
Tiến sĩ Bernstein không xuất hiện vào ngày hôm đó và cũng không trả lời điện thoại. Martinez tạm thời để vị trí của Bernstein trong phòng của Tổ Trọng án cho Zoe. Đây là một cái bàn làm việc cũ kỹ, mỏng manh và liên tục bị lung lay, mặc cho Zoe đã chèn dưới chân bàn không biết bao nhiêu là giấy. Dù cái bàn vẫn lung lay không ngừng, cộng thêm mặt bàn còn bị xước và lốm đốm nhưng Zoe vẫn có chút an tâm khi biết mình đã có chỗ để ngồi. Ít nhất là ở thời điểm hiện tại. Cô ngồi tại bàn làm việc và nhìn chăm chú vào trang sổ trước mặt. Cô dùng bút và giấy ghi nhanh những suy nghĩ đầu tiên khi khắc họa. Hiện giờ cô đã viết xuống được những dòng sau: Hung thủ là một người đàn ông; âm mưu giết người đã được tính toán từ trước, có những dấu hiệu cho thấy hắn là loại sát nhân tìm thấy khoái cảm tình dục đối với việc giết người. Cô cau mày chán nản. Có lẽ xếp theo một biểu đồ bong bóng sẽ phù hợp hơn. Cô vẽ một bong bóng và viết vào trong đó từ Ảo Tưởng.
Ảo tưởng luôn là nền tảng của những tên sát nhân loại này. Chúng thường mộng tưởng và hình dung về việc xâm hại. Ảo tưởng này sẽ ngày một phức tạp và bạo lực. Và khi nó trở nên chi tiết hơn, người này có khuynh hướng hành động theo những gì đã hình dung, cố gắng hoàn thành những ảo tưởng trong đầu.
Cô kẻ một đường thẳng từ bong bóng đó và vẽ một bong bóng khác, viết vào bên trong Quyền Lực hay Phẫn Nộ?
Những chuyên gia khắc họa thời xưa thường khẳng định rằng, những sát nhân hàng loạt có động cơ tình dục được chia thành hai loại. Ảo tưởng của những kẻ muốn chứng tỏ quyền lực thường xoay quanh việc xâm hại tình dục, và việc giết người là sản phẩm phụ đi kèm với việc xâm hại. Còn đối với những sát nhân phẫn nộ, động cơ giết người của chúng được thúc đẩy bởi sự căm thù và thói bạo dâm.
Cô nhìn hai loại trên. Chẳng có cái nào thật sự áp dụng được trong trường hợp này. Việc giết người rõ ràng là một phần trong ảo tưởng, cho thấy hắn có vẻ thuộc loại phẫn nộ. Nhưng động cơ thì rõ ràng có liên quan đến việc khẳng định quyền lực. Cô gạch bỏ cả hai và xóa sạch hai từ trên bằng vô số nét vẽ giận dữ. Vụ này thật sự phức tạp hơn nhiều.
Zoe vẽ thêm một đường thẳng từ bong bóng ở giữa và cố nghĩ ra một thứ khác. Sau cùng, cô lại vẽ vào vài đường thẳng trông giống như ông mặt trời. Vẽ thêm một đám mây và hai chú chim.
Đáng lý ra Zoe phải khắc họa một kẻ sát nhân. Nhưng thay vì vậy, cô lại ngồi đây vẽ những thứ nguệch ngoạc vô nghĩa.
Cô đứng dậy nhìn xung quanh. Phía sau cô, đặc vụ Gray đang ngồi tại bàn của mình và đọc báo cáo khám nghiệm tử thi của Krista Barker.
“Đặc vụ Gray,” cô nói bằng một giọng nghiêm trang nhất có thể. “Phiền anh thảo luận cùng tôi được không? Tôi có chuyện cần nói về hung thủ.”
Anh xoay ghế lại và cau mày nhìn cô. Cuối cùng, anh nói: “Được thôi. Tôi sẽ hỏi xem Martinez có muốn tham gia cùng chúng ta hay không.”
Chưa gì cô đã thấy hối hận vì tìm đến Tatum thay cho Martinez. Cô đâu cần một người đặc vụ lắng nghe giả thuyết của cô xong rồi chỉ ra mọi khả năng là cô đã phân tích sai, thật vô ích. Nhưng đã quá trễ để thay đổi ý định.
Martinez nói ông ấy còn nửa tiếng trước khi đến họp với Đại úy. Ba người họ đi đến phòng họp của Tổ Trọng án và ngồi xuống. Có ai đó đã thêm những tấm ảnh chụp thi thể của Krista Barker lên một tấm bảng trắng trên tường, bên dưới kẻ những mốc thời gian. Cô hy vọng họ sẽ không bị hết bảng trắng. Trên bản đồ giờ có thêm một vòng tròn đánh dấu vị trí bãi tắm đường Ohio. Còn có một chữ X màu đỏ tại khu lân cận Brighton Park, nơi mà Krista đã đi làm lần cuối trước khi được phát hiện. Những dấu được đánh trên bản đồ cho thấy rõ ràng hung thủ không hề tập trung vào một khu vực nhất định tại Chicago.
“Tôi nghĩ chúng ta có thể bắt đầu thu hẹp phạm vi tìm kiếm,” cô nhìn Martinez rồi nói. Vị Trung úy và đặc vụ Gray ngồi cạnh nhau ở một phía, Zoe ngồi ở phía còn lại.
Martinez gật đầu. “Nghe được đấy!”
“Chúng ta đều đã biết đối tượng là đàn ông. Sáng nay tôi có trò chuyện với một người ướp xác và ông ấy đã xác nhận những giả thuyết trước đó của tôi. Hung thủ không phải người làm việc tại nhà tang lễ, mà nếu có đi chăng nữa thì hắn chỉ mới bắt đầu làm gần đây thôi.”
Cô bặm môi. Giờ mới đến phần khó nhằn đây. Bất kỳ thông tin nào mà cô đưa ra cũng đều thu hẹp được số lượng nghi phạm. Nhưng nếu thêm vào một chi tiết sai, cảnh sát sẽ hoàn toàn bỏ qua hung thủ thật sự và chỉ chăm chăm tìm kiếm người nào phù hợp với miêu tả hơn.
“Hung thủ rất thông minh,” cô nói. “Hắn có vẻ đã học được công đoạn ướp xác rất nhanh chóng, và hầu như là tự học bằng cách rút kinh nghiệm qua những lần mắc lỗi. Ở nạn nhân đầu tiên có rất nhiều lỗi nghiệp dư, nạn nhân thứ hai thì đỡ hơn, và nạn nhân thứ ba được ướp xác đủ tốt để người ướp xác mà tôi trò chuyện sáng nay phải công nhận. Điều đó chỉ ra rằng tay nghề hắn rất cao. Và hắn còn sở hữu tính kỷ luật cao một cách lạ thường.”
“Tại sao lại là tính kỷ luật?” Martinez hỏi.
“Tự mình học được một kỹ năng phức tạp như vậy và kiên trì theo đuổi đòi hỏi người đó sở hữu một tính kỷ luật cao hơn đa số những người khác.”
Martinez nghiêng về phía trước và ghi chép nhanh vào sổ. Tatum dựa về phía sau, khoanh tay, gương mặt anh biểu lộ sự chán chường.
“Giờ nói đến chuyện hiển nhiên nhé. Hắn có một căn hộ hoặc là có nhà lẫn xe riêng. Hắn cần phải có xe để chở những cô gái mại dâm và vứt xác của họ. Vả lại những khu vực tìm thấy xác nằm cách nhau khá xa. Cả Monique và Krista đều không phải được ướp xác tại nhà của họ, điều đó có nghĩa là hắn đã thực hiện hành vi này tại một nơi mà hắn có cảm giác an toàn. Điều này cũng chứng tỏ hắn sống một mình.”
“Hoặc hắn có một xưởng làm việc.” Tatum nói.
Zoe gật đầu. “Chuyện đó cũng hoàn toàn có khả năng xảy ra. Hung thủ đủ khỏe mạnh để kéo những thi thể được ướp xác của Krista Barker và Monique Silva đến địa điểm mà hắn sắp đặt tư thế cho họ.” Cô nói tiếp: “Nên tôi cho rằng người chúng ta đang tìm là một người đàn ông khỏe mạnh, nhưng ngoại hình của hắn không đáng sợ cho lắm.”
“Tại sao?”
“Bởi vì cả Monique và Krista đều đồng ý lên xe cùng hắn,” Zoe nói. “Crystal kể với chúng ta rằng, Krista đã từng từ chối đi cùng một người đàn ông trông có vẻ khả nghi. Cô ấy là người cẩn trọng hơn hầu hết những cô gái làng chơi khác. Nếu đó là một người có ngoại hình đáng sợ thì cô ấy sẽ trò chuyện với tên ma cô để đảm bảo anh ta canh chừng hắn, còn không thì cô ấy sẽ từ chối. Điều này cũng khiến tôi tin rằng, hắn lái một chiếc xe đẹp hoặc ít nhất là một chiếc xe được bảo quản kỹ.”
“Cô không nghĩ đó là gã mà Crystal đã miêu tả sao? Người có hình xăm ấy?” Martinez hỏi.
“Tôi thật sự nghi ngờ điều đó. Nếu đó là một người có ngoại hình đáng ngờ đến như vậy thì người ta đã chú ý rồi. Tôi đọc trong báo cáo vụ án là các anh đã có vài mô tả chung về khách hàng sau cùng của Monique Silva. Giả sử đó là cùng một người thì các anh hẳn đã có được những mô tả rất cụ thể. Và một lần nữa, tôi cũng không tin cô ấy dám lên xe nếu hắn là gã xăm mình đó.”
“Ừ, nghe có vẻ hợp lý đấy.”
“Còn bây giờ... nạn nhân đầu tiên là một sinh viên ngành nghệ thuật. Hung thủ tấn công cô ấy tại nhà riêng rồi ướp xác cô tại đó. Nhưng nạn nhân thứ hai và thứ ba là gái mại dâm. Hắn hẳn là đã trả tiền để họ đi cùng rồi giết họ tại một nơi kín đáo.”
“Cũng có thể hắn giết họ ở trên đường hay trong một con hẻm,” Martinez nói.
“Vậy tại sao phải trói họ?” Tatum hỏi. “Họ vẫn còn sống trong lúc bị trói, và việc đó rất khó thực hiện ngoài đường. Hắn có thể dễ dàng dụ dỗ họ đi cùng mà.”
Martinez miễn cưỡng gật đầu.
“Nạn nhân thứ hai và nạn nhân thứ ba là mục tiêu kinh điển của những tên sát nhân hàng loạt,” Zoe nói. “Hành nghề mang tính rủi ro cao và yếu đuối. Vậy còn Susan Warner, cô sinh viên ngành nghệ thuật thì sao? Nếu hắn đã chọn cô làm mục tiêu thì tại sao lại thực hiện tại nhà cô ấy? Chẳng lẽ hắn không lo là bạn cùng phòng hay bạn trai của cô ấy sẽ xuất hiện hay sao?”
“Hắn biết sẽ không có ai xuất hiện.” Tatum nói. “Vì hắn quen nạn nhân.”
Zoe gật đầu, trong lòng có chút cảm kích mơ hồ mà cô đã cẩn thận không để lộ ra.
“Rồi, thứ thúc đẩy loại sát nhân tìm thấy khoái cảm khi giết người này chính là ảo tưởng. Tại một thời điểm nhất định, ảo tưởng này sẽ trở nên quá tải, và hắn sẽ phải thực hiện nó. Nhưng đời thực không bao giờ giống như tưởng tượng, nên hắn muốn thử lại để có thể làm tốt hơn vào lần sau. Hung thủ của chúng ta không biết bằng cách nào đó đã quen được Susan Warner và hắn đã tưởng tượng đến việc giết cô ấy. Hắn biết cô ấy sống một mình và là một cô gái yếu đuối. Thế là một đêm nọ, hắn tấn công cô. Nhưng mọi thứ không diễn ra như mong đợi. Kết quả ướp xác không được tốt nên hắn muốn làm lại lần nữa để cải thiện nó.”
“Nhưng hắn lại không quen người phụ nữ độc thân nào khác ngoại trừ cô ấy,” Tatum nói.
”Đúng vậy.” Zoe gật đầu. “Đó là tại sao hắn bắt đầu nhắm đến những cô gái mại dâm.”
Tatum không còn vẻ chán trường nữa, đôi mắt anh ánh lên một tia sáng mà Zoe biết rất rõ, tia sáng của một loài thú ăn thịt đã ngửi ra mùi của con mồi.
“Được rồi,” Martinez nhìn lướt qua trang sổ tay của ông. “Vậy hãy nói đến chi tiết khó hiểu nhất đi. Vì sao hắn lại ướp xác họ?”
“Hắn không chỉ ướp xác,” Zoe nói. “Hắn còn sắp đặt tư thế và mặc đồ cho thi thể nữa. Thi thể đầu tiên mặc một chiếc đầm dạ hội với một bên tay áo bị rách. Tôi đoán là nó đã bị rách trong lúc hắn mặc vào cho cô ấy bởi vì tay cô quá cứng và khó cử động. Krista Barker mặc những loại quần áo mà bạn cô ấy đã nói là không phải của cô. Cô ấy còn đeo một chiếc nhẫn không phải của mình nữa.”
“Ừ!” Martinez nói. “Vì sao vậy?”
“Có thể là một loại ảo tưởng liên quan đến quyền lực,” Zoe chậm rãi nói, cảm thấy sự ngờ vực đang giày vò cô. “Chơi đùa với những người con gái đã chết giống như chơi búp bê vậy.” Nghe hơi sai. Vậy tại sao lại ướp xác? Hắn đã quan hệ với thi thể sau khi giết chết họ. Rõ ràng có một góc độ liên quan đến ái tử thi trong vụ này. Nhưng sau khi ướp xác họ, cô không nghĩ hắn sẽ lặp lại hành động quan hệ lần nữa. Như vậy khác nào đánh mất quyền lực, nghe không hợp lý. “Nhưng mà tôi không nghĩ vậy, tôi cũng không biết vì sao hắn lại ướp xác họ. Tôi vẫn chưa biết.”
“Ừ!” Martinez nói. “Còn gì nữa không?”
Zoe nói: “Tôi đã tìm thấy những báo cáo về vật nuôi bị thất lạc. Có một số bị ướp xác và vứt trên đường. Thậm chí tôi còn xem xét những lỗi ướp xác trên thi thể Susan Warner nữa, và đối với lần đầu tiên ướp xác mà nói thì đó thật sự là một công tác tuyệt hảo. Tôi dám cá hung thủ đã từng luyện tập trước vài lần.”