Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1
1

❊ ❊ ❊

Từ bãi đỗ xe của tiệm Biblia, nếu muốn đánh xe đến trước cửa thì bắt buộc phải đi đường vòng.

Sau khi cẩn trọng bẻ lái ở ngã ba sẽ ra một con đường nhỏ chạy dọc sân ga. Có một cô gái tóc dài đeo kính đang đứng ngay trước bảng hiệu đề “Thu mua sách cũ - Định giá hợp lý”. Cô mặc chiếc váy dài ôm lấy thân hình mảnh khảnh, khoác áo bludông gắn cổ lông thú, đúng điệu thời trang mùa thu, chỉ có chiếc túi vải buồm như để đựng đồ nghề khoác nơi vai là hơi lệch tông mà thôi.

Tôi dừng xe ngay trước mặt cô, vươn tay ra mở cửa ghế phụ lái.

“Xin lỗi để cô đợi lâu.”

Tôi cất giọng, cô cúi đầu chào tôi rồi bước lên xe. Cô loay hoay gấp nạng lại, thắt dây an toàn, tay giữ rịt chiếc túi đặt trên đùi.

“Chúng ta đi nhé?”

Tôi lên tiếng, không giấu được căng thẳng của mình.

“Vâng... Mình đi thôi.”

Đến cổng chùa Enkaku, màu lá đỏ đã lác đác điểm xuyết. Đoàn khách tham quan gồm các ông, các bác đầu đội mũ đang băng qua đường nên mãi mà xe vẫn trùng trình một chỗ. Kamakura vào mùa du lịch không hiếm gặp cảnh tượng thế này.

“Đây là lần đầu tiên đấy.”

Shinokawa mở miệng.

“Cái gì đâu tiên cơ?”

“Chúng ta đi ra ngoài cùng nhau.”

Tôi im lặng trầm ngâm. Quả đúng như lời cô nói, từ trước đến nay, gần như chưa bao giờ hai người chúng tôi đi riêng ra ngoài như thế này.

Nói thế chứ tim tôi không đến nỗi rung rinh cho lắm.

“Nhưng rồi sẽ đến lúc anh Gora phải một mình đi xử lý công việc... Anh không cần sốt ruột đâu, cứ học cách làm từ từ, từng chút một là được rồi.”

“Tôi hiểu mà.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Khỏi cần nói tôi cũng biết đây chẳng phải hẹn hò hay gì cả. Chúng tôi đang đi một chiếc xe van cũ, vốn thường để ở bãi đỗ xe của tiệm Biblia. Băng ghế sau đã được gập xuống để có thể chất được nhiều đồ.

“Địa điểm là Onarimachi phải không?”

“Đúng rồi, nhà này đồ sộ lắm. Họ có cả kho sách thì phải.”

Onarimachi là khu dân cư gần ga Kamakura. Chúng tôi đang đến nhà khách hàng để thực hiện chế độ “thu mua tận nơi”.

Băng qua đường ray tàu hỏa, chiếc xe tiến ra quốc lộ, tôi tăng tốc, vượt trước một chiếc xe buýt màu cam và bò lên con dốc thoai thoải.

“Trước đây anh Gora từng đến nhà của vị khách này rồi đúng không?”

Trong một khắc, tôi chột dạ.

“À, ngày trước bọn tôi học chung lớp.”

Câu này không phải là nói dối. Đây đúng là cô bạn cùng học cấp ba, cô nhờ tôi mua lại kho sách nhà mình nên chúng tôi đang trên đường tới đó. Tuy nhiên có chút vướng mắc khó giải thích ở đây. Tôi căng thẳng cũng vì lẽ đó.

Chuyện phải kể từ hai ngày trước.

Bên cạnh ga Ofuna là khu phố đầy những hàng quán đã có từ lâu đời.

Các cửa tiệm be bé đứng san sát dọc con đường dài và hẹp, cứ chiều xuống là tấp nập kẻ bán người mua. Hàng hóa bày tràn ra cả mặt đường, đến độ khách bộ hành khó lòng đi lại mà không đụng vai nhau.

Đa số các tiệm buôn bán hàng tươi sống và đồ dùng hằng ngày, nhưng đi quá nhà ga một đoạn, đập vào mắt sẽ là bảng hiệu của các quán rượu, ghi tên nhiều loại rượu Nhật.

Khi hoàng hôn buông xuống, quán rượu lần lượt mở cửa, nhân viên văn phòng tan sở và dân cư quanh vùng đều lục tục kéo về đây.

Quán rượu chúng tôi đang ngồi cũng là một trong số đó, đồ nhắm hải sản vô cùng phong phú mà giá lại phải chăng. Hôm nay tôi đi chung với một người bạn từ thời cấp ba.

“Ông vẫn làm ở tiệm sách cũ đấy à?”

Sawamoto bắt chuyện khi cốc bia đầu tiên được đem ra. Thời cấp ba chỉ có hai đứa bạn là học cùng lớp với tôi suốt ba năm. Sawamoto là một trong hai đứa đó.

“Tôi có nghỉ việc một lần... Nhưng nhiều chuyện xảy ra nên tôi quay lại làm rồi.”

“Hả? Dạo trước nói chuyện điện thoại, tôi nhớ ông bảo là đã qua vòng phỏng vấn cuối cùng ở công ty thực phẩm bên Saitama hay đâu đó cơ mà?”

Tôi không nói gì, chỉ lắc đầu. Như hiểu ra vấn đề, hắn cười khỏa lấp.

“Nhưng mà có một tên bạn nhậu vẫn ở lại quê nhà, tôi mừng đến rơi nước mắt. Ngoài ông ra chẳng có tên nào cùng tôi bia bọt cả.”

Sawamoto đã uống cạn cốc bia tự lúc nào. Hắn có khuôn mặt tăm tối đậm nét trông hơi u uất, nhưng tửu lượng phải nói là hào hùng. Gia đình hắn làm ngư dân và mở hàng bán cá mấy đời nay ở Koshigoe. Thời còn đi học, hắn là chủ tướng câu lạc bộ kiếm đạo, còn trong lớp, hắn như một người anh đáng tin cậy.

Sau khi thi lại một năm, hắn đậu vào một trường đại học quốc lập, giờ đã kiếm được việc ở một công ty liên doanh chuyên sản xuất đồ điện.

“Có ông ở đó chắc tiệm cũng an tâm nhỉ? Nguy hiểm quá ấy chứ. Tôi nghe kể chủ tiệm bị kẻ nào bám đuôi rồi đe dọa cơ mà?”

“Ông biết rõ gớm!”

Tôi tròn mắt. Nói cho chính xác thì kẻ ấy không bám theo Shinokawa Shioriko mà bám theo bộ sách quý hiếm của Dazai Osamu mà cô sở hữu. Danh tính của hung thủ là Tanaka Toshio, giờ anh ta đã bị cảnh sát bắt, tên tuổi cũng đã công khai đăng lên báo. Tất nhiên thân phận của Shinokawa và tiệm sách thì được giữ kín trên các kênh thông tin.

“Vụ ấy xảy ra ngay gần đây mà. Người ta không không đồn ầm lên mới lạ.”

Sawamoto oang oang.

“Thủ phạm thế nào rồi?”

“Giờ đang xét xử... Nghe đâu phải bóc lịch.”

Có lẽ anh ta sẽ ngồi từ vài năm chứ không đến nỗi phải chịu án chung thân. Do vậy không loại trừ khả năng một ngày nào đó, Tanaka sẽ lại xuất hiện trước mặt Shinokawa.

“Thế ông hẹn hò với chủ tiệm từ khi nào vậy? Nghe đồn xinh đẹp lắm phải không?”

Tôi nhăn mặt, đặt cốc bia xuống. Thiên hạ đồn thổi đến mức ấy cơ à? Mà không, có khi là do mạng lưới tình báo của Sawamoto rộng quá mức cần thiết không chừng.

“Hẹn hò cái gì? Tôi chỉ làm việc ở đó thôi.”

“Sao lạ vậy, tôi lại nghe kể là sau khi thủ phạm bị bắt, ông đã tỏ tình với nàng...”

“Ông nghe kể lung tung thì có. Tỏ tình gì đâu, chỉ là nói...”

“Nói gì cơ?”

“Cũng chẳng có gì.”

Cô ấy kể chuyện sách với tôi rồi hai bên làm hoà như cũ. Nhưng khó mà giải thích ngọn ngành lắm.

“Nhưng trông tình hình, hai người đâu chỉ đơn thuần là mối quan hệ công việc phải không?”

“Cũng chẳng biết nữa.”

Ngoài chuyện liên quan tới sách, hiếm khi Shinokawa nói đến chủ đề khác. Đến giờ, trong phạm trù cá nhân, tôi vẫn không thể xác định được nên tiếp cận cô ấy đến chừng mực nào. Kiểu phụ nữ như cô, tôi mới gặp lần đầu.

Hàng lông mày rậm của Sawamoto nhíu lại như bận tâm điều gì.

“Sao thế?”

“Chắc tầm tháng trước. Bọn tôi có nhắc tới ông, kể giờ ông đang làm ở tiệm sách cũ... mà lại có bạn gái mới rồi...”

“Ông kể với ai?”

“Với Kosaka đấy.”

Đang với lấy đậu edamame*, tay tôi bỗng khựng lại. Kosaka Akiho. Chính là người thứ hai học chung lớp với tôi suốt ba năm cấp ba.

Chú Thích: Đậu nành được thu hoạch khi trái còn tơ, hay được sử dụng làm đồ khai vị hoặc đồ nhắm trong các bữa ăn của người Nhật. Đậu thường được hấp hoặc luộc lên, sau đó rắc muối.

“Ông vẫn giữ liên lạc với cô ấy à?”

“Thỉnh thoảng điện thoại, nhắn tin qua lại thôi.”

Một đống câu hỏi cuộn trào trong đầu tôi. Đúng lúc định mở miệng nói, bia và cá thu chiên xù gọi thêm đã lại được mang đến bàn. Như sực nhớ điều gì, Sawamoto vỗ tay bôm bốp.

“Đúng rồi, hôm qua Kosaka nhắn tin cho tôi. Cô ấy mới về dự tang họ hàng nên bây giờ đang ở nhà đấy.”

Hắn cạp một miếng cá thu chiên xù rồi nốc bia tì tì.

“Tôi kể hôm nay đi uống với ông, thế là cô ấy bảo nếu được thì sẽ đến.”

“Hả...?”

Suýt chút nữa tôi đánh rơi đôi đũa. Chắc mặt tôi lúc này biến sắc dữ lắm.

“Ông thấy phiền à?”

“Không phải thế...”

Bất ngờ quá nên tôi chưa kịp chuẩn bị tinh thần Lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau là ba năm, không, bốn năm trước. Thế mà tôi cứ có cảm giác như mười năm đã trôi qua.

Nhưng thôi, chắc gì cô ấy thật sự tới đây kia chứ. Nhà có đám mà không đầu tắt mặt tối mới lạ. Tôi đang tự trấn an bản thân thì đột nhiên một giọng nói vang lên.

“Không phải thế, rồi sao nữa?”

Tôi quay ngoắt người lại, một cô gái mảnh mai đang đứng đó. Chiếc váy liền thân màu xanh đậm cùng áo khoác màu be quả rất phù hợp với những dịp quan trọng của gia đình. Mái tóc dài ngang vai được uốn thành từng lọn mềm mại, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng.

“Chào Daisuke, lâu rồi không gặp nhỉ?”

Kosaka Akiho mỉm cười, khoe hàm răng trắng sáng. Bao nhiêu năm nhưng điệu cười vẫn không thay đổi.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.