Sau khi mở cửa tiệm, việc đầu tiên tôi làm là sắp xếp phía dưới quầy.
Bằng cách nào đó, tôi cũng dọn được một khoảng trống kha khá để nhét núi sách mang về từ hội quán. Chỗ chứa bên nhà chính đã đầy ắp nên chỉ còn cách để tạm trong tiệm mà thôi.
Hôm đi chợ sách cũ về, chúng tôi mất cả đêm suy nghĩ vẫn không đoán ra lai lịch của số sách này. Không thể để ở hội quán, đem bỏ đi thì lại tốn chi phí xử lý. Mà chưa biết chủ nhân của đống sách là ai thì chúng tôi cũng chẳng có quyền quyết định bỏ đi hay không.
Trên mặt giấy tờ, đó là sách do tiệm Biblia chúng tôi mang bán, nên sau khi thảo luận với hiệp hội, mọi người đi đến kết luận chúng tôi sẽ giữ tạm đống sách này cho đến khi sự việc được làm sáng tỏ.
Đã đấu giá thất bại số sách tuyệt bản thì chớ, giờ lại còn phải vác về cả chồng sách chẳng ma nào thèm mua. Nhưng chưa đủ, lúc rời khỏi hội quán sách cũ, tôi phát hiện tờ phiếu phạt đỗ sai quy định dán lù lù trên kính chiếc xe van tôi đậu ở lòng đường. Thật đúng là họa vô đơn chí!
Nói gì thì nói, rốt cuộc cửa hiệu nào lại lấy danh nghĩa Biblia để bán sách cơ chứ? Khó mà tin được đây là nhầm lẫn trong giấy tờ, còn giả sử họ cố tình làm như vậy thì tôi cũng chẳng biết lý do là gì. Ngay cả người giỏi phá giải bí ẩn như Shioriko còn đoán không ra.
Tôi ngồi thụp xuống, nhìn chằm chằm đống sách đặt dưới quầy. Nghe nói chỉ nhìn vào bộ sưu tập sách, mẹ Shioriko sẽ đoán trúng các đặc trưng của chủ nhân nó. Tuy không thể làm được như vậy, nhưng tôi vẫn nghĩ mình sẽ hiểu được ít nhiều thông qua bìa sách.
So với lần đầu tiên tôi thấy, ấn tượng cũng chẳng đổi khác là bao. Chỉ toàn những cuốn sách thường thức cũ nát.
Tuy nhiên, nếu nhìn kĩ thì không phải không có gì đáng chú ý. Trong đống sách có lẫn vài cuốn với nội dung liên quan tới sách cũ như Cẩm nang mua bán sách cũ, Sổ tay tìm kiếm sách tuyệt bản, Giới thiệu các tiệm sách cũ trong thành phố. Từ đó mà suy, người này vốn hứng thú với tiệm sách cũ nên mua...
Mình rỗi hơi à?
Tôi lắc đầu rồi đứng dậy. Đấy là đặc điểm của người đã mua những cuốn sách này chứ không phải đặc điểm của cửa tiệm đem bán cuốn sách. Có suy nghĩ thêm cũng vô ích thôi.
Đúng lúc ấy, cánh cửa thông với gian nhà chính mở ra, Shioriko xuất hiện. Hôm nay, cô mặc chiếc váy len liền thân màu trắng, phần ngực có đính sợi dây ruy băng mảnh. Trông cô còn dễ thương hơn bình thường, nhưng lại có vẻ mệt mỏi so với mọi ngày.
“Anh cho vào bao ni lông rồi đem ra ngoài hộ tôi. Giá tiền cứ để giống như tôi đề trên nhãn giá ấy.”
Cô thoáng thở dài rồi chìa ra túi giấy của trung tâm thương mại. Bên trong là sáu, bảy quyển bunko. Mỗi quyển đều được dán những tờ nhãn be bé ghi số.
“Sách này là sao vậy?”
“Sách tuyệt bản để trên phòng tôi... Tôi lựa những cuốn bị trùng và có khả năng bán được để đem xuống đây. Sâu trong giá sách hiện vẫn còn nên sắp tới tôi sẽ lấy ra thêm.”
Nói cách khác, đây là sách nằm trong bộ sưu tập riêng của cô. Hóa ra, cô chọn cách dùng sách của mình để lấp đầy kệ. Tôi đón lấy túi giấy và bày những quyển sách bên trong lên quầy. Chủ yếu là tiểu thuyết kì bí và khoa học viễn tưởng, như Vụ giết người ở công viên Groote* của Freeman Wills Crofts, Julia và khẩu bazooka* của Anna Kavan... Nếu tôi nhớ không lầm, lúc nằm viện cô có đọc cuốn Julia và khẩu bazooka.
Chú Thích: Tên tạm dịch từ The Groote Park Murder của nhà văn người Ireland Freeman Wills Crofts. Truyện xoay quanh vụ án một xác chết được tìm thấy gần đường ray xe lửa cạnh công viên Groote với nhân vật thám tử là thanh tra Vandam.
Chú Thích: Tên tạm dịch từ Julia and the Bazooka của nhà văn, họa sĩ người Anh Anna Kavan. Đây là một tập gồm 15 truyện ngắn được viết dựa trên chính trải nghiệm của tác giả, về những mặt tối của con người, điển hình là nghiện hút và ảnh hưởng về mặt tâm lý của việc này.
Ủa?
Kì lạ, tự dưng lại lẫn vào một cuốn có bìa lòe loẹt, vẽ một thiếu nữ mặc váy trắng, phía trên là nhan đề Cô gái bồ công anh in màu hồng... Nhưng vì có kèm tiêu đề “Tuyển tập kiệt tác khoa học viễn tưởng lãng mạn nước ngoài 2” nên chắc chắn đúng là tiểu thuyết viễn tưởng nước ngoài rồi. Nhìn kĩ, hóa ra đây là Cobalt bunko* của Shueisha. Tôi vẫn nghĩ loại này chỉ là sách giải trí dành cho nữ sinh cấp hai và cấp ba, thế mà cũng có giá trị để mua đi bán lại ư?
Chú Thích: Tiểu thuyết dành cho độc giả nữ được in khổ bunko do nhà xuất bản Shueisha phát hành từ năm 1976.
Xem giá tiền viết trên nhãn giá mà tôi giật thót, 8.000yên. Đây là mức giá cao nhất trong số sách ở đây.
“Tại sao lại để giá cao như thế?”
“À, quyển này ấy hả!” Ngay lập tức, giọng Shioriko ríu rít hẳn lên. “Do có truyệnCô gái bồ công anh của Robert F. Young đấy! Đây là một truyện ngắn về xuyên không, hay không chê vào đâu được!”
Cô nắm chặt tay rồi khua chân múa tay đầy phấn khích. Khi nói về sách là công tắc trong cô được bật lên, tôi chẳng còn lạ gì, nhưng lần này cô lại cao hứng một cách đặc biệt. Xem chừng cô thích cuốn sách lắm.
Tôi cũng hào hứng nhoài người về phía trước. Xuyên không là du hành vượt thời gian, điều này thì rõ như ban ngày rồi.
“Đi đến tương lai hay trở về quá khứ vậy?”
“Là trở về quá khứ... Nhưng nhân vật chính không phải người quay về quá khứ. Nhân vật chính là một người đàn ông trung niên vô cùng bình thường sống trong thời hiện đại, ông đang nghỉ hè ở nhà nghỉ trên núi. Vợ ông đột ngột bận công việc nên thành ra, ông đành trải qua kì nghỉ một mình đầy tẻ nhạt... Tuy nhiên, ngày nọ, ông đã gặp một thiếu nữ với mái tóc vàng xinh đẹp trong bộ xiêm y trắng ở trên đồi.”
Tôi nhìn xuống trang bìa. Thì ra đây là cô gái ấy. Trang phục trông hao hao bộ đồ hôm nay Shioriko mặc. Còn màu tóc thì khác.
“Cô gái kể mình đã lên cỗ máy thời gian do cha chế tạo và đến từ tương lai của hai trăm bốn mươi năm sau. Nàng rất thích ngọn đồi vào thời đại nhân vật chính đang sống nên hôm nào cũng quay ngược thời gian đến cùng một thời điểm để dạo chơi trên đồi... Nhìn từ thời đại của nhân vật chính, thiếu nữ xuất hiện ở ngọn đồi hằng ngày. Trước mặt nhân vật chính, một người mới gặp lần đầu, nàng đã nói như thế này.”
Shioriko châu đầu lại phía tôi như thể đang tiết lộ bí mật. Nhìn gần, đôi mắt cô lấp lánh đong đầy hào hứng.
“‘Hôm kia em trông thấy con thỏ. Hôm qua thấy con hươu. Nay em lại được gặp người’.”
Tựa hồ một đợt sóng ập vào lồng ngực tôi. Tôi cảm giác như thế mình đang thực sự ở trên đồi và nghe cô nói câu ấy.
“Nghe... nghe hay quá nhỉ!”
“Đúng không? Nghe một người nói câu dễ thương thế này thì có thích người ấy cũng chẳng lạ gì.” Cô nụ cười xán lạn.
“Nội dung sau đó thế nào?”
“Nhân vật chính cho rằng lời giải thích ấy chỉ là tưởng tượng không thực tế, song lại không phủ định nó mà tiếp tục gặp gỡ cô gái. Hằng ngày, hai người gặp nhau trên đồi rồi cùng trò chuyện, và ông ngày càng đem lòng yêu quý cô thiếu nữ cách mình nhiều tuổi ấy. Bỗng một hôm, nàng biến mất không còn tăm tích, Nhân vật chính giằng xé giữa tình cảm dành cho cô gái và cảm giác tội lỗi đối với người vợ thương yêu... Vài ngày sau, thiếu nữ xuất hiện trở lại trên ngọn đồi trong bộ đồ tang.”
Tôi suy nghĩ trong chốc lát.
“Đám tang của cha cô gái phải không?”
“Đúng vậy. Nàng giãi bày rằng người cha chế tạo cỗ máy thời gian của nàng đã qua đời, không còn ai để sửa chữa bảo dưỡng cỗ máy nữa... Và chuyện du hành vượt thời gian trở nên quá đỗi mông lung. Nàng biết rất có thể sẽ không còn cơ hội tái ngộ nên đã đến để gặp nhân vật chính...”
Bỗng nhiên, khuôn mặt của Shioriko trở nên đăm chiêu. Cô vừa mới nhớ ra điều gì đó.
“Sinh thời cha tôi rất thích tác phẩm Cô gái bồ công anh. Ông hay đọc cuốn sách này lắm. Nên tôi cũng muốn có nó. Nhưng lúc ấy tìm mãi vẫn không thấy...”
Cô dùng ngón trỏ khẽ vuốt ve bìa sách. Cuốn Cô gái bồ công anh để trên quầy còn nguyên vẹn, đến mức khó mà tưởng nổi tuổi đời của nó đã mấy chục năm. Tôi đoán chắc nó được nâng niu vô cùng.
“Cô quyết định bán luôn à?”
“Vì thể nào cũng có những vị khách muốn sở hữu cuốn sách này... Với lại, hiện giờ tôi vẫn còn một cuốn nữa.”
Tôi nuốt lại lời nói đã ra đến cổ họng. Sách tuyệt bản mà cô tìm mãi không thấy lại “vẫn còn một cuốn nữa”, có lẽ quyển còn lại ấy là di vật của cha cô.
“Diễn biến sau đó ra sao?”
“Thiếu nữ hứa sẽ cố gắng quay lại gặp nhân vật chính, cô thổ lộ tình cảm của mình rồi bỏ đi mất. Nhưng từ hôm ấy, mặc ông đợi chờ, cô không bao giờ xuất hiện trên ngọn đồi ấy nữa.”
“Hả, đến đây là hết truyện sao?”
Câu chuyện này quả là dang dở. Nhưng dù cho cô gái trở lại được đi chăng nữa, cuối cùng cũng chỉ dẫn tới chuyện ngoại tình mà thôi.
“Chưa, truyện chưa dừng lại ở đấy. Còn đoạn sau...” Lời kể của Shioriko đi đến cao trào. Thiếu nữ đã quay lại tương lai, không thể hội ngộ được nữa thì câu chuyện sẽ diễn tiến thế nào đây? Tôi định giục cô kể tiếp, bỗng...
“Nè, khi nào hai người mới nói chuyện xong vậy?” Một giọng nói vang lên từ cửa nhà chính đang để ngỏ. Một cô bé buộc tóc đuôi gà ngồi ngoài hành lang, tay chống cằm. Cô có đôi mắt to, làn da vẫn còn vết cháy nắng, khoác trên người bộ quần áo thể dục cũ và đeo găng tay lao động. Là Shinokawa Ayaka, em gái của Shioriko.
“Chị bảo em giúp chị bê sách nên em đợi chị nãy giờ đó. Chị không thấy mình chưa dọn nhà xong à? Còn phải lau rửa quạt thông gió, chà sàn phòng tắm, rồi phải thay giấy dán cửa kéo nữa! Vài ngày nữa là đến giao thừa rồi!”
Đúng là lúc nãy, cô có bảo đang lấy sách ra từ sâu bên trong giá sách. Shioriko bị thương ở chân phải thì khó mà xoay xở một mình.
“A, xin lỗi Aya nhé...”
“Là lỗi của anh, tại anh hỏi thăm Shioriko chuyện về sách.”
Thấy tôi xin lỗi, Shioriko hốt hoảng xua cả hai tay.
“Đâu có! Không phải lỗi của anh Daisuke đâu... Aya ơi, tại chị đó, cứ quen thói nên là...”
“Trời ơi, bên nào cũng được hết!”
Ayaka gạt phắt những lời thanh minh của chúng tôi.
“Thế nào mà chẳng được! Em muốn làm sớm cho xong chuyện! Mình đi thôi chị!”
“Ừ, ừ...”
Shioriko mau chóng khuất dạng trong nhà chính như thể bị em gái lôi tuột đi. Còn lại một mình, tôi cầm cuốn Cô gái bồ công anh lên tay và lật trang đầu tiên.
Khi trông thấy người thiếu nữ ấy đứng trên đồi, Mark liên tưởng tới nữ thi sĩ Edna St. Vincent Millay*. Phải chăng do hình bóng nàng đang tắm trong ánh nắng chiều hôm, với mái tóc màu hoa bồ công anh nhảy múa trong gió? Hay là vì chiếc váy trắng mang phong vị cổ điển đang tung bay, ôm lấy đôi chân dài thanh mảnh? Nhưng dù là lý do gì chăng nữa, nàng lưu lại một ấn tượng sâu đậm trong ông, như thể bằng một cách nào đó nàng tách khỏi quá khứ mà xuất hiện trước mặt ông ngay lúc này.
Chú Thích: 1892-1950), nhà thơ và nhà biên kịch người Mỹ.
Có thể một phần nhà cách dịch, nhưng quả thật tôi cảm thấy truyện rất hấp dẫn. Tôi đâm ra tò mò về phần tiếp theo của câu chuyện mà lúc nãy chưa kịp nghe kể. Hay mình đọc phần cuối luôn nhỉ? Nhưng như vậy thì chán quá. Truyện này có vẻ ngắn, không chừng tôi có thể đọc hết một lèo. Khổ nỗi tuy không có khách hàng chăng nữa, hiện tại vẫn trong giờ làm việc.
Đang lừng khừng chưa biết làm thế nào thì chuông điện thoại trong cửa tiệm reo vang. Tôi nhấc lấy ống nghe và trước khi tôi kịp báo tên tiệm, người gọi đã tuôn ra một tràng.
“Anh là Takino của hiệu sách Takino đây. À, ờ gì nhỉ, Gora phải không?”
Là Takino Renjo, người tôi mới quen ở hội quán sách cũ hôm kia.
“À, vâng. Hôm trước, cảm ơn anh đã giúp đỡ chúng em.”
“Shinokawa có đó không?”
“Hiện cô ấy đang ở nhà chính. Để em đi gọi cô ấy nhé?
“Vậy à, thế nhờ cậu... Ấy mà khoan đã! Người ta ghê gớm như vậy thì dù có nói với Shinokawa cũng chẳng ăn thua... Thôi, cậu nghe anh kể chuyện này nhé?”
Trước giọng điệu đầy nghiêm trọng của Takino, tôi linh cảm có điều chẳng lành. Tôi cầm lại ống nghe ngay ngắn.
“Em hiểu rồi ạ.”
“Hôm trước, mấy đứa cũng tham gia đấu giá một món đúng không? Đống sách tuyệt bản mà rốt cuộc rơi vào tay bác Inoue của tiệm sách Hitori ấy.”
“Hả? À đúng rồi.”
Chúng tôi thua cuộc trong buổi đấu giá với mức tiền chỉ chênh lệch 10 yên. Nếu có chúng ở đây thì Shioriko đã không phải lấy sách của chính mình đem ra tiệm như vậy.
“Lúc nãy bác Inoue có đến đây về chuyện số sách đó đấy.”
“Anh bảo đến... Là đến tiệm Takino ấy à?
“Phải, nói cho chính xác thì không phải đến một cách bình thường mà là đến đây trong cơn thịnh nộ... To chuyện lắm.”
“Vì việc gì vậy anh?”
Dự cảm về chuyện chẳng lành càng lúc càng rõ rệt.
“Ừm, có sự cố... Chắc sắp sửa vậy rồi.”
“Sự cố?”
“À à, xin lỗi cậu. Sau khi đấu giá kết thúc, nếu phát hiện ra các cuốn sách có khuyết điểm như thiếu trang hay có trang bị xé đi, người ta gọi là sự cố. Chà, giống như là mua trúng hàng lỗi vậy đó... Bác Inoue bảo là chiều hôm kia, lúc bác ấy ngã giá, có một cuốn chắc chắn vẫn nằm trong số sách đó, nhưng đấu giá hoàn tất, bác đem về nhà thì phát hiện ra quyển sách đã không cánh mà bay. Cuốn sách này khá đắt giá... Nên bác ấy bảo đến để hỏi thông tin ở tiệm bọn anh, vì là sách nhà anh đem bán mà.”
“Tức là sách bị thất lạc ạ?”
“Điều này anh chưa biết, nhưng bác Inoue thì khăng khăng cho rằng cuốn sách đã bị ai đó lấy cắp... Nhưng anh không nghĩ thực tế có chuyện như vậy. Ra vào hội quán chỉ có người trong hiệp hội, mọi người đều biết mặt nhau cả rồi. Ai lại đi ăn cắp cơ chứ!”
Vừa lắng nghe câu chuyện, tôi vừa đảo tròn suy nghĩ trong đầu. Tôi chưa hiểu mối liên kết ở đây. Việc này có can hệ gì đến Shioriko cơ chứ?
Nhưng trước hết tôi phải hỏi điều cốt lõi đã. “Mà cuốn bị mất là cuốn gì vậy ạ?”
“Cuốn Cobalt bunko Cô gái bồ công anh thì phải... Cậu có biết không?”
Tôi bất giác ngừng thở.