Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37

❊ ❊ ❊

Thị trấn Maynard, Tiểu bang Massachusetts, thứ Hai, ngày 15 tháng 12 năm 1997.

Tiếng chuông đồng hồ báo thức reo lên khiến Zoe giật mình choàng tỉnh. Cô bối rối nhìn quanh để xác định xem mình đang ở đâu, nhịp tim đập loạn xạ. Tối qua Zoe đã từ bỏ chuyện ngủ tiếp, nhưng có vẻ lúc trời gần sáng thì cơn buồn ngủ đã quay trở lại.

Andrea không còn ở trong phòng, thật kỳ lạ. Sáng nào cô bé cũng không chịu bước xuống giường để đi học cho đến khi mẹ của họ phải lôi ra mới thôi. Nhưng hôm nay mẹ không hề đánh thức Zoe. Vì sao vậy nhỉ?

Cô ngồi dậy và chờ một lúc cho cơn chóng mặt qua đi, tối qua cô ngủ chưa đến một tiếng đồng hồ. Sau khi đã đủ bình tĩnh, cô lê bước nặng nhọc đến nhà bếp, nơi mà Andrea đang ê a nói cùng với tô ngũ cốc vẫn còn nguyên vẹn trước mặt. Mẹ của họ đang đứng bên kệ bếp, bà nhìn chằm chằm vào hai miếng bánh mì nướng khô khan thò ra từ chiếc máy nướng bánh.

“Mẹ, sao mẹ không gọi con dậy?” Zoe hỏi.

“Mẹ nói chị cần được ngủ thêm,” Andrea rít lên. “Em cũng muốn được ngủ nhưng mẹ nói là em phải dậy, thật không công bằng bởi vì em cũng mệt mà...”

Mẹ cô quay lại, Zoe nhìn thấy sự kiệt quệ trên gương mặt mẹ. Có vẻ như bà ấy cũng không được ngon giấc.

“Andrea à, ăn ngũ cốc đi, chúng ta sẽ bị trễ giờ đấy. Zoe này, mẹ nghĩ có lẽ hôm nay con nên ở nhà nghỉ ngơi,” bà cố làm ra vẻ phấn khởi.

Zoe nhớ lại chuyện cô ngất xỉu hôm qua. “Dạ được,” cô lưỡng lự. “Mẹ này, con có chuyện cần nói với mẹ.”

“Chuyện gì vậy?” Mẹ cô bắt đầu phết kem phô mai lên bánh mì một cách giận dữ, gay gắt.

“Ừm... mình ra nơi khác nói được không?” Cô liếc về phía Andrea.

Mẹ cô liếc nhìn đồng hồ. “Mẹ phải đi rồi Zoe à, con nên đi ngủ tiếp đi. Mẹ nghe tiếng con di chuyển trong phòng suốt cả đêm đấy. Có gì để chiều rồi nói.”

“Mẹ à, chuyện này quan trọng lắm.” Cô hạ giọng. “Là chuyện liên quan đến những cô gái bị...”

Mẹ cô đột ngột trừng mắt, bà nắm chặt cánh tay của Zoe và lôi cô ra khỏi nhà bếp.

“Mẹ đi đâu vậy mẹ?” Giọng Andrea lanh lảnh.

“Một phút nữa mẹ quay lại nhé con yêu,” bà nói. “Con cứ ăn ngũ cốc đi.”

“Mẹ đừng bỏ con một mình.”

“Andrea à, mẹ sẽ quay lại ngay. Con không có một mình đâu. Bọn mẹ ở ngay phòng bên cạnh.”

Sau khi cả hai đã ra ngoài, mẹ cô rít lên: “Mẹ đã bảo con không được nói chuyện đó trước mặt Andrea rồi mà.”

“Thì con đã bảo mẹ tìm nơi nào riêng tư để nói chuyện còn gì,” Zoe bực tức trả lời. “Mẹ nghe con nói, tối qua con đã nghĩ ra vài điểm về những vụ giết người.”

“Con à, chuyện đó cũng dễ hiểu thôi...”

“Mẹ, mẹ nghe con nói đi.”

Mẹ cô im lặng. Zoe cố gắng sắp xếp ý tứ của mình, những suy nghĩ trong đầu cô cứ như mớ bòng bong. Mọi thứ có vẻ rất thuyết phục vào buổi tối, nhưng bây giờ chúng cứ như một đống ý tưởng mông lung và chắp vá.

“Con nghĩ có lẽ con đã biết hung thủ là ai,” giọng cô run rẩy.

Mẹ cô trừng mắt, bà vẫn không nói gì.

“Mấy tuần trước, sau khi Jackie... chết, con đã đến ao Durant.”

“Cái gì?” Mẹ cô hét lên giận dữ. “Tại sao con lại đến đó? Con đi với bạn à? Mẹ đã nói với con là...”

“Con đi một mình mẹ à, đi bằng xe đạp. Con chỉ đến đó ít phút thôi.”

“Tại sao? Bộ con muốn chết giống như... giống như...” Môi mẹ cô run lên.

“Mẹ, nghe con nói đi. Con đã gặp Rod Glover tại đó.”

Sau đó cô mới nhận ra, để có thể giải thích một cách trọn vẹn với mẹ thì cô phải kể ra chuyện những sát nhân hàng loạt thường thủ dâm ở hiện trường. Không, không đời nào.

“Anh ấy đã đến đó. Ý con là... mẹ có biết chuyện sát nhân hàng loạt thường quay lại hiện trường không?” Cô bất lực hỏi.

“Con nghĩ Rod Glover là hung thủ sao?” Mẹ Zoe nhìn cô chằm chằm. “Bởi vì con gặp cậu ta tại ao à? Zoe à, có hàng trăm người.”

“Còn nữa,” Zoe vội vã nói. “Có một bản kiểm tra dành cho những người bị thái nhân cách mà con học được ở... trường, và Rod khớp với vài đặc điểm trong đó.”

Mẹ cô đứng thẳng dậy. Cô biết mình đã không thuyết phục được mẹ. “Khớp như thế nào?”

“Kiểu như... có vẻ ngoài quyến rũ này, rồi...” Cô cố nhớ lại bản kiểm tra nhưng đầu óc cứ mơ mơ hồ hồ, cảm giác hoảng loạn ngày một gia tăng. “Anh ấy lạ lắm. Con từng nghe mẹ bảo với cha như vậy một lần rồi mà. Mẹ biết là anh ấy rất lạ, có đúng không? Anh ấy đã đến cái ao đó. Anh ấy đã đến đó... thật đấy... anh ấy kể con nghe về một vụ hỏa hoạn, và con nghĩ anh ấy đã nói dối và...”

“Mọi người đang nói đến ai thế?” Andrea hỏi vọng lên từ phía nhà bếp.

“Không có ai cả,” mẹ cô nhanh chóng đáp, giọng bà căng thẳng. “Con đã ăn hết ngũ cốc chưa?”

“Con chưa ăn hết. Có vài miếng bị mềm nhũn rồi.”

“Được rồi, con đánh răng đi. Đến giờ phải đi rồi.”

Andrea nhún nhảy bước đến phòng tắm, mẹ Zoe quay lại nhìn cô.

“Nghe đây,” bà nói khẽ. “Mẹ hiểu. Vì chị của bạn con qua đời nên con cảm thấy tổn thương. Chúng ta sẽ tìm một ai đó để con trò chuyện...”

“Mẹ, không phải như vậy. Cô ấy thậm chí còn không phải là bạn của con.”

“Nhưng mà cho đến lúc đó...” Mẹ cô cao giọng, phớt lờ sự cắt ngang của cô. “... mẹ muốn con nghỉ ngơi, và không được phép đi bất cứ nơi đâu một mình. Hung thủ đang ở ngoài kia đó Zoe. Con có hiểu không? Hắn giết những cô gái trẻ như con, và hắn... hắn còn... cưỡng bức họ trước. Mẹ biết con nghĩ chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra với con, nhưng có thể đấy. Con không bao giờ được đi bất cứ nơi đâu một mình trước khi hắn bị bắt. Con có hiểu không?”

“Nhưng mà... mẹ sẽ kể chuyện Rod Glover cho một ai đó chứ?”

“Con yêu à, Rod Glover là một người tốt. Cậu ta có hơi kỳ lạ, đúng vậy, nhưng điều đó không khiến cậu ấy trở thành một con quái vật.”

“Hung thủ không phải là quái vật, mẹ à. Hắn là một...”

“Không, con à,” mẹ cô thì thầm một cách dữ tợn. “Hắn là một con quái vật.”

*

Chiếc chìa sơ cua dễ dàng tra vào lỗ khóa cửa trước của nhà Rod Glover. Một năm trước, cha mẹ cô và Glover đã trao đổi chìa khóa phòng khi xảy ra chuyện khẩn cấp. Tại thời điểm đó, hành động này có vẻ rất khôn ngoan. Glover có thể ghé qua và kiểm tra xem mẹ của cô có quên tắt bếp hay không, một nỗi lo đã từng khiến bà tức tốc chạy về nhà trên một lần. Nhưng giờ nghĩ đến chuyện Rod Glover có chìa khóa vào nhà thật khiến cô ớn lạnh.

Zoe khóa cửa lại rồi nhét chìa khóa vào trong túi. Glover đang đi làm, tuy hôm nay là buổi sáng đầu tuần nhưng cô lại thấy có chút nhẹ nhõm.

Cô đã từng đến nhà anh một lần để giúp mẹ lấy lại cái máy xay sinh tố mà anh đã mượn quá lâu. Chính vì thế, Zoe biết nhà bếp và phòng khách nằm ở đâu, nhưng cô đã quyết định từ trước là sẽ bỏ qua những căn phòng đó và tập trung vào phòng ngủ của anh. Cửa phòng ngủ đang đóng, cô do dự một hồi. Lỡ như anh ấy bị ốm và ở nhà thì sao?

Nhưng không, cô không hề nhìn thấy xe của anh đỗ trước nhà. Cô xoay tay nắm, đẩy cánh cửa mở.

Phòng ngủ của anh tối tăm và có mùi mồ hôi rất khó chịu. Cửa sổ được che lại bằng một tấm vải tím, không hẳn là rèm mà giống như một thứ gì đó dùng để vắt lên cửa sổ mà thôi. Cô mở đèn và do dự nhìn cánh cửa. Có nên đóng cửa lại không? Nhưng như vậy nếu anh ấy bước vào thì cô sẽ không nghe được. Cô quyết định để cửa mở.

Đây là một phòng ngủ tương đối nhỏ, chiếc giường với kích cỡ dành cho hai người nằm đã chiếm gần hết không gian. Nơi này còn rất bừa bộn, khăn trải giường nhàu nát, gối rơi trên sàn. Có một chiếc tủ nhỏ nằm ngay đầu giường và một tủ đựng đồ bằng gỗ kê sát tường. Vài cuốn sách và tạp chí chất thành đống trên tủ đầu giường.

Cô đứng tại lối vào, tự hỏi điều gì đã đưa mình đến đây. Cô muốn tìm kiếm thứ gì ở đây chứ? Một thứ gì đó để thuyết phục mẹ tin cô sao? Hoặc cũng có thể là thứ gì đó khiến cô nhận ra những suy đoán của mình chỉ là vô căn cứ? Cô cắn môi và tiến đến chiếc tủ đầu giường, tay chạm vào cuốn sách nằm trên cùng. Là một cuốn truyện về Người Dơi. Cô bỏ nó sang bên cạnh, để lộ ra một tờ tạp chí Hustler[1]. Zoe cảm thấy không thoải mái, cô gạt cuốn tạp chí sang một bên. Trong đó còn có một tờ tạp chí khác, thêm hai cuốn truyện siêu anh hùng và một cuốn sách viết bởi John Grisham.

Cô xếp đống tạp chí và sách lại như cũ. Tuy đây không phải những cuốn sách lành mạnh gì cho cam nhưng chắc cũng không mấy khác biệt so với thứ mà những người đàn ông khác giữ trong nhà họ.

Cô mở ngăn kéo trên cùng của tủ chứa đồ, áo sơ mi và quần nhét lộn xộn bên trong. Zoe cẩn thận xem xét nhưng chẳng tìm thấy gì thú vị. Ngăn tủ thứ hai chứa quần lót và vớ.

Nhưng ngăn thứ ba mới là điều đáng nói.

Ấn tượng đầu tiên của cô đó là nó chứa đầy những thứ khiêu dâm. Không chỉ có vô số tạp chí Hustler mà còn có những tờ khác cô chưa từng biết. Một số sử dụng hình ảnh phụ nữ bị trói ở nhiều tư thế, họ chỉ mặc quần áo một nửa hoặc khỏa thân hoàn toàn. Trước đây Zoe đã từng xem qua những thứ như vậy, cả trên tạp chí lẫn truyền hình. Có lần cô và Heather đã tìm thấy một cuốn băng mà cha cô giấu trong nhà để xe. Cả hai đã xem suốt mười phút, vừa xem vừa khoái chí cười khúc khích. Nhưng những thứ này còn hơn những gì cô từng xem qua, những hình ảnh minh họa khiến cô thấy buồn nôn. Hơn nữa, còn có vài cuốn băng được dán nhãn viết tay. Phần chú thích được viết bằng những chữ to đùng không đồng đều nhau như “Bị Trói” hoặc “Quất và Roi”. Phải chăng Glover đã mua những thứ này? Có phải anh ta đã quay chúng không, nếu như vậy thì quay lúc nào và ở đâu?

Ngoài những thứ trên ra, có ít nhất mười chiếc cà vạt trong ngăn tủ. Có vẻ chỉ là những chiếc cà vạt hơn màu xám mà Glover đeo để đi làm. Tại sao anh ấy không để chúng trong cùng một ngăn tủ cùng vớ và quần lót? Trong đó có rất nhiều chỗ trống mà. Anh ấy thích nhìn vào kho sách báo khiêu dâm này mỗi khi đeo cà vạt vào buổi sáng sao?

Có một khoảng trống trong ngăn kéo, một khoảng trống hình vuông nằm giữa lớp bụi mỏng tích tụ dưới đáy tủ. Có thứ gì đó đã bị lấy đi, có lẽ là những tờ tạp chí trên tủ đầu giường? Nhưng chúng không khớp với hình dạng này. Cô đóng ngăn kéo lại.

Còn nơi nào để tìm kiếm nữa không nhỉ? Zoe liếc nhìn gầm giường. Có một ít đồ vật bị vứt ở bên dưới, có vẻ như đó là nơi Glover chứa quần áo bẩn. Zoe đang định đứng dậy thì có thứ thu hút sự chú ý của cô: Một chiếc quần có dính một vết bẩn màu nâu xám trong đống đồ vật. Cô do dự kéo cái quần từ dưới giường ra.

Đây là một cái quần jeans xanh, hai ống quần có bám ít bùn đất. Cô chợt nghĩ đến địa điểm mà họ tìm thấy xác Clara, cũng là một vị trí trên con sông Assabet. Clara cùng với nạn nhân trước đó, cả hai đều bị nhấn chìm dưới nước.

Đó là lý do vì sao chiếc quần này lại bị dính bùn?

Zoe bắt đầu lôi thêm quần áo từ dưới gầm giường ra. Có vài áo sơ mi và một chiếc quần khác nhưng chẳng có vật nào bị dính bùn. Sau đó, tay cô chạm phải thứ gì đó khô khô như bùn đất. Cô kéo ra, là một chiếc vớ bị bám phân khô.

Còn gì nữa không? Cô rướn người sang và lôi ra thêm các vật khác. Một áo sơ mi, một quần lót, và một quần lót của phụ nữ.

Cô cầm chiếc quần lót lên. Tất nhiên là thứ này có thể giải thích được. Rod thỉnh thoảng có rủ phụ nữ qua đêm tại nhà anh.

Nhưng trên một cái khăn màu vàng có dính vết bùn.

Zoe nhìn nó một hồi lâu, tim đập mạnh. Cái khăn rớt từ trên tay xuống.

Cô bắt đầu tin rằng mình đang đứng trong phòng ngủ của tên sát nhân hàng loạt tại Maynard. Cô phải rời khỏi đây thôi. Cô vừa cúi người đẩy tất cả đồ vật vào gầm giường trở lại thì có một thứ khác khiến cô chú ý. Một vật hình chữ nhật màu đen nằm dưới gầm giường, là một hộp đựng giày. Ngón tay Zoe run rẩy, cô kéo nó ra và nâng chiếc nắp hộp lên.

Có tiếng lách cách ở bên ngoài. Nhưng phải đến một giây sau cô mới nhận ra. Là tiếng ai đó đang mở cửa trước.

Zoe đóng nắp hộp, tâm trí cô hỗn loạn, nhanh chóng lao đến bên cửa phòng ngủ. Cô nhẹ nhàng đóng nó lại, cố gắng không tạo ra tiếng ồn, trong lúc đó cô nghe tiếng cửa trước đang mở. Anh ấy đã thấy gì chưa? Cô nép người sát cửa nghe ngóng động tĩnh, nhưng chỉ nghe thấy tiếng trống ngực đang đập liên hồi.

Sau đó, có tiếng tủ chén mở ra. Anh ấy đang trong bếp. Zoe buông một hơi thở run rẩy rồi nhìn quanh. Cô tức tốc nhét vội đống quần áo và hộp giày vào gầm giường, đầu vẫn đang xử lý những thứ mà cô đã nhìn thấy bên trong. Có vài chiếc quần lót nhàu nhĩ của phụ nữ, một cái vòng đeo tay.

Cô dẹp suy nghĩ đó qua một bên, giờ không phải là lúc để phân tâm; cô phải ra khỏi đây. Phải ra khỏi đây và gọi cho cảnh sát. Họ sẽ giải quyết mọi chuyện.

Zoe di chuyển thật chậm, cô thành công đến bên cửa sổ phòng ngủ và bỏ tấm vải che phủ cánh cửa ra. Liệu Glover sẽ nhận ra là có người từng vào phòng mình chứ? Hay anh sẽ cho rằng nó chỉ đơn giản là bị rớt xuống? Không quan trọng. Chỉ việc ra khỏi đây và gọi cho cảnh sát.

Cô cẩn thận vặn tay nắm cửa sổ. Nó bị kẹt một chút nên cô phải đẩy mạnh. Zoe nghe tiếng Glover đi vòng quanh nhà và thầm mong anh đừng đến phòng ngủ vào lúc này. Chỉ còn vài giây nữa thôi...

Cô đẩy cửa sổ, âm thanh kin kít phát ra. Tiếng bước chân của Glover chợt ngừng lại.

Zoe bám lấy gờ cửa sổ và leo ra ngoài, cô ngã nhào, chân chạm đất phát ra một tiếng bịch. Cô nhanh chóng đứng dậy và đóng cửa sổ lại, tiếng khung cửa sổ kêu lên răng rắc. Kiểu gì anh ấy cũng nghe thấy.

Cô quay người vội vã bước đi, băng qua khoảng sân của anh để đi về nhà và an toàn...

“Zoe?”

Zoe bất động, cô biết mình nên chạy thật nhanh ngay lúc này nhưng không cách nào di chuyển được. Hai chân cứ như bị đóng băng tại chỗ. Cô xoay người lại.

“Chào anh,” giọng Zoe run lẩy bẩy.

Glover bối rối nhìn cô, anh nheo mắt. “Em đang làm gì ở đây vậy?” Anh hỏi. “Sao em không đến trường?”

“M... mẹ nói hôm nay em được ở nhà. Mẹ bảo em qua, bà ấy nhờ em hỏi nhà anh có đường không. Nhưng em chợt nhớ là anh đang đi làm.”

“Phải,” Glover nói, gương mặt anh vô cảm. Nụ cười toe toét ngờ nghệch thường thấy đã không còn.

Đôi mắt anh chuyển sang thứ gì đó sau lưng cô, Zoe liếc nhìn phía sau. Cô Ambrose đang đứng bên ngoài và dùng xẻng xúc tuyết trước cửa.

“Chào cô, cô Ambrose,” Zoe gọi, giọng cô cao vút và kích động, cố gắng tỏ vẻ dửng dưng.

Người hàng xóm ngước lên nhìn và miễn cưỡng gật đầu. Zoe quay lại, đột ngột nhận ra Glover đang đứng gần cô hơn rất nhiều. Anh đã rút ngắn khoảng cách giữa họ trong chưa đầy một giây, miệng anh ngậm chặt.

“Anh còn ít đường đây,” anh nói. “Em cần bao nhiêu? Cỡ một tách không?”

Zoe lưỡng lự gật đầu.

“Vào đi,” anh nói. “Để anh lấy cho em.”

“Anh biết không? Em vừa mới nhớ ra là em không thể... em không thể ăn đường được. Có thể em sẽ bị tiểu đường. Em... cảm ơn.”

Cô quay người và sải bước thật nhanh, tự hỏi không biết Glover có tóm cô lại, đẩy vào nhà rồi cưỡng bức và giết hại cô không.

“Zoe à. Này, Zoe à!” Anh gọi cô từ phía sau.

Cô tiếp tục bước đi, cả người cứng đờ vì sợ hãi.

❀ ❀ ❀

[1] Tạp chí khiêu dâm của Mỹ.

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.