
Daniel, biên tập viên của Harry, người đàn ông này thỉnh thoảng hay nảy ra những ý tưởng bất thình lình. Một ví dụ hay về ý tưởng của anh ấy chính là khi Harry bóng gió rằng Daniel không thực hiện tốt công việc của mình, anh ấy đã đáp trả ngay bằng cách yêu cầu Harry viết một bài báo với tựa đề “9 Lý Do Khiến Người Mỹ Ghét Justin Bieber”.
Điều duy nhất mà Harry có thể làm lúc này chính là tìm một thứ khác để viết. Một câu chuyện có thể chiến thắng ý định trả thù của Daniel. Mà cụ thể hơn, chính là câu chuyện mà anh yêu cầu được viết ngay từ lúc đầu. Câu chuyện về Kẻ Hộ Tang Siết Cổ Người.
Nhưng anh cần phải chọn ra một góc nhìn mới lạ để viết về hắn. Daniel rõ ràng không muốn nghe về quan điểm của Oprah dành cho kẻ giết người. Và Oprah chắc cũng chẳng muốn trò chuyện với Harry vì một bài báo khá phổ biến mà anh đã viết hai năm về trước, “10 Nhân Vật Vĩ Đại Không Thích Hợp Làm Tổng Thống”.
Anh quyết định đến nơi phát hiện ra thi thể của Monique Silva. Anh nhớ đã từng nghe qua chuyện người ta lập một cái miếu tại vị trí đó để tưởng nhớ cô. Có thể chọn chủ đề này, nói về phản ứng thường ngày của người dân đối với vụ án thay vì tập trung vào kẻ giết người và quá trình truy bắt của cảnh sát. Thường người ta sẽ thích đọc về bản thân họ hơn.
Anh tiến về phía cây cầu và ngắm nhìn những đóa hoa súng bên bờ sông. Đây là một vị trí rất đẹp, cộng thêm hôm nay trời có nắng. Có một cặp đôi đi ngang qua, người đàn ông đang đẩy một chiếc nôi em bé, người phụ nữ dựa vào vai anh ta. Harry lập tức nghĩ đến câu chuyện cho họ cho nhân vật chính của đoạn văn, một cặp tình nhân nỗ lực để tìm hiểu về tội ác khủng khiếp xảy ra tại địa điểm này.
Miếu thờ nằm phía bên kia dòng nước. Anh vui vẻ băng qua cầu, hy vọng tìm thấy vài thứ cảm động như ảnh chụp em bé, thư viết tay, nến.
Nhưng miếu thờ chỉ là một ụ đá được người ta để hoa lên. Harry đang tự hỏi có phải họ đã hái chúng trong công viên không thì nhìn thấy một người đàn ông đang bán hoa cách đó không xa. Anh tươi cười tiến lại gần. Ông ta mặc đồ đen, xung quanh có vài thùng chứa những bông hoa hồng sẫm màu héo úa. Biểu cảm trên gương mặt ông cho thấy một nỗi thương đau và xót xa vô hạn.
“Chúc anh một ngày tốt lành,” người đàn ông nói. “Anh có muốn mua một bông hoa đặt lên mộ cô Monica Silva không?”
“Đúng là suy nghĩ chu đáo,” Harry nói. “Tội nghiệp cô gái, bị tước đoạt mạng sống khi tuổi đời còn trẻ như vậy.”
“Thật kinh khủng,” người bán hoa dạo đồng tình. “Giá chỉ 1 đô la thôi. Còn bó lớn thì 5 đô la.”
Harry móc ví ra, anh thầm nghĩ sự trơ trẽn của người đàn ông này ít nhất cũng phải đáng giá 10 đô la. “Mà này, tên đúng của cô ấy là Monique Silva,” anh vừa nói vừa đưa tiền cho người bán dạo.
Người đàn ông vô thức gật đầu và lấy ra một bó hoa có bề ngoài thảm thương từ trong thùng. Trong lúc ông dùng giấy gói lại, Harry tìm gói thuốc lá của anh, đưa một điếu lên môi và châm lửa. Anh đưa gói thuốc trước mặt người bán.
“Làm điếu không?”
“Cảm ơn anh,” người bán dạo rút ra một điếu thuốc. Harry đưa bật lửa cho ông.
Họ đứng im lặng trong giây lát, mỗi người đều đang tận hưởng hương vị của thuốc lá tràn vào cổ họng và phổi của mình. Harry ngắm nhìn làn khói bay ra từ điếu thuốc cho đến khi một cơn gió mạnh thổi nó đi mất. “Phiền ông cho tôi hỏi vài câu được không?” Anh hỏi.
Chỉ mười lăm phút sau, anh đã có được một bài báo mang tính cổ vũ tinh thần rất cao. Nó nói về việc người ta trở nên gắn bó hơn khi cùng nhau đối mặt với thảm kịch. Mặc dù chưa đủ xuất sắc để nhận giải Pulitzer[1], nhưng Harry cảm nhận được khả năng tỏa sáng tiềm tàng ở nó. Độc giả của tờ báo sẽ cảm thấy tự hào khi được là một phần của cộng đồng Chicago. Có khả năng họ sẽ bấm thích và chia sẻ bài báo để bạn bè của họ thấy được thành phố mà họ đang sống tuyệt vời như thế nào. Bài báo sẽ được chia sẻ kèm theo những lời bình dành cho tên hung thủ đáng sợ và viết bởi những người sở hữu lượt theo dõi cao. Có thể những người đó sẽ nói về bài báo trên Twitter, như vậy lại càng thu hút thêm nhiều độc giả.
Hài lòng trước tiến độ công việc, anh rời khỏi nơi người bán hoa dạo và lên kế hoạch đặt tiêu đề cho bài báo. Có thể anh sẽ giật tít theo kiểu kết cục mở để người ta phải hóng tin, “Nạn Nhân Thứ Ba Đã Được Tìm Thấy, Và Việc Xảy Ra Sau Đó Thật Khó Mà Tin Được”, hoặc là giật tít theo kiểu danh sách, “5 Cách Chống Trả Can Đảm Của Người Dân Chicago Khi Đối Mặt Với Kẻ Hộ Tang Siết Cổ Người”. Anh sẽ phải suy nghĩ thêm về nó. Tiêu đề của các bài báo thường một là thành công thu hút sự chú ý, hai là thất bại thảm hại. Anh biết rõ điều này hơn ai hết.
Harry đến bên miếu thờ, lần này anh nhìn nó với vẻ hứng thú hơn hẳn, tự hỏi có nên chụp lại một bức ảnh hay không. Trong lúc đang định đặt bó hoa lên, anh phát hiện một phong thư trên mặt đất. Đây là một phong bì màu nâu đơn giản, nó bị gió thổi và rơi từ trên miếu xuống. Harry nhặt phong bì lên, tự hỏi có nên mở ra xem trước khi đặt lại ụ đá không. Tuy là một kẻ không xem đạo lý ra gì nhưng thỉnh thoảng cũng có những giới hạn mà anh cảm thấy mình không nên vượt qua, trừ phi có một lý do thỏa đáng nào đó.
Phong bì được gửi cho một người phụ nữ. Harry ngạc nhiên khi thấy tên người nhận không phải là Monique Silva, nhưng anh nhận ra cái tên này.
Trước giờ Harry rất nhạy trước những chuyện hay ho. Anh cầm phong bì trên tay, bài báo này giờ đây sẽ càng thêm phần thú vị.
❀ ❀ ❀
[1] Giải thưởng của Mỹ được trao cho nhiều lĩnh vực, chủ yếu là lĩnh vực văn học và báo chí.