hỏi cả tốc độ và độ chính xác.
Shinokawa gọi Akiho đến, gửi lại tờ giấy ghi tổng giá tiền mua sách. Tuy tình trạng sách không còn tốt nhưng hình như chứa nhiều sách quý nên cá nhân tôi cảm thấy số tiền tương đối lớn. Nếu có cuốn sách trị giá “vài trăm nghìn yên” kia nữa, ắt mức giá không dừng ở đây.
“Nhiều ra phết nhỉ. Xin nhờ chị nhé!”
Con gái của chủ nhân đống sách đồng ý ngay tắp lự, giao dịch thành công. Shinokawa giải thích sơ qua sách nào được định giá bao nhiêu. Tuy diễn đạt không lưu loát lắm, nhưng lời lẽ rất thành thạo và dễ hiểu. Akiho gật đầu nghe đến hết.
“Còn những cuốn không đáng định giá thì biết làm sao đây?”
Vừa nhận tiền, Akiho vừa nói với khuôn mặt khi sở. Số sách ấy lấp đầy một thùng các tông cỡ lớn. Trên cùng lúc này là một cuốn shinsho cũ mèm hướng tới đối tượng làm kinh doanh, với obi ghi “Tình hình kinh tế tốt đẹp của Nhật Bản sẽ tiếp tục đến thế kỷ 21.” Vào thời điểm hiện tại, cuốn sách hoàn toàn chẳng được tích sự gì rồi.
“Vậy cha cậu dặn dò thế nào?”
“Để xem nào, cha có bảo ‘Cuốn nào mà tiệm sách cũ Biblia không nhận thì dọn hết ra khỏi nhà’... Nghĩ kĩ thì chỉ còn cách vác về nhà tớ thôi chứ gì. Khổ nỗi đợi đến sáng mai mới được vứt rác tái chế... Chậc, thôi kệ. Đằng nào tớ cũng đi xe ô tô.”
“Thế thì hôm nay cậu nghỉ lại, mai đem bỏ là được mà?”
“Trừ trường hợp bất khả kháng, tớ không bao giờ nghỉ lại ở ngôi nhà này hết. Có nhiều người tớ không muốn chạm mặt còn hơn chị Mitsuyo nữa... Với lại, mai tớ phải đi làm rồi.”
“Nhờ chị Mitsuyo đem vứt giùm vào ngày vứt rác tái chế không được à?”
“Được thì nói làm gì!”
Akiho lắc đầu.
“Ở cái nhà này ấy à, người nào được cha giao việc gì là phải gánh trách nhiệm đến cùng... Quy tắc như vậy rồi.”
“Ra thế.”
Tôi lại cho rằng, rốt cuộc không phải do quy tắc mà do bản thân Akiho muốn làm như thế thì đúng hơn. Bởi dù gì đây cũng là việc cuối cùng cô được cha giao cho.
“Hay cô đem đến các nơi bán sách cũ giá rẻ để người ta xem hộ cho?”
Shinokawa gợi ý.
“Mỗi nơi định giá một kiểu, nên có khi những cuốn tiệm chúng tôi không mua được, họ vẫn trả tiền chứ... Ngoài ra, nhiều trường hợp dù sách không đáng tiền, người ta vẫn thu mua miễn phí cho mà.”
Sự trầm mặc bao trùm. Tiếng đàn piano đã ngưng tự lúc nào. Có lẽ “chị Mitsuyo” chơi mệt nên nghỉ rồi chăng? Dù vậy không có dấu hiệu gì là chị ta sẽ xuất hiện ở căn phòng này.
“Đúng thật nhỉ. Tôi sẽ thử làm thế.”
Tôi và Shinokawa lấy dây ni lông, cứ vài chục cuốn tankobon thì buộc ngang làm một chồng. Gáy sách được cẩn thận xoay về cùng một phía.
Từ lúc vào làm tôi mới hiểu ra, khi chuyển sách người ta không đóng vào thùng các tông mà đa phần dùng dây buộc. Nếu lỡ cho vào thùng, muốn kiểm tra bên trong thì lại phải cất công mở ra từng thùng một. Nên chỉ cần buộc dây thôi, nhìn gáy sách là biết ngay nhan đề.
Buộc dây hình chữ thập chỉ áp dụng cho sách khổ lớn, còn đối với kích thước tankobon thông thường chỉ cần buộc theo đường ngang. Buộc dây cũng cần bí quyết. Buộc lỏng quá, dây sẽ tuột. Buộc chặt quá, vết dây sẽ hằn vào hai mép sách.
“Mấy cuốn sách này giá cao nên chỗ nào tiếp xúc với dây, anh lót giấy vào nhé.”
Shinokawa ra chỉ thị. Dù tiếp tục công việc, trông dáng diệu cô vẫn đắm chìm trong suy nghĩ. Bình thường chỉ cần là bí ẩn liên quan đến sách thì cô sẽ giải đáp ngay được, hiếm khi thấy cô đăm chiêu thế này.
Trong lúc quanh quất tìm kiếm giấy lót thì xấp giấy nhớ vốn được cắt từ tờ rơi lọt vào mắt tôi. Tôi xin vài tờ và đang cẩn thận buộc sách thì Akiho quay lại phòng đọc.
Cô mặc áo khoác màu xanh rêu và đội mũ len. Có vẻ cô đã gửi tiền xong cho “chị Mitsuyo” và đang chuẩn bị để về.
“Xin lỗi nhé, tôi đi trước đây.”
“À, vâng!”
Shinokawa đứng dậy khỏi bục gỗ nãy giờ đang ngồi rồi cúi đầu chào. Tôi cũng lục tục làm theo.
“Chân thành cảm ơn quý khách đã để chúng tôi mua lại những cuốn sách quý giá này.”
“Không đâu, tôi cảm ơn mới phải... Vậy cuốn nào không đáng định giá, tôi đem đi nhé?”
Cô nói bằng giọng phóng khoáng vui tươi, rồi bê thùng các tông to tướng lên. Chắc lát nữa cô sẽ mang nó đến nhà sách cũ giá rẻ.
“Giờ cậu đi nhà sách nào?”
“Ở Tebiro có một cái thì phải.”
Nghe cô nhắc, tôi mới nhớ mình từng trông thấy biển hiệu của chuỗi nhà sách lẫn lộn cũ mới ngay cạnh ngã tư Tebiro.
“Cậu bê cái thùng đấy xuống xe được không vậy?”
“Chuyện vặt, chuyện vặt. Tớ quen mấy việc chân tay mà.”
Nói đoạn, cô bê chiếc thùng chất đầy sách lên một cách nhẹ nhàng.
“Chào Daisuke nhé. Khi nào đi uống với Sawamoto thì gọi cả tớ nữa.”
“Ừ ừ.”
Bỗng dưng sâu trong lồng ngực tôi nhói lên như kiến bò. Tôi có cảm giác mình phải nói gì đó với cô. Nhưng cùng lúc, tôi lại thấy dù nói gì đi chăng nữa thì cũng không phải điều Akiho muốn nghe.
“Đi đường cẩn thận đấy!”
“Cảm ơn cậu... Tạm biệt chị chủ tiệm nhé!”
“Ừm, cô Kosaka này!”
Shinokawa gọi với. Akiho đã ra khỏi cửa. Vẫn ôm thùng giấy, cô quay mình lại.
“Tác giả cha cô yêu thích nhất có phải là Shiba Ryotaro không?”
“Ừm, đúng rồi.”
Cô nhoẻn miệng cười.
“Cha tôi bảo sách của ông ta như bùa giúp kinh doanh phát đạt... Hễ đau đầu với công việc ông lại đem ra đọc. Hóa ra những chuyện như thế dân trong nghề nhìn là biết ngay nhỉ.”
Rồi tiếng bước chân dân xa. Tôi đóng lại cánh cửa thư phòng vẫn để ngỏ và quay sang “dân trong nghề”.
“Sao cô biết hay vậy?”
Ngồi lại xuống bục, Shinokawa rút hai cuốn sách khỏi một chồng và chìa cho tôi xem. Một cuốn là Heo và hoa hồng, cuốn còn lại là Đi đường. Cả hai đều của Shiba Ryotaro.
“Chỉ riêng Shiba Ryotaro là được sưu tầm cả văn hiện đại và tiểu luận. Nên tôi mới nghĩ rằng có lẽ tác giả này đặc biệt với ông Kosaka không chừng...”
Xếp hai cuốn sách trở lại chồng, chúng tôi lại bắt đầu buộc sách. Câu hỏi lúc nãy chắc có liên quan đến bí ẩn “Tại sao ủy thác cửa tiệm chúng tôi mua sách?”
Ngay lúc tôi đang ngồi chồm hổm định bắt tay vào việc, thì đột nhiên, Shinokawa lẩm bẩm.
“Có lẽ còn do cùng quê nữa chăng?”
“Hả? Ai cùng quê cơ?”
“Ông Kosaka và Shiba Ryotaro. Vì nguyên nhân đó nên ông cảm thấy gần gũi với nhà văn, đây cũng là một cách lý giải.”
Ra là cô tiếp tục chủ đề ban nãy. Cầm sợi dây trong tay, tôi khựng lại.
“Shiba Ryotaro quê ở Osaka sao?”
“Đúng vậy. Lúc ra mắt tác phẩm đầu tay, ông đang đảm nhiệm vị trí phó trưởng ban văn hóa ở trụ sở chính Sankei Shimbun* tại Osaka. Năm Chiêu Hòa thứ 31, cuốn Ảo thuật gia xứ Ba Tư mà ông hoàn thành trong vỏn vẹn hai đêm được chọn đi tranh giải tiểu thuyết xuất sắc, đúng là...”
Chú Thích: (Tiếng Nhật) Báo Sản xuất-Kinh tế. Một trong năm tờ báo lớn của Nhật.
Đang sắp vào đoạn hay ho thì cô đột ngột dừng lại, di di ngón tay lên thái dương tựa như muốn lục ra kí ức nào đó.
“Quái lạ, sao tôi cứ có cảm giác mình đã bỏ sót điều gì. Xin lỗi anh, câu chuyện này để sau tôi kể tiếp được không?”
“À, vâng.”
Đằng nào chúng tôi cũng đang trong giờ làm. Không dưng tán gẫu về sách thì kì quá.
Cả hai tiếp tục công việc. Giữa chừng, Shinokawa tiếp tục buộc sách, còn tôi bắt đầu khuân từng chồng ra xe van. Tôi chạy đi chạy lại giữa thư phòng và bãi đỗ xe vài ba lần là đống sách cũ từ từ biến mất khỏi thư phòng.
Tầm hai mươi phút sau, một chuyện lạ xảy ra. Lúc nâng chồng shinsho có cuốn Toàn tập nhẫn thuật Yamada Futaro* lên, tôi nhận thấy trên sàn có một mảnh giấy nhỏ.
Chú Thích: Yamada Futaro (1922 - 2001) là nhà văn nổi tiếng với các tiểu thuyết truyền kì, trinh thám và thời cổ. Rất nhiều tác phẩm của ông được chuyển thể thành phim truyền hình, manga, anime... Toàn tập nhẫn thuật Yamada Futaro viết về các trận tử chiến của ninja, được độc giả Nhật đón nhận nồng nhiệt. Một tác phẩm J bán chạy với lượng tiêu thụ hơn 3 triệu bản.
Chắc đây là giấy nhớ Akiho đem đến khi rơi xuống rồi bị lật ngược lại. Trên đó có ghi dòng chữ bằng nét viết run run.
Tôi đang tìm Câu treo dây cuốn Kiso...
Tôi nín thở. Tôi nhớ từng trông thấy nó ở đâu rồi Là câu hỏi về sách gửi bằng fax đến cửa tiệm chúng tôi vào tháng trước. Nội dung yêu cầu tìm Cầu treo dây cuốn Kiso trọn bộ của Kunieda Shiro.
“Cô nhìn này!”
Tôi nhặt mảnh giấy fax lên rồi đưa cho Shinokawa. Chỉ trong phút chốc, có vẻ cô cũng hiểu ngay ý nghĩa của nó.
“Vị khách tìm kiếm cuốn này nói giọng Kansa à?”
Tôi gật đầu. Không nhầm lẫn gì nữa. Người gửi tờ fax kia chính là cha của Akiho.
Có lẽ ông biết đến tiệm sách cũ Biblia thông qua câu chuyện Akiho kể, rồi tra danh bạ điện thoại và liên lạc với chúng tôi. Sau đấy, ông lại tái sử dụng tờ fax gốc để làm giấy nhớ.
“Nếu thế thì lạ quá... Sao ông lại ủy thác cho tiệm chúng ta mua lại sách nhỉ?”
Lúc ấy, tôi còn chẳng đọc được nhan đề cuốn sách, bị cha của Akiho chê cười và mắng là tên tay ngang. Tại sao ông lại quyết định giao trọng trách xử lý tàng thư mình nâng niu cho một cửa tiệm có nhân viên nghiệp dư như vậy cơ chứ.
“Tôi cũng thấy lạ...”
Shinokawa chi vào chồng sách đã được buộc lại.
“Vì ông ấy sở hữu nhiều tiểu thuyết truyền kì lắm rồi.”
Và có đến mấy cuốn sách của Kunieda Shiro. Hộp đựng đóng lớp bụi dày thế này, ắt hẳn đã được mua rất lâu về trước. Ma thần Yatsugatake, Thành Shinshukoketsu... Toàn những nhan đề tôi còn không độc nổi. Ngay bên cạnh là Cầu treo dây cuốn Kiso trọn bộ. Giống hệt cuốn ở cửa tiệm chúhg tôi.
“Ủa?”
Càng lúc đầu óc tôi càng mụ mị. Tức là ông yêu cầu chúng tôi tìm cuốn sách ông đang có. Rốt cuộc là để làm gì?
“Á!”
Bỗng dưng, Shinokawa ré lên vang vọng cả phòng.
“Sao, sao vậy?”
“Anh biết số điện thoại di động của Kosaka đúng không? Phải liên lạc ngay với cô ấy kẻo muộn!”
Cô đứng bật dậy khỏi bục, khó nhọc lết chân lại gần tôi. Ắt hẳn phải có chuyện gì ghê gớm lắm.
“Số di động của Akiho à? Nếu thế thì.. Hử?”
Đang định lục túi lấy điện thoại, tôi chợt nhớ ra.
“Quên béng mất, tôi chưa hỏi cô ấy.”
Lúc gặp mặt ở quán rượu, số liên lạc cô cho tôi là điện thoại của ngôi nhà này mà thôi. Còn số di động của cô, tôi đã xóa sạch từ xưa lắc xưa lơ rồi.
“Không biết có chuyện gì vậy?”
“Chị Mitsuyo” bước vào thư phòng qua cánh cửa vẫn để ngỏ.
“Ai làm gì mà giọng to quá thể, khiến tôi nhảy dựng cả lên đây này.”
Làm sao đến nỗi nhảy dựng lên cơ chứ. Có khi do tai chị thính quá đáng thôi.
“Chị biết số điện thoại di động của Kosaka Akiho không ạ?”
Shinokawa hỏi bằng giọng mạch lạc, như thay đổi 180 độ. Là tôi đa nghi hay mắt của chị gái Akiho thực sự nheo lại vậy nhỉ?
“Chà... Tôi có số điện thoại căn hộ của nó thôi.”
“Vậy sao?”
Chỉ trong một thoáng, dường như Shinokawa đã xác định được bước tiếp theo nên làm gì.
“Thành thật xin lỗi chị, nhưng chúng tôi xin phép đi một lát. Chúng tôi sẽ còn quay lại lấy nốt số sách nên chị cứ để nguyên như vậy cho ạ! Mình đi thôi, anh Gora!
Trước khi tôi kịp nói đi đâu thì cô đã chống nạng bước ra khỏi thư phòng. Tôi khẽ chào chị gái của Akiho rồi hối hả đuổi theo sau.
“Ta đến nhà sách ở Tebiro thôi.”
Shinokawa nói khi tôi đuổi kịp cô ở hành lang.
“Phải ngăn Kosaka lại trước khi sách bị đem bán hết.”