Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1
1

❊ ❊ ❊

“Anh mời cậu cà phê nhé!” Đó là lời đầu tiên Takino Renjo thốt ra, khi đến chỗ hẹn muộn năm phút.

Tôi gạt đi nhưng anh không nghe, “Có bao nhiêu đâu, cậu đừng khách sáo!” Nói đoạn, anh kéo tôi tới một tiệm thuộc chuỗi cà phê nằm gần bến xe buýt.

“Dù quanh nhà ga đi chăng nữa nhưng ít quán cà phê nào mở cửa từ sáng sớm thế này lắm!”

Chúng tôi chọn bàn cạnh cửa sổ, từ đó có thể trông ra đường. Đây là lần đầu tiên tôi đến Hongodai, đường đi rộng thênh thang, trước nhà ga không nhiều hàng quán lắm.

Phố xá sạch sẽ, thông thoáng, nổi bật với tòa nhà mới xây xong. Khác hẳn với ga Ofuna lổn nhổn những ngôi nhà cũ kĩ.

Thấm thoắt mà đã cuối tháng Hai. Bên ngoài cửa sổ, vài vị khách nữ đang co ro đứng trước siêu thị đợi đến giờ mở cửa. Trời mây u ám, tưởng chừng có thể chuyển mưa tuyết bất cứ lúc nào.

“Xin lỗi nhé! Ngày nghỉ mà còn gọi cậu ra đây sớm như vậy.”

“Có gì đâu, đằng nào em cũng rảnh... Nhà em gần đây nữa mà.”

Tôi nói. Khu Ofuna tôi ở chỉ cách Hongodai một ga nhưng tôi không có họ hàng hay bạn bè nào sống quanh khu này.

Hồi sáng Takino gọi điện thoại cho tôi, “Anh thu xếp được thời gian rồi, nếu được, mình gặp nhau nói chuyện không?” Anh chẳng rào đón gì, hỏi độp một cái khiến tôi cứ ngẩn ra. Mãi tôi mới nhớ, cách đây khá lâu, nhân nhắc đến mẹ của Shioriko, anh từng hứa, “Để lần tới, có thời gian rảnh, từ từ anh kể cho.”

Đó là nguyên cớ khiến tôi đi đến Hongodai, nhà ga nằm gần tiệm sách nhà Takino.

“Dạo này Shinokawa thế nào rồi? Khỏe không? À, anh bất lịch sự quá. Anh hút thuốc được chứ?”

Lấy điếu thuốc ra ngậm lên miệng rồi, anh mới thốt lên như bất chợt nhớ ra. Tôi gật đầu.

“Cô ấy khỏe lắm. Chân cũng ổn định hơn.”

“Thế à, vậy là phấn khởi.” Anh mở nắp bật lửa đánh tách một cái rồi châm thuốc.

Chân Shioriko đang trên đà hồi phục. Tuy khó mà được như xưa, nhưng một ngày nào đó, cô sẽ có thể sinh hoạt mà không cần dùng đến nạng.

“Ngoài ra có chuyện gì lạ phát sinh không?”

“Để xem nào... Chắc là không.”

Tôi ngẫm nghĩ và trả lời. Nói chính xác thì vẫn có vài chuyện xảy ra nhưng không đáng kể. Từ khi giúp Sakaguchi Shinobu tìm lại cuốn sách hồi tháng trước, thỉnh thoảng Shioriko lại kể với tôi về mẹ mình. Cũng không hẳn là kể, đơn thuần chỉ bực dọc nói mấy câu đại loại “Bỗng dưng bà ấy bỏ đi như thế, tôi khổ sở hết sức!” hay “Người gì mà chỉ biết nghĩ cho mình!”, nhưng tôi cho rằng việc bộc lộ cảm xúc cũng giúp cô giải tỏa phần nào. Có lẽ nhìn cảnh mẹ con Sakaguchi Shinobu chính thức nói chuyện lại sau mấy chục năm, ắt hẳn trong lòng cô không khỏi suy nghĩ.

“Xin lỗi đã hỏi cậu câu kì quặc thế nhé!” Takino cười trừ và dụi điếu thuốc vào gạt tàn. “Dạo này khách mua hàng chỗ Shinokawa có tăng lên không? Em ấy có hay tiếp khách trên nhà chính không?”

“Em nghĩ là không, sao anh lại hỏi vậy?”

Theo như tôi biết thì không có. Nhưng nếu cô gặp ai vào ngày nghỉ định kì như hôm nay thì tôi không rõ.

“Lúc Cô gái bồ công anh bị lấy mất, anh để ý đến một vài chuyện. Chắc từ khoảng thời gian cậu vào làm ở tiệm, Shinokawa bắt đầu nhận tư vấn cho khách đúng đúng không? Ví như giải quyết các vấn đề liên quan đến sách cũ chẳng hạn.”

“Có, nhưng thỉnh thoảng thôi.”

“Hóa ra là thật à? Lúc anh đến nhà khách hàng ở Kamakura mua sách có nghe họ kể. Họ bảo tiệm sách cũ ở Kita-Kamakura bắt đầu nhận ủy thác trở lại. Bấy giờ anh cũng không để tâm lắm...” Takino trầm tư phả khói thuốc lên trần nhà.

“Anh bảo ‘trở lại’ tức là ngày trước từng làm rồi à?”

“À. Mẹ của Shinokawa xưa có làm... Lần đầu cậu nghe nói đến à?”

Tôi im lặng gật đầu. Shioriko chưa bao giờ kể.

“Anh cũng chỉ được biết từ khi bắt đầu làm công việc này thôi, nhưng hình như đã mấy lần cô Shinokawa làm những việc như tìm ra sách bị mất trộm... Nhưng, dù tìm ra kẻ trộm cô ấy vẫn không tố giác thủ phạm với cảnh sát.”

Anh nói vòng vo tam quốc nhưng tôi vẫn lờ mờ đoán ra. Đúng là cách đây mấy chục năm, Shinokawa Chieko từng đe dọa thủ phạm lấy trộm bản in đầu truyệnĐại chiến thế giới lần cuối của Fujiko Fujio và chiếm đoạt được bản in đầu đắt giá của những truyện khác.

“Ý anh là mẹ cô ấy làm thế để trục lợi trong mua bán đúng không?”

Takino khẽ mím môi. Có lẽ anh nhận ra tôi nắm được phần nào nội tình của tiệm sách cũ Biblia.

“Không chừng là vậy đấy! “ Anh dụi mẩu thuốc ngắn ngủn vào gạt tàn. “Điều anh muốn nói là, nếu thông tin đó lan rộng ra thì có khả năng dẫn đến những uỷ thác không hay. Anh nghĩ cậu cũng nên cẩn thận im chút... Chậc, nói vậy chứ Shinokawa sẽ không đâm đầu vào chuyện gì có mùi nguy hiểm đâu.”

“...”

Tôi không lạc quan đến thế, cứ xét riêng việc cô ấy đã làm để bảo vệ bản in đầu cuốn Những năm cuối đời của Dazai là biết. Cô cũng có cái điên cuồng chiếm hữu dù gặp phải rủi ro gì đi nữa. Tuy không đến mức phạm tội, nhưng hành động liều lĩnh vẫn luôn tiềm ẩn nguy cơ.

Hả? Bất giác tôi ngẩng đầu lên.

“Anh nói từ khoảng thời gian em vào làm nghĩa là trước đó, dù khách hàng có ủy thác về sách, cô ấy cũng không nhận lời à?”

Điều này quả thật bất ngờ. Thế mà tôi cứ đinh ninh hễ liên quan đến sách cũ là Shioriko sẵn sàng đi đến chân trời góc bể để giải quyết cơ đấy.

“Anh cho là vậy...” Takino trả lời. “Chắc hẳn Shinokawa không muốn hành động giống mẹ. Cậu thấy đấy, em ấy tuy giỏi giang chuyện sách vở nhưng giao tiếp lại vụng về.”

Quả thật, Shioriko là dạng người xây hẳn bức tường sách ngay giữa tiệm và giấu mình trong đó. Thế thì, tại sao cô ấy lại thay đổi?

“Chắc là do quen với cậu đấy!”

“Hả?”

“Hễ Shinokawa kể chuyện sách, cậu lại vui vẻ lắng nghe còn gì. Đối với một người kém ăn nói như em ấy, đó là một niềm vui. Em ấy muốn nói chuyện với cậu nhiều hơn, muốn trở nên thân thiết với cậu hơn, cảm xúc lớn dần lên, em ấy trở nên tích cực hơn trước những ủy thác...”

Tôi nuốt nước bọt đánh ực. Thật là vậy sao? Có thể lắm. Dù gì cũng là bạn từ nhỏ của cô ấy nhận xét mà...

“Nếu sự thật như thế thì thú vị nhỉ? Còn thực sự anh làm sao biết được suy nghĩ của em ấy.”

Takino phá ra cười ha hả. Tôi chẳng thấy buồn cười. Bị anh trêu đùa trắng trợn mà.

“Cha Shioriko có phát giác ra những hành động của vợ không ạ?”

Tôi vừa đổi chủ đề, nụ cười trên mặt Takino tắt ngúm. Như muốn sắp xếp suy nghĩ trong đầu, anh châm thêm điếu thuốc thứ hai.

“Anh cũng không biết.. Mà ngay từ đầu anh còn chẳng nắm rõ cô Shinokawa đã làm đến mức nào nữa là... Chậc, nhưng anh nghĩ chắc khó có chuyện chú hoàn toàn không hay biết gì.”

“Còn khả năng bắt tay cùng làm thì sao...”. Tôi dè dặt hỏi. Trường hợp đó, cả cửa tiệm chứ chẳng riêng ai, sẽ dính dáng đến những phi vụ đầy rủi ro như lúc tìm ra cuốn Đại chiến thế giới lần cuối.

“Anh không rõ.” Takino lắc đầu. “Nhưng cơ bản chú Shinokawa là người rất trung thực, chú ấy sẽ không nhúng tay vào việc mua bán bất chính đâu. Chưa kể ở tiệm sách cũ Biblia, cô là người lo đầu vào, hầu hết sách mua về đều do một tay cô ấy quản lý cả. Tuy chỉ là phỏng đoán, anh nghĩ sự im lặng của chú là có lý do.”

Tôi nhấp một ngụm cà phê đã nguội ngắt. Những bí ẩn xung quanh Biblia ngày một tăng. Suy cho cùng Shinokawa Chieko đã làm gì ở đây? Tại sao bà bỏ đi? Hiện tại bà đang ở đâu? Ngoài ra, bằng cách nào bà thu thập được thông tin của chúng tôi?

“Chết thật, suýt nữa thì quên béng! “ Takino lục túi lấy một phong bì màu nâu và đưa cho tôi. “Cho cậu đấy! Xem thử bên trong đi!”

Tôi nghe theo, mở bì thư ra thì thấy một bức ảnh trắng đen, chụp bốn người trông như một gia đình, hậu cảnh chính là tiệm sách cũ Biblia.

Đập vào mắt tôi đầu tiên là cô bé thắt bím đứng bên cạnh tấm biển xoay bằng sắt. Bộ đồng phục cấp hai của Học viện Nữ sinh Thánh Seio thật hợp với cô. Học viện này là trường dòng dành cho nữ sinh liên thông trung học cơ sở và trung học phổ thông, nằm ở ngoại ô thành phố Kamakura.

Tuy nhỏ bé và mảnh khảnh hơn bây giờ, song thừa sức nhận ra cô bé ấy là Shioriko ngày xưa. Cô bé cố hết sức cong khóe miệng lên như thể bị ai đó giục phải cười, bộ dạng hết sức đáng yêu.

Đứng bên cạnh là cha cô, chủ tiệm trước đây. Trong hình ông mới ngoài bốn mươi, trẻ hơn một chút so với hình ảnh trong kí ức tôi. Nụ cười nở ra trên khuôn mặt góc cạnh vốn nghiêm nghị. Bên cạnh đó nữa là một phụ nữ cao ráo, thanh mảnh, đứng xoay nghiêng người, tay bồng bé gái tầm bốn, năm tuổi. Đây là Shinokawa Chieko. Còn bé gái này hẳn là Shinokawa Ayaka. Cô bé bá cổ mẹ, khoe hàm răng trắng với máy chụp ảnh. Khuôn mặt người mẹ bị cánh tay của cô con gái che mất một nửa, nhưng vẫn thấy rõ bà đang cười rất vui vẻ. Bà ăn vận khá giản dị với áo sơ mi và chân váy trơn, suối tóc buông dài, trông giống Shioriko hiện tại như hai giọt nước.

“Tấm ảnh này anh chụp một năm trước khi cô bỏ đi. Có lẽ đây là tấm ảnh duy nhất đủ mọi người trong nhà với nhau.”

Shioriko lúc ấy không giống mẹ cho lắm. Một phần do cách ăn mặc, nhưng phần lớn là vì ngày xưa cô chưa đeo kính.

“Vào thời gian này, mắt của Shioriko còn tốt hả anh?”

Takino rướn người tới trước, sầm soi tấm ảnh “Đâu có, em ấy cận thị từ bé. Nhưng đây là lúc cô bé mới đeo kính áp tròng thôi.”

Thì ra là vậy. Bỏ kính ra trông khác hẳn đi.

“Anh nói cả nhà cô ấy ít khi chụp ảnh chung là sao ạ?”

“Mẹ Shinokawa ghét chụp ảnh lắm. Đến mức độ đám cưới còn không có hình cơ mà... À, thêm cô con gái cũng ghét chụp ảnh. Cả hai người đều khó chịu nên anh chật vật mãi mới chộp được tấm này đấy. Cậu xem, bà mẹ cố tình xoay người đi đây này... Nhưng, trông ảnh vẫn đẹp.”

“Đúng vậy nhỉ.”

Anh ấy tự hào cũng phải thôi. Vì đây là một tấm hình đã chớp được khoảnh khắc của niềm hạnh phúc.

“Sao anh lại cho em?”

“Thì anh nghĩ chắc cậu muốn có ảnh Shinokawa hồi bé. Thế không cần à?”

Takino cười khoái chí. Tôi chẳng buồn sĩ diện. Làm gì có chuyện không cần cơ chứ.

“Cảm ơn anh ạ.”

Tôi nói cảm ơn rồi cất phong bì vào túi trong áo khoác.

Sau khi chia tay với anh Takino, tôi vô ý quên bẵng chuyện tấm ảnh.

Mãi đến quá trưa mấy hôm sau, đi mua cơm ở cửa hàng tiện lợi bên kia đường ray về, tôi mới sực nhớ, bèn đứng khựng lại ngay cạnh cửa tiệm và lôi tấm ảnh ra xem. So sánh với khung cảnh trước mắt, tôi nhận ra ảnh được chụp ngay chỗ tôi đang dừng.

Có lẽ là chụp vào đầu hè, cẩm tú cầu đang độ nở rộ, vươn ra từ khe hở của hàng rào nhà bên. Quanh đấy trồng rất nhiều loài hoa này, giờ là mùa đông mà vẫn còn cành lá.

Cảnh vật giống ngày xưa đến giật mình, chỉ hiềm gia đình trong hình đã xảy ra biến chuyển to lớn. Hai cô con gái đều trưởng thành, người cha đã qua đời, còn người mẹ bỏ đi biệt tích.

Tôi nhìn chằm chằm khuôn mặt khuất nửa của Shinokawa Chieko. Tuy tấm ảnh không rõ nét, tôi vẫn nhận ra đúng là bà, nhờ từng xem bức tranh để trên tầng hai nhà chính, trong đó vẽ một cô gái giống Shioriko như tạc đang đọc sách. Nhắc mới để ý, người vẽ tranh là ai tôi cũng chẳng hay biết.

“Anh Daisuke!”

Shioriko từ cửa tiệm bước ra, đến bên biển xoay lúc nào. Vị trí của cô đúng như trong tấm ảnh.

“Anh đang nhìn gì thế?”

“À à, tôi xem tấm ảnh anh Takino cho ấy mà...”

Không nghĩ gì nhiều, tôi chìa cho cô xem, mặt Shioriko liền đỏ bừng như tôm luộc. Cô hớt hải chống nạng lại gần tôi rồi giật phắt lấy tấm ảnh.

“Anh có thứ này từ đ... đâu?...”

CÔ lật mặt sau tấm ảnh rồi áp chặt nó vào ngực mình. Thấy phần ngực chiếc áo len hằn xuống, tôi vội đánh mắt sang hướng khác.

“Thì đó... Anh Takino cho tôi.”

Mãi tôi mới nhận ra mình nói hớ. Takino đã kể Shioriko rất ghét chụp ảnh còn gì.

“Tôi không biết phải làm nét mặt ra sao khi chụp |nh cả.” Shioriko nói với giọng trầm trầm. “Bức này cũng vậy, người ngợm cứ đơ đơ nên tôi không thích... Mà vốn từ đầu tôi đã chẳng thích khuôn mặt mình rồi...”

“Shioriko trong tấm ảnh này rất đáng yêu mà! Tôi thấy... thích lắm.”

Tôi cố gắng lắm mới thốt ra được câu ấy. Con đường vắng người im phăng phắc. Shioriko liếc xuống tấm ảnh trên ngực rồi đột ngột thở dài.

“Cảm ơn anh...”

Cô khách sáo cảm ơn tôi, đoạn lắc đầu quay vào trong tiệm. Dường như cô nghĩ mình đã làm khó tôi thì phải. Và có vẻ cô không định trả tôi tấm ảnh.

“À, đúng rồi.” Cô xoay người lại chỗ lối đi xếp đầy sách. “Anh Daisuke, tối nay anh có dự định gì chưa?”

“Tôi chưa có kế hoạch gì hết.”

Shioriko cúi đầu ngẫm nghĩ một hồi lâu, khuôn mặt trầm tư, chừng như phân vân.

“Nếu có thể, anh đi cùng tôi tầm một tiếng đồng hồ được không?”

“Sao cơ?”

“Tối nay, tôi phải đi đến một nơi.” Cô nói.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.