“Lần đầu tiên tôi gặp Shinokawa Chieko là ngày mở tiệm Hitori, khi người phụ nữ đó đến tiệm của tôi lấy sách. Đương nhiên lúc ấy tôi chưa hiểu con người cô ta, chỉ biết cô ta đã làm dâu nhà này.
Tôi nghĩ Shinokawa Chieko là dạng người ta nên đề cao cảnh giác, nhưng về công việc thì không có gì đáng phàn nàn. Từ khi vào làm ở Biblia, cô ta đã thu mua được rất nhiều sách tốt, giúp doanh thu của tiệm tăng lên đáng kể. Chúng tôi đồng trang lứa, lại có nhiều cơ hội gặp mặt ở hiệp hội sách cũ. Đối với tôi, đó là một sự hiện diện mang tính khích lệ, nên quan hệ đã tiến triển đến mức xởi lởi, hễ gặp nhau là đứng lại nói chuyện.
Về phần tôi thì, nhờ doanh thu đã khá ổn định, nên đủ tự tin để tiếp tục lĩnh vực này. Đó là nhờ vào việc xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với vài khách hàng thường xuyên như bác Akira.
Cách đây mười lăm năm, Naomi ly thân và tạm thời quay về nhà mẹ đẻ. Cô ấy kết hôn với người thừa kế một cửa hàng trang phục truyền thống ở Kansai, nhưng nghe nói người này chơi bời trăng hoa khủng khiếp lắm. Dù vậy, nhà Kayama lại chẳng mấy hoan nghênh việc ly thân. Naomi vừa xấu hổ lại vừa tự trọng, ra đi không mang theo nhiều tiền... Tôi cảm thấy không thể bỏ mặc nên để cô ấy làm việc trong tiệm. Vả lại cũng vì tôi đang cần người. Đầu gối tôi bắt đầu yếu nên mùa lạnh đau nhức lắm. Mặt khác, tôi vẫn tiếp tục quan hệ làm ăn với bác Akira. Chủ yếu là liên lạc thông qua Kishiro, hễ có sách quý là tôi sẽ hẹn ông ra ngoài rồi cho xem. Tôi cũng có cảm giác tội lỗi, nhưng một khi bác Akira đã giấu gia đình về sở thích và về Kishiro thì tôi không có lý do gì để nói ra cả.
Shinokawa Chieko đến tiệm của tôi vào một lúc như thế. Bác Akira cũng đã vài lần mua sách theo danh mục ở Biblia thì phải. Đương nhiên, địa chỉ gửi về là Kishiro Keiko, biệt thự ở Yukinoshita, nhưng không biết làm sao mà người phụ nữ đó điều tra được danh tính của bác Akira.”
Tôi không hề ngạc nhiên. Vì với Shinokawa Chieko, đây là vấn đề giải quyết trong vòng một tích tắc. Và bà đã ngay lập tức nhận ra mối quan hệ già nhân ngãi non vợ chồng của hai người kia.
“Đến bây giờ tôi vẫn chưa thể quên chuyện lúc đó. Cô ta lặng lẽ nhìn các kệ trong tiệm, đồng thời làm ra vẻ tình cờ quan sát tôi và Kayama Naomi. Đến giờ giải lao, khi Naomi đi ra ngoài, cô ta nói thẳng với tôi, ‘Hãy giới thiệu Kayama Akira cho tôi. Tôi liên lạc mãi không được nên đang rất khổ sở đây.’ Nghĩa là Biblia có sách hiếm của Ranpo muốn cho bác Akira xem. Cô ta cũng nhận ra ông không thích đến những tiệm sách cũ gần nhà và cả việc ông thân thiết với tôi. Chính vì thế, cô ta mới nhờ tôi làm trung gian.”
“Là uy hiếp... chứ đâu phải nhờ.” Shioriko thì thầm, ánh mắt tối sầm lại.
“Phải. Với thâm ý là nếu không làm theo, cô ta sẽ đến nhà Kayama nói tuột ra bí mật của bác Akira. Cô ta biết luôn cả việc tôi giấu Naomi nữa. Không rõ là dùng ngón nghề gì, đến giờ tôi vẫn chưa đoán được. Còn chuyện hoang đường này nữa, dường như cô ta nhìn ra tuốt luốt chỉ qua những quyển sách trên kệ...”
Tôi không nghĩ là hoang đường, vì đã nghe kể Shinokawa Chieko chỉ cần nhìn kho sách cũ là đọc vanh vách tính cách và cả lai lịch chủ nhân. Ngay cả những quyển tồn trong tiệm sách cũ, đối với bà ấy không chừng cũng là manh mối về chủ tiệm.
“Thế bác có đáp ứng yêu cầu đó không ạ?”
Inoue lắc đầu trước câu hỏi của tôi, “Lúc đầu tôi do dự. Nhưng cô ta nói tiếp, ‘Anh xúi Naomi ly hôn đúng không? Tôi không gây cản trở là được chứ gì!’ Không biết làm thế nào mà đến cả quan hệ của chúng tôi cô ta cũng nắm được.”
Quả nhiên là thế, tôi nghĩ. Hai người không đơn thuần chỉ là bạn thời thơ ấu. Ông Shida đã phỏng đoán chính xác.
“Hở...”
Tôi đang gật gù thì Shioriko ở bên cạnh rụt rè lên tiếng, “Bác nói quan hệ, nghĩa là...?”
Inoue rất kinh ngạc, “Chẳng lẽ... Quan hệ mà cô cũng không hiểu?”
“Hả?”
“Tôi vừa nói còn gì? Quan hệ của tôi và Naomi.”
Ông nhắc lại. Một bầu không khí kì lạ tràn ngập phòng khách.
“Cụ thể là thế nào ạ?”
Shioriko hỏi bằng vẻ nghiêm nghị. Tôi bất giác ngước lên trần nhà. Người này mà đụng đến lĩnh vực luyến ái thì sẽ trở nên cực kì chậm hiểu. Lúc đi mua sách ở nhà người yêu cũ của tôi cũng vậy, cô đã không nhận ra cho đến khi được giải thích rõ ràng.
“Ngốc thế à? Cái cô này!”
Inoue vừa tặc lưỡi vừa quay sang ngang. Tôi nhận thấy ông đang cố giấu cơn xấu hổ, “Bấy giờ tôi đã nghĩ đến chuyện kết hôn với cô ấy. Đương nhiên là mối quan hệ đàng hoàng... Đến giờ vẫn vậy.”
Trước lời giải thích vắn tắt, Shioriko đỏ mặt tía tai. Cô cúi gục xuống như thể sắp đập đầu vào chiếc bàn thấp.
“X... xin lỗi... Cháu cũng thấy là lạ... Thế ạ? Đúng rồi, quả như cháu nghĩ...”
Cô lúng túng thì thầm. Trước cảnh ấy, một nụ cười yếu ớt phớt qua môi Inoue. Ngoài cười nhạo ra, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy ông cười.
“Dường như cô thực sự khác với mẹ mình... cũng có chỗ giống con người đấy.”
Tôi nghĩ về câu nói của Shinokawa Chieko, “Tôi không gây cản trở là được chứ gì.” Đúng là câu đe dọa gián tiếp. Nếu Naomi biết Inoue đang che giấu bí mật của cha mình thì quan hệ giữa hai người có thể tan vỡ ngay. Đó là con bài phụ để củng cố chiến thắng của bà.
Sao lại biết cả chuyện đó cơ chứ?
Đi trước cơn giận dữ là nỗi sợ hãi vô tận. Giờ tôi đã hiểu rõ nguyên nhân khiến Inoue cảnh giác và đối xử với mẹ con Shinokawa bằng thái độ đầy thù địch như thế. Có lẽ ông sợ bị nhìn thấu những bí mật mà bản thân muốn che giấu.
“Cuối cùng, tôi đã giới thiệu người đàn bà ấy cho bác Akira. Dường như cô ta đã bán được vài cuốn Ranpo quý hiếm còn trong tình trạng tốt. Tất cả đều là bản in đầu tiên của sách viết chung nhiều tác giả.”
Vừa nghe chữ “viết chung”, tôi liền nhớ lại quyển sách cũ trong chiếc hộp màu trắng, quyển sách tôi suýt làm rớt, bản in đầu tiên có giá trị cao nhất trong những tác phẩm của Ranpo.
“Kiểu như Egawa Ranko phải không ạ?”
“Ừ. Còn cả những quyển sách đẹp như Hiệp sĩ trên không hay Mê lộ sát nhânnữa. Bác Akira vui lắm và rất quý người đàn bà đó. Nghe nói ông bắt đầu thường xuyên mua sách ở Biblia. Về phía tôi thì ngược lại, trở nên giữ khoảng cách với ông. Thật đáng xấu hổ, nhưng tôi không muốn dính líu tới Shinokawa Chieko nữa.”
“Kayama Naomi thì thế nào ạ?”
Nghe tôi hỏi, Inoue hơi nhăn mặt, như thể chuyện mới xảy ra hôm qua, “Một ngày nọ, đột nhiên cô ấy bị dẫn quay lại nhà chồng, do hai bên gia đình thuyết phục... nhưng quay lại thì cũng không thay đổi được gì.”
Câu chuyện được dẫn dắt về vụ ly hôn ba năm trước. Lòng vòng chán, rốt cuộc bà ấy vẫn làm ở tiệm sách Hitori.
“Hôm qua cô đã nói với cô ấy, rằng bác Akira cũng rất xem trọng gia đình, điều đó có căn cứ gì không?” Inoue lại bắt chuyện với Shioriko.
“Hả? A, vâng... Tạm thời thì... Cháu không dám đảm bảo. Nhưng nếu tìm thấy series Đội thám tử nhí của Kayama Akira thì có thể sẽ hiểu rõ ràng hơn một chút...”
“Tôi đã nghe Naomi kể sau khi hai người về. Là bản in của Kobunsha phải không?”
“Đúng rồi! Cháu có cảm giác cô Naomi biết chỗ giấu nó.”
“Căn cứ vào chiếc huy hiệu BD à?” Inoue hỏi như chặn đầu. “Lúc chơi với tôi cô ấy hay đeo nó lắm. Dù còn trẻ con tâm hồn đơn thuần nhưng tôi cũng thấy ghen tị nên đã gặng hỏi mãi là lấy ở đâu ra, Naomi đều nhất quyết không trả lời. Bây giờ ngẫm lại thì chắc huy hiệu là của bác Akira. Nhưng kể cả thế thì chưa hẳn cô ấy đã biết chỗ giấu sách đâu. Vốn dĩ cô ấy cũng không biết trong nhà đó có sách hay không nữa.”
“Bác có nghe Kayama Akira nói gì về series Đội thám tử nhí không ạ?”
Inoue lắc đầu trước câu hỏi của tôi, “Không phải tôi bán. Tiệm của tôi không có sách thiếu nhi. Tất nhiên bác Akira sẽ có được bằng ngả khác thôi, chẳng để ở Yukinoshita thì để ở Oga.”
Phải, vấn đề là Kayama Naomi có biết việc đó hay Không.
“Ngoài chiếc huy hiệu BD, cháu vẫn còn căn cứ khác, nhưng cháu có vài chuyện muốn hỏi. Series Đội thám tử nhí mà bác Hitori... bác Inoue đã đọc có phải là bản của nhà xuất bản Poplar không?”
“Tôi à? Tôi thì đọc lộn xộn của cả Kobunsha lẫn Poplar. Thư viện trường tiểu học có đủ bàn in của Kobunsha, nhưng vì nhiều tập rách nát không thể đọc nổi nên họ đã mua thêm bản in của Poplar. Tôi nghĩ cũng mua bổ sung cả những tập cuối không được Kobunsha phát hành nữa... Có chuyện gì sao?”
“Không, chỉ có điều cháu muốn xác nhận một chút...”
Cô nói không rõ ràng. Chưa hiểu ý đồ của câu hỏi này là gì?
“Bác nghĩ có khả năng cô Naomi mượn series đó từ người ngoài gia đình, hay đọc ở nơi khác ngoài nhà mình không?”
“Như tôi biết thì không. Nghe nói vì bận việc học thêm và học các môn năng khiếu ngoài chương trình ở trường nên cô ấy chỉ đọc sách vào đêm khuya thôi. Thư viện thì không đến được vì bà mẹ cấm. Dù muốn mượn thì có lẽ cũng chẳng bạn cùng lớp nào có series đó cả. Mà nhớ lại thì, ngoài tôi ra, cô ấy không có mấy bạn chơi cùng trang lứa...”
Càng nghe càng thấy đúng là một thời đại trẻ em không có tự do. Tôi thì đừng hòng tôi chịu. Naomi có cảm xúc phức tạp đối với cha mẹ cũng là lẽ đương nhiên.
“À, nếu tìm thấy bản in của Kobunsha thì sẽ biết được chuyện gì vậy?”
Ông Inoue hỏi Shioriko, xem chừng đã đoán ra ở một mức độ nào đó, tôi thì vẫn chưa nắm rõ mạch câu chuyện.
“Mối liên hệ giữa Kayama Akira và cô Naomi. Bác Inoue cũng muốn biết điều đó phải không?”
“Đúng vậy.” Ông trả lời. “Cô ấy cứ luôn cho rằng từ nhỏ đã bị cha khinh miệt, ngó lơ... Tôi không nói bác Akira là người hoàn hảo. Nhưng cũng không thể nghĩ rằng ông là người không có chút tình thương nào đối với con gái.”
“Cháu cũng nghĩ thế.” Shioriko tỏ ra đồng tình.
“Nhưng tôi không làm sao chứng minh được. Tôi che giấu sự thật suốt thời gian dài, lúc nào cũng lên tiếng bênh vực bác Akira nên có lẽ lời tôi nói không đáng tín nhiệm nữa. Nhưng nghe cuộc trao đổi hôm qua, tôi nghĩ biết đâu cô làm được. Cô có thể giúp tôi xóa bỏ sự hiểu lầm của cô ấy không, nhân lúc tìm chìa khóa két sắt ấy? Đây cũng là một cách để tôi đền ơn bác Akira.”
Đề nghị của ông Inoue chứa đựng âm hưởng thiết tha. Chắc ông đã nghĩ ngợi sâu xa và phiền não bấy lâu, đến mức phải xuống nước nhờ vả con gái của kẻ đã dồn ép mình.
“Nếu bác Inoue hợp tác thì cháu có cách để tìm được series Đội thám tử nhícủa Kayama Akira.” Suy nghĩ một lúc, Shioriko trả lời. “Có điều, cháu không thể đảm bảo rằng mình sẽ hóa giải được hiểu lầm của cô Naomi với ông Kayama... Chưa kể mối kết nối giữa ông ấy và bác Inoue có khả năng bị phát hiện.”
Ông chủ tiệm sách trầm ngâm suy nghĩ. Kayama Naomi đã trách móc dữ dội tiệm Biblia về tội che giấu việc ngoại tình của cha mình. Nỗi tức giận đó không chừng sẽ chuyển hết sang ông.
“Một khi bà Kishiro tiếp xúc với nhà Kayama thì thể nào cũng bại lộ thôi.” Chẳng bao lâu sau ông mở miệng nói một cách nặng nề. “Nhưng cũng tốt hơn là cứ để mãi thế này mà không cố gắng cải thiện... Vậy cô làm sao tìm được? Cô đã đoán ra nó nằm ở đâu rồi à?”
“Ở một mức độ nhất định thôi... Nhưng cháu không thể đi tìm thử từng chỗ một. Chưa kể chỗ đó không chắc là mở được dễ dàng.”
“Vậy làm thế nào?” Tôi hỏi, cảm thấy tính khả thi hết sức mơ hồ. Liệu có thực sự tìm được không?
“Chỉ có một cách.” Shioriko giơ ngón trỏ lên. “Chúng ta sẽ nhờ cô Kayama Naomi chỉ cho.”