
Tatum cố gắng để sửa chữa sai lầm của mình. Zoe đáng ra đã tha lỗi cho anh nhưng hiện giờ cô cảm thấy giận dữ và không có chút tâm trạng nào để hòa giải. Cô đang làm việc quan trọng tại Quantico thì anh kéo cô đến đây chỉ để làm người yểm trợ cho anh. Cô cư xử lạnh lùng trong suốt khoảng thời gian còn lại khi họ dùng bữa và lái xe đến trụ sở cảnh sát. Khi đến nơi, Tatum nhanh chóng dẫn cô đến văn phòng của Tổ Trọng án và giới thiệu cô với Trung úy Martinez.
“Rất vui được gặp cô!” Vị Trung úy bắt tay với cô. “Tôi không biết là bên FBI lại gửi thêm đặc vụ đến. Chúng tôi cũng không biết phải để cô ngồi ở đâu nữa. Tôi không hề có ý định này khi yêu cầu bên Cục hỗ trợ...”
“Tôi không phải là đặc vụ Liên bang.” Cô nhanh chóng thể hiện vai trò được sắm sẵn cho mình. “Tôi là một nhà tâm lý học pháp chứng. Và tôi chỉ ghé qua đây một lúc thôi; không cần chuẩn bị chỗ ngồi cho tôi. Chỉ là tôi có hứng thú muốn được nghe ý kiến của Tiến sĩ Bernstein về vụ án. Tôi cảm thấy tên hung thủ này rất thú vị.”
“Thật sao?” Martinez nói, ông nhìn cô rồi lại nhìn sang Tatum với vẻ ngờ vực. “Cô có biết Tiến sĩ Bernstein không?”
“Đa số những người trong ngành của tôi đều biết ông ấy.” Cô mỉm cười ngọt ngào với Martinez. “Ông ấy rất nổi tiếng. Và tôi chắc chắn ông ấy cũng từng nghe kể về tôi rồi, cho nên cuộc thảo luận này sẽ rất lý thú. Có thể chúng ta sẽ có được vài kết luận mới.”
“Để tôi hỏi ý ông ấy đã,” Martinez nói.
Zoe chờ người đàn ông gọi điện. Rõ ràng ông ấy cho rằng Tatum đem cô đến để loại bỏ chuyên gia khắc họa của họ. Đây chỉ là một mánh khóe rẻ tiền, quá dễ dàng nhận ra. Nhưng dù gì cũng đã đến đây rồi, biết đâu cô cũng giúp ích gì đó cho họ.
“Được rồi, tốt lắm. Gặp nhau ở đó nhé!” Vị Trung úy nói và bỏ điện thoại xuống. Ông quay người về phía Zoe và mỉm cười với cô. “Cô nói phải, Tiến sĩ Bernstein đã từng nghe nói về cô và rất lấy làm hào hứng với triển vọng của cuộc thảo luận. Ông ấy cũng vừa mới đến nơi thôi. Chúng ta sẽ gặp Tiến sĩ tại phòng họp, để tôi gọi cho các điều tra viên còn lại...”
“Chưa cần lãng phí thời gian của họ làm gì.” Zoe vội vàng nói. “Tôi nghĩ có bốn người chúng ta là đủ để bắt đầu rồi. Có thể tổ chức một buổi họp lớn và trang trọng hơn sau.”
“Hừm, lát nữa họ cũng có việc phải ra ngoài rồi.” Martinez cau mày. “Cũng được, chúng ta hãy tiến về phòng họp và lắng nghe ý kiến của Tiến sĩ nào.”
Hai người đàn ông dẫn cô đến một căn phòng dưới dãy hành lang. Tiến sĩ Bernstein đã ngồi sẵn phía sau cái bàn dài và đọc lại những ghi chú của ông. Zoe rất quen thuộc với người đàn ông này, cô đã từng thấy ông vài lần trên ti vi. Có vẻ ông ấy luôn xuất hiện mỗi khi truyền thông dành sự quan tâm cho một gã sát nhân hàng loạt nào đó. Ông ấy không phải là người duy nhất, có một nhóm người “được gọi” là chuyên gia luôn mừng rỡ quá mức cần thiết mỗi khi được phỏng vấn và được khoe mẽ sự học cao hiểu rộng của họ về chủ đề này. Những kẻ như vậy không hề vô hại đâu. Thực chất họ đang truyền bá những khái niệm sai lệch khiến cho quần chúng bị kích động và khiến cho cuộc điều tra bị chệch hướng, cũng giống như trong vụ án này.
“Tiến sĩ Bernstein!” Zoe mỉm cười, đôi mắt cô mở to thể hiện sự ngưỡng mộ giả tạo. “Thật vinh dự vì cuối cùng cũng được gặp ông.”
“Cảm ơn cô!” Người đàn ông đứng dậy bắt tay cô. Cái bắt tay của ông ấy mềm oặt và lỏng lẻo.
Zoe vẫn giữ nguyên nụ cười, cô ngồi xuống. “Tôi rất muốn được lắng nghe ý kiến của ông về tên... Kẻ Hộ Tang Siết Cổ Người này.”
“Hay là chúng ta thảo luận lại từ đầu luôn nhé?” Vị Tiến sĩ cũng ngồi xuống. “Như vậy để tránh những quan điểm của cô bị ảnh hưởng bởi quan điểm của tôi.”
Zoe thấy buồn cười khi Bernstein nghĩ ông sẽ làm ảnh hưởng đến quan điểm của cô. Cô liếc nhìn Tatum và Martinez đang ngồi xuống bên bàn. “Tôi không muốn lãng phí thời gian. Ông rõ ràng đã dành rất nhiều tâm huyết cho vụ án nên chúng ta hãy bắt đầu thảo luận những gì sẵn có luôn đi.”
“Tốt lắm!” Tiến sĩ Bernstein đứng dậy lần nữa. “Vâng, đối tượng là nam, ắt hẳn là một người da trắng đang ở độ tuổi từ 25 đến 35...”
“Tôi hoàn toàn đồng ý!” Zoe gật đầu.
Bernstein cười khiêm tốn và ném cho Tatum, người có gương mặt vô cảm và đang nghiến chặt quai hàm, một cái nhìn chiến thắng.
“Thật ra thì,” Zoe nói tiếp. “Tôi còn cho rằng có sáu mươi ba phần trăm khả năng hắn ta là người da trắng và chỉ có mười hai phần trăm khả năng hắn là người Mỹ gốc Phi và mười sáu phần trăm là người Hispanic hoặc Mỹ La-tinh.”
Vị Tiến sĩ chớp mắt bối rối.
“Nghe rất chi là cụ thể,” Trung úy Martinez nói. “Làm sao cô biết...”
“Đó là cơ cấu dân số nước Mỹ,” Zoe giải thích. “Vậy nên nếu anh chọn ngẫu nhiên một người đàn ông thì ai cũng sẽ khớp với những khả năng bên trên. Tôi cho rằng ý của Tiến sĩ là như vậy, bởi vì đâu còn cách nào khác để biết hắn có là người da trắng hay không. Số lượng sát nhân hàng loạt thuộc mọi chủng tộc được phân bố khá đồng đều.”
“Đó không hẳn là ý mà tôi muốn nói,” vị Tiến sĩ mím môi. “Như đã nói trước đó trong hai cuốn sách của tôi...”
“Tôi xin lỗi!” Zoe nói với giọng tiếc nuối. “Tôi chưa đọc qua cuốn sách nào của ông cả.”
Bầu không khí trở nên yên lặng.
Cuối cùng, vị Tiến sĩ hắng giọng và quay sang nói với Martinez. “Vâng, nếu như Tiến sĩ Bentley đây có kinh nghiệm như tôi, cô ấy sẽ đồng ý rằng hung thủ nhắm vào nạn nhân nữ da trắng, điều đó cho thấy...”
“Chúng ta có hai nạn nhân.” Zoe nói. “Chúng ta vẫn chưa biết hắn nhắm vào ai. Có những hung thủ người da trắng từng giết phụ nữ người Mỹ gốc Phi và ngược lại.” Zoe cảm thấy mất kiên nhẫn, lời khích bác của vị Tiến sĩ về kinh nghiệm của cô đã khiến cô tức giận.
“Nói theo kiểu lý thuyết suông thì dễ rồi.” Bernstein nói. “Suy cho cùng thì cô cũng chỉ mới tốt nghiệp gần đây thôi. Cô đã thực hành tâm lý học pháp chứng với tư cách một đặc vụ... tôi xin lỗi, ý tôi là một cố vấn được bao lâu rồi?”
Cô đỏ bừng mặt và nhe răng cười. “Được vài năm rồi. Vậy Tiến sĩ đây đã tham gia khắc họa được bao nhiêu vụ án rồi? Ý tôi là ngoài những cuộc phỏng vấn với giới truyền thông của ông ra?”
“Cô có đồng ý với nhận định của Tiến sĩ về tuổi tác hung thủ không?” Martinez hơi lên giọng hỏi.
“Đó là một phép ước tính tương đối chính xác.” Zoe nhún vai. “Nhưng tôi sẽ không xem đó là sự thật một trăm phần trăm. Monte Rissell bắt đầu cưỡng bức phụ nữ từ khi hắn mới 14 tuổi, và không lâu sau đó là chuyển sang giết chết họ. Bên cạnh đó, hắn là một ví dụ hay cho thấy sát nhân hàng loạt cũng có thể giết cả phụ nữ da trắng lẫn phụ nữ người Mỹ gốc Phi. Có đúng không, thưa Tiến sĩ?”
“À, vâng... ừ...” Có vẻ ông ấy nhất thời bị mất phương hướng.
“Tôi thật sự nghĩ rằng chúng ta có chút tiến triển rồi đấy.” Zoe nói. “Mời ông nói tiếp.”
“Vâng... hắn vứt thi thể tại những địa điểm đông người, hắn muốn khẳng định mình giỏi hơn các cơ quan chấp pháp và tận hưởng danh tiếng của hắn. Hắn...”
“Hắn đã viết lá thư nào gửi đến tòa soạn hay cảnh sát chưa?” Zoe hỏi.
“Chưa.” Martinez nói.
“Vậy làm sao ông biết là hắn làm vậy không phải vì ảo tưởng của hắn, vì hắn bị kích thích bởi những thứ nguy hiểm? Hoặc cũng có thể những địa điểm này có ý nghĩa gì đó quan trọng đối với hắn. Tôi thấy những vụ giết người này chẳng có gì liên quan đến chuyện tìm kiếm danh vọng hay trò chơi mèo đuổi chuột cả. Những địa điểm hắn chọn rất đông người, đúng vậy, nhưng những nơi đó vào buổi tối thường rất vắng vẻ và không có camera an ninh. Việc sắp đặt tư thế của thi thể có vẻ chứa đựng một ý nghĩa gì đó đối với hắn. Những địa điểm được chọn cũng có thể có liên quan đến ý nghĩa này.”
“Đó là cách nghĩ của cô thôi,” vị Tiến sĩ nói. “Nhưng...”
“Vậy, nếu chúng ta có hai cách nghĩ đối lập thì không thể khẳng định cách nào là đúng trừ khi tất cả đồng tình là một trong hai không có khả năng xảy ra.” Zoe nói một cách dứt khoát.
“Được!” Martinez giơ tay lên như đang cố gắng kiểm soát bầu không khí nóng dần của cuộc thảo luận. “Có lẽ chúng ta nên bắt đầu với những điểm mà chúng tôi hoàn toàn đồng tình. Tiến sĩ Bernstein đã nói vì hung thủ quen thuộc với việc ướp xác nên khả năng cao là hắn từng làm việc tại nhà tang lễ. Tôi hoàn toàn đồng tình, và...”
“Tại sao?” Zoe hỏi.
“Tại sao á?” Martinez bực dọc nhìn cô. “Ý cô nghĩa là sao?”
“Tại sao anh lại đồng tình? Anh đã tìm kiếm những nghi phạm tại nhà tang lễ trước khi Tiến sĩ Bernstein khắc họa hung thủ chưa?”
“À, thì chưa, nhưng nghe khá là hợp lý nên...”
“Đúng vậy!” Zoe cảm thấy bấy nhiêu đây là quá đủ. “Mọi thứ đều nghe hợp lý khi nó được nói ra bởi một người đàn ông có ngoại hình trí thức. Không những vậy, ông ấy còn lớn tuổi, có tóc bạc và thường xuất hiện trên ti vi với dòng giới thiệu chuyên gia về sát nhân hàng loạt. Nhưng nếu hung thủ của chúng ta rất thành thục trong việc ướp xác thì tại sao bàn chân của nạn nhân đầu tiên lại ở trong tình trạng phân hủy lúc được tìm thấy? Để tôi nói cho các người biết lý do tại sao. Nó bị phân hủy bởi vì trước giờ hắn ít khi làm việc đó, và hắn vẫn đang trong quá trình học hỏi. Nạn nhân thứ hai thì lại được ướp xác hoàn toàn. Hung thủ của chúng ta chính là đang học ướp xác. Vả lại, đặc vụ Gray nói với tôi là nạn nhân thứ hai được sử dụng một hỗn hợp dung dịch ướp xác khác hẳn. Hắn đang thí nghiệm bởi vì hắn vẫn còn mới lạ đối với chuyện ướp xác. Tôi cho rằng, nếu các anh muốn loại trừ bớt một phần dân số thì tôi sẽ loại trừ tất cả những người đã từng làm việc tại nhà tang lễ trên vài tuần. Họ đều đã thông thạo công việc của mình rồi.”
Cả căn phòng im lặng, Zoe nhận ra cô đang la hét theo đúng nghĩa đen. Andrea thường than phiền rằng cô hay nói lớn tiếng mỗi khi hào hứng hoặc bị kích động. Cô hít thở sâu và quay sang Martinez.
“Có một hiện tượng phổ biến luôn đi kèm với sát nhân hàng loạt. Tôi chính là đang nói đến những chuyên gia giả mạo hay phát biểu trên ti vi về sát nhân hàng loạt. Họ khiến cho việc điều tra bị chệch hướng, góp phần gây hoang mang dư luận và làm bại hoại những người ứng cử cho vị trí bồi thẩm viên. Họ gây ra nhiều thiệt hại không kể xiết. Những người này có tên đấy. Trong ngành của tôi, họ được gọi là những cái đầu biết nói.”
Cô nhìn sang vị Tiến sĩ, mặt ông lúc này đã đỏ như gấc. Có phải ông ấy sắp lên cơn đau tim không? Cô vừa nhẩm lại khóa học sơ cứu trong đầu vừa nói: “Tiến sĩ Bernstein chính là một cái đầu biết nói. Các anh có thể nghe theo những lý luận 'được gọi' là khắc họa của ông ấy, nhưng cứ tiếp tục như vậy thì các anh sẽ chẳng tìm ra được hung thủ đâu.”
Vị Tiến sĩ chớp mắt và nghiên chặt quai hàm. Ông đứng dậy chụp lấy cặp tài liệu của mình và định nói gì đó; nhưng rồi quay người bỏ đi và đóng sầm cánh cửa sau lưng. Mọi người im lặng trong giây lát. Tatum trừng mắt nhìn cô. Zoe bình thản đón nhận cái nhìn chằm chằm của anh. Anh chính là người đã đem cô đến để đối phó với vị chuyên gia khắc họa, không phải sao? Chẳng lẽ anh không mong mọi chuyện được diễn ra như ý à?
“Đâu cần thiết phải làm vậy chứ.” Martinez nói cộc lốc.
“Tôi phản đối,” cô nói. “Tôi xin lỗi đã khiến cho bầu không khí trở nên căng thẳng, nhưng người đàn ông này đã đưa ra cho các anh những lời khuyên tệ hại. Điều đó ẩn chứa những khả năng khiến chúng ta lãng phí thời gian quý báu.”
“Giờ thì sao đây?” Martinez hỏi. “Cô sẽ nói với tôi là bạn cô đã đúng à? Rằng chúng ta nên theo dõi hiện trường những vụ án gần đây để đề phòng tên hung thủ quay trở lại?”
Ánh mắt của Zoe và Tatum bắt gặp nhau. “Đối với tên hung thủ này thì không.” Zoe nói.
“Thứ lỗi?” Tatum nói, giọng của anh trở nên căng thẳng.
“Đúng, sát nhân hàng loạt thường quay lại hiện trường gây án. Chủ yếu là để hồi tưởng lại hành vi giết người và thủ dâm. Nhưng những nơi mà các anh tìm thấy thi thể không phải là hiện trường gây án. Nạn nhân đầu tiên bị giết tại nhà riêng, tôi không tin hắn sẽ quay trở lại nơi đó. Nạn nhân thứ hai thì biến mất khi đang đi trên đường, khám nghiệm cho thấy cô ấy đã bị trói. Điều này khiến tôi cho rằng cô ấy đã bị đưa đi đâu đó và bị giết ngay tại nơi ấy, nếu không thì tại sao phải trói cô ấy lại? Những địa điểm các anh tìm thấy xác không thể thỏa mãn ảo tưởng của tên hung thủ được; hắn sẽ bị thu hút bởi hiện trường gây án thật sự, nơi mà hắn đã giết những người phụ nữ. Chẳng có nghĩa lý gì khi theo dõi địa điểm vứt xác cả, như vậy chỉ làm hao tổn nhân lực mà thôi.”
Bầu không khí yên lặng và căng thẳng lại bao trùm căn phòng khi Zoe ném cho Tatum một cái nhìn thách thức. Mặt anh tối sầm lại, nhưng vẫn không nói một lời.
Martinez hắng giọng. “Vậy cô nghĩ...”
Cánh cửa phòng bật mở. Một người đàn ông đang đứng tại lối ra vào, mắt anh mở to. “Trung úy!” Anh nói. “Chúng ta có một nạn nhân khác.”