Còn một lúc nữa mới đến giờ mở cửa.
Không gian lặng ngắt đi, chỉ có tiếng tích tắc đếm giờ của chiếc đồng hồ cũ.
Cuối cùng, Kosuga Yui từ từ hé đôi môi trắng bệch không còn giọt máu.
“Chị đừng nói lung tung như vậy!”
Tuy có hơi run rẩy nhưng giọng cô bé vẫn cứng cỏi đến lạ thường.
“Chị bảo em đạo văn sao?”
Shinokawa nhíu mày bối rối, chừng như không ngờ mình sẽ bị đốp chát như vậy.
“Thế thì chị hỏi em thêm một câu nữa. Em biết đến Quả cam dây cót ở đâu?”
“Hả?”
Cô bé ngấn người.
“Đây đúng là một danh tác kinh điển, nhưng nói gì thì nói, nó vẫn là tiểu thuyết nước ngoài cách đây cả năm mươi năm. Em không hay trao đổi với gia đình cũng như bạn bè, thì từ đâu mà em biết đến cuốn sách này rồi viết bài cảm nhận về nó?”
“Cái đó... do em thấy ở nhà sách...”
“Chị chắc chắn những nhà sách quanh đây đều hết hàng rồi. Hơn nữa, trong bài có câu ‘Tôi đặt mua cuốn sách này trên mạng mà không biết nội dung là gì’.”
Shinokawa ráo riết dồn đuổi.
“Thật ra là ngược lại mới đúng, có phải không? Đọc bài cảm nhận về tác phẩm xong, em mới có hứng thú với Quả cam dây cót. Ban đầu chắc em cũng đã định đọc cuốn sách và tự mình viết thu hoạch. Vì nếu không phải như vậy, em đâu cần bỏ công bỏ sức tìm kiếm và mua cho bằng được cuốn này làm gì. Nhưng mọi chuyện lại không như mong đợi, em hết cách, nên đành phải chép cảm tưởng của người khác.”
“Em đã bảo chị đừng nói lung tung cơ mà! Chị không có bằng chứng thì đừng vu khống!”
“Muốn bằng chứng à, sẽ có ngay thôi.”
Mặc Kosuga Yui ầm ĩ, Shinokawa vẫn vững như bàn thạch.
“Em bảo mình viết bài cảm nhận ờ nhà. Em cũng không sử dụng thư viện. Nếu những lời này là thật, chắc chắn bài gốc để em chép là ở nhà em. Tất nhiên không phải là tác phẩm của người trong gia đình. Vì như thế thì mọi người đã phát hiện ra ngay. Vậy em chép của ai? Tuy khả năng không chỉ có một, nhưng...”
Shinokawa phân tích bằng giọng từ tốn.
“Trường tiểu học của em ngày trước năm nào cũng tổ chức thi viết cảm nhận, đúng không? Chị nghĩ các bài viết xuất sắc sẽ được tuyển chọn và in thành tập phát cho học sinh trong trường. Phải không?”
Nét mặt Kosuga Yui bỗng chốc đông cứng. Trong đầu tôi hiện ra câu nói của Nao.
“Em thấy con bé viết hay hơn những đứa khác nhiều!”
Lúc đó tôi ngờ ngợ rồi. Làm sao có cơ hội thấy bài của “những đứa khác” để mà so sánh với văn em gái mình được chứ? Trừ phi có sẵn một hợp tuyển các bài viết.
“Đương nhiên, nhà trường đã tổ chức những cuộc thi như vậy và phát các tuyển tập ấy từ trước khi em vào học rồi. Chị dám cá bài văn cảm nhận này viết vào thời điểm bàn đầy đủ của Quả cam dây cót chưa được bán ra. Có lẽ là khoảng thời gian chị gái hay anh trai của em còn học ở trường. Mà Nao không phát hiện ra thì khả năng cao là học sinh gần thời anh của em viết cũng nên. Muốn kiểm chứng thì sau đây đi tìm hiểu là ra ngay.”
Không ai lên tiếng. Im lặng mất một lúc.
Cô bé siết chặt cuốn sách của Hayakawa Bunko, cuối cùng, cô bải hoải thõng tay xuống.
“Em cứ nghĩ sẽ không ai biết.”
Đầu cúi gằm, cô lí nhí trong miệng.
“Em rất thích đọc các tuyển tập văn ngày trước, từ đó tìm ra cuốn sách muốn đọc. Năm nào cũng sẽ có người viết được bài cảm nhận cực kì lay động. Trong những bài em từng đọc, thì bài về Quả cam dây cót này khiến em ấn tượng nhất. Câu văn trau chuốt, nội dung lại già dặn. Em phục không để đâu cho hết.”
Nghĩa là, quả có một học sinh tiểu học đã đọc cuốn tiểu thuyết và viết ra bài cảm nhận đó sao. Thời đại nào cũng vậy, trong mỗi trường học đều có những cô cậu bé yêu thích sách một cách dị thường. Thậm chí xung quanh ta cũng có những người như thế không chừng.
“Ban đầu em cũng muốn đọc thử. Nhưng mua rồi mới thấy, hành động của Alex tồi tệ hơn em tưởng nhiều, từ ngữ sách dùng thì trúc trắc nặng nề. Rốt cuộc, đọc được một phần ba thì em bỏ ngang.”
Chị gái Nao của cô bé cũng nói y hệt. Ai mà ngờ gu sách của hai chị em nhà này lại gần nhau đến thế.
“Nhưng em đâu cần phải sao chép cảm tưởng của người khác như vậy?”
Shinokawa nói.
“Chị nghĩ mãi vẫn không hiểu. Nếu không đọc được Quả cam dây cót thì em vẫn có thể viết thu hoạch về một cuốn sách khác mà?”
Má Yui ửng đỏ. Khuôn mặt cô bé giãn ra, hay đúng hơn, trông cô bé trở về đúng với tuổi của mình hơn.
“Chị em... bảo không đọc được cuốn đó.”
“Hả?”
Shinokawa hỏi ngược lại.
“Dạo gần đây chị ấy mới có người yêu.”
Chúng tôi bất giác đưa mắt nhìn nhau như muốn hỏi có biết chuyện này không, rồi chẳng ai bảo ai, cả hai cùng lắc đầu quầy quậy.
Tháng trước, Kosuga Nao dự định thổ lộ với cậu bạn chung lớp mà cô thầm mến, nhưng bị từ chối phũ phàng. Đến mức cô bé mới nghĩ quẩn mà lấy trộm sách. Cậu bạn này về sau bị học sinh trong trường cô lập, tức giận đốt luôn bảng hiệu của tiệm sách Biblia, nghe đâu bây giờ vẫn bị đình chỉ học.
“Dịp nghỉ hè, có lần chị em làm bánh rồi đi ra ngoài. Chắc chị em tỏ tình thành công rồi. Anh đó thông minh lắm thì phải, mấy cuốn sách khó nhằn toàn là anh ấy cho mượn không thôi. Hình như anh ấy còn am hiểu sách vở hơn em nữa cơ.”
Càng nghe, đầu óc tôi càng rối loạn. Cô bé này hiểu sai tất tần tật rồi. Người hay trao đổi sách với Kosuga Nao là một ông già vô gia cư kiêm sedori, hai người đáng tuổi bố con chứ tình yêu tình báo gì ở đây.
Tôi định bụng cải chính giúp nhưng cân nhắc xong lại thôi. Người trong cuộc còn chưa kể chuyện đó với gia đình, thì đâu đến lượt người ngoài như mình chõ mũi vào.
“Em muốn thể hiện rằng mình đọc được sách cao cấp hơn chị gái, phải không?”
Shinokawa ôn tồn hỏi. Kosuga Yui bỗng cúi gằm mặt xuống đất.
“Xin chị giữ kín chuyện này với chị Nao. Trông ngổ ngáo vậy thôi chứ chị ấy khuôn phép lắm, chắc chắn sẽ kể hết với cha mẹ cho mà xem. Nếu mọi chuyện vỡ lở thì lại rùm beng lên mất.”
“Nhưng...”
“Em biết việc em làm là xấu. Nhưng đằng nào số người biết cũng chỉ khoanh vùng trong gia đình và thầy cô ở trường thôi mà. Tác giả của bài viết đâu có phát hiện ra. Ừm, nếu anh chị chấp nhận giấu kín giùm em.”
“Kosuga Yui à!”
Đột nhiên, Shinokawa gọi ra cả họ lẫn tên cô bé. Giọng cô ẩn chứa sức nặng khiến người khác phải im bặt.
“Em đã lấy bài văn của một cựu học sinh hô biến thành văn của mình. Dù chị ấy không phát hiện ra đi chăng nữa, sự thật vẫn rành rành là sự thật. Đã vậy, nhận xét về một cuốn sách chưa đọc chính là xúc phạm đến tác giả đấy. Không phải em rất thích đọc sách sao?”
Cô ngồi trong quầy, hai tay đặt trên đùi. Tôi để ý thấy cô đang vuốt ve bìa một cuốn sách. Quả cam dây cót bản cũ, gắn obi màu vàng. Đây là cuốn sách cô cầm theo lúc giải thích mọi chuyện cho tôi.
“Burgess từng nói ‘Chúng ta có thể xóa đi những gì mình viết. Nhưng không thể coi như mình chưa từng viết nó’. Em cũng không thể xem như bản thân chưa bao giờ sao chép bài cảm nhận ấy. Ta phải gánh lấy sức nặng của những việc mình đã làm em ạ!”
Kosuga Yui bặm môi thật chặt. Phải chăng cô bé đang lo sợ về viễn cảnh tối tăm trước mặt?
“Em hãy nói thật với chị của mình và xin chị ấy lời khuyên đi. Chị chỉ nói được đến đây thôi.”
“Hả?”
“Nao sẽ biết lựa chọn phương thức phù hợp với em nhất. Chị dám chắc Nao sẽ hiểu được cảm xúc của em bây giờ đấy.”
Đúng thật, Kosuga Nao ắt sẽ hiểu rõ cảm giác của một người lỡ làm một việc không nên làm. Vì bản thân cô bé cũng từng rơi vào hoàn cảnh này. Và vì cô bé rất yêu quý em gái mình nữa.
Mãi một lúc sau, Kosuga Yui mới hơi ngẩng đầu lên.
“Em hiểu rồi. Em sẽ thử xem sao.”