Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 45

❊ ❊ ❊

Thị trấn Maynard, Tiểu bang Massachusetts, thứ Hai, ngày 15 tháng 12 năm 1997.

Tim Zoe đập mạnh khi ngồi trong văn phòng của Sĩ quan Will Shepherd. Ông ấy đang bận viết gì đó xuống giấy. Mỗi lần Zoe định mở lời, ông lại yêu cầu cô ngồi đợi. Đây là một người đàn ông tròn trịa có bộ râu quai nón đen rũ xuống và cái mũi đỏ. Người sĩ quan liên tục khịt mũi và ho, thỉnh thoảng dùng khăn giấy để quẹt mũi. Zoe bồn chồn giậm chân trong lúc chờ ông xong việc.

“Được rồi,” cuối cùng ông cũng lên tiếng. Người sĩ quan đặt tờ giấy sang một bên và để cây bút trước mặt. “Cháu cần gì?”

“Cháu đã biết tên sát nhân hàng loạt là ai,” Zoe gấp rút nói.

Trên đường đến Sở Cảnh sát Maynard, cô đã dành ít thời gian để tưởng tượng xem cuộc hội thoại này sẽ diễn ra như thế nào.

Trường hợp thứ nhất, người sĩ quan sẽ lắng nghe cô, sẽ viết xuống lời khai của cô. Sau đó thì lập tức đi xin lệnh khám xét nhà của Rod Glover. Cảnh sát sẽ tìm thấy toàn bộ vật chứng trong phòng của anh ta. Ắt hẳn họ sẽ phát hiện ra chiếc quần lót trong hộp đựng giày thuộc về nạn nhân và bắt giữ Glover.

Trường hợp thứ hai thì không được khả quan như vậy. Cảnh sát sẽ không hợp tác cho lắm. Họ sẽ nói với cô việc đột nhập vào nhà của Glover là bất hợp pháp. Họ sẽ nói những chứng cứ mà cô tìm thấy chẳng chứng minh được gì. Họ sẽ chất vấn, sẽ đe dọa cô trong một căn phòng nhỏ hàng giờ liền. Nhưng cuối cùng, cô cũng có thể khiến họ xem xét lại điều mình đã nói. Họ sẽ điều tra Glover vài ngày, có thể là theo dõi anh ta, cuối cùng là lấy được lệnh khám nhà của Glover. Họ sẽ tìm thấy đồ lót, hộp đựng giày, và thế là tiến hành bắt giữ.

Điều cô không ngờ đến chính là cái nhìn mệt mỏi, không một chút hứng thú của người sĩ quan.

“Là ai vậy?” Ông hỏi.

“Là hàng xóm của chúng cháu,” cô nói. “Rod Glover!”

Nhìn ông ấy lúc này có thể nói là còn chán chường hơn. “Làm sao cháu biết?”

Zoe cố gắng trình bày thật cẩn thận. Cô không muốn người sĩ quan nghĩ mình là một đứa nhóc não rỗng, chỉ cần nhìn thấy hàng xóm làm gì đó kỳ lạ thì đã khẳng định anh ta là sát nhân hàng loạt. Zoe giải thích rằng mình đã nghiên cứu tường tận về chủ đề sát nhân hàng loạt như thế nào. Cô trình bày chi tiết về chuyện phát hiện ra Glover khớp với những đặc điểm của người bị thái nhân cách. Cô kể ông nghe chuyện tại ao Durant và trích dẫn cuộc thẩm vấn “Con trai của Sam,” khi hắn giải thích lý do mà hắn quay lại hiện trường gây án. Khi nghe cô nói đến đây, người sĩ quan cảm thấy có chút ghê tởm. Tuy vậy, nhìn ông đã có hứng thú hơn, đây là một điều đáng mừng. Cô tiếp tục giải thích cách thức lục soát nhà của Glover, không quên nhấn mạnh rằng mình có chìa khóa vào nhà nên thực chất không thể hoàn toàn xem đó là đột nhập được. Cô biết rõ biện hộ kiểu này không thuyết phục cho lắm, nhưng có cảm giác nó sẽ khiến người ta thông cảm với hành động của cô hơn. Cô còn kể về những ấn phẩm khiêu dâm, về đồ lót, về chiếc hộp đựng giày.

“Uh huh,” ông nói sau khi đã nghe xong toàn bộ.

Zoe chớp mắt, cô biết mình chẳng có gì để buộc tội Glover ngoài lời nói. Tuy không hề lấy đi thứ gì từ trong nhà của anh, nhưng cô cho rằng bấy nhiêu đã đủ để lôi kéo sự chú ý của cảnh sát. Tất cả những gì họ cần làm là lục soát nhà của Glover.

“Có thể anh ta đã biết cháu từng vào nhà,” cô nói. “Nên có thể anh ta đã quyết định vứt bỏ hết chứng cứ rồi.”

Sĩ quan Shepherd thở dài. “Cháu không nên đi lục soát nhà người khác lung tung như vậy,” ông nói.

Cô đã liệu trước chuyện này. “Đây là trường hợp đặc biệt,” cô nói. “Cháu có lý do để nghi ngờ anh ta là hung thủ.”

“Phải,” Sĩ quan Shepherd nói. “Cháu đã nhìn thấy anh ta tại ao Durant, nơi mà ngày nào cũng có nhiều người qua lại. Rồi anh ta kể với cháu về một vụ hỏa hoạn tại văn phòng, một câu chuyện mà cháu cho là bịa ra nhưng vẫn không chắc lắm. Và tất nhiên, cháu đã đọc rất nhiều sách, cảm thấy hứng thú với vụ án.”

Mặt Zoe nóng bừng. “Chẳng có ai tại ao Durant ngoại trừ cháu và anh ta cả. Và anh ta có hành động rất lạ... nhưng mà thôi, bỏ đi. Phòng của anh ta...”

“Có sách báo khiêu dâm và quần lót của phụ nữ,” Shepherd nói.

“Trên quần lót còn dính bùn nữa ạ.”

“Một số chất liệu màu nâu khác cũng có thể làm bẩn quần lót được vậy.”

Nước mắt cô chực trào ra. Không, không phải lúc này. Ông ấy sẽ không bao giờ xem trọng lời nói của cô nếu cô bắt đầu khóc. “Vớ của anh ta...”

“Bị ướt, phải. Nghe qua thì thấy anh ta quả là một người nhếch nhác. Nghe này Zoe à, chú biết là cháu lo sợ. Cả thị trấn này ai cũng lo sợ cả. Nhưng đó là trách nhiệm của bọn chú...”

“Vậy thì các chú hãy làm cho đúng bổn phận của mình đi,” Zoe hét lên, giọng vỡ òa. Thất bại rồi, nước mắt cô chảy thành hàng, giọng nói trở nên nghẹn ngào. “Hãy kiểm tra anh ta đi! Cháu nói thật mà, chính là anh ta đấy. Dù là sai đi chăng nữa, chẳng phải ít nhất chú cũng nên kiểm tra thử hay sao?”

Ông trầm tư nhìn Zoe, cứ như đang cân nhắc những gì cô đã nói. “Cháu nói anh ta tên Glover à?” Cuối cùng ông cũng hỏi.

“Phải.” Cô dùng ống tay áo lau nước mắt.

“Đợi chút,” ông đứng dậy lẩm bẩm, sau đó bước đến tủ đựng hồ sơ, mở ngăn kéo trên cùng, lật qua lật lại một chút, cuối cùng lấy ra một thếp giấy. Ông đọc nhanh từng trang một rồi quay lại chỗ cô.

“Rod Glover đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Ừ, vậy thì anh ta chắc chắn không phải là hung thủ đâu.”

Tim cô trĩu nặng. “Làm sao chú biết được?”

“Bởi vì anh ta đã ở cùng với bảy mươi tám người khác vào thời điểm Clara đáng thương bị sát hại. Chú cũng ở cùng với họ.”

“Bảy mươi tám người à?” Zoe chẳng hiểu ông ấy đang nói gì.

“Một đội tìm kiếm đã đi tìm Clara lúc cô bé mất tích đấy nhóc à, Rod Glover cũng nằm trong danh sách đó. Thời điểm tìm kiếm trùng khớp với thời gian tử vong của nạn nhân, như vậy nghĩa là anh ta có bằng chứng ngoại phạm.” Ông nói thật chậm rãi như để đảm bảo cô hiểu hết những gì mình đang nói. “Chú nói cho cháu biết là để cháu đừng đi bảo với người khác rằng hàng xóm của mình là sát nhân hàng loạt nữa. Bọn chú không cần những thứ như vậy vào lúc này đâu, cháu hiểu chứ?”

“B... biết đâu anh ấy chỉ nói với các chú là mình có tham gia vào đội tìm kiếm rồi sau đó...”

“Nghe này cô bé, hãy để chuyện điều tra cho người lớn lo, được không?”

Mặt Zoe đỏ bừng, miệng mếu máo vì xấu hổ, cô cảm thấy muốn chết đi cho rồi.

“Cháu là con của Clive Bentley đúng không?” Shepherd nói.

“P... phải!”

“Chú nghĩ có lẽ đã đến lúc đưa cháu về nhà rồi.”

Năm phút ngồi trong xe cảnh sát chính là năm phút tồi tệ nhất trong cuộc đời Zoe. Cô liên tục cảm thấy buồn nôn nhưng nhanh chóng nhận ra mình không tài nào mở được cửa sổ ở ghế sau. Cô vừa run rẩy vừa khóc nức nở, tự ôm lấy cơ thể mình. Cô thấy lạnh, nhưng lại không muốn ép mình phải mở lời yêu cầu sĩ quan Shepherd tăng nhiệt độ. Mọi thứ cảm thấy thật sai trái. Có phải cô đã sai khi đổ lỗi cho Glover không? Cô từng khẳng định chắc nịch khi bước chân vào đồn cảnh sát. Nhưng sau khi nghe Shepherd lạnh nhạt tuyên bố sự thật kia, cô cảm thấy thật chới với. Một loạt các giả thuyết và chứng cứ mà cô từng nghĩ là rất khớp với nhau giờ trở thành những mảnh ghép chưa hoàn thiện.

Có lẽ Glover đã phóng đại những câu chuyện, cô cũng từng nghĩ chúng rất buồn cười hoặc hài hước, hoặc có khi là cả hai. Kể từ khi nào mà những câu chuyện đó lại ẩn chứa những điều xấu xa đến như vậy? Sao cô lại quá vội vàng gắn cái mác thái nhân cách cho anh? Đúng là anh ấy có quần lót và vòng đeo tay trong hộp đựng giày, nhưng có thể đó là thứ thuộc về bạn gái cũ của anh ấy, một thứ gì đó để gợi nhớ đến cô ta. Còn sách báo và phim khiêu dâm? Thiếu gì người để những thứ đó trong nhà. Chẳng phải đó là ngành công nghiệp tỷ đô hay sao?

Phải chăng cô bị ám ảnh bởi những vụ giết người quá nhiều nên mới gán tội cho một ai đó? Có phải mới là kẻ khác người hay không?

Nhưng có lúc cô lại nghĩ về cái cách mà Glover nhìn cô sau khi rời khỏi nhà của anh. Việc anh để những sách báo khiêu dâm trong phòng thật kỳ lạ, lại còn cả cái quần lót bị dính bùn kia nữa. Cô có cảm giác mình đã đúng. Glover đã dùng cách gì đó để lừa cảnh sát, khiến họ tin rằng anh có bằng chứng ngoại phạm rồi giết hại Clara. Lẻn đi trong lúc tìm kiếm, giết cô ấy và vứt xác rồi quay trở lại đâu có phức tạp đến thế.

Cuối cùng, Shepherd dừng xe lại. Niềm hy vọng của Zoe là ông sẽ chỉ đưa cô về đã bị vùi dập tan nát khi nhìn thấy cha cô mở cửa. Ông khoanh tay lại và nghiêm nghị nhìn chiếc xe. Shepherd ắt hẳn đã báo với ông là họ sẽ đến, có nghĩa là cha cô đã bị gọi về nhà trong lúc đang đi làm.

Người sĩ quan béo tốt bước ra khỏi xe và mở cửa sau. Cô bước xuống, nước mắt lại muốn trào ra lần nữa vì sợ và xấu hổ. Cô Ambrose, hàng xóm của họ đang liếc nhìn từ cửa sổ phòng ngủ. Vào giờ này ngày mai, cả thị trấn sẽ biết Zoe Bentley được đưa về nhà bằng xe cảnh sát.

Cô bước chậm rãi đến cánh cửa trước nhà, thà cắn răng chịu đựng cơn lạnh bên ngoài còn hơn là đối diện với thứ đang đợi mình bên trong.

“Zoe,” cha cô cất tiếng khi Zoe bước đến trước cửa. “Vào phòng đợi cha.” Giọng ông giận dữ, từng từ một như run lên mỗi khi thốt ra. Cô nhớ trước giờ cha chưa từng nổi giận với mình đến như vậy.

Cô bước về phòng một cách chậm rãi. Sau đó đẩy cửa bước vào trong rồi đóng lại, ngã phịch lên giường.

Cô vùi mặt vào gối và khóc cho thỏa những gì đang kìm nén trong lòng. Mọi thứ đột nhiên trở nên thật lố bịch. Zoe Bentley tập làm Nancy Drew đi phá án à. Ngu ngốc, quả là ngu ngốc.

Sau một hồi khóc cạn nước mắt, cha Zoe vẫn chưa đến gặp cô. Cô quyết định đi tìm ông. Thà bị cha dạy cho một bài học đích đáng và tất nhiên là bị cấm cửa vẫn đỡ hơn phải ngồi chờ một chỗ.

Cô mở cửa và nghe thấy tiếng Shepherd. Ông ấy vẫn chưa đi, cả hai đang nói chuyện trong nhà bếp. Cô khẽ bước đến để lắng nghe động tĩnh.

“Phải tiêm thuốc an thần cho mẹ cô bé vì bà ấy định tự tử,” cha cô đang nói.

“Tôi có nghe qua,” Shepherd nói. “Cũng may là có hai anh chị giúp đỡ cho họ.”

“Anh biết đấy, Zoe từng là bạn tốt của Nora, em gái của cô bé.”

“Tôi không hề biết chuyện này. Thảo nào cô bé lại hành xử như thế.”

“Vâng, tôi thật sự xin lỗi.”

“Không cần phải xin lỗi nhiều vậy đâu Clive. Đây đã là lần thứ ba trong tuần chúng tôi nhận được thông báo giả về những người có hành động khả nghi rồi. Ai nấy đều lo sợ. Chẳng qua là con gái của anh đang sợ thôi, ai cũng vậy mà.”

“Phải.”

“Mong là mọi chuyện sẽ sớm kết thúc.”

“Tại sao vậy?” Giọng của cha cô đột ngột cảnh giác. “Các anh đã tìm được nghi phạm à?”

“Tôi chưa thể nói được.”

“Đi mà, Will. Nếu tôi có thể nói với Zoe là các anh đã bắt được ai đó thì sẽ đỡ hơn...”

“Đừng nói với cô bé chuyện đó. Chúng tôi vẫn chưa bắt ai cả. Nhưng chúng tôi... chúng tôi nghĩ mình đã biết hung thủ là ai. Chính Chase đã phát hiện ra.”

“Ai vậy?”

“Nghe này Clive à, tôi không thể nói tên người đó được. Anh biết mà.”

“Will, chúng ta đã quen biết nhau bao lâu nay rồi. Anh có thể tin tưởng tôi. Tôi chỉ cần trấn an tinh thần của con gái tôi thôi.”

Bầu không khí trở nên im lặng và căng thẳng. Có phải Shepherd đang thì thầm cái tên vào tai của cha cô không? Cô trườn đền gần nhất có thể nhưng vẫn giữ cho mình không bị phát hiện.

“Thôi được, nhưng anh không được kể với ai về chuyện này; nếu không thì tất cả chúng tôi sẽ nguy to. Nghi phạm là Manny Anderson.”

Zoe nín thở. Cô biết Manny Anderson. Anh ấy là học sinh khóa trên tại trường trung học, thường hay ngồi trong thư viện của thị trấn và đọc sách một mình. Dạo này Zoe có gặp anh vài lần mỗi khi đi mượn sách để nghiên cứu.

“Là con trai của Gwen và Pete sao? Không đâu!”

“Hóa ra cậu ta là người thường theo dõi Beth Hartley trước khi cậu ta... trước khi cô bé bị giết. Có một học sinh đã xác nhận rằng mình từng nghe Manny hỏi về Clara một lần. Và anh biết chuyện gì mới kỳ lạ không?”

“Chuyện gì?” Cha cô thì thào.

“Anh biết tình trạng của các cô gái lúc được tìm thấy mà đúng không? Lõa thể, bị siết cổ đến chết bởi một chiếc cà vạt xám tròng quanh cổ?”

Mắt Zoe mở to. Cô chưa từng nghe qua chi tiết này trước đây.

“Đúng!” Cha cô nói.

“Pete Anderson đeo cà vạt xám đi làm. Ngày nào cũng thế. Chúng tôi nghĩ Manny đã sử dụng cà vạt của cha mình để giết các cô gái.”

Cà vạt màu xám. Zoe phải ngăn mình không xông thẳng vào nhà bếp và hét lên ngay lúc này. Chi tiết duy nhất mà cô không nhắc đến lúc nói chuyện với Shepherd tại đồn cảnh sát, chính là Glover có hàng đống cà vạt màu xám nằm trong ngăn tủ chứa sách báo và phim ảnh khiêu dâm.

Nếu bây giờ cô bước vào và nói ra thì sẽ thế nào? Sẽ giống như cô đang lợi dụng chi tiết này để thoát tội sau khi nghe lén cuộc đối thoại giữa họ, và họ sẽ lại không tin cô. Như thế chỉ tổ đẩy cô vào tình thế bất lợi hơn.

Có phải đây lại là một điểm trùng hợp không?

Cô có nên giữ bí mật không? Không nói với bất cứ ai?

“Chuyện này... thật kinh khủng,” cha cô nói.

“Manny Anderson trước giờ vốn dĩ đã là một đứa trẻ kỳ lạ. Không chịu chia sẻ, không có nhiều bạn bè. Cũng là một kiểu người ít nói đấy, anh biết không?”

“Uh huh!”

“Nhưng giáo viên của cậu ta nói với tôi rằng cậu ta hay vẽ những bức tranh biếm họa rất kỳ quái trong sổ, hầu như cuối tuần nào cũng cùng bạn bè chơi trò Rồng và Ngục Tối[1], chưa bao giờ có bạn gái... Tôi không biết nữa, nhưng những đặc điểm này đều rất khả nghi.”

Đột nhiên Zoe cảm thấy tức giận. Những đặc điểm này chẳng có nghĩa lý gì cả. Tranh biếm họa kỳ quái à? Rồng và Ngục Tối à? Cách lý luận của Shepherd còn kém thuyết phục hơn cô rất nhiều. Về cơ bản, cảnh sát đang làm y hệt như những gì họ đã nói về cô. Họ tìm kiếm nghi phạm, và một khi thấy ai đó có chút đặc điểm trùng khớp, họ bắt đầu quy kết rằng đó là kẻ giết người.

Họ đã sai. Và cô đã đúng. Nhưng họ chẳng thèm nghe những gì cô nói bởi vì trong mắt họ, cô chỉ là một cô bé 14 tuổi bị kích động mà thôi.

*

“Nhưng cha ơi, hãy nghe con nói đi.” Zoe thuyết phục ông trong tuyệt vọng, nhưng thật chẳng khác nào đang cố gắng thảo luận với một bức tường gạch đây phẫn nộ.

“Không, Zoe à. Cha không muốn nghe thêm gì về chuyện này nữa. Con có biết rằng Rod có thể khởi kiện con nếu cậu ấy phát hiện con đang lan truyền những tin đồn không đúng sự thật về mình không?”

“Con không có. Con chỉ nói với cảnh sát những gì mà con...”

“Còn chưa kể đến chuyện con đột nhập vào nhà người ta nữa.”

Họ đã nói đi nói lại chuyện này ba lần, và lần nào cũng quay về chuyện cô đột nhập vào nhà của Glover.

“Con biết, nhưng anh ấy có để cà vạt màu xám trong...”

“Đủ rồi!”

Tiếng quát tháo giận dữ của cha khiến cô sốc đến độ không nói nên lời. Mặt ông đỏ như gấc, lòng bàn tay run rẩy.

“Rod Glover là hàng xóm của chúng ta,” ông cố gắng bình tĩnh và nói rõ từng từ một. “Con không thể đem những chuyện kinh khủng ra buộc tội người ta mà không màng đến hậu quả. Chúng ta đã biết cậu ấy có bằng chứng ngoại phạm vào lúc Clara bị giết...”

“Nhưng cha à, chúng ta đâu biết là anh ấy có trong đội tìm kiếm hay không. Có thể anh ấy tham gia rồi sau đó...”

“Cha có trong đội tìm kiếm. Và cha đã nhìn thấy Rod vài lần.”

Toàn bộ quyết tâm của cô trong phút chốc tan thành mây khói. Vậy ra đó là thật. Rod Glover không hề giết Clara, cô đã vô cớ buộc tội anh.

“Đột nhập vào nhà hàng xóm.” Ông giơ một ngón tay, bắt đầu đếm tội của cô. “Đến đồn cảnh sát và vô cớ buộc tội người ta. Tự mình đi đến ao Durant.”

Cả hai nhìn chằm chằm vào ba ngón tay mà cha cô giơ ra.

“Cha và mẹ sắp đi dự một cuộc họp tại thị trấn,” ông nói. “Họ sẽ bàn về vụ án cùng những biện pháp khẩn cấp mà cộng đồng cần áp dụng cho đến khi hung thủ ở phía sau song sắt. Con ở lại đây với Andrea. Ngày mai chúng ta sẽ nói đến hình phạt của con sau. Một hình phạt đầy đủ dành cho con.”

Zoe ngồi trên giường, cô nhìn chằm chằm dưới sàn khi ông rời khỏi phòng. Cô nghe cha và mẹ chào tạm biệt Andrea. Sau đó là tiếng cửa trước mở ra rồi đóng lại, ổ khóa kêu tách một tiếng, họ đã rời khỏi nhà.

Andrea bước vào phòng và leo lên giường của cô. Zoe nằm xuống chớp chớp đôi mắt để gạt bỏ những giọt lệ vương lại. Đáng ra cô nên để cảnh sát tự lo việc của họ. Hung thủ ắt hẳn Manny Anderson rồi. Việc anh ấy có cảm tình với cả Clara và Beth khá đáng ngờ. Và anh ấy cũng dễ dàng lấy được hung khí giết người.

Bị siết cổ bởi một chiếc cà vạt màu xám.

Cô rùng mình, cố gắng tống khứ những hình ảnh đang hiện lên trong đầu.

“Zoe này, chị bị cha mẹ giận à?” Andrea hỏi.

“Còn tệ hơn vậy nữa,” Zoe nói. “Họ đang cảm thấy thất vọng.”

“Đâu có tệ hơn đâu.”

“Cũng có một chút.”

“Sao họ lại giận vậy?”

“Tại vì chị... đã nói một chuyện không đúng với sự thật.”

Andrea mở to mắt. “Chị nói dối à?”

“Không có, chỉ là nói không đúng thôi.”

“Ồ!”

Cả hai nằm cuộn mình trên giường và dựa lưng vào nhau. Zoe lắng nghe hơi thở của Andrea, cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh bởi sự hồn nhiên của em gái. Cô nghe tiếng bước chân ngoài đường và tiếng ổ khóa kêu lách cách. Chắc là mẹ của họ lại để quên ví nữa rồi. Lần nào cũng vậy.

“Mẹ ơi?” Andrea gọi, rõ ràng cô bé cũng có suy nghĩ tương tự.

Không có tiếng trả lời, tiếng bước chân cũng biến mất. Zoe cau mày, cô leo xuống giường và bước ra cửa. Có một cái bóng hiện ra trong hành lang tăm tối. Cái bóng này nếu nói là của mẹ cô thì quá cao, là của cha cô thì quá gầy. Đột nhiên, ánh mắt hai người bắt gặp nhau.

Là Rod Glover.

❀ ❀ ❀

[1] Dungeons and Dragons: trò chơi điện tử nhập vai.

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.