Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3
3

❊ ❊ ❊

Suzaki dẫn chúng tôi vào căn phòng kiểu Nhật trông ra hướng Tây mà ban nãy đứng ở ngoài tôi đã trông thấy. Đập vào mắt tôi là chiếc tủ lớn lắp cửa choán kín tường. Bên cạnh bức vách nối với nhà bếp là một kệ sách nhỏ trống trơn. Có lẽ anh ta đã lấy sách từ kệ này và đem đến tiệm sách cũ Biblia.

Không chỉ phía Tây mà cả phía Nam căn phòng cũng có cửa sổ sát sàn, từ đó trông ra sẽ thấy khu vườn um tùm cỏ dại. Có cảm giác cảnh vật này chưa một lần thay đổi, thời gian cứ ngưng đọng mãi ở đây, không gian thật kì quái!

Chúng tôi lần lượt ngồi xuống. Shioriko ngồi ngang, duỗi thẳng chân đang bị đau trên chiếu tatami bạc màu do nắng. Mọi ngóc ngách đều được dọn dẹp nhưng tôi không cảm nhận được hơi người trong căn phòng này. Bầu không khí lạnh lẽo như gia chủ sắp sửa chuyển đi.

“Đây là nhà của cha tôi. Ngày xưa, hai cha con tôi sống ở đây.”

Suzaki đi ra từ nhà bếp, hòa nhã giải thích và đặt khay trà trước mặt chúng tôi. Hơi nóng bốc lên từ ly trà xanh rất đỗi bình thường.

“Sau khi tôi tốt nghiệp trung học và rời khỏi, chỉ còn cha sống một mình. Nhưng hồi tháng Chín, ông bị nhồi máu não nên đã mất rồi.”

“Xin chia buồn với anh.”

Shioriko cúi đầu, tôi cũng làm theo. Tôi chưa bắt được mạch cuộc nói chuyện của Suzaki. Cuốn Đại chiến thế giới lần cuối và mẹ của Shioriko có liên quan gì với nhau.

“Tôi dự định dọn khỏi căn hộ này nên đang dọn đồ đạc cha để lại. Nhưng có một điều từ lúc bé tôi đã thấy kì lạ. Bằng mọi giá, tôi muốn biết được chân tướng sự việc nên mới bày ra chuyện này.”

Bỗng dưng, Suzaki thẳng lưng, ngồi lại chỉnh tề, quay về phía Shioriko.

“Chỉ biết địa chỉ dang dở, cô xoay xở cách nào để tìm ra căn hộ này vậy? Chẳng có lẽ hai người lại đi đến từng nhà để hỏi.”

“Hả? Điều đó...”

“Đầu tiên, tôi rất mong cô nói rõ việc này.”

Trước yêu cầu bằng giọng điệu khẩn khoản ấy, Shioriko lặp lại lời giải thích đã nói với tôi trước đó. Mắt Suzaki sáng rực lên, anh gật gù, lát sau lại quay sang nhìn kệ sách trống trơn.

“Hóa ra là vậy.”

Anh gật đầu thật mạnh.

“Chắc hẳn lúc đó cũng thế này rồi. Nội dung sách cũng tương tự nữa mà.”

“Anh nói lúc đó là sao cơ?”

Shioriko thắc mắc.

“Chuyện xảy ra cách đây ba mươi năm. Hồi ấy, cha tôi đã từng bán sách cho tiệm sách cũ Biblia. Ông cũng làm giống tôi, chỉ ghi địa chi dang dở, để sách lại rồi bỏ chạy về. Dù vậy, mẹ cô vẫn tìm được căn nhà này và đem trả sách. Tôi nghĩ mãi vẫn không ra tại sao bà làm được như thế.”

Khoảnh khắc từ “mẹ” vang lên, Shioriko cứng người lại. Có vẻ Suzaki không phát hiện ra điều này.

“Khoảng mấy năm trước, tôi có đến tiệm sách một lần. Lúc đó, cha cô một mình quản lý tiệm. Hóa ra cha mẹ cô đã ly hôn rồi sao?”

“Phải.”

Cô trả lời bằng giọng khô khốc. Tôi lại nghe kể mẹ cô bỏ đi, nhưng cũng có thể trước đó, hai vợ chồng đã hoàn thành thủ tục ly hôn.

“Xin hỏi bà đang ở đâu?”

“Điều này tôi cũng không rõ.”

“Vậy à?”

Suzaki thở dài đánh thượt một cái.

“Hình như cha tôi cũng không hiểu tại sao mẹ cô tìm được địa chỉ. Nghĩ bụng sẽ chẳng hiểu nổi chân tướng nên tôi quyết định từ bỏ. Mãi tầm mười ngày trước, lúc đi tuyến Yokosuka, qua ga Kita-Kamakura, tôi trông thấy cửa tiệm của các vị. Có một cô gái y như người tôi gặp cách đây ba mươi năm đang đứng trước cửa tiệm. Lúc ấy cô xoay xoay tấm biển ra chiều thích thú lắm.”

Shioriko đỏ mặt. Có lẽ, đó là hôm chúng tôi đến nhà Akiho mua sách. Cô đứng đợi trước cửa tiệm trong lúc tôi đi đánh xe ra. Hóa ra cô tiêu khiển như thế sao?

“Mới nhìn, tôi biết ngay cô là con gái bà. Thế là tôi nhủ thầm trong bụng, không chừng cô gái đó cũng làm được như mẹ mình. Thành thật xin lỗi các vị!”

Dứt lời, anh cúi đầu trước chúng tôi. Tóm lại, anh cố gắng tái hiện sự việc giống với ngày trước để kiểm tra xem có xảy ra những sự việc tương tự hay không.

Tôi hiểu ra được một điều, rằng mẹ của Shioriko cũng am tường về sách giống như con gái mình. Hoặc nói cho chính xác, có lẽ cô con gái được thừa hưởng từ mẹ khả năng này.

Cô không tỏ thái độ gì trước lời xin lỗi của Suzaki. Tâm trí cô dường như đang mải bận tâm chuyện khác.

“Ba mươi năm trước, mẹ tôi đến đây không chỉ đơn thuần để gửi lại sách, có phải không?”

Cô nói bằng một giọng điệu dồn nén. Nó giống xác nhận hơn là câu hỏi.

“Thêm nữa, cha của anh Suzaki đến để bán sách, nhưng giữa chừng lại đột ngột bỏ về. Chẳng phải là có sự tình gì đặc biệt sao? Có lẽ nó liên quan đến cuốnĐại chiến thế giới lần cuối.”

Nhắc mới nhớ, đúng là còn chuyện đó. Trong một khắc, Suzaki mở to mắt, một nụ cười nở trên khóe môi.

“Cô quả thật rất giống mẹ mình. Đúng vậy, chuyện tôi thật sự muốn nói với cô là chuyện về cuốn Đại chiến thế giới lần cuối.”

Anh đứng dậy, lần lượt mở toang cửa chiếc tủ gần hết tường.

“Ôi trời!”

Tôi thốt lên đầy thán phục. Những cuốn tankobon của Fujiko Fujio được xếp chật cứng. Nào là Cậu bé quái vật*, Con ma Q Taro, Doraemon, Perman - cậu bé siêu nhân. Cùng một tác phẩm nhưng có đến mấy ấn bản, tất cả đều được bảo quản trong túi bóng kính vô cùng kĩ lưỡng. Bộ Cuốn từ điển kì bí tôi yêu thích cũng xếp trên kệ.

Chú Thích: Tạm dịch từ Kaibutsu-kun (Little Monsters).

Nếu tôi còn là học sinh tiểu học, ắt sẽ sướng run lên cho mà xem. Đây quả là một thiên đường cho những ai hâm mộ Fujiko.

“Hai cha con tôi cùng nhau sưu tầm manga của Fujiko Fujio. Những cuốn được xếp ở đây là bộ sưu tập của cha tôi.”

Tôi và Shioriko ngắm nhìn kệ sách từ đầu này đến đầu kia. Già nửa là các cuốn tankobon còn nguyên bìa rời, nhưng những cuốn CoroCoro Comic* ở ngăn dưới cùng đều đã ngả màu hết cả.

Chú Thích: Tạp chí manga do Shogakukan phát hành hằng tháng, hướng đến đối tượng nam sinh tiểu học, trẻ hơn nhóm shonen. Chính tạp chí này đã giới thiệu các ấn bản mà sau này trở thành hiện tượng trong văn hóa Nhật như Doraemon và Pokémon. Đây cũng là một trong số ít ấn phẩm có chú thích cách đọc cho chữ Hán, và thường sử dụng dấu chấm câu trong manga. Tên gọi được bắt nguồn từ korokoro, chỉ cái gì đó hình cầu, mũm mĩm, dễ gây thiện cảm với trẻ em. Tạp chí được in trên giấy khổ A5, và thường dài hơn 800 trang, với hình dáng như vậy đúng là nó khá korokoro.

“Có cả CoroCoro nữa sao!”

Shioriko khe khẽ hỏi. Ngoài cuốn đó ra không thấy đầu tạp chí nào khác.

“Trong những số đầu tiên, CoroCoro Comic chủ yếu đăng manga của Fujiko F. Fujio. Tạp chí này được tác giả trao quyền đăng tải toàn bộ tác phẩm của ông, nên chỉ đọc một số cũng thưởng thức được hầu hết những truyện tiêu biểu, điển hình là Doraemon. Ở đây toàn là tạp chí thời kì đầu, một số thậm chí còn có giá trị như sách cổ.”

Shioriko giải thích cặn kẽ bằng ngữ điệu đầy sống động.

Hứng chí khi thấy phản ứng của chúng tôi, Suzaki hăng hái nói, “Số đầu tiên của CoroCoro được phát hành từ lúc tôi còn bé. Vào thời Doraemon làm mưa làm gió, tôi đang học tiểu học, cha tôi là một độc giả cuồng nhiệt từ thời Fujiko Fujio mới ra mắt.”

Mấy chục năm đã trôi đi nhưng sức ảnh hưởng của mangaka này vẫn vẹn nguyên trong lòng độc giả. Hai thế hệ cha và con cùng yêu thích ông cũng chẳng có gì là lạ.

“Tiếp theo đây là cuốn sách cha tôi trân quý như tính mạng mình.”

Từ trong hốc tủ, Suzaki lôi ra một cuốn tankobon đã cũ, bọc trong mấy lớp túi bóng kính liền.

“A!”

Shioriko bật dậy, rảo bước lại gần. Lần đầu tiên tôi thấy cô nhanh nhẹn như thế.

Bìa sách màu đỏ vẽ hình một con robot màu xanh lá cùng một cậu bé đang cầm súng.

Phía trên là nhan đề UTOPIA - Đại chiến thế giới lần cuối.

Bất giác, tôi cũng rướn người tới trước. Đây là cuốn sách trong mơ, ngày nay hầu như không còn thấy ở đâu. Ắt hẳn chẳng có mấy lần trong đời tôi lại được tận mắt chiêm ngưỡng thế này.

“Tôi xin phép xem bên trong, được không?”

Shioriko buột miệng, giọng hơi thảng thốt.

“Tất nhiên là được. Tôi muốn cho người ở tiệm sách cũ Biblia xem mà.”

Suzaki thận trọng mở túi bóng kính rồi trao cho Shioriko. Mép giấy đôi chỗ đã bạc màu, nhưng bìa sách hầu như không hư hao gì. Ngay cả tên gà mờ như tôi, nhìn vào còn biết tình trạng sách tốt đến mức nào. Ở bìa sau in “130 yên” bằng màu sắc rực rỡ. Ắt hẳn, người thời đấy chẳng ai tưởng tượng nổi rằng sáu chục năm sau, cuốn sách này sẽ được mua đi bán lại với mức giá mấy triệu yên.

Shioriko từ tốn lật từng trang truyện như muốn xác nhận lại. Truyện in hai màu, trông rất tươi vui bắt mắt. Lật qua trang bản quyền, đến tờ gác, cô bỗng dưng khựng lại.

“Cái này?”

Ở đó kẹp một nhãn giấy để ghi giá tiền. Trên nhãn đề tên tiệm sách cũ Biblia. Dưới nhan đề UTOPIA - Đại chiến thế giới lần cuối là giá tiền 2000 yên.

“Ơ, cuốn này là do cửa tiệm chúng tôi bán sao?”

Đã thế, giá tiền chỉ có 2000 yên. Shioriko cầm nhãn giá, đưa sát mắt như muốn thẩm định.

“Đây là chữ của mẹ tôi.”

Hồi sau, cô lẩm bẩm, giọng thoáng chua chát.

“Ba mươi năm về trước, cha tôi mua cuốn này ở tiệm sách cũ Biblia.”

Tựa hồ đang lục tìm kí ức, Suzaki bắt đầu kể với ánh mắt xa xăm.

“Cuốn sách này chính là nguyên nhân khiến ông lao ra khỏi tiệm sách khi đang định giá giữa chừng.”

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.