Chúng tôi rời khỏi nhà Kayama rồi lại lên xe van hướng tới Tsujido. Người anh đã gọi vào điện thoại của Kayama Naomi nhưng bà không nghe máy, có lẽ là đang bận làm vịệc. Sau một hồi do dự, chúng tôi quyết định đến thẳng tiệm Hitori.
Xe vừa ra quốc lộ thì gặp tắc đường. Ra khúc cua rộng, chúng tôi trông thấy dòng đèn chiếu hậu kéo dài mãi lên phía trước, Mặt trời đã lặn về Tây, trời bắt đầu tối.
Hiện thế là mộng ảo, mộng đêm mới là thực.
Tôi chợt nhớ lại danh ngôn của Ranpo. Dù vậy, còn quá sớm để nằm mơ. Trong thế giới thực, chúng tôi vẫn có việc phải suy tính.
“Cô nghĩ sao?”
Tôi hỏi Shioriko đang ngồi ở ghế phụ lái. Từ câu chuyện ông Shida nói hôm qua, tôi tin chắc vụ két sắt có liên quan đến ông Inoue chủ tiệm sách Hitori, nhưng không thể ngờ lại là mối liên hệ kiểu này.
“Quả đúng là như vậy... Tôi cũng thấy thế.” Shioriko gật đầu ừ hữ. Không sao hiểu nổi cái “đúng như vậy” của cô.
“Thấy gì nhỉ?”
“Ơ kìa, hôm qua tôi nói rồi mà? Rằng bác Hitori... bác Inoue có thiện cảm đặc biệt với Ranpo.”
“À.” Tôi bất giác quay sang cô. “Nhắc mới nhớ, tôi cũng định hỏi. Chuyện là thế nào?”
“Tôi có kể là trước khi ra mắt, Ranpo đã kinh doanh sách cũ ở dốc Dango thuộc Sendagi đúng không? Tên tiệm sách là ‘Sannin’*. Ranpo cùng với hai em trai chung sức mở tiệm, từ đó mới có cái tên này... Tôi nghĩ tiệm sách Hitori* bắt chước Sannin.”
Chú Thích: Tam Nhân (ba người).
Chú Thích: Nhất Nhân (một người)..
Thì ra là vậy, tôi nghĩ. Inoue chi kinh doanh có một mình nên đặt là tiệm sách Hitori, dù có thuê cô bạn thuở nhỏ đến làm. Vì từng cùng nhau chơi đóng vai thám tử nhí, nên rất có thể cả hai đều là người hâm mộ Ranpo.
“Ủa, không phải chúng ta đã từng gặp Kayama Naomi rồi sao? Vào khoảng mùa thu năm ngoái.”
Do kết quả một cuộc “cá cược” nhỏ mà chúng tôi đã đi vòng quanh các tiệm sách cũ theo nguyện vọng của Shioriko, cuối cùng dừng lại ở tiệm Hitori. Chủ tiệm vắng mặt nhưng trong quầy tính tiền có một phụ nữ đứng tuổi đang ngồi.
“Chắc là người đó nhỉ?” Shioriko gật đầu xong, liền lấy lại nét mặt nghiêm nghị. “Không chừng bác Hitori cũng biết.”
“Hả?”
“Biết sở thích mà Kayama Akira đã giấu gia đình... Ngoài ra, cả chuyện bà Keiko nữa. Nhà đằng Yukinoshita từng mua sách cũ ở tiệm Hitori đúng không?”
“Đúng rồi...”
Nếu Kayama Akira là khách hàng của tiệm Hitori thì mối quan hệ giữa các bên ở đây không đơn giản nữa. Người con trưởng Yoshihiko không biết bí mật của cha mình...
“Liệu Kayama Naomi có biết gì không? Bà ấy đang làm ở Hitori mà.”
Theo lời người anh thì Kayama Naomi từng được gả vào một gia đình kinh doanh trang phục truyền thống ở Kansai, ba năm trước ly hôn rồi quay về nhà.
Từ đó trở đi bà làm ở tiệm sách Hitori. Bà có mối quen biết lâu năm với cả gia đình ông Inoue.
“Tôi vẫn chưa hiểu... Cũng khó mà tin là bà ấy không biết gì. Vì còn vụ huy hiệu BD nữa!”
“Cô có nghĩ đó là do ông Kayama cho bà ấy không?”
“Hoặc là lén lấy đi... Dĩ nhiên cũng có khả năng bà ấy đã có nó bằng cách khác. Dù gì đi nữa, Kayama Naomi học tiểu học khoảng đầu thập niên 1970. Chiếc huy hiệu lại là đồ từ giữa những năm 1950 nên bà ấy không thể có nó đúng thời điểm phát hành.”
Tạm thời chỉ còn cách gặp rồi nói chuyện thôi. Chúng tôi vốn đến tìm chìa khóa két sắt nhưng mọi việc lại diễn biến hơi lạ. Tôi không biết có tồn tại một “chỗ giấu đồ” để cất chứa series Đội thám tử nhí không, nhưng biết đâu sẽ thu được chút manh mối gì đó.
Ở phía rất xa, đèn giao thông đổi màu và cuối cùng hàng xe hơi cũng bắt đầu di chuyển.
Tiệm sách Hitori nằm ở một góc yên tĩnh gần ga Tsujido. Dừng xe ở con đường gần tiệm, chúng tôi bước xuống. Đã quá giờ đóng cửa, tấm biển đề “Bận kiểm kê” treo ở cửa ra vào, bên trong vẫn sáng đèn. Từ bên kia đường nhìn qua cửa kính, có một phụ nữ mặc tạp dề đang quét bụi trên kệ. Dáng người gầy, nhỏ nhắn, tóc dài cột phía sau lưng. Có lẽ bà làm tăng ca nhưng xem ra không bận lắm.
“Anh Daisuke, không có xe của bác Hitori.”
Shioriko chỉ vào bãi đậu xe tháng bên cạnh tiệm.
Không biết ông Inoue đi xe gì nhưng chính xác là có một chỗ trống trong bãi.
“Chắc ông ấy đi thu mua sách ở từng nhà...”
Nếu vậy thì người phụ nữ kia rảnh rỗi cũng đúng. Có lẽ đang đợi chủ tiệm đi mua sách cũ từ nhà nào đó đem về sẽ phụ dọn dẹp.
Dù sao đi nữa, việc Inoue đi ra ngoài cũng là một điều may mắn. Người đàn ông này chắc chắn không hoan nghênh Shioriko. Chúng tôi không gọi điện trước khi tới Hitori cũng cốt để tránh gặp phải chủ tiệm, ai chứ ông Inoue thì có khi sẽ dập máy ngay lúc nghe báo tên.
Tôi vừa đẩy cửa thì người phụ nữ quay đầu lại. Bà có khuôn mặt dài giống với người anh. Đôi mắt hình trái hạnh thật ấn tượng, nhưng khuôn mặt lại hốc hác phản ánh đúng tuổi tác. Quả là người lần trước chúng tôi đã thấy ở tiệm sách này.
“Ichiro về đấy à... A, xin lỗi. Tiệm đóng cửa rồi!”
Tiếng gọi “Ichiro” vẫn văng vẳng bên tai. Chắc đây là cách người phụ nữ này gọi chủ tiệm. Nhắc mới nhớ, tên đầy đủ của ông là “Inoue Taichiro”. Dù tôi nghĩ chẳng có người nào lại kém phù hợp với cách gọi thân mật đó đến mức ấy.
“A, à... Chúng cháu là người của tiệm sách cũ Biblia... Hôm nay cho cháu hỏi chút chuyện có được không ạ? Sự tình hơi phức tạp...”
“Hỏi chút chuyện... tôi á?”
Người phụ nữ lộ vẻ lúng túng. Nghe tên tiệm mà vẫn không có phản ứng gì, thì chắc là bà không biết xích mích giữa Inoue và mẹ con nhà Shinokawa.
“Vâng... Thật ra, hồi nãy chúng cháu có nói chuyện với bác Kayama Yoshihiko, anh của cô...”
Shioriko ngập ngừng giải thích về việc tìm chìa khóa và mật khẩu két sắt theo lời ủy thác của Kishiro Keiko, và rằng chúng tôi đang tìm hiểu xem trong nhà Kayama có chỗ bí mật nào để giấu đồ liên quan đến Ranpo không...
Dù biến sắc mặt ngay khi tên người ủy thác vang lên, nhưng Kayama Naomi đã kiên nhẫn lắng nghe đến hết.
“Thật đáng tiếc là tôi cũng chẳng có manh mối nào cả.” Bà nói một cách thờ ơ. “Cha rất ít trò chuyện với tôi. Ông vốn không nuông chiều con gái... Dù cha có làm chỗ giấu đồ ở đâu đi nữa thì cũng không nói với tôi đâu. Nếu anh Yoshihiko mà không biết thì tôi nghĩ hiện giờ chẳng ai biết cả.”
Nghe giọng điệu thì không thể đoán được là bà có nói dối hay không. Shioriko gật đầu bảo “Thế ạ”, rồi tiếp tục câu chuyện. Có vẻ cô đã hơi quen với Kayama Naomi rồi.
“Cô cũng thích series Đội thám tử nhí phải không ạ? Cháu nghe nói mọi người đã chơi trò đóng vai đội thám tử nhí.”
“Ừm, đúng đó. Nhớ quá!”
Naomi chợt cười xòa, phô rõ hàm răng trắng. Khuôn mặt tươi tắn mang vẻ trẻ con hơn là trẻ trung. Hồi nãy tôi có ấn tượng bà là người điềm tĩnh, nhưng xem chừng đây mới là hình ảnh thực sự. Người anh Yoshihiko cũng bảo rằng bà giống trẻ con.
“Anh Yoshihiko đóng vai trưởng nhóm, còn tôi và Ichiro là các đội viên. Tôi đã rất ghen tị khi anh được cha mua cho bộ sách. Mãi mà anh không cho mượn nên mới đầu tôi đi mượn ở thư viện, rồi buổi tối len lén đọc...” Nói tới đây, mặt bà bỗng sa sầm. “Nhưng lại bị mẹ cấm.”
“Hả? Vì sao vậy ạ?” Shioriko cất giọng ngạc nhiên. Con người này rất nhạy cảm với việc bị hạn chế đọc sách.
“Trong lúc chơi trò thám tử, tôi nảy ra ý tưởng đào hố làm bẫy trong vườn. Mẹ phát hiện ra nên cả nhóm bị ăn mắng, riêng tôi về sau vẫn bị khiển trách dữ dội, rằng con gái mà đi đọc những truyện thô tục dành cho lũ con trai thì thật chẳng ra gì. Thế rồi tôi bị tịch thu thẻ mượn sách của thư viện trường và thư viện thành phố, như một hình phạt... Tình hình này kéo dài đất tận cấp hai.”
“...”
Shioriko nín bặt, có vẻ khá sốc. Xem chừng cô đang đặt bản thân mình vào vị trí của Naomi. Tôi tiếp tục câu chuyện thay cô.
“Hơi quá phải không ạ?”
“Đúng rồi. Tôi nghĩ thời bấy giờ cũng hiếm bậc cha mẹ nghiêm khắc đến mức như vậy. Nhưng với mẹ tôi, ngày xưa được dạy dỗ thế nào thì bây giờ dạy dỗ con cái như thế.”
Kayama Yoshihiko cũng đã nói vì mẹ mình trưởng nữ nên được giáo dục rất nghiêm khắc. Bản thân bà Naomi này cũng là trưởng nữ trong gia đình Kayama.
“Bây giờ nghĩ lại tôi đã hơi hiểu được tâm trạng của mẹ. Vì lớn lên trong gia đình quân nhân nên mẹ không quen thuộc lâm với nếp sống sau chiến tranh. Lúc nào cũng để ý đến đánh giá của người khác, luôn tự nhắc nhở phải kiểm soát chặt chẽ bản thân. Điểm đó thì cha tôi giống được một nửa.”
“Một nửa” tức là sao? Nhưng tôi chưa kịp hỏi, Naomi có vẻ đã lên tinh thần, mặt tươi tỉnh hơn.
“Nhưng lệnh cấm cũng không đủ khiến tôi bỏ cuộc. Buổi tối tôi lén lấy sách ra, lấy chăn che lại để đọc... Tôi vẫn tiếp tục trò đóng vai thám tử với Ichiro.”
“Trong series đó cô thích những quyển nào ạ?”
Như đã bình tĩnh lại, Shioriko lên tiếng.
“Cũng có vài tác phẩm dành cho nữ mà. Như ‘Pháp sư trên tháp’ và... đặc biệt là ‘Búp bê pháp thuật’ thì phải? Tôi nghĩ ‘Búp bê...’ quả là một nhan đề lạ nên bị thu hút ngay... rồi say sưa đọc.”
“Cháu cũng rất thích!” Sau tròng kính, đôi mắt Shioriko vụt sáng lên. “Đó là một tuyệt tác thời là sau, sử dụng chủ đề khác thường là búp bê! Nhóm thám tử nhí đã chống lại lão già quái dị với sức mạnh thần bí có thể biến con người thành búp bê từng chút từng chút một. Phân đoạn thiếu nữ xinh đẹp bí ẩn nửa người nửa búp bê miêu tả cảm giác tuyệt vời khi biến thành búp bê cũng thật là thú vị!”
“Đoạn đó hay thật! Nửa phần sau, nữ thám tử Hanazaki Mayumi đã cải trang thành nam giới, ấn nấp trong sào huyệt của kẻ thù...”
“Đi cùng thằng bé móc túi nữa!”
“Đúng đúng, tầng hầm của sào huyệt bí mật bỗng thành rừng nhiệt đới rồi khỉ đột tấn công... Tôi đọc mà hồi hộp quá chừng!”
Hai người phụ nữ hào hứng bình luận, tôi hoàn toàn ra rìa. Dù vậy, tôi vẫn thắc mắc một điều nên chọn thời điểm thích hợp để hỏi Shioriko.
‘Trong đội thám tử nhí có cả thành viên nữ sao?”
“Phần lớn những truyện trong Đội thám tử nhí được phát hành dài kì trên tạp chí dành cho con trai nhưng cũng có vài tác phẩm được đăng tải trên tạp chí Câu lạc bộ thiếu nữ. Có lẽ tác giả tăng sự xuất hiện của nữ cho hợp với tạp chí đăng tải truyện. Hanazaki Mayumi được các thành viên trong đội yêu quý gọi là ‘đại tỉ’ và nắm quyền chỉ huy lúc khẩn cấp.”
Cô trả lời trôi chảy và theo mạch câu chuyện nối tiếp Kayama Naomi.
“Cháu nghe nói cô có huy hiệu BD, là ai tặng vậy ạ?”
Miệng Naomi đột ngột mím chặt. Bầu không khí trong tiệm bỗng lặng đi.
“Không. Không phải ai tặng... Mà làtôi tự lấy trong ngăn kéo của cha cầm đi chơi. Đương nhiên mỗi lần chơi xong lại trả về chỗ cũ.”
“Cô có hỏi ông làm sao mà có huy hiệu BD không ạ?”
“Không. Vì tôi nghĩ nếu cha đem giấu đi thì cũng khổ... Với lại tôi không hứng thú lắm với những chuyện râu ria.”
Tôi nghĩ đây là một lý do không thỏa đáng. Nếu bắt gặp món đồ ấy trong bàn của một người cha nghiêm khắc thì phải nghi ngờ chứ? Không thể nào không tò mò được.
“Cô có nghe ông nói gì về bộ sưu tập của Edogawa Ranpo không ạ?”
“Không.” Naomi trả lời nhạt nhẽo. Mỗi lần nghe hỏi về cha là thái độ của bà lại trở nên cứng nhắc. “Là cái ở nhà người đó hả?”
“Vâng... À, cô đã gặp bà Kishiro Keiko rồi ạ...?”
“Sau bốn chín ngày của cha, tôi có nhận được vài lá thư. Đoán chừng bà ta nghĩ vì cùng là phụ nữ nên sẽ dễ đối phó chăng? Tôi không mở mà để nguyên như vậy rồi gửi trả lại.” Bà ném tia nhìn lạnh lùng về phía chúng tôi. “Tại sao mấy đứa lại nhận ủy thác từ một người như thế?”
“À thì, lúc nãy cháu cũng đã nói...”
“Vì cha tôi mua sách ở tiệm cháu chứ gì? Lời nhờ cậy như thế mà cũng nghe, chắc nhà cháu cũng đã biết sự tồn tại của người đó đúng không? Biết cha tôi ngoại tình mà vẫn yên lặng với gia đình tôi à?”
“A...”
Shioriko bị áp đảo bởi cơn giận của đối phương. Làm sao tiệm sách can thiệp vào chuyện riêng nhà khách hàng được, chưa kể ngay từ đầu cô cũng không hề quen biết Kayama Akira và Kishiro Keiko.
“Chuyện đó...”
Tôi định mở miệng biện hộ thì bỗng giật thót. Thân trên một người đàn ông in lên kính cửa ra vào. Một người đàn ông gầy như que củi. Rõ là ông Inoue, chủ tiệm sách Hitori.
“Tôi rất ghét cha.” Kayama Naomi nói dứt khoát, “Thái độ thì nghiệt ngã, vậy mà nhiệm vụ dạy dỗ con cái lại phó mặc vợ, đẩy cho bà toàn bộ vai trò ông không thích. Tính tình sĩ diện, không chấp nhận cho tôi ly hôn, nhưng bản thân lại đi cặp bồ với người khác...”
Tôi đã hiểu ý nghĩa câu “cha tôi giống được một nửa”. Nghĩa là chỉ khắt khe với người khác trong khi bản thân thì buông thả.
“Tâm trạng của đứa con gái bị cha mẹ phản bội chắc là cháu không hiểu được đâu.”
Tôi hiểu vì sao Shioriko nín thở. Tôi không thể nào im lặng. Con gái bị cha mẹ phản bội, trên thế giới này đâu phải chỉ có một người.
“À, xin lỗi cô chứ...”
“Anh Daisuke!”
Shioriko nghiêm khắc ngắt lời, tôi đành miễn cưỡng ngậm miệng.
“Đúng là có thể ông nhà đã làm chuyện đáng trách, và thói sĩ diện cũng là thật. Trên đời này chắc chắn vẫn tồn tại những bậc cha mẹ còn nhiều khuyết điểm, lừa dối phản bội con cái... Cháu cũng gặp uẩn khúc nên không thể thương mẹ mình được.” Shioriko nói chậm rãi như tách từng từ. “Nhưng cháu nghĩ, ông Kayama Akira không phải là người như thế đâu! Lắng nghe ý kiến của mọi người mấy hôm nay, cháu nghĩ nhất định ông cũng xem trọng gia đình...”
“Thôi đừng đãi bôi.”
“Không, là vì...”
“Về ngay giùm tôi! Tôi không muốn nghe cháu nói thêm lời nào nữa... Dù sao thì tôi cũng không biết gì về chuyện sách vở của cha cả.”
Kayama Naomi nói với giọng mạnh mẽ. Sự im lặng lại tràn ngập trong tiệm. Người này nói thật chăng? Nếu bà ta thực sự không biết, thì manh mối sẽ đứt ở đây.
Bóng Inoue ngoài tiệm vẫn bất động. Rõ ràng là ông ta đang nghe trộm, nhưng thái độ không biểu hiện đó thật đáng sợ.
Shioriko cúi đầu thật sâu rồi quay ra. Sau khi gật đầu chào Kayama Naomi, tôi vội đuổi theo vượt qua cô để mở cửa hộ. Cô đi ra ngoài, giáp mặt Inoue thì hoảng hốt khựng lại.
“Bác...”
Người đàn ông nắm chặt cây gậy to như mọi khi Không để lộ biểu cảm gì. Tôi đâm lo nên vội vàng chuyển vào vị trí giữa hai người.
Mặt đối mặt, không ai nói lời nào.
Được một lúc, Inoue sải bước dài đi ngang qua Shioriko, đóng sầm cửa lại. Tiếng khóa lạnh ngắt vang lên, chúng tôi bị bỏ lại trên đường đêm không một bóng người.