Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 65

❊ ❊ ❊

Văn phòng trong nhà Zoe khiến Tatum cảm thấy như anh đang đi dạo trong đầu của một nhà tâm lý học, nơi này thật sự là một mớ hỗn độn. Anh đã giúp cô đem bỏ hết những thứ liên quan đến tên sát nhân hàng loạt tại Maynard và án mạng tại Chicago năm 2008. Giờ thì họ chỉ còn lại năm người phụ nữ bị giết, ba người trong số đó bị ướp xác. Zoe bắt đầu sắp xếp lại những hình ảnh dựa trên thứ tự mà cô cho rằng sẽ giúp ích cho việc suy luận. Trong lúc đó, Tatum vào bếp để pha cà phê. Anh pha đậm hơn bình thường vì biết đêm nay sẽ là một đêm dài.

Anh quay lại với bình cà phê và hai chiếc cốc rồi rót cho mỗi người một ít cà phê. Anh đưa chiếc cốc nghi ngút khói cho Zoe, cô hờ hững nói lời cảm ơn rồi nhìn chằm chằm lên bảng trắng. Tatum cũng dõi theo ánh mắt cô, lần lượt nhìn năm gương mặt trên bảng. Cá nhân anh đã từng thấy qua thi thể của hai nạn nhân: Krista Barker, người bị vứt trên bãi biển và Lily Ramos, người mà họ đã liên lạc được trước khi bị giết. Nhìn ảnh của họ bên cạnh ba người phụ nữ kia khiến cảm xúc của Tatum lại dâng trào. Tên hung thủ này đã tự do lảng vảng khắp Chicago, tùy ý giết chóc mà cả FBI và cảnh sát đều không cản nổi hắn. Anh quay sang nhìn Zoe, chờ cô lên tiếng, nhưng cô lại không nói gì. Anh thở dài.

“Được rồi, nghe tôi nói đi,” anh nói. “Cách này không ổn đâu.”

“Cách gì không ổn?” Zoe liếc nhìn anh và hỏi.

“Cô cứ giam mình trong suy nghĩ của cô mãi, chẳng bao giờ chịu nói ra.”

“Có chứ, lúc nào tôi cũng nói với anh mà.”

“Chỉ khi cô biết mình nên nói gì thôi,” Tatum chỉ ra. “Như vậy thì cô mới thấy hả dạ khi được lên mặt dạy đời tôi và kể về những kết luận tuyệt vời của bản thân. Nhưng mỗi khi không chắc chắn chuyện gì, cô sẽ tự mình hành động.”

Cô há miệng, mắt nheo lại, sau đó ngậm miệng. Tatum khoanh tay chờ đợi.

“Thôi được,” cô cãi lại. “Anh muốn sao đây?”

“Ừ thì, cô sẽ nói ra suy nghĩ của cô. Sau đó thì tôi đóng góp ý kiến của tôi về vấn đề đó, có thể tôi sẽ có suy nghĩ khác cô. Nhưng thay vì bác bỏ suy nghĩ của tôi, hãy thử làm theo những gì tôi nói, dù cho nó có vẻ ngớ ngẩn đi chăng nữa. Tôi gọi cách này là động não đấy.”

“Đừng có dạy khôn tôi, tôi biết động não là gì mà.”

Tatum cười toe.

“Được rồi, anh nói trước đi,” Zoe thách thức anh.

“Suốt những ngày qua cô đã cho rằng hung thủ là Glover. Nhưng tôi nghĩ giờ đây cả hai chúng ta đều đồng ý rằng, có khả năng hung thủ là một người khác, đúng không?”

“Đúng!”

“Tôi nghĩ chúng ta nên bắt đầu kiểm tra những nghi phạm sẵn có để thu hẹp phạm vi tìm kiếm xuống. Biết đâu có một người trong số họ khớp với khắc họa chi tiết của cô.”

“Tôi không nghĩ đó là cách để...”

Tatum nhướng một bên mày. “Khoan hãy bác bỏ,” anh nói. “Thử làm theo lời tôi đi.”

“Được, được!” Zoe càu nhàu. “Tức là tìm ai có quan hệ với Susan Warner đúng không? Cô ấy có một người bạn trai cũ, một người chú tật nguyền, vài người bạn ở trường cao đẳng...” Một suy nghĩ chợt xuất hiện trong đầu cô. “Đó có thể, ví dụ như là bạn trai của Daniella, đúng không? Tên cậu ấy là gì nhỉ? Ryan!”

Tatum mỉm cười, vui vẻ ngắm nhìn đôi mắt sáng ngời của cô. “Đúng rồi đấy, cậu ấy có khớp với khắc họa không?”

“Tuổi tác phù hợp; lại có xe van. Daniella từng nói cậu ấy đã biến mất mà không nói lời nào, có thể cậu ấy có một nơi ở khác... cậu ấy làm việc ở xưởng sửa xe ô tô, phù hợp với rất nhiều đặc điểm mà chúng ta đang tìm kiếm, cũng từng đến căn hộ của Susan, khả năng cậu ấy là nghi phạm rất lớn.” Rõ ràng cô đang trở nên hào hứng hơn.

“Tốt lắm.” Tatum tươi cười. “Nhưng mà cậu ấy có bằng chứng ngoại phạm.”

“Bằng chứng ngoại phạm?”

“Cậu ấy đang đi học trao đổi ở Venice vào khoảng thời gian động vật bị ướp xác và nhồi bông.”

“À, phải ha.” Zoe cảm thấy mất hứng, sau đó giận dữ nhìn Tatum. “Anh đã nghĩ đến những chuyện đó rồi à?”

“Có lẽ vậy.” Anh làm ra vẻ ngây thơ nhìn cô. “Tuy nhiên, cũng đáng để xét lại xem còn ai khác có khả năng là nghi phạm không, đúng không nào?”

“Đ... đó cũng không phải là một ý kiến tồi.”

Anh cười lớn, trong lòng bỗng có cảm giác ấm áp dành cho nhà tâm lý học cáu kỉnh này. “Cô đang suy nghĩ gì vậy? Có muốn chia sẻ với tôi không?”

Môi cô hơi mấp máy nhưng không có âm thanh nào phát ra, cứ như đang thử một khái niệm trò chuyện mới nhưng thất bại vậy. Sau một hồi mới thốt ra được vài từ. “Những vụ án mạng này đều được thúc đẩy bởi ảo tưởng của hắn ta, đúng không? Cả bốn vụ gần đây đều như thế. Chúng ta có thể thấy sự cải thiện dần dần trong quá trình hắn ta gây án, mặc dù chúng ta vẫn chưa biết mục đích là để làm gì.”

“Phải!” Tatum đồng tình. “Có vẻ như hắn đang tạo ra những con búp bê người và chơi đùa với chúng.”

“Phải!” Cô lại im lặng.

Chẳng lẽ cô ấy nghĩ động não đến đây là xong sao? “Vậy ảo tưởng của hắn gì?” Anh hỏi.

“Kiểu như một trò chơi quyền lực vậy. Nhưng mà hắn vốn dĩ đã trói họ lại rồi còn gì... và hắn cũng đâu thể quan hệ với họ sau khi đã ướp xác, như vậy khác nào bị mất đi quyền lực, đúng không?”

“Tôi cũng cho là vậy,” Tatum chậm rãi nói.

“Vậy tức là có một thứ gì khác thúc đẩy hắn, là gì nhỉ?”

“Có thể hắn bị kích thích bởi trạng thái bất động của họ và sử dụng nó để thủ dâm.”

“Không, không phải. Điều đó không phù hợp,” Zoe bực bội nói rồi cắn môi.

Tatum hắng giọng. Sau khi thấy cô không phản ứng, anh đành nhắc: “Động não, nhớ không?”

Zoe trợn tròn mắt nhìn anh. “Được thôi, cứ xem như hắn bị kích thích bởi trạng thái bất động của họ. Vậy tại sao độ mềm dẻo của thi thể lại quan trọng đến như vậy? Tại sao lại mặc quần áo, đeo trang sức cho họ? Tại sao không sử dụng phương pháp bảo quản nào đỡ phức tạp hơn, như phương pháp đông lạnh chẳng hạn?”

“Thôi được, còn về các tư thế, có thể hắn sắp đặt chúng dựa trên một hình ảnh hoặc tình huống nào đó trong đầu hắn.” Tatum nói.

“Chẳng hạn như gì nào?” Zoe hỏi, trông cô có vẻ tò mò, đây là một dấu hiệu tốt.

“Tôi không biết, hắn muốn nói gì thông qua những cảnh tượng đó nhỉ?”

“Cảnh tượng gì?”

“Hai hiện trường vụ án gần nhất ấy? Chúng giống như... mảnh ghép của một câu chuyện vậy, đúng không? Hồi nhỏ khi cô chơi búp bê, cô sẽ để Barbie ngồi trên ghế rồi bày những tách trà lên bàn búp bê. Và thế là úm ba la, búp bê của cô đang dự một bữa tiệc trà.”

“Tôi chưa bao giờ chơi búp bê.”

Tatum nhướng một bên mày. “Thật á?”

“Hình như cũng có vài con. Nhưng mà chưa bao giờ tôi lấy ra chơi, thường thì tôi đưa cho Andrea hết. Thế anh chơi búp bê à?”

“À... không phải búp bê, nhưng mà cô biết đó. Tôi có hàng tá mô hình Playmobil, thế là tôi cho chúng đóng đủ mọi thể loại vai diễn. Lấy ví dụ, tôi cho chúng đánh đấm và bắn nhau này, sau đó tôi sẽ tháo tóc của chúng ra và trao đổi cho nhau...”

“Tại sao chứ?”

“Thì bởi vì đó là thứ duy nhất có thể tháo rời được.”

“Kỳ lạ thật đấy.”

“Không kỳ lạ bằng mô hình Playmobil mà không có tóc đâu. Đầu của chúng sẽ rỗng tuếch trông rất kỳ dị. Và đến một thời điểm nào đó, cô sẽ bị mất hết những phần tóc. Thế là chỉ còn lại các mô hình não rỗng...”

“Cách này thật vô ích,” Zoe đột ngột xen ngang.

“Dù sao đi chăng nữa, ý tôi muốn nói là khi cô sắp đặt tư thế cho những con búp bê này, cô đang trình bày câu chuyện của cô thông qua hành động của chúng, đúng không? Vậy câu chuyện đó là gì?”

Họ nhìn vào những tấm ảnh. Monique Silva đứng trên cầu, tay đặt lên thành cầu, nhìn chằm chằm vào dòng nước. Krista Barker ngồi trên biển, hai tay ôm lấy gương mặt.

“Họ đang buồn,” Zoe nói.

“Ừ, tư thế của Krista trông giống như là đang khóc vậy.”

“Tại sao họ lại buồn?”

“Có lẽ hung thủ sắp đặt tư thế họ như vậy bởi vì họ buồn khi phải chết.” Tatum gợi ý.

“Không...” Zoe lắc đâu. “Họ đã bị mất tích trong một khoảng thời gian. Anh nói đúng, có cả một câu chuyện hẳn hoi ở đây. Nếu như họ chỉ buồn vì phải chết, hắn sẽ đem bỏ họ ngay sau khi ướp xác xong. Nhưng hắn lại bên họ một thời gian dài, cuối cùng mới vứt xác họ và sắp đặt tư thế trông như đang buồn.”

“Phải!”

“Họ buồn,” Zoe khó nhọc cất tiếng. “Bởi vì hắn đem bỏ họ.”

“Ý cô là sao?”

“Trên ngón tay của Krista Barker có đeo một chiếc nhẫn,” Zoe nói. “Một chiếc nhẫn đính hôn.”

“Ừ... thì nó là một chiếc nhẫn.”

“Là nhẫn đính hôn. Lúc được tìm thấy Susan Warner đang mặc một chiếc đầm dạ hội, cứ như cô ấy đang đến một buổi hẹn quan trọng nào đó vậy. Sau đó thì hắn vứt bỏ họ, và họ cảm thấy buồn bã.”

“Khoan đã...”

“Hắn đang hẹn hò với họ,” Zoe nhìn Tatum, mắt cô sáng ngời. “Đó chính là mục đích của hắn, hắn ướp xác những người phụ nữ này để có được mối quan hệ với họ.”

“Cái gì, giống như quan hệ tình dục á?”

“Giống như một mối quan hệ thật sự vậy, Tatum. Vấn đề không phải là tình dục. Ý tôi là đúng, hắn có khuynh hướng ái tử thi. Nhưng mục đích chính là có một ai đó bên cạnh hắn, trong nhà của hắn. Vấn đề ở đây chính là sự cô đơn.”

“Thôi được,” Tatum nói, sự hăng hái của cô chẳng có chút khả năng lan truyền nào, nó chỉ khiến anh thấy khó chịu thêm. “Như vậy nghĩa là gì?”

“Hừm, hung thủ là người chưa từng có một mối quan hệ lâu dài, tốt đẹp nào,” Zoe nói. “Hắn chứng kiến người khác yêu nhau và cũng muốn được như vậy. Nhưng bản thân hắn lại không thể...”

“Tại sao chứ?”

“Tôi có thể tưởng tượng ra, nỗi ám ảnh về việc nắm quyền kiểm soát hoàn toàn khiến hắn gần như không thể có được một mối quan hệ. Tính tình hắn lại khá thất thường, cũng có khả năng nếu như người phụ nữ còn sống thì hắn không thể quan hệ một cách bình thường được.”

“Được, vậy là hắn bắt cóc người phụ nữ, siết cổ cô ấy cho đến chết... vì sao lại ướp xác?”

“Bởi vì hắn muốn có một mối quan hệ lâu dài.”

“Thật là một logic điên rồ, nhưng được thôi. Vậy sau đó thì sao nữa? Hắn để cô ấy trên giường à? Hắn có đưa cô ấy đến bàn ăn vào buổi sáng không? Có để cô ấy ngồi xem ti vi cùng hắn, hay là nắm tay cô ấy không?”

Zoe chậm rãi gật đầu. “Phải, đa phần là có.”

“Được rồi,” Tatum nói, anh bắt đầu cảm nhận được. “Sau đó thì hắn đá họ... tại sao vậy?”

“Bởi vì mối quan hệ không được suôn sẻ.”

“Không phải chứ, họ có vấn đề gì à?”

“Không, nhưng hắn không còn cảm giác đó nữa, bất kể nó là gì. Hắn lại cảm thấy cô đơn lần nữa, sự hiện diện của cô ấy không còn khiến hắn yên tâm. Trò chơi diễn kịch trở nên... vô nghĩa.”

Tatum cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. “Nên hắn tìm người khác để thay thế, suy nghĩ này thật điên rồ quá Zoe à.”

Cô nhún vai.

“Vậy chúng ta sử dụng manh mối này như thế nào đây?” Tatum hỏi.

“Tôi cũng chưa biết, chúng ta đã biết kết cục của câu chuyện đúng không? Cứ xem như hung thủ đã chia tay với người phụ nữ, để cô ấy ở đâu đó rồi sắp đặt tư thế giống như cô ấy đang đau lòng.”

“Đây đúng là tên sát nhân hàng loạt ủy mị nhất mà tôi từng biết.”

“Hẳn rồi, vậy phần mở đầu của câu chuyện là như thế nào?”

“Thì hắn tìm một cô gái mại dâm...”

“Đó không phải là mở đâu, đó giống như là... chuẩn bị vậy. Hắn vẫn chưa kiểm soát được nạn nhân hoàn toàn mà, đúng không? Câu chuyện sẽ bắt đầu sau khi hắn hoàn thành việc ướp xác thi thể.”

“Được rồi, vậy thì tôi đoán là hắn đưa cô ấy về nhà...”

“Tôi buộc phải ngắt lời anh rồi, nhưng không phải vì tôi không tôn trọng ý kiến của anh, hiểu không?” Zoe cố gắng mỉm cười khích lệ.

Tatum bật cười. “Tôi thấy vui khi cô không muốn làm tôi bị tổn thương đấy.”

“Nó giống như... sở trường vậy. Tôi có thể hình dung được những thứ này. Hắn đã ướp xác xong. Để xem, ướp xác là một công việc khá hỗn độn, nên tôi cho rằng đầu tiên hắn sẽ cởi bỏ hầu hết quần áo của cô ấy. Còn nhớ thi thể của Lily không? Cổ của cô ấy đầy vết máu nhưng trên áo gần như sạch trơn.”

“Được, vậy là hắn lau sạch thi thể rồi mới mặc đồ cho họ. Hắn không hề lau cho Lily.”

“Phải, vì hắn không có thời gian, hắn đang hoảng sợ và không suy nghĩ thông suốt. Nhưng đối với những nạn nhân khác thì tôi nghĩ là anh nói đúng, hắn lau sạch họ, mặc đồ cho họ...” Cô dừng lại và nhìn chằm chằm những tấm ảnh.

“Chuyện gì vậy?”

“Hắn không để họ mặc quần áo của họ. Hắn không muốn quan hệ yêu đương với gái mại dâm nên hắn sẽ mặc đồ mới cho họ.”

“Ừ, tôi nghĩ chuyện đó cũng hợp lý mà,” Tatum nói. “Vậy là hắn mua quần áo trước...”

“Quần áo của họ vừa khít, Tatum à. Tất cả đều vừa.”

“Thì sao?”

“Làm sao hắn biết hắn nên mua những gì?”

“Họ đều là những cô gái có thân hình gầy gò mà. Ý tôi là, hắn ta ắt hẳn...”

“Nhưng Krista Barker cao hơn Monique Silva nhiều, và Lily không gầy bằng họ. Những quần áo này cũng không phải loại rẻ tiền kiểu chỉ có một kích cỡ mà ai mặc cũng vừa. Đối với Susan Warner thì không có vấn đề gì, hắn có thể tùy ý sử dụng tủ đồ của cô ấy vì hắn giết nạn nhân tại nhà. Nhưng những cô gái mại dâm thì chỉ có quần áo mà họ đang mặc trên người thôi.”

“Ý cô là hắn dắt họ đi mua đồ,” Tatum chậm rãi nói.

Zoe gật đầu. “Trước khi hắn giết chết họ, lúc đó họ vẫn tưởng hắn là một khách hàng. Chắc hắn đã nói với họ rằng hắn muốn cho họ ăn mặc đẹp vào đêm đó, sau đó thì đưa họ đến một nơi nào đấy...”

“Trung tâm thương mại.”

“Có khả năng.”

“Được rồi.” Tatum mỉm cười, anh ngồi xuống bên máy tính xách tay của cô và mở trình duyệt.

“Anh đang làm gì vậy?”

“Chúng ta biết nơi mà hắn đến đón Lily đúng không? Tại góc đường giao nhau giữa đại lộ Clark và Grand, khu River North.” Anh mở Google Maps và tìm kiếm.

“Phải!”

“Và chúng ta cũng biết hắn đã đưa Lily đến đường Huron, đâu đó ở... đây.” Tatum chỉ vào một đoạn đường Huron trên bản đồ. “Tức là hắn đã đưa Lily đến một nơi nào đó nằm trên tuyến đường nối giữa hai địa điểm này, đúng không? Hoặc là nơi đó hoặc là một nơi gần địa điểm gây án.”

“Anh đâu thể khẳng định chắc nịch như vậy được,” Zoe nói. “Biết đâu có một cửa hàng mà hắn ưa chuộng nằm đâu đó cách xa Chicago.”

“Phải, nhưng tôi có quyền phỏng đoán mà đúng không? Nếu nó nằm cách xa Chicago thật thì xem như thua. Nhưng nếu nó nằm trên tuyến đường này... chúng ta sẽ có được một số lượng trung tâm thương mại nhất định.”

“Đó vẫn là một con số lớn,” Zoe nói, nhưng Tatum có thể thấy cô cũng hào hứng trước ý tưởng này. “Nhưng nếu anh nói đúng, có khả năng hắn đã chọn một địa điểm gần nơi hắn giết cô ấy.”

“Tại sao?”

“Hừm, tôi cho rằng đó cũng là nơi mà hắn ướp xác các nạn nhân. Nếu như vậy thì hắn sẽ cảnh giác và ưu tiên chọn một địa điểm hắn quen thuộc, một nơi mà hắn đã từng ghé qua vài lần, một nơi khiến hắn có cảm giác kiểm soát.”

“Cô nghĩ hắn luôn đến cùng một trung tâm thương mại à?”

“Tôi nghĩ rất có khả năng đó, phải.”

“Được rồi.” Tatum tươi cười. “Vậy thì hãy lập một danh sách nào.”

“Sau đó thì sao nữa?”

“Sau đó thì chúng ta bay sang Chicago lần nữa để kiểm tra camera an ninh của những trung tâm thương mại vào buổi chiều mà Lily bị bắt cóc. Có thể chúng ta sẽ phát hiện ra cô ấy và tên Sát Nhân Hàng Loạt Ủy Mị này.”

“Cái gì? Anh ắt hẳn là đang đùa.”

Tatum nhún vai, chưa gì đã bắt đầu viết xuống những địa chỉ. “Cô vẫn còn đang nghỉ bệnh, tôi thì được nghỉ phép cho đến tuần sau. Vậy cô có nơi nào hay ho hơn để đi sao?”

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.