
Thị trấn Maynard, Tiểu bang Massachusetts, thứ Tư, ngày 27 tháng 07 năm 2016.
Nathan Price, cảnh sát trưởng tại Maynard là một người đàn ông tóc bạc với gương mặt già nua ửng đỏ. Ông sở hữu bờ vai rộng và vóc người rắn chắc. Có thể nhìn thấy những đường nét cơ bắp ẩn hiện bên dưới bộ cảnh phục. Vị cảnh sát trưởng đang dò xét Tatum bằng sự cảnh giác và nghi ngờ, một thứ mà phải hàng tá năm vật lộn với chuyện chính trị mới có được. Tatum dựa thoải mái trên một chiếc ghế không mang lại chút cảm giác gì gọi là hiếu khách, anh mỉm cười vô hại và cảm thấy mệt mỏi. Chuyến bay đêm từ Washington đến Boston khiến anh hầu như không còn thời gian để ngủ, nhưng đó là chuyến bay sớm nhất mà anh có thể đặt. Mancuso muốn anh trở về vào tuần sau, vì vậy không có nhiều thời gian để phung phí.
“Tôi giúp được gì cho cậu đây Đặc vụ Gray?” Cảnh sát trưởng Price hỏi.
“Tôi có hứng thú với một vài vụ giết người xảy ra tại Maynard cách đây vài năm,” Tatum nói.
Cảnh sát trưởng Price gật đầu. “Tôi đoán là cậu đang nói đến vụ của Beth Hartley, Jackie Teller và Clara Smith.”
Tatum nhướng một bên mày. “Làm sao ông biết?”
“Đây là một thị trấn yên bình, Đặc vụ Gray à. Chúng ta đâu có nhiều án mạng đến vậy, với lại tôi cũng không nghĩ cậu đến đây để hỏi về vụ án tại Ao Mill năm 1953.”
Tatum gật đầu. “Ông nói đúng, tất nhiên là vậy rồi. Tôi muốn hỏi ông vài câu về kẻ được gọi là sát nhân hàng loạt tại Maynard. Tôi biết ông là vị sĩ quan chịu trách nhiệm phá án vào thời điểm đó?”
“Đúng vậy,” Cảnh sát trưởng Price nói. “Nhưng tất cả mọi người đều góp nhiều công sức để phá án. Cậu có thể tưởng tượng được, chúng tôi đã lật từng viên gạch lên để tìm ra hung thủ.”
Cho đến khi các ông tìm được nghi phạm. Tatum gật đầu thân thiện. “Tất nhiên rồi, hung thủ chưa bao giờ bị đem ra xét xử, có đúng như thế không?”
“Đúng vậy, nghi phạm chính của chúng tôi đã bị bắt sau vài ngày giết chết Clara Smith và tự tử trong lúc bị giam giữ.”
“Và rồi những vụ giết người dừng lại,” Tatum chú ý cách ông dễ dàng thốt ra câu nghi phạm đã giết chết Clara Smith như thế nào.
“Ừ, tự động dừng hẳn.”
“Tôi có thể hỏi ông vài câu về những chi tiết cụ thể liên quan đến vụ án không?” Tatum hỏi, anh rút ra ba tập hồ sơ trong cặp tài liệu.
Cảnh sát trưởng Price trừng mắt ngạc nhiên khi thấy Tatum mở hồ sơ vụ án đầu tiên, ảnh chụp thi thể của Clara Smith đang nằm trên cùng.
“Tôi... tất nhiên là được. Nhưng tôi không chắc mình có còn nhớ hay không. Đã gần hai mươi năm...”
“Vâng, nhưng hình như đó là vụ án mạng duy nhất mà ông đây từng tham gia điều tra,” Tatum nói. “Chắc ông phải nhớ được gần hết mới phải chứ.”
“Chắc rồi, phải.”
“Được, lúc các ông tra hỏi nghi phạm chính, hóa ra vào ngày Clara bị giết thì anh ta đang ở thư viện à?”
“Phải,” Cảnh sát trưởng Price nói. “Tôi vẫn còn nhớ.”
“Thời gian tử vong theo như bác sĩ pháp y khẳng định là... từ sáu cho đến bảy giờ tối. Manny Anderson thì ở thư viện cho đến bốn giờ.”
Cảnh sát trưởng Price giơ tay ra, Tatum đưa tập hồ sơ cho ông. Ông đọc lướt qua một lượt rồi nói: “Phải, đúng vậy.”
“Nhưng Clara Smith đã mất tích từ lúc hai giờ trưa, sau khi tan học cô ấy không về nhà.”
“Chúng tôi không biết là cô ấy có mất tích hay không,” Cảnh sát trưởng Price nói. “Chỉ là cô ấy không về nhà thôi, có thể cô ấy đã đến nhà bạn chơi.”
“Mẹ của Clara đã gọi hết cho bạn bè của cô ấy nhưng chẳng ai biết cô ấy đang ở đâu, đúng chứ? Đó là tại sao ông lập ra một đội tìm kiếm.”
Vị cảnh sát trưởng nheo mắt. “Cậu đã hỏi người ta về vụ án này,” ông nói.
“Đúng vậy,” Tatum nói. “Hỏi trên điện thoại thôi, nhưng tôi muốn gặp ông trực tiếp.”
“Chúng tôi nghĩ là như thế này,” vị cảnh sát trưởng cáu gắt nói. “Clara có bạn trai nhưng mẹ của cô ấy không biết, và cô ấy đã đến gặp người này sau khi tan học. Trên đường về nhà, cô ấy bị Manny Anderson dùng vũ lực hoặc cưỡng ép để bắt đi. Cậu ta đưa Clara đến một địa điểm hẻo lánh rồi cưỡng bức và siết cổ cô ấy cho đến chết.”
“Nhưng các ông chưa bao giờ tìm ra người bạn trai trong giả thuyết này.” Tatum nói.
“Chưa.”
“Như vậy thì các ông đâu thể khẳng định Clara đã làm gì từ lúc cô ấy tan học cho đến khoảng thời gian tử vong được ước tính.”
“Không!” Vị cảnh sát trưởng nói. Ông bắt đầu chuyển sang những từ có một âm tiết, một dấu hiệu rõ ràng cho thấy Tatum đã khiến ông phát cáu.
“Thôi được,” Tatum nói. “Chỉ hỏi một câu nữa thôi rồi tôi sẽ không quấy rầy công việc của ông nữa. Tôi để ý trên báo cáo của bác sĩ pháp y về thời gian tử vong, ngày viết báo cáo là sau hai ngày kể từ khi án mạng diễn ra.”
“Uh huh.”
“Nhưng trong vụ của Beth Hartley và Jackie Tellers, thời gian viết báo cáo chỉ có vài giờ đồng hồ sau khi án mạng xảy ra thôi. Có lý do gì để giải thích cho việc chậm trễ không?”
“Tôi cũng không chắc,” vị cảnh sát trưởng nói. “Có thể là do bà ấy bận...”
“Vào thời điểm như thế ư? Khi mà tất cả các ông phải 'lật từng viên gạch lên'?”
“Bà ấy thực hiện những công việc trên giấy tờ vào lúc nào thì có gì quan trọng chứ?”
“Tôi đồng ý.” Tatum gật đầu tươi cười. “Chỉ là công việc trên giấy tờ thôi mà, đúng không?”
“Đúng, chúng tôi phải điều tra một vụ giết người. Tất cả mọi người đều căng thẳng...”
“Quyết tìm ra nghi phạm cho bằng được à,” Tatum nói.
Vị cảnh sát trưởng vễu môi, tỏ rõ vẻ chán ghét. “Là quyết tìm ra hung thủ cho bằng được thưa Đặc vụ Gray.”
“Cả hung thủ nữa,” Tatum đứng dậy. “Cảnh sát trưởng Price, cảm ơn vì đã dành thời gian cho tôi.”
Vị cảnh sát trưởng trừng mắt, không nói gì. Tatum gật đầu với ông rồi rời khỏi văn phòng.