
Mắt Zoe mở trừng trừng, cô nhìn chăm chú lên trần nhà nghỉ. Lớp sơn của nó đã bị bong tróc vài chỗ. Có một vết nứt hình zích zắc nằm xéo, kéo dài gần hết trần nhà. Bóng đèn bọc một lớp kính phủ bụi, dễ dàng nhìn ra xác của hai con ruồi đang mắc kẹt bên trong. Nhưng đầu óc cô hầu như chẳng chú ý đến những thứ đó. Nó đã quá bận xử lý hình ảnh tử thi của người phụ nữ, cổ cô ấy đẫm máu, đôi mắt vô hồn. Sự thờ ơ lúc nãy của Zoe giờ đã không còn nữa.
Cô đã biết trước là sẽ như vậy. Một khi có được không gian tĩnh lặng để suy nghĩ thì cảm giác ấy lại tìm đến. Cô căng não, buộc nó làm việc với công suất tối đa, cố tưởng tượng ra tất cả mọi thứ. Cha mẹ của nạn nhân sẽ cảm thấy thế nào khi họ biết tin? Bạn đời hoặc con cái của cô ấy, nếu có, sẽ cảm thấy thế nào? Và dĩ nhiên, cô ấy cảm thấy thế nào khi cái chết xảy ra? Sợ hãi? Đau đớn? Tổn thương?
Sau khi giúp họ bắt được một trong những tên sát nhân hàng loạt khét tiếng nhất của thế kỷ XXI, trong mười lăm phút tận hưởng vinh quang ấy, Zoe đã nghe người ta bảo cô thông minh như thế nào. Họ thường đem chuyên môn của cô ra để quảng bá, nào là bằng Tiến sĩ rồi bằng Tiến sĩ Luật tại trường đại học Harvard, nào là đứng đầu lớp... Nhưng họ không hiểu được. Điểm xuất sắc của cô chính là khả năng tưởng tượng rất sinh động. Khi cố gắng, cô có thể bước vào thế giới của hung thủ, hình dung xem hắn cảm nhận được những gì, nhìn thấy được những gì. Nhưng nó là một con dao hai lưỡi, bởi cô còn nhìn thấy mọi thứ dưới góc độ của nạn nhân. Thấy rất rõ.
Cổ tay bị trói tại một nơi nào đó, miệng bị bịt chặt, cố gắng thông báo cho cảnh sát vị trí của mình trong vô vọng. Người phụ nữ đã bị bắt đi trước đó gần hai mươi bốn tiếng đồng hồ. Có phải hắn đã trói cô ấy trong suốt khoảng thời gian đó không? Hẳn rồi. Như vậy nghĩa là cổ họng của cô ấy sẽ bị khô; cơ thể sẽ yếu đi vì đói khát và sợ hãi. Hàm của cô ấy ê buốt vì bị nhét thứ gì đó vào miệng. Vai run lên trong đau đớn. Cộng tất cả những thứ trên với việc ý thức được cái chết đang đến rất gần, và rồi hung thủ xuất hiện...
Tiếng gõ cửa khiến Zoe giật nảy mình. Cô hít thở khó nhọc, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Cô dành một phút để hơi thở bình tĩnh trở lại rồi bước xuống giường, khẽ đến bên cửa.
“Sao thế?” Cô không hỏi đó là ai, còn ai khác có thể đến phòng cô gõ cửa vào lúc hai giờ sáng chứ?
“Tôi làm cô thức giấc à?” Giọng của Tatum phát ra ồm ồm ở phía bên kia cánh cửa.
“Không có, tôi vẫn chưa ngủ.”
“Cô mở cửa ra được không? Tôi đem đến ít quà đây.”
Zoe cân nhắc tình hình. Hiện cô đang mặc một cái áo sơ mi rộng, dài đến phân nửa đầu gối và mặc quần lót bên trong. Cô có thể đi lấy quần jeans và áo lót để mặc vào, nhưng đây có vẻ là một ý tưởng thảm họa. Ý nghĩ mơ hồ về một người phụ nữ trẻ bị giết hại đã khiến cô dẹp bỏ khái niệm đoan trang sang một bên.
Cô mở cửa. Tatum đang đứng bên ngoài, anh mặc quần jeans và áo thun, trên tay xách một túi đồ từ cửa hàng tiện ích 7-Eleven, đôi mắt chậm rãi mở to.
“À, xin lỗi nha,” anh nói. “Tại tôi thấy cả hai chúng ta đều chưa ăn tối, tôi đã phát hiện...”
“Vào đi,” Zoe hé mở cánh cửa rộng thêm. Lúc Tatum lách mình vào bên trong, cô ngửi thấy mùi xà phòng hoa oải hương trên người anh, anh ấy đã tắm trước khi đến đây. Zoe thở phào nhẹ nhõm, cô không muốn ngửi thấy mùi gì từ hiện trường trong phòng mình.
Tatum ngồi trên một cái ghế sô pha nhỏ ở góc phòng và đặt chiếc túi trên tấm bàn kính. “Tôi đã mua hai phần ăn. Cô có thể chọn món nào mà cô thích. Có...” Anh lấy từ trong túi ra chiếc hộp đầu tiên và đọc miếng nhãn dán trên đó. “Gà que sốt buffalo... và, ừm... thứ gì đó... có phô mai, hình như là vậy. Có hai cái bánh mì kẹp xúc xích nữa, lớp sốt bên trên thì tôi chọn bừa thôi.”
“Anh biết cách chiều hư phụ nữ thật đấy,” Zoe lạnh nhạt nói, cô ngồi bên ghế sô pha còn lại, điều chỉnh chiếc áo để che phủ nhiều nhất có thể. “Cho tôi 'thứ gì đó có phô mai' đi.”
“Còn nữa...” Tatum lấy từ trong túi ra hai chai bia Honker's Ale “...đồ uống. Tôi nghĩ nếu không có nước chắc không tài nào nuốt trôi đồ ăn này.” Anh lấy xâu chìa khóa từ trong túi ra và dùng một cái để khui nắp chai. Sau đó đưa chai bia cho Zoe.
Zoe cắn thử một miếng “thứ gì đó có phô mai” của cô. Vị của nó nhạt nhẽo và ỉu xìu cứ như hơi thở đầu tiên lúc mới thức dậy vào buổi sáng. Cô đặt xuống và cầm lấy chai bia. “Trong bia cũng chứa một lượng calo đấy,” cô nói. “Tôi nghĩ có thể xem bia như một phần ăn.”
Tatum nhai món gà que sốt buffalo, mặt anh chẳng có vẻ gì gọi là nhiệt liệt tán thành. “Món này kinh quá đi mất.”
“Đây, để tôi.” Zoe giơ chiếc túi ra, anh đưa món gà que cho cô. Zoe bỏ nó vào trong túi, sau đó đem tất cả quẳng vào thùng rác. Cô cúi người xuống hành lý trên sàn và lục lọi bên trong, tìm kiếm mấy thanh sô cô la Snickers. Nhưng cô sực nhớ tư thế này cộng với cách ăn mặc hiện tại thật không khác nào đang tạo cơ hội cho anh nhìn thấy. Zoe nhanh chóng đứng thẳng dậy và quay sang Tatum. Anh đang nhìn chăm chú vào bức tường, hai má hơi ửng đỏ.
“Đây,” cô đưa anh một thanh. “Tôi luôn mang theo rất nhiều kẹo Snickers mỗi khi đi xa.”
“Một người phụ nữ khôn ngoan,” anh xé lớp giấy gói.
Zoe mở thanh kẹo của mình và cắn một miếng. Hương vị giòn tan của đậu phộng và ngọt ngào của sô cô la bắt đầu khiêu vũ trong miệng. Cô nhắm mắt lại, hít thở sâu bằng mũi. Yoga, thiền, chạy bộ và bơi lội cô đều đã thử qua hết nhưng chẳng có thứ gì thanh lọc tâm hồn tốt hơn một thanh Snickers. Đây chính là liệu pháp tối ưu, vừa rẻ, vừa dễ dàng cho vào túi xách để mang theo. Cô cầm chai bia tu một hơi, vị của chúng rất hợp nhau. Zoe đang tận hưởng bữa tối Snickers của mình theo phong cách Honker's.
“Ngon thật,” giọng Tatum như nghẹn lại, anh hạnh phúc nhai nhóp nhép.
Zoe mỉm cười, thả lỏng cơ thể. Cô nửa nhìn anh, nửa tận hưởng khoảnh khắc yên bình đầu tiên của buổi tối hôm nay.
“À, về chuyện hôm nay...” Tatum nói.
“Hôm nay làm sao?” Zoe hỏi, lại tu bia ừng ực. Cô đã ăn hết nửa thanh Snickers, trong đầu đang nghĩ đến quá trình chia đều thanh Snickers sao cho khớp với lượng bia trong chai. Cô không muốn uống một phần ba còn lại mà không có miếng sô cô la nào ăn kèm. Chia sô cô la không khéo chỉ tổ làm mất ngon.
“Lúc tôi bảo mình không đồng tình với cô, nhìn cô cứ như muốn nhai đầu tôi vậy.”
“Tôi chỉ nói anh có quyền phát biểu quan điểm của anh thôi mà. Điều này không đúng sao?”
“Phải, ý tôi là thái độ của cô lúc đó rất…”
“Này, tôi xin lỗi vì đã làm tổn thương tâm hồn nhạy cảm của anh. Nhưng có một xác chết phụ nữ trong hẻm. Chúng ta lãng phí bất kỳ một giây phút nào cũng sẽ gia tăng mức độ nguy hiểm cho lần ra tay kế tiếp của hắn. Đó mới là điều mà tôi hiện đang chú trọng.”
“Tôi cũng vậy. Cô biết đó, tôi cũng là một thành viên của BAU như cô. Tôi đâu phải chỉ là một anh chàng đẹp trai mặc vest. Tôi còn có tư chất tốt lẫn kinh nghiệm nữa.”
“Đồ anh đang mặc đâu phải là vest,” Zoe bình luận.
“Tôi chỉ nói tượng trưng vậy thôi,” anh vừa nói vừa đảo mắt nhìn xuống dưới như để nhấn mạnh rằng nếu so với cô thì trang phục của anh vẫn còn nghiêm chỉnh chán.
Cô cũng không rõ anh muốn gì, một lời xin lỗi sao? Hà cớ gì phải xin lỗi khi làm đúng việc của mình. Cô quyết định thực hiện bước đi khôn ngoan nhất vào lúc này: chuyển chủ đề. “Anh không vui khi có được vị trí mới trong BAU sao?” Cô hỏi với giọng mềm mỏng, dịu dàng.
Tatum cau mày nhìn cô. Anh vò nát vỏ Snickers rỗng, bia của anh vẫn còn tận nửa chai. Đúng là đồ nghiệp dư. “Tôi cũng không biết nữa,” anh hớp một ngụm trong chai. “Đó không phải vị trí mà tôi mong muốn. Tôi thích ở LA. Nhưng hiện tại cũng không đến nỗi chán.”
“Vì sao anh lại được... thăng chức vậy?” Zoe cố gắng hỏi một cách tế nhị nhất có thể, nhưng lại vô tình lên giọng khi nhắc đến từ thăng chức. Cô lập tức cảm thấy cách nói này có hơi xúc phạm.
Anh tươi cười với cô. “Vì tôi giỏi chứ sao?”
Cô nhướng một bên lông mày.
Anh thở dài. “Lúc đó tôi đang điều tra về một động mại dâm trẻ em. Chúng tôi đã tiếp cận được một trong những tên cung cấp chính. Nhưng lúc chuẩn bị bắt giữ thì hắn bỏ chạy.”
Zoe gật đầu, không nói gì.
“Tôi đã đuổi kịp hắn ta và bảo hắn giơ tay lên, nhưng hắn lại thò tay vào chiếc túi sau lưng nên tôi bắn hắn.”
“Hắn định lấy thứ gì vậy?”
“Cũng không chắc nữa, nhưng chúng tôi nghĩ là hắn định lấy chiếc máy ảnh. Trong đó có vài tấm hình, có lẽ hắn định xóa chúng đi. Trong túi không có khẩu súng nào cả.”
Zoe nghĩ qua một hồi. “Chẳng phải hành động đó là hợp lý sao? Vì anh nghĩ hắn đang định rút súng ra.”
“Điều mà tôi nghĩ vào lúc đó là một chủ đề gây ra nhiều tranh cãi. Trong hẻm chỉ có tôi và hắn ta, không ai nhìn thấy lúc tôi bắn hắn. Trước khi bắn, tôi đã từng nói ra suy nghĩ của mình về gã này không dưới một lần.”
“Đó là?”
“Đó là tôi nghĩ hắn nên bị tử hình,” giọng Tatum lạnh lùng.
“Vì thế nên họ nghĩ anh... làm gì? Xử tử hắn à?”
“Có vài người nghĩ như vậy.” Anh nhún vai. “Nhìn chung, họ không hài lòng với cách mà tôi xử lý vụ án. Quá cảm tính. Đôi lúc không dựa trên nguyên tắc. Và tôi nghĩ đây cũng không phải là lần đầu tiên. Nhưng sếp tôi cũng muốn bên báo chí xem lần phá án này là một thành công. Có rất nhiều dữ liệu trong máy tính ở nhà của tên đó, chúng tôi còn thành công triệt phá rất nhiều nhà cung ứng khác nên họ không dễ dàng sa thải tôi.”
“Thay vì vậy thì họ thăng chức cho anh vào làm tại BAU à?”
Anh mỉm cười. “Cô cứ nhắc cái từ đó mãi. Tôi nghĩ cô không hiểu ý nghĩa của nó đâu.”
“Từ gì? Thăng chức á?”
“Tôi chỉ nói đùa thôi... đừng bận tâm. Vậy còn cô thì sao? Cô có thích làm việc tại BAU không?”
“Đó là nơi mà tôi luôn ao ước được vào làm,” cô nói.
“Vậy tốt. Nhưng đó không hẳn là ý mà tôi muốn hỏi.”
Cô chớp mắt rồi nhìn sang nơi khác. “Cũng không hẳn là... thứ gì tôi cũng thích,” cô nói. “Tôi thấy công việc này khá thú vị và cũng thích được bận rộn, nhưng không có nghĩa là ngày nào đến văn phòng tôi cũng nhún nhảy vui mừng.”
“Ừ, nhảy một quãng từ Thành phố Dale đến Quantico cũng hơi bị mệt đấy.”
Họ im lặng một hồi. Sau đó Tatum lên tiếng: “Cô là nhà tâm lý học mà. Cô có thể giúp đỡ mọi người hoặc tư vấn tâm lý cho trẻ em. Tại sao lại quyết định trở thành một nhà tâm lý học pháp chứng?”
Cô bẻ một miếng sô cô la Snickers cho vào trong miệng, do dự. “Chẳng qua là tôi... tôi không khéo cư xử với người khác cho lắm.”
Zoe có chút mong chờ anh sẽ giả vờ sốc và mỉa mai cô. Nhưng Tatum chẳng nói gì, đôi mắt anh dịu dàng nhìn cô.
Cô không chắc mình nói ra những lời này vì bị cảm xúc của buổi tối hôm nay ảnh hưởng hay vì sự hiện diện của Tatum có gì đó khiến cô cảm thấy an tâm. Cô phát hiện mình đang nói ra những điều mà trước giờ cô chỉ thổ lộ với Andrea. “Có vẻ như tôi luôn nói ra những điều không phải hoặc xúc phạm người khác. Lúc trước khi thực hành tư vấn ở trường, chúng tôi thường thực hành trước lớp, các bạn học chung luôn bảo tôi quá lạnh lùng và lãnh đạm. Tôi biết mình sẽ chẳng bao giờ tư vấn tốt được. Tôi không có đủ sự nhạy cảm để làm việc đó.”
Zoe dừng lại, nhìn xuống cái chai và mẩu Snickers cuối cùng. Cô ăn nốt miếng sô cô la và uống cạn phần bia còn lại, cảm thấy nó không ngon như đã tưởng.
“Tôi nghĩ không phải là cô không nhạy cảm đâu,” Tatum nói, giọng anh phá tan bầu không khí yên lặng. “Chỉ là cô rất tập trung đó thôi.”
Zoe mỉm cười yếu đuối. “Cũng đâu khác gì mấy.”
“Khác chứ.”
Cô nhìn anh, cứ như thể đây là lần đầu tiên họ gặp nhau. Nụ cười của anh không còn vẻ tự mãn như trước, nó rất ấm áp. Máu bắt đầu dồn lên trên mặt cô.
Anh hắng giọng. “Hừm, dù sao đi nữa thì cô cũng đã làm tốt công việc của mình. Cô giúp người thân và bạn bè của nạn nhân vượt qua mất mát, giúp những người khác tránh khỏi nguy cơ bị hãm hại. Cô đang làm rất tốt.”
Zoe gật đầu. Có một vết sô cô la nhỏ dính trên môi anh. Tâm trí cô bây giờ chỉ nghĩ đến chuyện rướn người sang và lau vết sô cô la đó bằng cách hôn nó, có thể tưởng tượng bàn tay anh đặt sau lưng cô, tưởng tượng ra vị ngọt nơi đầu lưỡi của anh, những sợi râu lởm chởm cạ vào môi cô khi hai người hôn nhau.
“Anh bị dính sô cô la trên mặt kìa,” cô nói.
Anh liếm môi. “Hết chưa?”
“Rồi. Nghe này, tôi thấy mệt quá. Cảm ơn vì bữa tối nhé. Sáng mai gặp anh được không? Tôi sẽ cùng anh đến đồn.”
“Được,” anh nói. “Mấy giờ?”
“Chín giờ?”
“Quyết định vậy đi.”
Anh đứng dậy, uống cạn chai bia rồi rời đi, không quên chúc cô ngủ ngon.
Một trí tưởng tượng quá phong phú và sinh động. Nó vừa là một món quà vừa là một lời nguyền đối với cô. Lồng ngực và dạ dày của cô ấm áp, đầu óc choáng váng. Zoe đổ lỗi cho chai bia, nhưng trong lòng biết rõ đó không phải là lý do. Cô nằm trên giường, cuối cùng thì những hình ảnh chết chóc trong đầu cũng đã biến mất.