Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2
2

❊ ❊ ❊

Tôi xuống tầng một, bắt đầu quét dọn tiệm.

Shioriko đang tiếp người vừa tới trong phòng khách nhà chính. Vì không còn việc gì làm ở tầng hai nên tôi quyết định chuẩn bị mở cửa tiệm.

Việc chỉ đích danh Shinokawa Chieko cho thấy đây không phải là công việc bình thường của tiệm sách cũ. Tháng trước cũng có người đến nhờ tiệm lấy lại bản in đầu tiên tác phẩm Mùa xuân và Tu la của Miyazawa Kenji, lần này cũng giống như thế chăng, mà không khéo lại là việc rắc rối hơn. Liệu có hên quan gì đến chuyện ngày hôm qua không? Vừa lau bụi trên kệ vừa luẩn quẩn suy nghĩ, tôi nghe tiếng đóng cửa khe khẽ ở lối vào nhà chính. Chắc là khách về rồi. Tôi vén rèm cửa kính. Nếu muốn ra ga thì vị khách đó phải đi vòng qua mặt trước tiệm.

Tôi đợi một lúc thì quả nhiên thấy một phụ nữ đứng tuổi mập mạp, mặc chiếc áo khoác lông rẻ tiền, mang túi xách trang trí đăng ten đi qua. Bà ngoài năm mươi tuổi, là người tôi không quen biết. Bà chỉ liếc nhanh vào cửa tiệm rồi nhanh chóng đi mất. Tôi thầm thắc mắc. Nếu hứng thú với sách thì phải sang tiệm ngó nghiêng một chút chứ. Lẽ nào bà không phải là người mê sách cũ?

Cánh cửa thông với nhà chính mở ra, Shioriko chống nạng xuất hiện. Đôi mày cô nhíu lại như bối rối.

“Có chuyện gì vậy?”

Nghe tôi hỏi, cô vẫn giữ nguyên nét mặt, nhưng đầu hơi nghiêng sang một bên, “Là chuyện đặc biệt cần trao đổi liên quan đến sách cũ quý hiếm, nên họ cần người rành về mảng này. Cụ thể thì gặp trực tiếp sẽ nói.”

“Gặp trực tiếp mới nói... Vậy người ban nãy là sao?”

“Là đại diện. Chính chủ là chị gái bà ta kia.” Shioriko mở ngăn kéo quầy, vừa trả lời vừa tìm kiếm bên trong.

Hóa ra vậy, chỉ là đến để chuyển lời. “Sao chính chủ không đến?”

“Bà ấy bị kệ sách đổ vào người trong trận động đất tháng trước.”

Tôi nghĩ có chút mờ ám ở đây. Nếu không di chuyển được thì có thể gọi điện thoại mà. Tại sao phải mất công cử người đại diện?

“Người ủy thác là người thế nào?”

“Là một người tên Kishiro Keiko.”

Tôi thử lục lọi trí nhớ, nhưng đây là một cái tên tôi chưa từng nghe qua.

“Có phải khách của tiệm mình không?”

“Có thể. Tôi cũng không biết nữa. Nghe nói người ấy sống ở Yukinoshita, lúc trước hay mua sách từ tiệm chúng ta bằng cách đặt hàng theo danh mục.”

Yukinoshita là nơi có đền Tsurugaoka Hachimangu nổi tiếng, cũng nằm trong địa phận Kamakura*. Chỗ đó không xa tiệm này lắm.

Chú Thích: Từ đây trở đi, nhà Kishiro Keiko sẽ được các nhân vật nhắc đến bằng chi dấu “ở Kamakura” (nếu họ đang ở tỉnh khác), hoặc “ở Yukinoshita” (nếu họ đang ở cùng tỉnh Kamakura). Đó là do phạm vi càng hẹp thì càng chi tiết, giống như khi cùng ở Hà Nội, người ta sẽ nói nhà tôi ở quận Hai Bà Trưng, nhưng khi xuống Hải Phòng, người ta sẽ nói nhà tôi ở Hà Nội vậy.

Trước kia, người xử lý công việc mua bán từ xa của tiệm này là Shinokawa Chieko. Vào thời buổi đặt hàng qua mạng chưa phổ biến, việc mua bán sách cũ từ xa sẽ được tiến hành theo hình thức đặt hàng qua điện thoại hoặc bưu điện sau khi xem danh mục mà tiệm sách gửi. Chắc cũng giống đặt mua theo catalog. Dĩ nhiên hiện giờ vẫn còn nhiều tiệm bán sách theo hình thức đặt hàng dựa trên danh mục, nhưng vài năm gần đây thì Biblia không làm thế nữa.

“Vậy bà ấy đến tiệm bao giờ chưa?”

“Nên nói sao nhỉ? Có nhiều khách hàng chủ yếu đặt hàng theo danh mục thôi... A, đây rồi.” Shioriko lấy trong ngăn kéo ra quyển sổ dày đóng bìa da màu đen.

“Gì vậy?”

Từ ngoài quầy nhìn vào, tôi thấy nó được làm cẩn thận như sổ sách kế toán. Bốn góc tróc hết cả, xem chừng đã khá cũ.

“Đây là danh bạ khách hàng. Bây giờ dữ liệu được lưu trên máy tính, nhưng ngày xưa thì toàn bộ thông tin được ghi vào đây.”

Cô vừa nói vừa lật danh bạ. Họ tên và địa chỉ được ghi li ti. Các trang chia theo bảng chữ cái, chắc định sẽ ghi thêm nên có chừa khoảng trống. Cũng có nhiều tên bị gạch xóa, hẳn là những người đã khuất hoặc đã chuyển nhà mà tiệm không biết địa chỉ mới.

Shioriko mở một trang ghi tên các khách hàng bắt đầu bằng chữ “Ki”, ngón tay thon dài lần lượt dò từng dòng. Nhưng không thấy tên nào đọc là “Kishiro Keiko” cả.

“Lạ thật đấy!” Cô quay lại vài trang trước đó, kiểm tra thêm lần nữa.

“Hay là người ta kết hôn và đổi họ rồi?”

“Không đâu, tôi nghĩ là còn độc thân. Vì theo lời người em, bà ấy vẫn sống một mình từ khi trưởng thành. Từ đợt tủ đè bị thương, người em mới tới ở cùng để chăm sóc... A!”

“Sao vậy?”

“Anh nhìn chỗ này xem.”

Cô trỏ một cái tên bắt đầu bằng chữ “Ka” ở trang trước đó. Kayama Akira, địa chỉ khu phố 6, Yukinoshita, tỉnh Kamakura. Tiếp theo, phần người nhận ghi “Kishiro Keiko”.

“Chắc là người này nhỉ?”

“Còn người tên Kayama?”

“Tôi mới nhìn thấy lần đầu. Nếu danh bạ chính xác, tôi nghĩ người tên Kayama đã ở nhà bà Kishiro.”

“Nhưng bà ấy ở một mình suốt mà?”

“Hay chỉ tại cô em gái không biết thôi...”

Dẫu thế thì cũng vẫn kì lạ. Không hiểu tại sao họ tên khách quen lại không được ghi chép đàng hoàng trong danh bạ khách hàng.

“Đây là chữ của mẹ. Người ghi tên và địa chỉ này là mẹ.”

Bầu không khí chìm vào yên lặng.

Đúng là một câu chuyện lạ. Nội dung ủy thác không rõ ràng, nhân vật tên Kayama là một dấu hỏi. Shinokawa Chieko thì thoắt ẩn thoắt hiện.

“Cô có nghĩ là ủy thác này liên quan đến sự xuất hiện của mẹ cô không?” Tôi hỏi.

“Vẫn chưa thể nói được gì. Tôi cũng có cảm giác thời điểm quá trùng hợp, nhưng vì bà ấy là người nhạy bén với sách cũ, nên chắc chỉ là ngẫu nhiên thôi.

“Cô có đi gặp người này không?”

“Đi chứ.” Cô trả lời dứt khoát đến bất ngờ. “Đã có khả năng liên quan đến mẹ thì tôi càng không thể ngồi yên. Tôi nhắn là chiều mai sẽ tới.”

Nên thế. Dù sao đi nữa Shinokawa Chieko cũng từng có tiền lệ uy hiếp khi mua bán sách cũ. Ngay cả tôi đây, dù chỉ mới tiếp xúc hôm qua, cũng có thể hiểu được nỗi bất an của Shioriko.

“Vì thế, à... nếu anh Daisuke có thể, thì...” Mắt cô nhìn xuống, miệng nói lí nhí. Trực giác mách bảo tôi cô đang muốn nói gì.

“À, dĩ nhiên tôi sẽ cùng đi chứ. Tôi sẽ lái xe.”

“Ồ, có thật không?”

“Từ đầu tôi đã định như vậy rồi. Ngày mai là ngày nghỉ định kì, mà tôi cũng chẳng có dự tính gì cả.”

Shioriko chớp mắt, nhìn chằm chằm vào tôi như khẩn thiết nhờ vả, “Cảm ơn anh nhé. Lần này, tôi sẽ trả ơn anh đàng hoàng... Tôi hứa đấy.”

Nghe giọng cô trầm xuống như đang tâm sự, tôi nuốt nước miếng đánh ực. Lúc nãy ở tầng hai cũng úp úp mở mở, người này bị làm sao đây? Chắc là chuyện phải lấy hết can đảm mới nói được chăng? Tôi có nên kì vọng vào một cơ hội nào không?

“Vâ... vâng.” Bất chợt tôi đằng hắng, giọng khác với mọi khi. Cũng khó mở lời hơi cô sẽ trả ơn thế nào. Thôi cứ đợi mọi việc tạm xong xuôi đã.

“Mà ‘chuyện đặc biệt cần trao đổi’ là gì thế? Em gái bà ấy không nói sao?”

“Không nói cụ thể. Tôi chỉ biết mỗi tên tác giả liên quan trong vụ ủy thác này thôi.”

“Tác giả nào?”

Bỗng dưng Shioriko nhìn xa xăm. Có lẽ là một tác giả yêu thích của cô.

“Ranpo.”

“Ranpo...” Tôi bất giác lặp lại. Ngay cả tôi cũng từng nghe qua cái tên này.

“Ừm.”

Shioriko gật đầu, “Edogawa Ranpo.”

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.