Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mở Đầu
Mở Đầu

❊ ❊ ❊

Mở đầu: Nhà vua có đôi tai lừa

(Poplar phát hành)

23/11/2010

Những chuyện xảy ra gần đây / Shinokawa Ayaka

Hôm qua bận quá nên mình gộp chung để viết luôn vào ngày hôm nay.

Hôm qua là ngày nghỉ định kì của tiệm sách cũ Biblia.

Chị Shioriko và anh Gora (nhân viên cửa tiệm) lái xe ra ngoài từ sớm. Hình như hai người dành cả ngày để dạo khắp những tiệm sách cũ mà từ ngày bị thương ở chân, dù rất muốn nhưng chị không thể đi được.

Lúc ăn sáng mình nhận xét, chị háo hức thế chắc là vì hôm nay đi hẹn hò à, chị liền nghiêm mặt mắng, “Em đừng đùa kiểu ấy với anh Gora nhé. Như thế thất lễ lắm!” Chắc chị nghĩ nhân tiện có việc gì đó nên anh Gora mới nhiệt tình đề nghị đưa chị đi thăm thú tiệm sách.

Chị gái mình cực ghét bàn đến chuyện yêu đương hay cưới xin của bản thân.

Bởi vậy lúc ấy mình không nói ra, nhưng giờ mình sẽ viết ra đây.

Mình nghĩ rằng anh Gora chủ định hẹn hò thì có, anh ấy mê chị gái mình như điếu đổ còn gì.

Mà nói ra thì hồi anh Gora bắt đầu làm việc ở tiệm, trong lòng mình khá là lo lắng.

Ai mà tin nổi một người nhút nhát như chị gái mình lại tự đi thuê nhân viên được cơ chứ. Anh Gora to con, tia nhìn lại dữ dằn, nên bấy giờ mình cứ tưởng kiểu này chắc chị ấy bị kẻ xấu lừa gạt rồi cơ.

Nhưng anh ấy vào tiệm làm một thời gian mình mới thấy hóa ra cũng bình thường như bao người, làm việc cần cù, thậm chí có phần hơi nhu mì. Ai nói gì anh ấy đều chăm chú lắng nghe, tiếp khách hàng còn giỏi hơn cả mình.

Mình không nói thẳng điều này với anh ấy, nhưng giờ mình sẽ viết ra đây.

Theo như mình thấy, anh Gora là mẫu đàn ông dễ bị những người có vị thế cao hơn thao túng, đặc biệt là phụ nữ có địa vị hơn. Nhìn to cao như chiến binh thế thôi, song tính cách lại phục tùng như một viên quan hầu cận nhà vua vậy.

Hai người họ đi đến tối mới về.

Trông chị mình vui cực kì. C6 vẻ hai anh chị đã làm một vòng quanh các tiệm sách cũ ở Kawasaki và Yokohama, trên đường về còn đi đến tận khu Tsujido,

Chị rinh về những hai thùng các tông đầy sách và tất nhiên, người vác vào tận cửa chính là anh Gora. Anh ấy có vẻ mệt nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh lạ thường.

Chắc thấy chị mình vui vẻ như thế nên anh cũng vui lây. Đúng là giống quan hầu cận thật!

Giờ nghỉ trưa hôm nay, mình kể chuyện này cho Kosuga Nao lúc cậu ấy qua lớp mình chơi, thế là cậu ấy phán một câu “Chị cậu nhìn vậy chứ không phải vậy đâu”. Mỗi lần nhắc đến chị Shioriko là Nao lại hơi nhăn mặt. Cậu ấy cũng là khách quen của tiệm nhà mình nhưng có vẻ không hợp với chị lắm.

Trước đây, Nao từng thích Nishino, một thành viên trong câu lạc bộ nhạc nhẹ, nhưng rốt cuộc bị tên này từ chối, bấy giờ hình như chị mình và anh Gora đã ra tay can thiệp.

Tuy không nắm hết đầu đuôi câu chuyện nhưng mình nghĩ là có rắc rối nảy sinh, rồi chị mình đã làm một việc khiến Nao vô cùng bất ngờ và giải quyết xong vấn đề.

Nishino giờ đang học trường khác.

Cậu ta là một tên không ra gì, toàn bắt cá lắm tay sau lưng, xong lại hiểu nhầm anh Gora là người dựng tin đồn xấu nên còn định phóng hỏa đốt tiệm sách, đúng lúc ấy thì bị tóm cổ. Vừa hết đình chỉ là cậu ta chuyển sang trường khác.

Việc này mình cũng không thể thú thật với ai, nhưng Nishino tưởng lầm thế kia chính ra là lỗi ở mình. Có lần mình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh Gora với một vị khách quen và Nao, nhưng mình lại vô tư đem kể tất tần tật cho mấy đứa trong câu lạc bộ nghe.

Cùng lúc ấy rộ lên tin đồn về tác phong tiêu cực của Nishino, chuyện mình kể tự nhiên giống giọt nước tràn ly, trong khi Nao không hề hé môi với ai ở trường về cách hành xử của Nishino cả. Việc Nao giữ im lặng, mình hoàn toàn không biết.

Mình đúng là đứa lắm mồm.

Từ sau vụ nhà mình suýt bị thiêu rụi, những chuyện nào có vẻ dễ gây thị phi là mình luôn chú ý càng tránh nói càng tốt. Để stress không tích tụ lại, mình ghi từng chút một vào đây.

Xung quanh chẳng ai biết đêm hôm khuya khoắt mình lại châu đầu vào máy tính và làm chuyện này cả.

Buổi chiều hôm nay, mình đi học về thì vẫn thấy đống sách chị mua hôm qua chồng chất thành núi ở ngay cửa ra vào. Chị vẫn chưa mang vác vật nặng lên cầu thang được nên mình tự nhủ lát nữa làm luôn mà cuối cùng lại quên bẵng mất.

Nhưng mình vừa chuyển hết sổ sách ấy lên tầng hai rồi. Cứ để đấy thì lúc quét dọn tiền sảnh sẽ choán chỗ lắm.

Hiện giờ tầng hai đã trở thành khu vực của chị Shioriko mà mình không thể động vào được nữa rồi, quay tới quay lui chỉ thấy toàn sách là sách. Tuy minh kiếm bừa một chỗ còn trống rồi để tạm, nhưng có lẽ lát nữa sẽ bị chị ấy mắng cho.

Lúc dợm bước đi xuống, mình thấy một cuốn sách đầy hoài niệm trong đống sách đặt trên hành lang.

Nhà vua có đôi tai lừa.

Đó là cuốn sách tranh mình được đọc cho nghe lúc còn bé. Cuốn ấy vốn là của mình, nhưng chẳng biết tự khi nào lại lẫn vào khu vực của chị.

Mình hoàn toàn chẳng nhớ nội dung câu chuyện là gì, nên quyết định đem về phòng riêng ngồi đọc lại, hóa ra truyện thú vị ghê đi.

Có hai vị thần nọ đang so tài đánh đàn với nhau, đúng lúc ấy, một ông vua tên Midas vốn hơi tọc mạch đi ngang qua. Bên nào chơi giỏi hơn thì ai nghe cũng thấy rõ ràng, nhưng vua Midas lại bảo ưng ý vị thần chơi dở.

Vì thế thần linh đã nổi cơn thịnh nộ, biến tai của vua Midas thành tai lừa để trừng phạt ông. (Mình nghĩ vị thần này có hơi nhỏ mọn đấy.) Vua xấu hổ quá nên lúc nào cũng giấu đôi tai ấy, nhưng lại để lộ với người thợ cắt tóc cho mình và đe dọa, “Nếu ngươi kể với ai, ta sẽ giết chết.” (Mình thấy ông vua này cũng ác quá!)

Người thợ cắt tóc chẳng dám nói với ai cả, nhưng cứ phải ôm một bí mật to lớn trong lòng, rốt cuộc ông chịu không nổi, bèn đào một cái hố sâu bên bãi sông và hét vào đó, “Nhà vua có đôi tai lừa!!!”

Đóng sách lại rồi mà mình vẫn bần thần ngẫm nghĩ.

Có lẽ việc ấy với việc mình viết như thế này cũng giống nhau, vì mình lén viết hết vào đây những việc không thể nói với người xung quanh mà.

Đây chính là cái hố trên bãi sông của mình.

Không biết hố dẫn đến tận đâu, nhưng sâu trong hố thì không có ai cả.

Thôi thì cứ tạm kệ nó ở đấy vậy.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.