Gần một tuần sau, chúng tôi gặp vợ chồng Sakaguchi.
Shioriko xác định được ngay lập tức cuốn sách Sakaguchi Shinobu đang tìm, nhưng để kiếm được sách và đặt mua thì mất một khoảng thời gian. Quyển sách không có trên trang đặt hàng trực tuyến của các tiệm sách cũ hay đấu giá qua mạng. Chúng tôi phải hỏi các tiệm sách cũ chuyên bán truyện thiếu nhi, cuối cùng mới tìm ra.
“Cơ bản thì sách cho thiếu nhi khó bán trong chợ sách cũ lắm.” Shioriko nói. “Người đọc là trẻ con nên rất ít cuốn còn trong tình trạng bảo quản tốt. Cũng có nhiều cuốn bị bỏ đi.”
Cơ bản là chẳng mấy tiệm sách cũ bán sách thiếu nhi, nên dù biết tên sách cũng khó tìm ra. Lần này chúng tôi đã gặp may.
Trong lúc đợi cuốn sách đưa tới, tôi mượn DVD Cheburashka ở cửa hàng cho thuê băng đĩa về xem. Cầm trong tay vỏ đĩa in hình nhân vật hoạt hình giống y như thú nhồi bông, tôi xấu hổ ra quầy tính tiền, nhưng dù thế nào tôi vẫn rất tò mò về nội dung.
Ở nhà còn bị mẹ mắng, “Lớn rồi mà đi thuê DVD phim hoạt hình.” Nhưng không biết từ khi nào, mẹ cũng im lặng xem cùng.
DVD bao gồm bốn câu chuyện, nhưng cuốn sách nguyên tác mà Sakaguchi Shinobu đang tìm kiếm có vẻ là truyện thứ nhất.
Bối cảnh có lẽ là ở một thành phố của Nga, câu chuyện bắt đầu bằng cảnh có một con thú không rõ giống loài lẫn trong đống hàng hóa từ châu Phi chuyển sang. Nếu bị bắt ngồi xuống, y như rằng nó sẽ ngã, nên mới được đặt tên Cheburashka, nghĩa là “ngã lăn quay”.
Không ai chịu nuôi nên Cheburashka đành sống trong bốt điện thoại, một thời gian sau, nó làm thân với Gena, cá sấu cô độc đang tuyển bạn. Những con thú cô đơn khác như chó Tobic và sư tử cũng tụ họp lại để tham gia vào cuộc tuyển mộ.
Và ở đó, cả bọn quyết định sẽ xây dựng một “Ngôi nhà bạn bè” để những ai cô đơn có thể quây quần.
Tuy bị cụ bà Shapoklyak tinh quái cản trở, chúng vẫn không nản lòng và chung sức xây nhà, nhưng đến khi ngôi nhà hoàn thành, cả đám đã trở nên thân thiết thành ra “Ngôi nhà bạn bè” không còn cần thiết nữa.
Kết cục là ngôi nhà xây xong được đem quyên góp làm nhà trẻ, bọn thú làm hòa với bà cụ Shapoklyak, câu chuyện thứ nhất kết thúc ở đây.
Tôi nghĩ các nhân vật đều rất đáng yêu, nội dung phim thú vị chẳng kém, nhưng một điều tôi băn khoăn là những việc làm của Cheburashka và các bạn đều không được đáp lại. Tất cả đều cư xử rất vui vẻ, nhưng tôi vẫn cảm thấy mơ hồ một cái bóng đang bao phủ.
Vợ chồng Sakaguchi đến Biblia sau giờ đóng cửa. Chúng tôi tính toán xong doanh thu trong ngày, cũng là lúc Sakaguchi Shinobu và người chồng đang đặt tay lên vai chị bước vào.
“Chào chủ tiệm, chào Gora...”
Sau khi chào chúng tôi với gương mặt tươi cười như mọi khi, Shinobu mới để ý có một vị khách đã đến từ trước. Một người đàn ông đứng tuổi với khuôn mặt tròn đang đứng tựa vào tủ kính.
“Cha.”
Chị nói mà như nghẹn trong cổ họng. Đó là Kawabata, cha của Shinobu.
“Sao cha lại ở đây?”
“Cha muốn biết cuốn sách con đang tìm là gì thôi.”
Ông ngập ngừng trả lời. Có lẽ không phải ông kém thân thiện mà là vụng về trong cách ăn nói. Vài hôm trước, lúc điện thoại đến tiệm sách chúng tôi cũng vậy, ông nói đi nói lại rằng muốn biết tên cuốn sách con gái mình đang tìm. Khi chúng tôi báo đã quyết định nhập cuốn sách và đang dự định hẹn gặp để trao cho Shinobu, ông đề nghị muốn được có mặt vào hôm ấy. Có lẽ ông mong muốn gặp con gái, nhưng từ đầu chí cuối, ông chỉ nhắc tới chuyện cuốn sách.
“Sao chị không nghe chuyện này vậy?”
Shinobu lừ mắt nhìn tôi và Shioriko với vẻ bực bội.
Mối quan hệ của chị và cha không hề hòa thuận. Chị từng kể, từ xưa đến nay chưa lần nào hai người có một cuộc nói chuyện đúng nghĩa.
“Anh nhận được liên lạc của chú Gora nhưng quên nói với em. Anh xin lỗi.”
Sakaguchi từ tốn xin lỗi. Tôi thì không cho rằng anh quên. Shinobu cũng dừng chuyện về cha ở đó, quay sang Shioriko.
“Thế em thực sự đã tìm ra cuốn sách chị từng đọc rồi à?”
“Vâng. Em nghĩ không có gì nhầm lẫn đâu. Như em đã nói trên điện thoại, đó là nguyên tác của bộ phim hoạt hình sử dụng con rối mang tên Cheburashka.”
“À, đúng rồi. Nghe chủ tiệm nói xong, anh chị đã mượn đĩa về xem. Dễ thương khủng khiếp! Mấy đứa nhìn này!”
Chị lôi điện thoại từ trong túi áo khoác và đặt lên quầy. Móc điện thoại gắn hình Cheburashka đang ôm một quả cam.
“Chị mới mua đó. Xinh không nào!”
“Dạ...”
Shioriko mỉm cười lơ đãng. Chắc cô không có hứng thú với những thứ nho nhỏ xinh xinh này. Shinobu khẽ chọc ngón tay vào cái tai to bè của con rối.
“Nhưng cái này khác hẳn Cheburashka mà chị nhớ. Chị nghĩ chắc là có nhầm lẫn gì rồi.”
Tôi cũng thắc mắc điều đó. Bức tranh chồn màu đen Shinobu vẽ cho tôi xem chẳng giống con rối này chút nào. Dù có nhầm lẫn thì cũng hơi quá.
“Không, không nhầm lẫn gì đâu ạ. Bức tranh chị Shinobu vẽ nắm bắt rất đúng các đặc điểm của nhân vật.”
“Hả, nhưng mà...”
“Chị hãy nhìn vào đây.”
Shioriko lấy một cuốn sách từ dưới quầy, Cheburashka và những người bạn của Uspensky, do Shindokusho xuất bản, người dịch Ijuin Toshitaka. Ở giữa trang bìa màu xanh vẽ hình một chú hươu cao cổ đang đứng, miệng ngậm một thứ giống như tấm bảng, tên sách viết ở đây. Xung quanh nó là các loài động vật to khác như khỉ, cá sấu, con chồn màu đen.
“A, chính nó! Đúng cuốn sách đó rồi. Con thú chị vẽ đây này!”
Shinobu chỉ thẳng vào con vật đen thui. Riêng phần mặt trông giống gấu con, nhưng chiếc đuôi dài lại đúng là con chồn, trông giống y như bức tranh của Shinobu.
“Đây là Cheburashka sao?”
Shioriko gật đầu trước câu hỏi của tôi. Tuy nó là sinh vật lạ nhưng như vậy vẫn khác nhau xa quá. Nếu so sánh hai bên, có lẽ chẳng ai nghĩ đây là cùng một nhân vật.
“Sao chúng khác nhau quá vậy?”
“Tôi đã tìm hiểu rất nhiều...”
Shioriko mào đầu và đi vào câu chuyện. Tôi cùng vợ chồng Sakaguchi tập trung lại xung quanh quầy, “Vào năm 1966, tác giả truyện thiếu nhi Eduard Uspensky đã sáng tác Cheburashka và những người bạn. Nếu dịch đúng từ tên gốc thì nhan đề là Cá sấu Gena và những người bạn*. Khi truyện này xuất bản thiết kế của nhân vật Cheburashka chưa được quy định. Nửa sau những năm 1960, hình minh họa của cuốn sách là do Alfeevskii vẽ.”
Chú Thích: Tên tạm dịch từ Krokodil Gena i ego druz’ia. Truyện này ngày xưa cũng rất nổi tiếng ở Việt Nam qua ấn bản của Nhà xuất bản Cầu Vồng, dĩ nhiên nhân vật được người Việt biết đến nhiều hơn cả là cá sấu Gena.
“Vậy thiết kế của nhân vật được quyết định khi nào?”
“Sau năm 1969, khi bản hoạt hình của truyện đầu tiên ra mắt. Lúc đó, Roman Kachanov trong vai trò đạo diễn và Leonid Shvartsman là biên tập viên mỹ thuật, hai người đã thảo luận với nhau và thống nhất ý kiến.”
Hóa ra là vậy. Bộ phim là nhân tố quyết định tạo hình cho nhân vật này. Tuy vậy, tôi cảm thấy hình ảnh Cheburashka minh họa trong cuốn sách cũng rất thú vị.
“Hừm, năm 1969 sao, lúc ấy chị còn chưa được sinh ra nữa. Cuốn sách này có từ trước đó cơ à?” Shinobu hỏi.
“Không. Bản tiếng Nhật được xuất bản vào năm 1976.”
“Lúc ấy, người ta đã làm phim hoạt hình rồi nhỉ?”
“Câu chuyện thứ hai của Cheburashka cũng đã được chuyển thể hoạt hình. Tuy nhiên, người ta hầu như không trình chiếu phần hoạt hình sử dụng con rối của Liên Xô cũ, nên ở Nhật Bản, chẳng ai biết đến tác phẩm ấy. Em nghĩ rằng người ta không có lý do để sử dụng thiết kế của bản điện ảnh.”
Tóm lại, bản dịch tiếng Nhật không liên quan lắm đến bản điện ảnh, nó được xuất bản dưới tư cách tác phẩm của nhà văn truyện thiếu nhi Uspensky.
“Cuốn sách này hiện đã tuyệt bản, nhưng vào năm 2001, nhà xuất bản từng in quyển sách này đã cho ra mắt ấn bản mới. Trên bìa vẽ Cheburashka với thiết kế giống trong bản điện ảnh, còn tranh minh họa bên trong thì giống với cuốn sách này.”
“Tức là bây giờ, chúng ta vẫn mua được nó ở tiệm sách phải không?”
Shioriko gật đầu.
“Thì ra là vậy.”
Sakaguchi Shinobu cầm Cheburashka và những người bạn trong tay rồi bắt đầu lật ra xem qua.
“Nhớ quá đi! Nội dung cuốn sách cũng hơi khác với hoạt hình nữa. Có đoạn tê giác trốn ra khỏi sở thú và chạy lòng vòng trong khu phố, đây này đây này.”
Shinobu đưa mặt lại gần trang giấy vừa lật ra, cười vang sung sướng. Có thể thuở bé, chị cũng từng đọc cuốn sách với bộ dạng như thế.
“Bác Kawabata.”
Bỗng Shioriko cất lời với cha của Shinobu. Ông lủi thủi đứng ở một góc, giữ khoảng cách với chúng tôi.
“Nếu được, mong bác xem qua.”
Kawabata có phần bối rối nhưng vẫn rút cặp kính lão từ trong túi ra. Shinobu trao cuốn sách cho cha mà không nói gì. Trong một lúc lâu, chỉ nghe thấy tiếng lật giấy loạt soạt vang lên.
“Ngôi nhà hòa thuận hóa ra là đây sao?”
“Cha nói gì thế?”
“Con viết trên chuồng chó cái tên ‘ngôi nhà hòa thuận’ đấy thôi.” Nói đoạn, ông chìa cho con gái xem trang sách mình đang giở ra.
Ngôi nhà hòa thuận đã được mở cửa.
Những ai muốn có thêm bạn bè hãy đến đây.
Tôi nhớ lại chuồng chó ở gia đình Kawabata. Có lẽ nó được lấy từ “Ngôi nhà bạn bè” xuất hiện trong bộ phim. Đó là căn nhà nơi những ai cô đơn tụ họp lại. Mọi người chung tay góp sức cùng xây nên ngôi nhà tuyệt vời, nhưng cuối cùng lại không được sử dụng. Tên của chuồng chó được lấy từ câu chuyện trên, giống như cái tên Tobic.
“Đúng rồi, con lấy từ cuốn sách này ra.” Giọng Shinobu trở nên vui tươi lạ kì. “Lần đầu tiên cha hỏi con chuyện này đấy. Mà trước giờ cha mẹ hầu như có bao giờ hỏi han con việc gì đâu. Cha thì chẳng nói chuyện với con, còn mẹ thì toàn mắng nhiếc. Con đang suy nghĩ gì, ở nhà làm gì có ai biết đâu.”
Tôi nín thở. Nhặt con chó bị bỏ rơi về, nuôi ở “Ngôi nhà hòa thuận” là nơi tụ họp của những người cô đơn. Tôi rùng mình khi hiểu thấu cảm xúc của Shinobu khi ấy.
“Con mong có được một ‘ngôi nhà hòa thuận’ của riêng mình. Vậy nên vừa tốt nghiệp cấp ba, con quyết định ra ở riêng. Con căm ghét cái nhà ấy đến buồn nôn.”
“Shinobu...?”
Sakaguchi khẽ lên tiếng. Khuôn mặt vợ anh tái mét. Có lẽ chị đang khó chịu, giống như lúc phải đi đến nhà Kawabata.
“Em không sao. Không phải em đang tức giận đâu. Mẹ có nói gì em cũng chẳng để tâm. Con Tobic cũng do em tự ý nhặt về, dù ba mẹ cấm nhưng em vẫn nuôi mà. Em gây ra bao chuyện phiền phức, em nghĩ mình đúng là đồ ngốc.”
“Ngày xưa anh đã nói với em rồi.” Sakaguchi nói một cách khó nhọc. “Em không hề ngốc nghếch. Anh đảm bảo.”
“Cảm ơn anh.”
Shinobu mỉm cười. Kawabata yên lặng gỡ kính lão, gấp sách lại và trao trả cho con gái. Ánh mắt ông trống rỗng, xa xăm nhìn vào vô định.
“Con nói đúng, cha... không hiểu con.”
“Đúng vậy. Vì trước giờ có mấy khi mình trò chuyện đâu. Chậc, một phần cũng do cha hiếm khi ở nhà, công việc lại bận rộn mà.”
“Không phải.” ông Kawabata phủ nhận. “Là do... cha đã tránh mặt con. Vì cha sợ.”
“Sao cơ?” Shinobu tròn mắt.
“Cả tính cách lẫn giá trị quan của cha và mẹ đều khác con. Nhất là từ khi con lên trung học, cha càng không biết nên cư xử với con ra sao cho phải. Mẹ cũng chẳng khá hơn. Ngoài mắng mỏ, mẹ không tìm được cách giao lưu nào phù hợp hơn với con. Đến tận bây giờ vẫn vậy.”
Tôi sững sờ trước lời bộc bạch không hề giấu giếm, Shinobu nhăn mặt, quay sang hướng khác.
“Không lý nào mẹ lại có những suy nghĩ mềm lòng như vậy. Lần nào gặp mặt con, mẹ cũng chỉ nói con là đồ ngốc.”
“Chị Shinobu! “ Shioriko khẽ lên tiếng. “Chị nhớ lại chuyện chuồng chó đi.”
Shinobu im bặt. Kawabata Mizue đã không đành lòng ném bỏ chuồng chó. Không chỉ chuồng chó mà bà còn giữ lại tất cả những đồ đạc của cô con gái đã ra riêng.
“Lần tới cha muốn con gặp mẹ.”
Cuối cùng, Kawabata nhìn vào mắt con gái và nói.
Ông đang căng thẳng hay sao mà vầng trán rộng lấm tấm mồ hôi. Dù vậy, Shinobu vẫn không chịu gật đầu.
“Con vẫn không quên được những lời mẹ nói về Masa. Chừng nào mẹ chưa xin lỗi, chừng ấy con chưa muốn gặp.”
“Shinobu, anh nghĩ em nên gặp mẹ.” Giọng trầm trầm của Sakaguchi vang vọng trong cửa tiệm. “Cũng chỉ tại anh lựa chọn thời gian và địa điểm không thích hợp. Dĩ nhiên mẹ sẽ cảm thấy bất an.”
Trong đầu tôi hiện lên câu nói của Kawabata Mizue, “Cho mẹ gửi lời hỏi thăm đến ông chồng đáng sợ.” Phải chăng đó không phải lời mỉa mai, hoặc cho dù chứa đựng sự mỉa mai, bà cũng đang nói thật lòng mình?
“Đã lần nào mẹ kể với con về lúc Tobie bị mất chưa?”
Kawabata đột ngột thay đổi chủ đề. Trong một thoáng, Shinobu tỏ vẻ bối rối.
“Con nghe mẹ bảo lúc con đi tham quan với trường, nhà mình sửa cổng, Tobic luồn qua khe hở chạy mất. Mẹ còn nói nó là con chó ngu nên không biết nhà mình ở đâu mà về. Có gì sai không cha?”
“Không, đúng là vậy. Nhưng điều cha muốn nói ở đây là, mẹ con đã đi tìm Tobic mãi.”
“Hả?”
“Mẹ bảo sẽ tìm ra con chó trước khi con về, thậm chí còn xin nghỉ làm. Rốt cuộc không tìm ra, nhưng sau đó, vào ngày nghỉ, mẹ vẫn bí mật đi tìm Tobic một mình. Người dọn dẹp chuồng chó suốt mấy chục năm nay cũng là mẹ con đấy. Cha biết nhiều khi mẹ con hơi nặng lời, nhưng cũng vì mẹ có trách nhiệm với con, chứ không phải loại người vô cảm đâu.”
Shinobu cúi đầu nhìn Cheburashka và những người bạn trong tay. Chị lật tới lật lui bìa trước và bìa sau cuốn sách như muốn xác nhận điều gì đó.
“Con biết rồi. cha để con suy nghĩ đã.” Chị khẽ nói, rồi ngẩng mặt lên, nhìn Shioriko qua quầy tính tiền. “Cảm ơn cô đã tìm cuốn sách này cho chị. Chị muốn mua nên cô cho chị biết giá đi.”
Shinobu rút ví ra nhưng chủ tiệm chỉ im lặng đứng lên.
“Chủ tiệm?”
“Chị không cần trả đâu.”
“Hả? Sao lại vậy?”
Tôi cũng bất ngờ. Chúng tôi đặt mua từ tiệm sách khác nên phải trả tiền cho cuốn sách. Giá tuy không đắt nhưng cũng chẳng phải là miễn phí.
“Thế không được đâu. Chị sẽ gửi tiền đàng hoàng.”
“Dạ thôi. Lần này em tặng chị. Xem như lời chúc mừng.”
Bàn tay Shinobu đang định lấy tiền ra bỗng dừng lại. Chị bối rối nhìn ba người chúng tôi rồi bẽn lẽn mỉm cười với cô.
“Em biết rồi à?”
“Vậy là đúng hả chị?”
Tôi chẳng hiểu gì. Đứng bên cạnh Shinobu, Sakaguchi cũng thắc mắc.
“Sao em biết hay vậy? Nói chị biết với.”
“Vì em thấy gần đây chị bỏ đi nhiều thói quen. Chẳng hạn như hút thuốc, uống rượu hay mang giày cao gót. Ngoài ra, chị có vẻ khó chịu trong người. Trước khi sinh em gái em không lâu, mẹ em cũng có thời kì như vậy...”
“À...”
Tôi bất giác thốt lên. Cuối cùng tôi cũng đã hiểu lời nói của cô. Hóa ra ngoài bí ẩn về sách, đây là chuyện Shioriko để tâm đến.
Shinobu đặt cuốn sách xuống quầy, chỉnh lại nét mặt rồi quay sang nhìn chồng. Dưới cặp kính râm, Sakaguchi đang mở to mắt. Anh cũng đã hiểu ra vấn đề.
“Anh Masa ơi, em có em bé rồi.”
Tôi chợt nhớ lại những câu Shinobu nói khi chúng tôi gặp nhau hồi Tết, “Chị bỏ thuốc rồi. Có lẽ thế thì tốt hơn... Đằng nào chị cũng bị nhắc suốt.” Tôi cứ tưởng chị ám chỉ giá thuốc lá tăng, nhưng thật ra là do chị sợ sẽ ảnh hưởng đến thai nhi. Ngay từ đầu, chị đã bóng gió về việc mình mang thai.
“Mãi mà hai đứa mình chưa có con nên em cứ nghĩ mình không thể. Em đã không cố cả năm nay rồi. Nhưng anh xem, mấy tháng nay chúng mình đã cùng đi du lịch vài lần còn gì. Cứ đến nơi nào mới là tụi mình lại có cảm hứng...”
Shinobu đưa tay lên và ấn ấn hai đầu ngón trỏ vào nhau. Shioriko đang gật gù lắng nghe, bất chợt đỏ bừng mặt.
“Tại, tại sao... em không nói ngay với anh?”
Hồi lâu, Sakaguchi khó nhọc lên tiếng. Thậm chí, lưỡi anh líu cả lại.
“Chuyện đôi mắt đã đủ khiến anh mệt mỏi rồi. Em cứ băn khoăn không biết nói lúc nào thì tốt. Xin lỗi anh vì em đã giữ im lặng. Mình sinh con có được không anh?” Shinobu bình thản hỏi như thể đây là một điều rất đỗi bình thường.
Miệng Sakaguchi méo xệch, người như mất tự chủ. Ắt hẳn lúc này, vô vàn suy cuộn trào trong lòng anh.
“...Nếu em không chê đứa bé là con anh.” Giọng anh như chực khóc.
Shinobu cười, để lộ hàm răng trắng, “Em chưa bao giờ nghĩ đến việc sinh con của một người đàn ông nào ngoài anh. Anh ngốc quá!”
Lúc ấy, tôi mới để ý Kawabata đã rời khỏi quầy tính tiền tự khi nào. Ông đang đứng quay lưng về phía chúng tôi trong không gian âm u giữa các kệ sách. Hình như ông đang khẽ nói chuyện với ai đó qua điện thoại.
“Cô cũng biết lý do thực sự khi chị tìm kiếm cuốn sách này rồi phải không?” Sakaguchi Shinobu hỏi Shioriko.
“Đúng vậy ạ. Tất nhiên là bởi chị Shinobu muốn đọc lại, nhưng ngoài ra, chị còn muốn một ngày nào đó sẽ đọc cho con mình cuốn sách này. Em nói có gì sai không ạ?”
“Chủ tiệm đoán đúng rồi. Công nhận cô thông minh ghê!”
Hóa ra là vậy, tôi nghĩ thầm. Khi tìm không ra cuốn sách, chị bảo “còn nhiều thời gian”, thì ra câu nói ấy mang hàm ý như thế. Quả thật, từ giờ đến khi đứa bé chào đời vẫn còn lâu lắm.
Vừa lúc ấy, Kawabata cũng tắt điện thoại và quay trở lại. Trông thấy cha đứng gần quầy, tỉnh bơ như chưa có gì xảy ra, cô con gái chau mày, “Cha vừa gọi cho mẹ phải không?”
“Phải.” Kawabata thẳng thắn thừa nhận. “Mẹ cũng để ý thấy con không được khỏe. Bà ấy còn tự hỏi liệu con có thai hay không. Mẹ lo cho con lắm đấy. Nên là... cha mong...”
Chắc ông muốn nói mong hai mẹ con gặp nhau.
Tôi, Shioriko và cả Sakaguchi đều nín thở, chờ đợi câu trả lời của Shinobu. Tuy nhiên, chị thất vọng quay mặt đi.
“Vậy mẹ trực tiếp đến hỏi con là được mà. Nghe tình hình qua thông báo trên điện thoại, thì lo lắng thực sự đến đâu?”
Đang dõi mắt về lối ra vào, Shinobu bỗng im bặt.
Bên kia tấm rèm và cửa kính có một người đang đứng.
Tôi lập tức nhận ra bóng dáng nhỏ nhắn, trông như phụ nữ ấy là ai.
“Mẹ đi cùng cha đến ga Kita-Kamakura.”
Ông già giải thích một cách khổ sở. Người ở bên ngoài vẫn do dự, nhưng cuối cùng cũng từ từ mở kéo, và xuất hiện từ giữa hai tấm rèm.
Mẹ của Shinobu đứng khựng lại ở lối ra vào, đôi mắt to không chớp nhìn chằm chằm vào cô con gái, không để tâm đến ai khác.
“Cô tới bệnh viện kiểm tra rồi chứ hả?” Giọng bà gắt gỏng bất ngờ.
“Con kiểm tra rồi.”
“Thật lòng, cô có định sinh đứa bé không?”
Shinobu gật đầu. Kawabata Mizue lắc đầu như bị sốc.
“Cô chẳng còn trẻ trung gì nữa. Lo liệu cho người chồng bệnh tật hơn mình cả chục tuổi đã khổ rồi, giờ mà sinh nở thì khổ không nói hết đấy, không phải khổ cực bình thường đâu. Cô đã suy nghĩ thấu đáo chưa?”
Tuy vậy, nét mặt của Shinobu vẫn không hề dao động. Chị gật đầu còn mạnh mẽ hơn khi nãy.
“Mẹ bảo này, Shinobu...”
“Mẹ nghe con nói đã.” Shinobu chậm rãi lên tiếng. “Ngày còn bé, con ước có thể đến ngôi nhà hòa thuận. Ngôi nhà mà ở đó, con sẽ sống thật yên bình, không phải buồn bã. Con nghĩ khi cưới Masa, là con đã tìm ra ngôi nhà ấy cho mình rồi đấy mẹ à.”
Khuôn mặt thảng thốt, người mẹ định đáp lời nhưng Shinobu đã ngăn lại.
“Nhưng chỉ như vậy thôi thì chưa thực sự đủ. Nay con sắp sửa chào đón một thành viên mới. Bởi vì bây giờ, con không phải là một cô bé u buồn nữa. Con đã trưởng thành và mạnh mẽ hơn một chút rồi. Đứa trẻ này sắp đến với gia đình chúng con, và con nhất định sẽ không từ bỏ. Dẫu con có phải trải qua muôn vàn khó khăn chăng nữa.”
Không khí im lặng như tờ. Kawabata Mizue vẫn nhìn con gái, bà ngây ra như phỗng trong một lúc lâu.
“Cô đúng là ngốc!” Mãi sau, bà mới thở dài thườn thượt. “Mình à, tôi về trước đây.”
Bà quay gót và bước ra ngoài. Có lẽ chuyện hòa giải là không thể. Tất cả chúng tôi đang chán nản thì Kawabata Mizue, bấy giờ sắp đóng cửa, thoáng ngoái lại nhìn con gái.
“Shinobu, mai mốt về nhà nhé. Cùng với chồng con nữa.” Giọng bà mềm mỏng hơn một chút. “Sau đây có nhiều việc phải bàn lắm.”