Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5
5

❊ ❊ ❊

Sau khi đưa Sakaguchi Shinobu đến nhà ga Zushi, tôi và Shioriko quay trở lại Biblia. Đã gần xế chiều, nhưng đậu xe vào bãi đỗ xong, tôi vẫn lên nhà chính theo lời mời của cô. Tôi biết cô có chuyện muốn bàn.

Âm báo tàu tới khẽ vọng lại.

Hai chúng tôi ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn tròn thấp trong phòng khách nhà Shinokawa. Đó là một căn phòng kiểu Nhật truyền thống có hốc tường trang trí và hiên nhà, chiếc ti vi tinh thể lỏng to tướng và dàn DVD mới mua năm ngoái trông nổi bật một cách kì lạ.

Dù đang ở nhà chính, tôi cũng không căng thẳng mấy. Có hồi tôi cố gắng không đặt chân vào đây, nhưng dạo này tôi thôi giữ ý tứ rồi. Vì tần suất tôi được mời trà chiều hoặc đãi bữa tối ở nhà Shinokawa đã tăng lên.

“Tôi không định nói năng như vậy.” Giọng Shioriko chùng xuống. Từ lúc bị đuổi ra khỏi nhà Kawabata, cô cứ dằn vặt mãi về lời lẽ của mình. “Tôi đổ thêm dầu vào lửa rồi. Anh Sakaguchi đặc biệt nhờ cậy chúng ta để ý bầu không khí giữa Shinobu và mẹ chị ấy, vậy mà...”

“Như vậy là tốt lắm rồi. Hai người họ cãi nhau là không tránh được.”

Rốt cuộc, việc tìm kiếm cuốn sách kết thúc thất bại, nhưng Shinobu vẫn giữ điềm tĩnh suốt đoạn đường về, thậm chí không phàn nàn lời nào về mẹ.

Giống như chiếc chuồng chó, đồ đạc trong phòng riêng của Shinobu đều được giữ gìn cẩn thận. Dù toàn là “đồ vớ vẩn” đi chăng nữa, cũng không bị vứt đi. Chỉ có sách là bị đem bỏ, vì vốn chúng đã bị xếp xó từ trước khi cô con gái ra ở riêng.

Tuy không đến mức mong con gái mình trở về, cha mẹ chị vẫn không nỡ bỏ đi đồ đạc của con. Phải chăng dự định nếu một ngày con gái quay về, họ có thể chào đón chị.

Có lẽ khi tận mắt trông thấy mẹ mình mềm lòng, Shinobu cũng nhận ra điều ấy.

“Giống y như lời anh Sakaguchi đã nói.”

Sakaguchi cho rằng tận trong thâm tâm, vợ mình và cha mẹ vợ đều muốn có cơ hội để hòa giải.

“Tôi cho rằng anh Sakaguchi nói đúng về phần bác Kawabata Mizue. Còn Shinobu thì...” Bỗng Shioriko im bặt, cô liếc nhìn cánh cửa kéo thông với bếp ăn.

“Có chuyện gì thế?”

Cô đưa ngón trỏ lên ra hiệu cho tôi im lặng. Vẫn trong tư thế ngồi nghiêng với chân phải duỗi thẳng, cô di chuyển đến trước cửa kéo, đặt ngón tay lên tay nắm rồi bất thình lình mở toang cửa.

Shinokawa Ayaka trong bộ áo khoác đồng phục đang đứng đó, ghé tai nghe hai người chúng tôi nói chuyện. Nhìn kiểu nào cũng thấy rõ cô nhóc đang nghe trộm.

“Trời ơi!”

Cô bé giật mình nhảy dựng lên trước tiếng cửa kéo, ly sữa cầm trên tay như sắp sánh ra ngoài. Trông bộ dạng thì có vẻ cô nhóc mới đi học về, cặp sách còn khoác trên vai.

“Aya về rồi à?” Shioriko hỏi với giọng lạnh băng.

“Dạ? Vâng, em mới về.”

“Uống sữa thì nên bỏ cặp xuống chứ!”

Hiếm khi Shioriko cư xử ra dáng người giám hộ. Ayaka ngượng nghịu sải bước qua ngưỡng cửa, để cặp xuống chiếu. Tôi cũng xếp chân ngồi ngay ngắn. Mặt cô bé nghiêm túc nhưng vẫn không quên uống một ngụm sữa.

“Aya này, nghe trộm là không được đâu!”

“Ừm... Xin lỗi chị, hôm nay câu lạc bộ xong sớm nên em về nhà, vừa lúc mở tủ lạnh lấy sữa uống thì nghe thấy giọng hai người. Ấy, thật ra em chưa nghe được bao nhiêu cả!”

“Em nghe từ đoạn nào?”

Tôi hỏi. Ayaka lại uống một ngụm sữa.

“Từ khúc chồng chị Shinobu nhờ vả, nhưng chị Shinobu và mẹ chị ấy lại cãi nhau. Lời chồng chị Shinobu nói có phần đúng các thứ. Em chỉ nghe đến đó thôi.”

Gần như toàn bộ cuộc nói chuyện rồi còn gì. Nhưng đằng nào cũng tại chúng tôi không để ý.

“Em sẽ không kể với ai cả, nên không sao đâu! Thật đấy! Nhìn vậy chứ dạo này em kín miệng lắm.”

Cái từ “dạo này” ngược lại còn đáng lo ngại hơn. Tôi từng nghe Shioriko nói em gái cô thuộc “kiểu người không che giấu được chuyện gì”. Quả thật, trông cô bé không có vẻ giữ mồm giữ miệng cho lắm.

“Thôi được, em đừng nói với ai nghe chưa.”

“Ừm. Em biết rồi. Xin lỗi chị.”

Ayaka vừa cúi mái đầu buộc tóc đuôi ngựa đứng dậy, lùi ra sau và đóng cửa lại. Chúng tôi đợi cho đến khi tiếng bước chân xa dần.

“Chúng ta tiếp tục câu chuyện nào.”

Vẫn tư thế chân phải duỗi sang ngang, Shioriko tiến lại gần trước mắt tôi. Ở khoảng cách đầu gối chạm vào nhau, cô ngước mắt nhìn tôi qua gọng kính. Cô vẫn không mấy quan tâm son phấn như mọi khi. Ban nãy tôi không để ý, nhưng lúc này, tôi bỗng cảm thấy và mùi tóc và mùi da cô thật tươi mới. Tôi nghĩ có lẽ đây không phải mùi nước hoa.

“Cô, cô sao vậy?”

“Em gái tôi mà nghe thấy nữa thì đáng lo lắm.”

Cô thì thầm khe khẽ như đang chia sẻ bí mật. Đúng là thế thật, nhưng tôi cũng sẽ đáng lo lắm.

“Tuy không liên quan đến manh mối để tìm cuốn sách, nhưng nhà bác Kawabata có một số thứ khiến tôi để tâm.”

“Sao cơ?”

“Chị Shinobu đã bảo ‘Còn nhiều thời gian mà’ đấy thôi, anh không nhớ à?”

“Tôi nhớ, nhưng...” Nói thật, tôi không để tâm nhiều đến câu nói ấy. “Có nghĩa là không cần tìm ra cuốn sách ngay lập tức thôi mà?”

“Tức là có thời hạn khác, đúng không?”

“À, vậy sao?”

Ngẫm lại mới thấy đúng. Trước giờ chị ấy không hề nhắc đến thời hạn mà chỉ bảo là vì quá quan tâm nên mới đang tìm kiếm.

“Nghĩa là thế nào đây?”

“Tôi nghĩ ra được vài lý do. Nhưng hiện tại, tất cả còn mơ hồ lắm.”

Cô hướng ánh nhìn xuống ngực tôi. Đuôi tóc chạm vào đầu gối tôi. Kiểu này chắc chết, tôi nhủ thầm trong bụng. Tuy vậy, tôi vẫn cố gắng làm chủ bản thân mình. Mặc cô cúi đầu, tôi đánh mắt sang chỗ khác, lúc ấy, cặp sách Ayaka để quên lọt vào tầm mắt tôi. Đồ trang trí treo lủng lẳng trên quai xách, trong đó có móc chìa khóa hình khỉ với đôi tai to tướng. À không, có lẽ không phải khi mà là gấu con.

Đây là con thú được vẽ trên ví đựng thẻ mà Kosuga Nao mang theo dạo trước. Tôi không nhớ tên nhưng nó khá thịnh hành trong khoảng thời gian gần đây.

“Có chuyện gì vậy?” Để ý thấy ánh mắt tôi, Shioriko cũng quay sang hướng cặp sách.

“Không... À, con thú giống khỉ treo trên túi tên là gì ấy nhỉ?”

Có lẽ do đang dao động, tôi nghĩ sao nói vậy. Shioriko đưa tay nâng kính, nheo mắt nhìn chiếc cặp.

“À, ý anh là con thú màu nâu? Tôi nhớ nó xuất hiện trong DVD em gái tôi xem hồi Tết thì phải. Để coi.”

Cô vắt óc nhưng không nhớ ra. Trông cô phản ứng thế này thật mới mẻ. Nghĩ kĩ mới thấy, những kiến thức của cô chủ yếu đều liên quan đến sách. Có lẽ nếu không phải chủ đề này, trí nhớ phi thường của cô không được phát huy thì phải.

Bỗng cửa kéo mở ra, một lần nữa, Shinokawa Ayaka xuất hiện. Cô bé đã thay đồng phục sang đồ thể thao.

“Xin lỗi, xin lỗi, em quên cặp... Á, xin lỗi hai người!” Để ý thấy chúng tôi đang ngồi đối diện, gối chạm gối, cô bé ra vẻ quay mặt đi, mắt nhắm lại. Thật tình, hai đứa tôi có làm gì đến mức không được để người khác thấy đâu.

“Em không làm phiền nữa, anh chị yên tâm. Hai người cứ thong thả nhé.”

Để lại câu nói với giọng điệu y như nhân viên khách sạn, cô bé ôm cặp đi và định đóng cửa.

“Aya, khoan đã!”

Cô chị gái gọi lại. Cánh cửa đã đóng gần hết liền hé ra chừng một nửa.

“Con vật màu nâu trông giống khỉ trên cặp em tên là gì vậy?”

Ayaka nhìn xuống cặp, nhấc con thứ lên. Trên càng chiếc móc chìa khóa ấy còn đính hình nộm một con chó nhỏ. Có vẻ là một bộ.

“Chị hỏi nó hả? Tên nó là Cheburashka, nhân vật chính trong hoạt hình của Nga hay gì đó.”

Cheburashka. Nói mới nhớ, hình như tôi từng nghe thấy cái tên này ở đâu đó.

“Em mượn DVD của Nao đó. Phim xưa như trái đất rồi nhưng hay lắm. Dễ thương nhưng vẫn tạo cảm giác u buồn thế nào ấy. Tác phẩm mới đang được công chiếu đấy. Em với Nao mới đi xem hôm nọ.”

Cuối cùng tôi đã hiểu, lần trước, Kosuga Nao mang theo chiếc ví đựng thẻ hình Cheburashka vì cô bé thích nhân vật đó. Lúc ấy hai đứa đang chuẩn bị đi xem tác phẩm mới về Cheburashka.

“Tác phẩm mới cũng hay lắm. Em mua móc chìa khóa này hôm đi xem phim đó. Con chó cũng đáng yêu...” Ayaka đưa ngón tay vuốt ve con chó treo lủng lẳng cạnh Cheburashka. “Nhóc này tên là Tobic, bạn của Cheburashka...”

“Tobic?” Tôi và Shioriko đồng thanh kêu lên.

“Vâng, đúng rồi. Có gì mà anh chị ngạc nhiên vậy?”

“Nó bị chủ vứt bỏ phải không?” Shioriko hòi.

“Hả? Chuyện thế nào nhỉ... Tobic đứng khóc ở vệ đường. Sau đó, nó gặp nhóm của Cheburashka, và làm bạn với sư tử.”

Nghe câu trả lời lộn xộn của cô bé, hai chúng tôi nhìn nhau, chó kết bạn với sư tử. Nhân vật chính là một con thú khác. Tất cả đều ăn khớp với câu chuyện của Sakaguchi Shinobu. Có lẽ cuốn sách chị đọc là nguyên tác của bộ phim, hoặc là tác phẩm chuyển thể từ phim hoạt hình này. Trí nhớ của Shioriko mơ hồ chính là bởi vụ việc lần này liên quan đến phim ảnh chứ không phải sách.

Việc còn lại là tìm hiểu cho ra cuốn sách Shinobu đang tìm kiếm.

“Cô sao vậy?”

Bí ẩn về cuốn sách đã được tháo gỡ, tại sao trông cô không tươi tỉnh.

“Không, chuyện cuốn sách tuy đã sáng tỏ, nhưng chưa hết...”

Cô không định giải thích gì thêm. Xem chừng vẫn còn điều bí ẩn.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.