Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 69 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

Thành phố Dale, bang Virginia, thứ Năm, ngày 14 tháng 07 năm 2016.

Zoe Bentley bật dậy trong bóng tối, tiếng thét vẫn còn nghẹn lại nơi cổ họng. Ngón tay cô nắm chặt khăn trải giường, cơ thể khẽ run lên, tim như đang đánh trống trong lồng ngực. Sau một hồi, cô mới thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra mình đang trong phòng. Lại là một cơn ác mộng. Zoe biết nó sẽ tìm đến khi chìm vào giấc ngủ. Ác mộng luôn xuất hiện mỗi khi cô nhận được những phong bì màu nâu trong thùng thư.

Zoe bỗng hận bản thân mình vì sao lại dễ dàng bị thao túng đến như vậy, rõ thật yếu đuối.

Cô nhặt lấy chiếc điện thoại nằm trên tủ đầu giường và kiểm tra đồng hồ. Ánh sáng chói lòa của màn hình khiến mắt Zoe nheo lại, các đốm sáng cứ như đang thi nhau nhảy múa. Bây giờ là bốn giờ hai mươi mốt phút. Chết tiệt. Vừa đủ sớm để bắt đầu ngày mới thay vì có cơ hội được ngủ tiếp. Hôm nay chắc sẽ phải dùng đến bảy tách cà phê đây. Nếu chỉ uống năm tách như bình thường thì không đời nào cô tỉnh táo nổi.

Zoe ngồi dậy và tung chiếc chăn mà suốt cả đêm cô đã cuốn vài lần quanh eo. Cô mở đèn, chớp chớp đôi mắt. Từ khung cửa sổ cô có thể quan sát những tòa nhà đối diện. : Màn đêm vẫn còn đang bao trùm cả thành phố, tất cả các cửa sổ bên ngoài đều tắt đèn tối om. Hôm nay cô là một trong những người đầu tiên thức giấc. Thật là một thành tựu chẳng lấy gì làm thích thú. Cô nhìn sang chiếc giường bừa bộn rồi lại nhìn xuống đống quần áo dưới sàn, kế đến là những cuốn sách để lung tung trên tủ đầu giường. Cả căn phòng lẫn tâm trí của cô hiện giờ đều là một mớ hỗn độn.

Zoe à, mở cửa đi. Đừng có mà trốn mãi trong đó chứ, Zoe. Tiếp theo là tiếng cười khúc khích của một gã đàn ông bị dục vọng chiếm hữu.

Zoe bất giác rùng mình rồi lắc đầu vài cái. Khốn kiếp, cô đã 33 tuổi rồi, đâu còn là đứa con nít nữa. Khi nào thì những ký ức đó mới thôi ám ảnh cô đây?

Ắt hẳn là không bao giờ. Quá khứ luôn có cách để bám rễ vào sâu bên trong mỗi người và Zoe phải là người hiểu rõ điều này hơn ai hết. Đã có biết bao nhiêu đối tượng nghiên cứu của cô vĩnh viễn thay đổi và bị tổn thương vì quá khứ của họ rồi?

Zoe lê đôi chân nặng nhọc đến phòng tắm. Cô trút bỏ chiếc áo sơ mi và quần lót trên sàn. Nước mát khiến cho đầu óc của Zoe tỉnh táo hơn, giúp cô cuốn trôi chút buồn ngủ cỏn con còn sót lại. Chai dầu gội trống rỗng, cô cho nước vào bên trong chai để tận dụng lớp cặn xà phòng sót lại nhưng chẳng còn tý gì. Cô đã áp dụng mánh này ngày hôm qua và cả ba ngày trước đó, nếu bây giờ muốn dùng dầu gội thì chỉ còn cách đi mua thôi. Zoe để cho dòng nước vuốt ve làn da thêm một lát. Sau khi đã sạch sẽ và tỉnh táo, cô bước ra khỏi phòng tắm và nghĩ thầm: Nhớ thêm dầu gội vào danh sách đi chợ. Nhớ thêm dầu gội vào danh sách đi chợ. Zoe lục lọi đống đồ trên sàn nhưng chẳng tìm được thứ gì để mặc. Cô mở cửa tủ, tìm chiếc áo sơ mi cổ gập xanh dương có cài nút và một cái quần đen rồi mặc vào. Nhớ thêm dầu gội vào danh sách đi chợ. Cô bực bội chải mái tóc nâu đỏ của mình và dừng lại ngay sau khi gỡ xong chỗ tóc rối nhất. Nhớ thêm dầu gội vào danh sách đi chợ.

Cô lê bước đến nhà bếp và bật công tắc mở đèn. Ngay lập tức, đôi mắt cô hướng về phía ông hoàng của nơi đây: chiếc máy pha cà phê. Cô bước đến và cấm lấy lọ bột cà phê Colombia nằm bên cạnh. Zoe không bao giờ hết cà phê để uống, không bao giờ hết kể từ sau thất bại ê chê vào mùa hè năm 2011 cho đến nay. Cô đặt hai miếng giấy lọc vào máy pha cà phê để cho ra hương vị đậm đà hơn. Cần phải có tác dụng kích thích thần kinh mạnh mẽ của caffeine để chống lại cơn buồn ngủ buổi sớm. Cô bỏ một nhúm nhỏ bột cà phê vào máy, rồi lại cho thêm một ít nữa. Tiếp theo cô rót nước lên trên, khởi động máy và ngắm nhìn những giọt cà phê hấp dẫn nhỏ vào tách.

Trong lúc chờ đợi thứ “nước của sự sống” được pha xong, Zoe tiến đến tủ lạnh và nhìn chằm chằm vào danh sách đi chợ dán trên cửa tủ. Hình như cô cần thêm vào đây thứ gì thì phải. Cuối cùng, cô viết thêm chữ giấy vệ sinh vào danh sách. Mua thêm thứ này là an toàn nhất; lúc nào trong nhà cũng không còn giấy vệ sinh để dùng. Xong xuôi, cô quay trở lại máy và rót cà phê vào chiếc cốc trắng yêu thích mặc cho nó đã bị mẻ, hoàn toàn chẳng thèm để ý đến một hàng cốc chưa sử dụng nằm trên kệ. Chúng đã bị bỏ mặc vì những chiếc cốc này không quá nhỏ thì cũng quá to, không có miệng cốc quá dày thì tay cầm cũng không được thoải mái. Thật hổ thẹn thay cho chúng.

Zoe nhấm nháp từng ngụm cà phê và hít thở. Cô đứng ngay bên cạnh chiếc máy pha cà phê, vừa uống vừa tận hưởng cảm giác thứ nước ấy chảy khắp cơ thể cho đến khi cái cốc cạn không còn một giọt.

Một. Còn sáu tách nữa.

Phong bì màu nâu vẫn đang nằm trên chiếc bàn ăn bằng gỗ, để lộ ra một mảnh vải màu xám. Đêm qua Zoe đã vứt phong bì ở đó cứ như đang cố chứng tỏ rằng mình chẳng để tâm đến nó, rằng nó chẳng còn quan trọng nữa.

Giờ đây trong không gian tăm tối của buổi sáng sớm và suy nghĩ lại, có vẻ như đó là một hành động thật ngu ngốc. Zoe nhặt phong bì lên và bước đến bàn làm việc trong văn phòng tại nhà. Cô lấy hết toàn bộ dũng khí để mở ngăn kéo dưới cùng, cũng chính là cái ngăn mà trước giờ vẫn được đóng chặt.

Một tập phong bì tương tự đang nằm bên trong. Zoe nhét phong bì mới nhất vào đống phong bì, sau đó vò nát nó rồi đóng sầm ngăn kéo lại. Cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Cô quay bước trở lại nhà bếp, bước chân có phần nhẹ nhõm hơn.

Sau khi nanh vuốt của những cơn ác mộng dần tan biến, Zoe bắt đầu cảm thấy cực kỳ đói bụng. Cái hay của việc dậy sớm là đây: Cô sẽ có dư dả thời gian để làm chút đồ ăn sáng cho bản thân. Cô đập hai quả trứng vào chảo dầu. Trong lúc miếng trứng kêu xèo xèo, cô cho một miếng bánh mì vào máy nướng bánh và quyết định thưởng cho bản thân thêm cục kem phô mai thật to trên đĩa. Cô vừa mỉm cười vừa xúc miếng trứng ra khỏi chảo và nhẹ nhàng đặt nó vào đĩa. Cả hai lòng đỏ trứng vẫn còn nguyên vẹn. Một chiến thắng dành cho Zoe Bentley. Cô cắt bánh mì thành những lát hình tam giác, sau đó cẩn thận chấm một lát vào lòng đỏ trứng tròn trịa và cắn một miếng.

Ngon tuyệt. Chỉ là trứng chiên đơn giản thôi, sao lại ngon đến thế cơ chứ? Món uống phù hợp đi kèm bữa sáng kiểu này chính là cà phê. Zoe tự rót cho mình thêm một cốc nữa.

Hai

Cô lại liếc nhìn điện thoại. Năm giờ ba mươi phút, vẫn còn quá sớm để đi làm. Nhưng nghĩ đến việc ở lại trong căn hộ tĩnh mịch này cùng với đám phong bì đang ẩn nấp ỉ trong ngăn kéo thật không dễ chịu chút nào.

Nếu tao mà phá cửa thì mày sẽ hối tiếc đấy Zoe.

Quái quỷ thật. Thôi thì đến sớm giải quyết đống giấy tờ cũng được. Sếp Mancuso chắc sẽ hài lòng.

Zoe bước xuống cầu thang và bước vào chiếc Ford Fiesta màu anh đào của mình. Cô khởi động xe, bật album Red của nữ ca sĩ Taylor Swift rồi tua nhanh đến ca khúc “All Too Well”. Giọng hát của Taylor cùng tiếng ghi-ta tràn ngập không gian nhỏ nhắn của chiếc xe, xoa dịu thần kinh căng thẳng của Zoe. Trước giờ cô vẫn trông cậy vào Taylor mỗi khi cần vực dậy tinh thần.

Đường phố tại Dale giờ này hầu như chẳng có một ai. Màu trời vẫn còn tối đen kèm theo sắc xanh đậm cho thấy bình minh sắp lên. Zoe tận hưởng không gian tĩnh lặng trong lúc lái khỏi đại lộ Dale. Hay là kể từ bây giờ cô bắt đầu thức dậy lúc bốn giờ sáng nhỉ? Cảm giác cứ như cả thế giới này là của riêng cô. Chỉ mình cô. Nhưng rồi chiếc xe tải khốn nạn xuất hiện, ngáng đường phía trước, buộc cô phải giảm tốc độ. Zoe cất tiếng chửi rủa khiến cho ca khúc của Taylor giờ đây hòa lẫn với tràng chửi thề và tiếng còi đầy phẫn nộ. Tài xế xe tải bắt đầu tăng tốc độ.

Cô tiến vào Xa lộ Liên Tiểu bang 95 và lái về phía Nam, lúc này nhạc trong xe đã chuyển sang bài “22” của Taylor Swift. Zoe đạp ga, tận hưởng cảm giác tuyệt vời khi được tăng tốc. Cô bật âm lượng to hơn và hát theo lời nhạc, đầu cô lắc lư nhẹ nhàng theo giai điệu sôi động của bài hát. Cuộc đời vẫn đẹp sao. Zoe quyết định làm thêm tách cà phê thứ ba khi đến nơi. Ba tách này chắc là đủ để giúp cô tập trung cho đến giờ ăn trưa. Cô rẽ vào đường Fuller và lái theo những tấm biển chỉ đường hướng về Quantico.

Khu vực đỗ xe mà Zoe chọn hầu như khá trống trải, xung quanh chỉ có vài ba chiếc xe khác. Cô đi bộ một đoạn, xuất trình thẻ căn cước tại lối vào rồi leo hai đợt cầu thang là đã đến văn phòng. Không gian tĩnh lặng của cả tầng lầu khiến cô có chút bối rối. Tuy rằng Đơn vị Phân tích Hành vi[1] của FBI hầu như không có tiếng ồn dù là vào ban ngày. Thế nhưng cô vẫn thường nghe tiếng các đặc vụ nói chuyện ngoài hành lang, thi thoảng còn có tiếng bước chân vội vã ngang qua cánh cửa. Vậy mà hôm nay không có lấy một âm thanh nào ngoại trừ tiếng của máy điều hòa. Zoe ngồi xuống trước máy tính, chuẩn bị tinh thần để viết bài báo cáo hằng tuần mà cô biết chắc chắn Mancuso sẽ yêu cầu nộp ngay khi bà ấy đến nơi. Cô có nghĩa vụ phải trình một bản báo cáo hằng tuần vào mỗi thứ Hai để tóm tắt công việc của tuần trước đó. Theo như thường lệ thì Zoe sẽ đợi đến ngày thứ Sáu hôm sau, thời điểm mà Mancuso đe dọa gửi cô về lại Boston mới bắt đầu nộp. Nhưng hôm nay sẽ khác. Đây sẽ là lần đầu tiên Zoe làm xong báo cáo vào thứ Năm, chỉ muộn hơn có ba ngày mà thôi. Và cô sẽ được giải thoát khỏi cơn ác mộng giấy tờ này cho đến tuần sau. Cô vừa mỉm cười vừa gõ phím.

Tiếng chuông điện thoại trên bàn làm việc khiến Zoe choàng tỉnh. Cô bối rối nhìn lên màn hình vi tính, dòng chữ Báo Cáo Hằng Tuần Ngày 04 - Ngày 08, Tháng 07, Năm 2016 vẫn nằm trơ trọi ở đó nhưng chẳng có lấy một bài báo cáo nào bên dưới. Hẳn là cô đã ngủ quên trong lúc vắt óc suy nghĩ xem nên bắt đầu viết như thế nào. Đồng hồ dưới góc phải màn hình hiển thị chín giờ mười hai phút sáng, đã quá trễ để viết báo cáo như dự định ban đầu. Zoe nghe điện thoại, cố gắng xoay xoay cái cổ để bớt đau. “BAU, Bentley xin nghe.”

“Zoe à,” là giọng của Mancuso. “Chào buổi sáng. Cô ghé qua văn phòng tôi được không? Tôi muốn cô xem qua một thứ.”

“Được, tôi đến ngay.”

Văn phòng của Thủ trưởng đơn vị cách bốn phòng dưới dãy hành lang. Tấm biển bằng đồng trước cửa có ghi:

THỦ TRƯỞNG ĐƠN VỊ CHRISTINE MANCUSO

Zoe gõ cửa. Mancuso lập tức cho gọi cô vào.

Zoe ngồi xuống chiếc ghế dành cho khách đặt đối diện bàn làm việc. Mancuso ngồi ở phía bên kia và xoay ghế sang một bên. Bà ấy đang cực kỳ tập trung ngắm nhìn bể cá kê sát bức tường phía sau. Đây là một người phụ nữ có vẻ ngoài rất ấn tượng. Làn da vàng mịn màng như thể chưa từng bị thời gian tàn phá, mái tóc đen xen lẫn vài lọn tóc bạc được vuốt ra phía sau. Bà ấy đang xoay mặt sang một bên, vì vậy nốt ruồi trên môi chĩa thẳng vào mặt Zoe.

Zoe nhìn sang vật khiến cho vị sếp say mê. Cách bày trí bên trong bể cá được thay đổi liên tục tùy theo sở thích bất chợt của Mancuso. Hiện tại nó được thiết kế trông giống như một khu rừng sum sê. Các cụm cây thủy sinh tạo nên một không gian màu xanh lá và xanh lam cho bể kính. Xung quanh là đàn cá đủ màu cam, vàng, tím đang ung dung bơi qua bơi lại.

“Có chuyện gì với lũ cá sao?” Zoe hỏi.

“Hôm nay Belinda không được vui,” Mancuso khẽ nói. “Tôi nghĩ nó buồn khi thấy Timothy bơi cùng Rebecca và Jasmine.”

“À... chắc Timothy muốn được nghỉ ngơi vài hôm ấy mà.” Zoe đặt ra giả thuyết.

“Timothy đúng là một con cá khốn nạn.”

“À phải, sếp có chuyện muốn tìm tôi sao?”

Mancuso xoay ghế sang và đối mặt với Zoe. “Cô biết chuyên viên phân tích Lionel Goodwin chứ?”

“Kẻ luôn kêu ca là mọi người lấy trộm đồ ăn của anh ta ấy à?”

“Cậu ta là một phần trong Chiến Dịch Những Vụ Giết Người Hàng Loạt Trên Đường Quốc Lộ đấy.”

Zoe phải mất một lúc để nhớ lại. Mười năm về trước có một loạt các vụ giết người tương tự diễn ra, xác của các nạn nhân nữ bị vứt bỏ trên những con đường Xa lộ Liên Tiểu bang. Các chuyên viên phân tích của FBI đã tìm ra điểm chung của các vụ án này. Nạn nhân chủ yếu là gái mại dâm hoặc con nghiện; những kẻ có khả năng gây án nhất chính là những tài xế lái xe tải đường dài. Để cố gắng đối chiều những manh mối cụ thể trên nghi phạm, FBI đã phát động Chiến Dịch Những Vụ Giết Người Hàng Loạt Trên Đường Quốc Lộ. Họ tìm kiếm những vụ tương tự thông qua ViCAP[2], kho dữ liệu của FBI về các vụ án có sử dụng bạo lực và đối chiếu với lộ trình cũng như lịch trình của từng nghi phạm.

“Nhớ rồi,” Zoe gật đầu.

“Cậu ta nói là mình vừa phát hiện ra manh mối và đã tìm được một nhóm nghi phạm có khả năng gây án.”

“Thế thì tốt,” Zoe nói. “Vậy sếp gọi tôi đến để...”

“Nhóm nghi phạm này bao gồm hai trăm mười bảy tài xế lái xe tải.”

“À!”

Mancuso mở ngăn kéo lấy ra một tập hồ sơ dày cộm và ném lên mặt bàn.

“Đây là thông tin của các nghi phạm sao?” Zoe hỏi.

“Ồ không.” Mancuso đáp. “Chỉ là hồ sơ vụ án lấy từ các phòng điều tra có liên quan thôi.” Bà lấy ra hai tập hồ sơ khác và đặt lên tập hồ sơ trước đó. “Đây mới là nghi phạm.”

“Sếp muốn tôi thu hẹp phạm vi điều tra à?” Zoe hỏi.

“Đúng vậy.” Mancuso mỉm cười. “Nếu có thể lọc ra cho tôi một nhóm chỉ còn mười người trước cuối tuần sau thì rất tốt.”

Zoe gật đầu, trong lòng tràn ngập sự phấn khích. Đây là lần đầu tiên cô chính thức được yêu cầu khắc họa nghi phạm kể từ khi gia nhập Đơn vị Phân tích Hành vi. Giới hạn số lượng bị tình nghi từ 217 người xuống còn 10 người trong một tháng đã khó nhằn rồi. Liệu Zoe có thể làm được trong vòng một tuần không nhỉ?

Được chứ. Đây chính là sở trường của cô mà.

“À, còn báo cáo hằng tuần... đã làm xong chưa?”

Giọng Mancuso khắt khe hơn hẳn. “Cô phải nộp trước...”

“Sắp xong rồi ạ,” Zoe đáp. “Chỉ cần thêm một vài ghi chú nữa thôi.”

“Nhớ gửi cho tôi trước giờ ăn trưa đấy.”

Zoe gật đầu và đứng dậy. Cô cầm ba tập hồ sơ và rời khỏi văn phòng của Mancuso. Trên đường về phòng làm việc, cô tranh thủ giở xem tập hồ sơ nằm trên cùng. Trang đầu tiên là báo cáo của một vụ án, thi thể nạn nhân nữ 19 tuổi được tìm thấy tại một con mương tại Missouri trên Xa lộ Liên Tiểu bang 70. Cơ thể cô gái không mặc quần áo, có nhiều vết bầm khác nhau trên người kèm theo dấu răng trên cổ. Zoe đang định lật sang trang kế thì bất ngờ va phải một người đàn ông, tập hồ sơ của cô đập mạnh vào bụng khiến anh ta bất ngờ kêu úiii.

Đây là một người đàn ông khá cao ráo với bờ vai rộng. Anh ta sở hữu một mái tóc dài màu đen bóng và một đôi mắt sâu màu nâu ẩn dưới hàng lông mày dày, rậm. Trông giống hệt phiên bản lớn tuổi của một cậu học sinh cao đẳng đang tự mãn vì nhận được học bổng bóng bầu dục ở trường. Anh ta dùng tay ôm bụng rồi nở một nụ cười nửa miệng. Zoe lập tức cảm thấy khó chịu với anh chàng này, cứ như thể chuyện hai người va vào nhau là lỗi của anh.

“Xin lỗi,” cô vừa nói vừa cúi người nhặt những tập hồ sơ bị rớt dưới sàn.

“Không sao cả,” người đàn ông trả lời và khom xuống giúp đỡ Zoe.

Cô nhanh chóng giật lấy tập hồ sơ cuối cùng trên sàn trước khi anh chàng có cơ hội chạm vào. “Tôi làm được, cảm ơn anh.”

“Tôi thấy mà,” anh vừa nói vừa đứng dậy, nụ cười lại càng toe toét hơn. “Hình như chúng ta chưa từng gặp nhau thì phải. Tôi là Tatum Gray.”

“Vâng,” Zoe hờ hững đáp, cố gắng sắp xếp lại đống hồ sơ trên tay.

“Cô có tên chứ, hay tôi cần phải có đặc quyền cao hơn mới biết được?” Tatum hỏi.

“Tôi là Zoe,” cô trả lời. “Zoe Bentley!”

❀ ❀ ❀

[1] Behavioral Analysis Unit (BAU).

[2] Violent Criminal Apprehension Program: một đơn vị trực thuộc Cục Điều tra Liên bang chịu trách nhiệm phân tích các vụ án giết người hàng loạt liên quan đến bạo lực và tình dục.

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.