
Zoe lê bước nặng nhọc sau lưng Tatum khi cả hai trên đường đến phòng của Tổ Trọng án. Cô cảm thấy mất tinh thần. Khi bắt đầu nói ra những lý do vì sao cô tin tưởng hung thủ là Glover thì Zoe mới nhận thấy chúng ngu xuẩn đến cỡ nào. Cảm giác cứ như trở về độ tuổi mười mấy, cố gắng thuyết phục mẹ cô và cảnh sát. Sự thật mà trong lòng cô biết rõ khi thốt ra lại trở thành một xâu chuỗi quan hệ mơ hồ và những giả thuyết rất nửa vời. Bởi vì cơ bản mà nói, tất cả đều xuất phát từ cảm nhận của cô. Khi quyết tâm đột nhập vào nhà của Glover, lý do chủ yếu là vì cô cảm thấy cách cư xử của hắn kỳ lạ và đáng ngờ; cô chẳng có bằng chứng xác thực nào cả. Thậm chí kể cả khi đã biết trong phòng hắn có gì, chủ yếu vẫn là cảm giác nói cho cô những đồ vật đó thuộc về nạn nhân. Và bây giờ, cô lại có cảm giác Glover đang nói với cô thông qua cuộc hội thoại một chiều đáng sợ giữa họ rằng, hắn cũng chính là kẻ giết người tại Chicago.
Nhưng một khi những cảm giác đó được nói ra, dễ dàng thấy được chúng còn vô lý hơn lời của Tiến sĩ Bernstein. Một mảnh ký ức lấp đầy tâm trí cô, hình ảnh cô đứng trong đồn cảnh sát Maynard, cố gắng hết sức để kiềm chế khi người sĩ quan nói với cô: “Một số chất liệu màu nâu khác cũng có thể làm bẩn quần lót được vậy.”
Không được, lần này cô phải hình thành một cơ sở lý luận vững chắc hơn.
Khi đi ngang qua phòng họp trên hành lang, cô chợt nhìn thấy Martinez bên trong qua cánh cửa khép hờ. Cô ghé mắt vào và thấy cả đội đang ngồi quanh bàn.
“Zoe!” Martinez gọi khi nhìn thấy cô. “Vào đây đi, mọi người đang họp nhanh để báo cáo tình hình vụ án.”
Cô gọi Tatum lại và bước vào phòng, ngồi xuống. Tatum theo sau cô, anh đóng cửa lại.
“Được rồi,” Martinez nói. “Như lúc nãy đang nói, chúng tôi đã có báo cáo khám nghiệm hoàn chỉnh của Lily Ramos cũng như báo cáo chi tiết về những thứ tìm thấy tại hiện trường. Chúng ta có rất ít manh mối. Nguyên nhân tử vong là siết cổ, vết cắt trên cổ được thực hiện sau khi chết. Vết cắt nằm ở...” Martinez liếc nhìn tờ giấy trên tay “...động mạch cảnh chung, chúng tôi đã phát hiện ra những người làm việc ướp xác sử dụng vị trí này để tiêm chất ướp xác. Có dấu vết dung dịch gần vết cắt, có vẻ như đó là chất ướp xác... chúng tôi đã gửi đi xét nghiệm để xác minh. Hiện tại thì trên thi thể không thấy có dấu hiệu giao hợp sau khi chết.”
Zoe cố gắng tập trung, tất cả giống như những gì cô đã khẳng định trước đó, hung thủ đã cố gắng ướp xác nạn nhân trong vội vã, thậm chí bỏ qua bước lạm dụng tình dục thi thể. Cô cảm thấy hài lòng khi biết ít nhất họ cũng ngăn được hắn xâm hại thi thể Lily.
Martinez liếc nhìn tờ giấy lần nữa. “Sau lưng nạn nhân có những vết xước, được cho là gây ra khi hung thủ kéo lê cô ấy trong con hẻm. Vả lại, cả hai gót chân đều bị bầm.”
“Tại sao?” Dana hỏi.
“Tôi không biết.”
“Nếu cô ấy bị lôi ra từ trong cốp xe thì có thể gây nên vết thương đó,” Tatum nói.
Mọi người đều nhìn anh.
“Khi kéo thi thể, người ta chủ yếu thường túm dưới nách của họ,” anh nói. “Nếu hung thủ lôi cô ấy ra khỏi cốp xe bằng cách đó, giả sử không có ai giúp đỡ hắn, hai chân của cô ấy sẽ đập mạnh xuống nền đất. Cô ấy lại còn đi chân không, như vậy sẽ tạo ra vết bầm.”
Martinez chậm rãi gật đầu. “Cách lý giải này rất có khả năng,” ông nói. “Cổ tay bị rách nát như mọi người đã thấy trong ảnh chụp hiện trường. Nạn nhân hẳn đã bị còng tay và cô ấy đã vùng vẫy. Hiện vẫn chưa có kết quả xét nghiệm chất độc. Báo cáo khám nghiệm đến đây là hết.” Ông nhìn quanh phòng. “Có câu hỏi gì không?”
Một giây im lặng.
“Được, tiếp theo hãy nói đến hiện trường vụ án. Có vài mẩu đầu lọc, một mảnh giấy gói kẹo và một khúc dây, tất cả đều đã được gửi đi xét nghiệm. Có nhiều vết bánh xe lái về phía lối ra của con hẻm, có ít nhất hai vết còn mới. Cơn mưa quả thật là một điều không may, nhưng chúng tôi vẫn chụp được vài tấm ảnh đắt giá và đang cố gắng ghép chúng lại với nhau. Hơn nữa, một khi tìm được nghi phạm, có thể dùng nó để làm bằng chứng. Cả hai chiếc xe đều có lốp xe rộng, chắc hẳn đó là một loại xe van. Chúng tôi đang so sánh với những chiếc đậu gần đó để loại trừ bớt. Còn có một dấu chân khá nhòe, không thật sự giúp ích được gì cho cuộc điều tra. Tuy nhiên, có thể sẽ hữu ích khi sử dụng trong phiên tòa. Rồi, còn bây giờ là... những đoạn phim từ camera an ninh, Tommy?”
Tommy hắng giọng, đôi mắt của anh đỏ ngầu. “Chúng tôi đã thu được vài đoạn phim từ cơ sở gần đây, không thấy gì xung quanh con hẻm. Tôi đang xem qua các đoạn phim nhưng cũng chẳng biết thứ mình cần tìm là gì nữa. Cứ như đang...” Có vẻ anh ấy đang cố tìm kiếm một cụm từ thích hợp.
“Mò kim đáy biển à?” Scott gợi ý.
“Không, nếu cây kim bị rớt xuống biển thì kiểu gì tôi cũng sẽ tìm ra thôi, chỉ cần có phương pháp là được. Cái này giống như mò cá dưới đáy biển vậy... nhưng mà con cá tôi đang tìm lại có sự khác biệt, mà tôi cũng không biết nó khác như thế nào nữa.”
Não của anh ấy chắc đã gần chết vì phải dán mắt vào những đoạn phim của camera an ninh suốt nhiều giờ đồng hồ.
Martinez đằng hắng. “Một miêu tả rất phù hợp. Rồi... chúng tôi còn đang điều tra từng căn nhà một trên con đường Huron, nơi mà chúng tôi nghi ngờ rằng Lily Ramos đã bị giam giữ. Dana?”
Dana gật đầu. “Chiều dài tương ứng của con đường Huron là một phẩy một dặm, cuộc tìm kiếm đã được tiến hành bởi tôi và ba sĩ quan tuần tra khác. Hiện tại vẫn chưa ai phát hiện ra được gì có liên quan đến vụ án. Có lẽ sớm muộn chúng tôi cũng tìm ra nơi Lily bị giam giữ thôi, mặc dù chuyện đó không khác nào mò cá đáy biển.”
Martinez nhướng một bên mày. “Thấy không Tommy? Cậu vừa tạo ra một câu mới đấy, hy vọng là cậu thấy thỏa mãn. Được rồi, còn Tiến sĩ Bentley, có tiến triển gì về khắc họa của nghi phạm không?”
Câu hỏi của ông khiến cô bừng tỉnh. Kể từ khi người phóng viên đưa cho cô ba phong bì kia, mọi nỗ lực khắc họa nghi phạm đều đã bị lãng quên. Khắc họa thì có ích gì khi mà cô gần như đã chắc chắn về danh tính của hung thủ? Chỉ cần tìm cách đúng đắn để kết hợp hai vụ án này với nhau thôi. Còn bây giờ... cô cau mày, cố gắng nhớ lại ghi chú cuối cùng của mình.
“Việc hắn thực hành các phương pháp bảo quản trên xác động vật trong một thời gian dài cho thấy đây là một kẻ làm việc có phương pháp. Khi quyết định theo đuổi ảo tưởng của mình, hắn không tùy tiện hành động nhưng lại lên kế hoạch trước và thực hiện nó một cách kiên nhẫn, cẩn trọng. Điều này bắt nguồn từ nét nổi bật trong tính cách của hắn...” Cô cắn môi.
“Đó là?” Martinez giục cô sau một giây.
“Nỗi ám ảnh về việc kiểm soát. Chúng ta có thể nhìn thấy nó trong bất kỳ việc gì hắn làm. Nạn nhân bị trói lại, phương pháp bảo quản hắn chọn có thể giúp hắn dễ dàng sắp đặt tư thế của họ theo bất kỳ kiểu gì hắn muốn. Hắn chọn những nạn nhân yếu đuối, hành nghề mang tính rủi ro cao và đưa họ đến một địa điểm mà hắn toàn quyền kiểm soát. Thậm chí cách siết cổ cũng cho thấy một sự kiểm soát tuyệt đối. Sợi thòng lọng bị siết chặt từ phía sau, ắt hẳn lúc đó nạn nhân còn bị trói. Không vấy máu, không tiếp xúc trực tiếp, nạn nhân không có bất kỳ cơ hội nào để kêu la... hoàn toàn nắm quyền kiểm soát.”
Mọi người trong phòng đều im lặng.
“Tôi tin rằng lúc còn bé người đàn ông này gần như không có chút quyền hạn nào trong cuộc sống của mình. Khi bắt được hắn rồi, chúng ta sẽ thấy hắn từng bị cha mẹ ngược đãi và có một tuổi thơ bấp bênh. Giờ là lúc hắn bù lại những gì đã mất.”
Zoe chợt im lặng, cô nghĩ lại một lượt những điều mình đã nói. Cô đã hoàn toàn vạch mặt được hắn.
“Được rồi,” Martinez nói. “Giờ thì như mọi người đã biết, Tiến sĩ Bentley đã kết hợp những vụ giết người này với vụ của Veronika Murray vào năm 2014. Sau khi lục soát từng nhà xong, Dana sẽ chịu trách nhiệm điều tra vụ án đó bằng những manh mối mới mà chúng ta có. Scott vẫn đang đảm nhiệm vụ án của Susan Warner, cố gắng lập ra nhóm nghi phạm từ những người có quen biết với cô ấy. Tommy lo nguồn thông tin từ camera an ninh, và Mel đang kiểm tra những cô gái mại dâm bị mất tích...”
“Gái mại dâm bị mất tích nào nữa?” Tatum hỏi.
“Đội chống tệ nạn đã thông báo cho chúng tôi biết, có hai gái mại dâm biến mất vào ngày hôm qua,” Martinez nói. “Tiffany Styles và Amber Dew. Chúng tôi đang cố gắng xác minh xem có đúng là họ mất tích thật hay không. Nếu đúng là vậy, có thể đây là nạn nhân tiếp theo của hung thủ. Người ta đã nhìn thấy Amber Dew bước vào bên trong một chiếc Ford Focus tối màu, chúng tôi đã báo với bên điều vận về chuyện này.”
Zoe hắng giọng. “Tôi nghĩ khả năng là hắn làm không cao đâu. Gần như hắn sẽ nhắm vào một nhóm đối tượng khác vì hắn đã biết chúng ta lần theo sự hứng thú của hắn đối với gái mại dâm...”
“Cũng không nhất thiết là hắn đã biết,” Martinez nói. “Có thể hắn chỉ nghĩ là mai mốt nên chú ý đến điện thoại di động thôi. Chúng ta không thể bỏ qua những đầu mối đó được.”
“Anh nghĩ đơn giản quá rồi đấy, đừng đánh giá thấp trí khôn của người đàn ông này. Chúng ta đang nói đến một người tự mình học cách ướp xác và thậm chí là ứng biến và cải tiến phương pháp...”
“Cảm ơn cô, Tiến sĩ Bentley. Tôi hiểu điều cô đang nói, nhưng tôi vẫn nghĩ là chúng ta không nên ngó lơ những vụ mất tích này. Mel, cô biết việc cần làm là gì rồi chứ. Bất cứ ai làm xong nhiệm vụ hoặc cảm thấy buồn chán thì có thể giúp đỡ Tommy bởi vì chúng ta có... tổng số giờ của các đoạn phim mà camera an ninh quay tại các con đường gần đó là bao nhiêu ấy nhỉ, Tommy?”
“Hàng tỷ tỷ!!!”
“Nghe chưa, hàng tỷ tỷ giờ xem camera an ninh. Tôi còn có cuộc họp với Đại úy và sếp bởi vì hôm nay là thứ Sáu, một tuần nữa lại trôi qua, và hung thủ vẫn còn đang nhởn nhơ ngoài kia. Thấy chưa? Số tôi đúng là số hưởng mà.”