(Poplar phát hành)
8/3/2011
Những chuyện xảy ra hôm nay / Shinokawa Ayaka
Bữa tối hôm nay là bít tết hamburger ninh. Mình nấu cũng ngon, nhưng có lẽ nên thêm nhiều nấm hơn. Mình thích ăn như thế.
Chị không ăn mấy. Anh Gora thì ăn hùng hục. Công nhận sức ăn của đàn ông khiếp thật.
Hôm nay là ngày nghỉ của tiệm, hai anh chị đi đâu đó từ sáng. Vừa về tới nhà, hai người đã lật tung phòng của cha lên để tìm kiếm thứ gì đó.
Có khi mọi chuyện vỡ lở rồi không chừng.
Chị chưa biết chuyện nhưng mình nghĩ anh Gora đã nhận ra. Sớm muộn gì anh ấy cũng hỏi mình cho mà xem. Nếu thế, liệu anh ấy có kể cho chị không nhỉ?
Tuy nhiên, làm thế nào anh lại biết chuyện cơ chứ. Hay do mình viết ra như thế này?
Nếu vậy, thì đúng là như diễn biến của câu chuyện Nhà vua có đôi tai lừa mình đã viết hôm nọ.
Đôi tai của nhà vua bị biến thành tai lừa, người thợ cắt tóc biết bí mật này, bứt rứt muốn kể cho ai đó nghe, bèn nói vào cái hố ở bãi sông. Tuy nhiên, quanh hố mọc đầy sậy (mình chưa thấy loại cây này bao giờ), mỗi lúc gió thổi, sậy lặp lại những điều ông thợ đã nói. Kết cục là ai cũng biết bí mật ấy, và nhà vua không thể che giấu đôi tai mình được nữa.
Đôi tai của nhà vua chẳng trở lại như cũ. Mình thấy nhà vua là tội nghiệp nhất. Còn ông thợ cắt tóc cũng thật là kì khôi, lại cố tình nói ra bí mật ở chỗ mọc loài cỏ kì lạ đấy.
Có lẽ ông ấy chỉ muốn ai đó lắng nghe lời mình nói mà thôi. Nếu vậy thì mình cũng có chút đồng cảm.
Mình nghĩ nếu chị mà biết chuyện, mình sẽ phải dừng viết. Từ ngày cha mất, mình đã viết liên tục suốt cả năm trời, nhưng chẳng có lấy một lần hồi âm, nội dung thì toàn nói về những chuyện thường nhật xảy ra xung quanh mình.
Lúc nãy mình đọc lại mới để ý từ mùa thu năm ngoái, nó chẳng khác gì nhật ký.
Không chừng đây là lần cuối cùng mình viết, nên phải cố viết sao cho giống một bức thư mới được.
Mẹ vẫn khỏe chứ?
Cả con và chị đều khỏe. Con vẫn đi học và lo chuyện nhà cửa như bình thường, chị vẫn quản lý tiệm với sự trợ giúp đắc lực của anh Gora.
Hôm nay con viết thư muốn nhờ mẹ một việc.
Mẹ hãy liên lạc với chị nhé. Qua email, điện thoại hay bưu thiếp gì cũng được.
Hiện tại, có lẽ chị còn muốn gặp mẹ hơn cả con. Con nghĩ chị có nhiều chuyện muốn hỏi mẹ lắm, về công việc chẳng hạn.
Càng ngày, trông chị càng giống mẹ hồi trẻ. Giống đến mức gần đây, con còn không phân biệt được chị với bức tranh vẽ mẹ hồi xưa để trên tầng hai.
Bây giờ thì con không rõ, chứ ngày trước chị không vui vẻ lắm khi có ngoại hình giống mẹ.
Thời trung học, chị chưa đeo kính mẹ nhỉ. Chị ấy đeo kính sau khi mẹ rời khỏi nhà. Chị làm vậy vì con đấy mẹ ạ. Tuy mấy lần con hỏi, chị chỉ toàn gạt phắt đi, nhưng con biết điều đó.
Khoảng thời gian mẹ mới bỏ đi, dù ở nhà trẻ hay ở nhà, hôm nào con cũng khóc, đến một hôm, chị bèn đeo kính vào để nhìn giống mẹ. Có lẽ chị đã cố gắng thay thế mẹ để con không cảm thấy buồn bã.
Lúc ấy, chị giận mẹ lắm, thậm chí không muốn nhìn mặt mẹ nữa cơ. Con thương chị lắm. Không cần gọi điện thoại đâu, mẹ cứ về thẳng nhà cũng được. Chắc chắn chị sẽ nổi giận, nhưng mẹ cứ để con lo liệu. Con sẽ nấu cho mẹ một bữa cơm. Nấu ăn là sở trường của con đấy, mẹ ạ.
Con hoàn toàn không biết những lời mình viết có đến được với mẹ không.
Dạo gần đây, con cũng chẳng trông mong mẹ sẽ hồi âm nữa, chỉ cần mẹ đọc qua, con đã đủ thấy vui rồi. Chứ cứ hét vào cái hố thì buồn quá.
Sáng mai phải đi tập sớm nên con đi ngủ đây.
Chúc mẹ ngủ ngon.
Dù thế nào, mẹ cũng nhớ giữ gìn sức khỏe.
Mẹ ngủ ngon.
Đang định click chuột vào nút gửi đi, Shinokawa Ayaka khựng lại.
Lần nào cô bé cũng lo âu chẳng biết thư mình viết có đến được người nhận hay không. Những lúc như vậy, chắc chắn cô bé sẽ mở ngăn kéo bàn, lấy ra một cuốn sách để sâu trong góc.
Nhật ký Cra-cra của Sakaguchi Michiyo. Đó là quyển sách cha cô trao cho trước khi qua đời. Cha dặn khi nào có dịp, hãy đưa cuốn sách cho chị gái.
Cô bé lấy sách khỏi hộp, lật bìa lót ra. Có một dòng chữ ghi bằng bút bi trên nền giấy.