Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7
7

❊ ❊ ❊

Ngôi nhà của Tamaoka Ichiro nằm ở Takano, một khu dân cư trải rộng trên lưng chừng ngọn núi Kita-Kamakura. Khu này được xây dựng cách đây vài chục năm, nhưng đường cho xe chạy từ chân núi khá hạn chế, thành ra đi từ ga Kita-Kamakura đến đây mất thời gian hơn tôi tưởng. Tamaoka Ichiro không hề phóng đại khi bảo đến nhà em gái bằng xe hơi mất tận mười phút.

Chúng tôi xuống xe ngay trước một ngôi nhà bề thế xây ở vị trí cao hơn hẳn các nhà khác. Xuống hết con dốc ngắn sẽ thấy ngay khuôn viên ngôi trường ngày trước tôi theo học, đằng xa thấp thoáng bóng ngọn núi Hakone. Quang cảnh thực sự rất tuyệt.

Trên tấm biển nhà Tamaoka ghi tên ba người: Ichiro, Sayuri và sau cùng là Subaru. Ắt hẳn Subaru là tên cậu con trai.

Tôi mở cổng, nhường lối để Shioriko chống nạng bước vào. Sau hàng rào dựng chiếc xe đạp địa hình có lẽ là của người con. Xe đạp để ở đây nên tôi đoán cậu bé không đi đâu ra ngoài.

Shioriko nhấn nút liên lạc nội bộ ở trước hiên nhà, cô ghé miệng lại gần, đợi nghe giọng bên trong đáp lại nhưng chưa có phản hồi gì thì cửa đã mở ra.

Một cậu bé mập mạp trong bộ đồ thể dục màu đen xuất hiện. Mái tóc hớt cao hai bên, phần tóc bên trên nhuộm màu sáng. Đằng sau cặp kính gọng đen là đôi mắt trắng dã vô cảm, đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

“Chào, chào em... Bọn chị là người quen của cô Tamaoka Satoko...”

“Em có nghe mẹ nói rồi.” Cậu bé nói như muốn cắt ngang lời Shioriko, chỉ ngón cái về mặt mình. “Em là Tamaoka Subaru. Chào anh chị.”

Cậu bé mở toang cánh cửa ở hiên nhà. Cũng chẳng phải lỗi của cậu bé, nhưng tên cậu và hình ảnh* thực sự có đôi chút lệch nhau.

Chú Thích: Subaru viết theo Hán tự có nghĩa là hiên ngang, rắn rỏi uy vũ.

Tamaoka Subaru dẫn chúng tôi vào phòng khách, rót trà, chu đáo đặt lên đĩa và còn đem cả bánh kẹo cho chúng tôi. Cậu ngồi bên kia bàn, mặt mũi cáu kỉnh, tay thọc vào túi. Tôi chẳng biết cậu ta lịch sự hay không nữa.

Trước mặt cậu không hiểu sao không phải ly trà mà đặt một hộp Yakult*. Có lẽ đó là bữa lỡ của cậu.

Chú Thích: Một nhãn hiệu sữa chua uống của Nhật, là sản phẩm sữa lên men từ sữa bột gầy, đường, nước và lợi khuẩn, tốt cho tiêu hóa. Cái tên có nghĩa là “sữa chua” trong Quốc tế ngữ Esperanto.

“Hình như anh chị muốn hỏi em chuyện hôm Chủ nhật tuần trước phải không?”

Cậu thờ ơ lên tiếng. Bề ngoài nhìn giống cha nhưng có vẻ tính cách nghiêng về phần mẹ nhiều hơn. Trông cậu bé bình tĩnh đến mức khó mà tin được cậu mới chỉ là học sinh cấp hai.

“Hả? Đúng, đúng vậy... Thật ra là thế...”

Shioriko ngắc ngứ. Đối diện với một cậu nhóc mà cô cũng căng thẳng. Tôi đằng hắng và xen vào đỡ lời. Nguyên cả ngày hôm nay, tôi đã phó mặc để mình cô bàn chuyện rồi.

“Em có thể nói cho bọn anh biết Chủ nhật tuần trước đã xảy ra những gì không? Trong khoảng từ sáng đến trưa là được rồi.”

“Chủ nhật tuần trước à... Được thôi.” Cậu nhóc khẽ gật đầu. “Tối hôm trước em thức khuya học thi, sáng hôm sau, em được mẹ gọi dậy ăn sáng. Cả nhà cùng ăn tại đây, ăn xong, ba mẹ em đi đến nhà cô.”

“Lúc mấy giờ?”

“Ba mẹ em rời khỏi nhà trước 11 giờ thì phải. Em quay về phòng riêng trên tầng hai, ngồi giải đề thi các năm trước, đến khoảng 11 giờ 20 phút, có điện thoại gọi đến. Là mẹ em gọi từ nhà của cô.”

Cậu hất hàm về phía tủ búp phê trong góc phòng. Cạnh chiếc đồng hồ để bàn làm bằng thủy tinh đặt máy điện thoại kiêm máy fax gắn màn hình hiển thị.

“Em nghe điện thoại trong phòng này à?”

“Đúng rồi. Hiện tại, điện thoại con hết pin, không sử dụng được, nên em phải chạy từ tầng hai xuống.”

“Hai mẹ con nói gì với nhau, em kể anh nghe được không?”

“Ừm, cũng không hẳn là nói với nhau...” Subaru ngoẹo đầu sang bên, ngẫm nghĩ. “Có mình mẹ em thao thao bất tuyệt thôi. Nào là con có đang học hành đàng hoàng không, trong tủ lạnh có sữa chua đấy, rồi đừng uống Yakult nhiều quá, toàn mấy chuyện linh tinh vô thưởng vô phạt. Em chịu đựng bài ca cẩm tầm năm phút.”

Cậu khẽ thở dài. Nghe chừng, chính cú điện lại làm gián đoạn việc học của cậu.

“Sau đó thế nào?”

“Em nói mẹ ồn ào quá rồi cúp máy. Lúc mẹ về đến nhà, em bị cốc vài cái vào đầu. Thế là em đành xin lỗi mẹ.”

Cậu bé giải thích một cách lãnh đạm. Dường như cậu chỉ xin lỗi cho êm chuyện. Mà sao cũng được, quan trọng là lời cậu nói khớp với lời kể của mẹ cậu đến từng chi tiết dù là nhỏ nhất.

“Em này, chị có thể... xem qua điện thoại được không?”

Shioriko rụt rè lên tiếng. Cậu nhóc nghiêng đầu thắc mắc, rồi liếc qua hướng tủ búp phê.

“Được thôi.”

Cậu đồng ý ngay tắp lự. Shioriko đứng lên, đang định bước vòng qua bàn thì Subaru ngả ghế tới trước, nhường đường cho cô.

“Chị đi qua được không?”

Bụng bị ghế và bàn ép chặt nên trông cậu khá khổ sở. Trông cậu khá khó gần, không ngờ lại chu đáo như vậy.

“À, được rồi... Cảm ơn em.”

Đứng trước tủ búp phê, Shioriko ấn nút trên chiếc điện thoại kiêm máy fax. Có lẽ cô đang kiểm tra lịch sử cuộc gọi đến. Một lúc sau, cô quay lại phía tôi, gật đầu ra hiệu. Quả thật là hai mẹ con đã trao đổi qua điện thoại vào thời điểm đã kể.

Dĩ nhiên, nếu chỉ dựa trên lịch sử cuộc gọi đến, không thể biết được họ đã nói chuyện bao lâu. Vẫn có khả năng Tamaoka Sayuri cúp máy ngay lập tức, vào thư phòng và lấy trộm cuốn sách, nhưng khó mà tưởng tượng cậu bé này bàn bạc với mẹ và đồng ý tiếp tay cho hành động phạm tội.

Lúc nãy, Shioriko bảo nội trong ngày hôm nay, cô sẽ nắm được tung tích Mùa xuân và Tu la, nhưng ngược lại, tôi cảm thấy chúng tôi cách câu trả lời còn xa lắm.

Rốt cuộc, cô định làm gì tiếp theo đây?

“Hai anh chị đều là người của tiệm sách cũ Biblia phải không?”

Subaru đột ngột lên tiếng. Shioriko thoáng đưa mắt nhìn tôi.

“Em từng đến tiệm sách của bọn anh rồi à?” Tôi hỏi.

“Dạ, em chưa mua gì cả, nhưng có đến vài lần... Em không ghét sách.”

“Lần sau em lại đến nữa nhé.” Trở lại ghế ngồi, Shioriko mỉm cười duyên dáng.

“Nếu em có hứng.”

Giọng điệu cậu bé vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng hai má phơn phớt đỏ. Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy sự thân mật ở cậu bé này.

“Thật ra, cô của em... Cô Tamaoka Satoko bị trộm một quyển sách.” Bỗng nhiên, Shioriko thông báo.

“Hả?”

Suýt chút nữa, tôi đã phun sạch ngụm trà đang uống dở. Vừa nãy, bà mẹ còn nhắc nhở chúng tôi phải giữ kín miệng, cô nghĩ gì mà lại nói tồng tộc ra?

“Chà... Vậy ạ?” Subaru đáp lại với vẻ chẳng mấy quan tâm.

“Phải. Đó là bản in đầu tiên của một tác phẩm được xuất bản khi Miyazawa Kenji còn sống, bây giờ khó mà mua được cuốn sách ấy. Em có biết quyển đó không?”

“Em biết chứ. Mùa xuân và Tu la phải không? Cuốn này nổi tiếng lắm, đã vậy, bên trong còn có một tác phẩm có nhan đề trùng với tên em.”

“Nói thật là từ nãy chị đã thắc mắc rồi. Đúng là trong sách có bài thơ mang tên ‘Subaru’. Không lẽ, tên của em được lấy từ tác phẩm đó sao?”

“Đâu, chị nhầm rồi. Ba em là fan bự của Tanimura Shinji*. Nhưng nếu chị hỏi ba em câu này, thể nào ba cũng bảo lấy từ tác phẩm của Kenji để khoe khoang. Ba em biến thái lắm.”

Chú Thích: Tanimura Shinji là một ca sĩ, nhạc sĩ nổi tiếng người Nhật. Subaru phát hành năm 1980 là một trong những đĩa đơn rất thành công của ông, với lượng bán ra đạt 600.000 bản.

Lần đầu tiên, cậu bé nhoẻn miệng cười. Khi cười, trông cậu thân thiện hơn tôi tưởng, chỉ có điều, lời cậu thốt ra lại là nói xấu cha mình. Tôi bắt đầu để ý đến thái độ của Shioriko. Sự căng thẳng trong giọng điệu và trong lời nói của cô đã biến mất không tăm tích. Mỗi khi tháo gỡ những bí ẩn về sách, cô đều như vậy.

“Em thích tác phẩm nào trong Mùa xuân và Tu la? Chắc là ‘Subaru’ nhỉ?”

“Ừm, có lẽ em thích ‘Dung môi chân không’... Bài thơ hay tuyệt. Mỗi tội hơi dài.”

Tamaoka Subaru nhoài người về phía chúng tôi, hào hứng tham gia câu chuyện. Shioriko áp lòng bàn tay vào nhau một cách vui sướng.

“Bài thơ đó hay thật. Chị cũng đọc đến mấy lần. ‘Cục đồng chảy chẳng buồn xoay, Vòng hào quang trắng lửa còn chưa lên’...”

‘“Chân trời chỗ sáng chỗ đêm, Nửa thì tan chảy nửa thời đặc đông’...”

Ắt hẳn cô đã đọc đi đọc lại bài thơ. Cậu bé cũng ứng đối vanh vách. Bỗng dưng, nụ cười trên miệng Shioriko nở rộng như vành trăng lưỡi liềm. Chẳng hiểu sao, tôi lại cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

“Cuốn mà em thích là Mùa xuân và Tu la bản in đầu phải không?’’ Cô nói thật rành rọt.

“Ý chị là sao?”

“Trong đa phần các quyển Mùa xuân và Tu la đang xuất bản, khổ thơ ấy được viết như thế này ‘Nơi chân trời màu lam đồng, Chỗ thì sáng chỗ lại đêm, Nửa thì tan chảy nửa thời đặc đông’... Em đọc bản đầu tiên ở đâu vậy?”

Nụ cười của Tamaoka Subaru hơi héo đi. Tôi nhìn chằm chăm vào mặt cậu. Lẽ nào kẻ lấy trộm chính là cậu bé này?

“Không phải chỉ bản in đầu mới đọc được đâu chị. Toàn tập của Chikuma Shobo có mà. Chikuma Bunko cũng có mà.”

“Đúng như vậy. Nhưng làm thế nào mà ngay từ đầu, em đã biết chị đang nói vềMùa xuân và Tu la?”

“Hả?”

“Chị chỉ bảo đó là ‘bản in đầu tiên của một tác phẩm được xuất bản khi Miyazawa Kenji còn sống’. Quán ăn mè nheo lắm chuyện cũng có những đặc điểm tương tự cơ mà. Chắc chắn em biết chứ nhỉ? Vì ngày trước, thỉnh thoảng em vẫn đến nhà ông nội chơi đấy thôi.”

Yết hầu của cậu bé chạy lên chạy xuống thấy rõ. Nói mới nhớ, đúng là Tamaoka Satoko cũng từng kể hiếm khi qua lại nhà anh trai, chỉ có cậu cháu thỉnh thoảng đến chơi với ông nội.

“Người biết rằng trong nhà có một lượng lớn sách cũ và nắm rõ việc cô Satoko ra ngoài vườn từ buổi sáng, trừ bác Tamaoka Ichiro và bác Sayuri, thì chỉ còn em mà thôi.”

Đúng như cô nói. Khác với ông bố bà mẹ, Subaru hội tụ đủ các điều kiện là thủ phạm. Cậu vừa nắm kiến thức về bản in đầu của Kenji, vừa có cơ hội ra tay lấy trộm.

“Ngay khi hai bác Tamaoka rời khỏi nhà, em cũng đạp xe sang nhà ông và tới nơi trước ba mẹ. Em lẻn vào nhà sao cho cô Satoko lúc này đang ở trong vườn không phát hiện ra rồi lấy quyển Mùa xuân và Tu la.Chị có nói sai gì không?”

“Ba mẹ em đi bằng ô tô mà chị.” Cậu bé thử phản đối, giọng lí nhí, mặt cúi gằm, không dám nhìn thẳng chúng tôi. “Làm sao đạp xe mà tới trước được?”

“Không đâu, được đấy. Điều đó thì anh dám chắc.” Tôi kinh ngạc nói. Đến nước này mà vẫn chưa định bỏ cuộc sao? “Đi từ đây đến nhà cô Satoko bằng xe hơi mất khoảng mười phút. Nhưng đó là đối với đường cho ô tô chạy. Ngoài ra còn có đường cầu thang đi từ phía bên này núi đến ngay trước ngôi nhà. Anh biết rõ, ngày trước học ở trường cấp ba ngay đằng kia, anh vẫn dùng lối này để sang ga Kita-Kamakura mà.”

Thật ra, dân trong vùng ai cũng biết cả. Đạp xe đến đầu cầu thang, sau đó chạy bộ xuống dốc, chắc chắn chưa tới năm phút là đến nơi. Lấy sách xong rồi rời khỏi hiện trường và quay lại đây trước khi bà mẹ gọi điện về cũng chỉ mất mười phút.

“Cô Satoko đang nghi ngờ ba mẹ em đấy.”

Nghe Shioriko nói, Tamaoka Subaru mở to đôi mắt ti hí, “Thật sao?”

Xem chừng cậu bé không hề tính tới khả năng này.

Phải, Shioriko gật đầu, “Nếu không tìm được cuốn sách, ba mẹ em sẽ bị nghi ngờ mãi không thôi.”

Cậu bé bặm môi thật chặt. Đôi tay đặt trên bàn siết chặt lại.

“Người lấy sách là em. Em xin lỗi.” Giọng khô khốc, cậu bé lên tiếng. “Nhưng em không định lấy trộm hẳn... Sau khi mọi chuyện đâu vào đấy, em sẽ mang trả.”

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.