Lúc chúng tôi đóng cửa xong và khởi hành, trời đã tối hẳn.
Địa điểm không xa lắm nên Shioriko bảo không cần dùng xe ô tô. Tôi sánh bước cùng cô dọc theo sân ga. Chỗ soát vé của nhà ga Kita-Kamakura nằm ở hướng ngược lại nên đoạn này không ai lai vãng.
Chúng tôi đi qua đường hầm chẳng khác nào một hang động xuyên núi. Trần đường hầm nguyên sơ bằng đá ngay trên đầu khiến tôi rụt cổ lại theo quán tính.
“Lúc trưa, một người bạn học của mẹ tôi đã gọi tới.” Shioriko lên tiếng.
“Bạn học à? Học thời nào vậy?”
“Cả cấp hai lẫn cấp ba thì phải. Người này sống ở Kita-Kamakura, hay đến tiệm chúng ta từ tận thời cha cô ấy còn sống cơ. Giờ chúng ta sẽ đến nhà đó...”
“À, cô cho tôi hỏi một chút.” Tôi cắt ngang lời cô nói. “Ngày trước mẹ cô học trường nào vậy?”
“Học viện Nữ sinh Thánh Seio... Ủa, tôi chưa bao giờ kể à?”
Đây là lần đầu tiên tôi nghe đấy. Thì ra hai mẹ con cùng học một trường.
“Xưa kia mẹ cô sống ở khu này sao?”
“Phải... Nhà mẹ tôi ở Fukasawa hay sao ấy.”
Ừm, không có gì là lạ, Shinokawa Chieko vốn là khách quen của tiệm sách cũ Biblia mà.
“Nhà ngoại của cô thì sao?”
Shioriko lại lắc đầu, “Hình như không còn ai sống ở đó nữa. Mẹ từng bảo bà không có gia đình... Cụ thể thì tôi không nắm được. Chỉ biết cả tôi lẫn Aya đều chưa gặp họ hàng thân thích của mẹ lần nào...”
Câu chuyện dừng lại ở đây, chỉ còn nhịp nạng vang trong đêm tối. Cứ cho là cha mẹ anh chị em qua đời hết rồi đi, dẫu sao trước đây cũng phải tồn tại mối quan hệ họ hàng nào đó chứ. Chuyện này thật kì dị.
Chúng tôi rẽ phải ở phía trước thanh chắn đường ray và bắt đầu leo dốc. Đối với tôi, con đường này rất đỗi thân quen. Khi đi bộ từ trường cấp ba tôi học đến ga Kita-Kamakura, bắt buộc phải đi qua đây.
“Tại sao bạn học của mẹ cô lại gọi điện?” Tôi quay lại chủ đề cũ.
“Tôi cũng không rõ...”
“Hả?”
“Cô ấy bảo gặp mặt rồi nói.”
“Chỉ vậy thôi à?”
“Còn nhấn mạnh đây là chuyện quan trọng...”
Đúng là khiến người ta tò mò, hẳn là dính dáng đến Shinokawa Chieko cũng nên. Tôi đã đoán ra lý do Shioriko yêu cầu tôi đi chung. Phải chăng cô thấy bất an trước cuộc hẹn mờ ám đó. Tôi đã được cô tin cậy hơn một chút rồi chăng?
Đến giữa dốc, con đường đột ngột thu hẹp. Khu vực này là một phần của ngọn núi bao quanh Kamakura, tôi tưởng từ ngày xưa đây đã là khu dân cư cao cấp, nhưng choán phần lớn bãi đậu xe lại là các dòng xe mini*. Đường chật hẹp thế này thì cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.
Chú Thích: Theo cách phân loại của Nhật, ô tô mini là xe dưới 660 cc. Loại xe này tương đối rẻ, tiết kiệm xăng nên được người Nhật ưa dùng.
Đi được một lúc thì hết đường, bậc thang dẫn lên núi xuất hiện. Leo bộ chừng năm phút sẽ đến ngôi trường tôi học ngày xưa. Từ ngày tốt nghiệp đến giờ, chưa lần nào tôi về lại trường.
“Nhà của người đó ở tít trên kia cơ à?”
“Không... Ngay đây rồi.”
Shioriko ngăn lại khi tôi định bước tiếp. Trước mắt chúng tôi là một dinh thự cũ có rào cao sừng sững bao quanh. Thường xuân leo kín một mặt tường, đang vào mùa đông nên lá rụng hết cả.
Trên trụ cổng làm bằng bê tông giờ đã nứt nẻ treo tấm biển đề “Tamaoka”. Bên kia cổng sắt, chỉ thấy ánh sáng lẻ loi từ một căn phòng hắt ra vườn. Khung cảnh trông cứ tĩnh mịch thế nào...
“...”
Shioriko thoáng lưỡng lự một hồi rồi mới bước tới mở cổng. Khu vườn được chăm chút kĩ lưỡng nhưng hình như không có cây nào ra hoa kết quả mùa này.
Shioriko ấn chuông, tôi đứng đằng sau, ngắm nhìn hàng cẩm tú cầu trồng men theo bờ rào trong lúc chờ gia chủ xuất hiện. Thời còn học cấp ba, có lần tôi đã trông thấy hoa nở khi đi ngang qua ngôi nhà này.
Nghe tiếng cửa mở, tôi vô thức đứng nghiêm lại. Một phụ nữ thấp bé mặc áo len cổ lọ màu đen xuất hiện. Bà cắt tóc ngắn, kiểu đầu bob ngày xưa, tóc mái cũng thẳng băng một đường. Mái đầu lấm tấm điểm bạc, cổ có nhiều nếp nhăn, tuổi chừng ngoài năm mươi.
“Tối, tối muộn thế này còn đến làm phiền cô... Dạ, buổi trưa, gia đình có, có gọi điện thoại cho tiệm sách cũ Biblia...” Mới chỉ chào hỏi mà Shioriko đã lắp bắp tội nghiệp.
“Cháu là con gái cua Chieko đúng không?” Người phụ nữ nở một nụ cười dịu dàng duyên dáng. “Cô là Tamaoka Satoko, người đã gọi điện thoại. Nào, mời hai cháu vào trong!”
Bà bảo muốn chúng tôi xem một căn phòng nên tôi và Shioriko được đưa đến căn phòng kiểu Âu ở cuối hành lang tầng một. Có lẽ nó được dùng làm thư phòng, sát tường có kệ sách lắp cửa trượt kính mờ, bàn nhỏ và ghế bành gỗ kê bên cửa sổ treo rèm dày. Có lẽ chủ nhân thường vui vẻ đọc sách bên bàn này?
“Đây là bộ sưu tập sách của cha cô. Hai năm trước cụ đã về thế giới bên kia nên bây giờ cô kế tục việc quản lý chúng.”
Bà Tamaoka Satoko nói. Một phần của bộ sưu tập sách chất chồng trên cả mặt bàn lẫn sàn nhà. Nổi bật là những cuốn sách tranh cỡ lớn dường như của nước ngoài và một vài quyển sách lẻ trong tuyển tập văn học cá nhân. Dường như chủ nhân cũ có kiến thức uyên thâm về văn học Nhật Bản và mỹ thuật.
Ừm?...
Khung cảnh căn phòng khiến tôi ngờ ngợ. Tôi cảm thấy có nét quen quen trong phòng thì phải? Mà không, chắc chỉ là tưởng tượng thôi. Từ lúc cha sinh mẹ đẻ, đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi bước chân căn phòng này.
“Cha của cô chuyển đến sống ở khu này gần năm mươi năm về trước, từ đấy, cụ rất hay lui tới tiệm sách cũ Biblia. Cụ mua khá nhiều sách ở tiệm, đồng thời bán cho tiệm cũng nhiều không kém... Cha mẹ cháu có lần nào kể với cháu về cha của cô chưa? Ví dụ như cụ mua sách cũ gì chẳng hạn?”
Shioriko khẽ lắc đầu, “Xin lỗi... Cha mẹ cháu chưa kể bao giờ...”
“Vậy à?” Tamaoka Satoko mỉm cười xóa đi khoảnh khắc khó xử. “Cũng khó trách. Khoảng mười năm trước, chân cụ yếu hẳn nên không thể xuống tiệm nữa. Xin lỗi cháu, cô kể lể kì cục quá.”
“Khô... Không có chuyện đó đâu ạ.”
Ông Tamaoka có vẻ là một khách hàng vô cùng nhiệt tình, nhưng nếu là mười năm về trước thì Shioriko vẫn chưa phụ giúp ở tiệm. Cô không biết cũng là chuyện dễ hiểu.
“Thưa cô... Chuyện, chuyện cô muốn bàn hôm nay là gì ạ?”
Shioriko đặt câu hỏi. Tôi cũng thắc mắc điều này. Nếu liên quan đến chuyện thanh lý bộ sưu tập sách thì nói ngay lúc gọi điện là xong. Cũng không thể nào có chuyện bà cất công gọi một người chẳng quen thân gì đến đây chỉ để chia sẻ những kỉ niệm về cha mình.
“Những vấn đề Chieko tư vấn, chắc cháu cũng làm được phải không?”
Khoảnh khắc tên mẹ mình vang lên, nét mặt Shioriko đột nhiên cứng đờ, “Ý cô là sao ạ?”
“Chieko hay được khách hàng tới tiệm nhờ vả này kia mà. Hễ liên quan đến sách thì dù lời ủy thác khó khăn đến đâu, cô ấy cũng nhận lời... Cô nghe đồn gần đây cháu cũng làm việc này.”
Tôi nín thở. Trong đầu tôi chợt hiện lên câu nói của Takino, tin đồn rằng Biblia bắt đầu nhận ủy thác trở lại đang lan rộng. Nhưng tôi không ngờ thực sự lại có khách hàng đưa ra ủy thác như thế!
Sau một hồi suy nghĩ, Shioriko trả lời, “Cháu không đủ khả năng làm được như mẹ... Dù vậy, nếu có thể cô cứ kể cho cháu nghe.”
Shioriko không hẳn là từ chối. Tôi sinh ra bất an. Tuy chưa rõ có gì nguy hiểm hay không, tôi cảm thấy tính chất công việc lần này ít nhiều khác với những vụ việc cô đã giải quyết từ trước đến nay. Có lẽ đúng như Takino khuyên, tốt nhất tôi nên nâng cao cảnh giác.
“Cảm ơn cháu!” Tamaoka Satoko nói cảm ơn rồi tiếp tục câu chuyện bằng giọng điệu bình thản. “Cô muốn nhờ cháu lấy lại cuốn sách bị đánh cắp khỏi căn phòng này.”