Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31

❊ ❊ ❊

Lúc Zoe gần phân chia ưu tiên xong thì Mel đột ngột rít lên: “Khốn thật.”

Zoe ngước mắt lên nhìn người điều tra viên. Cô ấy kẹp chặt điện thoại, mắt nhìn lướt cả căn phòng và ba người đang ngồi trong đó.

“Trung úy,” Mel cất cao giọng, “đến đây đi.”

Âm thanh căng thẳng khiến Martinez không còn ngồi yên nữa, ông nhanh chóng đứng dậy và bắt đầu bước qua. Mel ấn vào nút loa trên điện thoại.

Zoe cau mày. Tất cả những gì cô nghe được là âm thanh tiếng được tiếng mất của hai người đang nói chuyện trong điện thoại. Cô không biết thứ gì đã gây ra phản ứng vừa rồi của Mel.

Mel ấn nút điều chỉnh âm lượng vài lần rồi tăng âm thanh lên tối đa. “A lô?”

Không có tiếng trả lời. Chỉ là âm thanh không rõ của một cuộc nói chuyện nào đó từ đằng xa.

“A lô? Lily à? Tôi là Điều tra viên Mel Parks tại Sở Cảnh sát Chicago đây. Tôi chỉ muốn gọi để đảm bảo là...”

Lại là một âm thanh khác. Cao hơn, căng hơn, và không nghe rõ. Tiếng bánh xe rít lên à? Không đúng, nó vẫn đang phát ra, lúc cao lúc thấp. Cuối cùng, trái tim Zoe nặng như đeo chì, cô đã biết âm thanh mình đang nghe là gì.

Là tiếng hét của một người bị bịt miệng.

Martinez tiến lại gần bàn làm việc và lắng nghe. Một giây sau, Mel nói, “Lily, tôi cần cô bình tĩnh và cố gắng trả lời tôi. Có phải cô đang bị bịt miệng không?”

Bầu không khí yên lặng trong giây lát. Tiếp theo là một tiếng đáp không rõ, nghe giống như một người phụ nữ đang cố nói: “Uh huh!”

“Có cách nào để lấy vật nhét trong miệng ra không?”

“Uh uhm!” Tông giọng dường như có chút thay đổi, nhưng rõ ràng câu trả lời là không.

“Cô có biết mình đang ở đâu không?” Mel hỏi.

“Uh huh!”

Zoe liếc nhìn danh sách. Lily Ramos, 20 tuổi, hành nghề mại dâm, được một người bạn, người mà đáng ra phải gặp cô ấy mỗi khi xong việc thông báo mất tích. Cô ấy đã mất tích được một ngày, lần cuối cùng nhìn thấy là đang đứng bắt khách vào buổi chiều tối. Theo như miêu tả thì cô ấy là người da trắng, hầu như không trang điểm, mặc váy ngắn và áo sơ mi tay dài, trông tương đối giản dị so với nghề nghiệp của cô. Lily chỉ có một hình xăm và không thể nhìn thấy hình xăm này khi mặc quần áo, đó là hình một con mèo đen ở dưới lưng. Zoe đã xếp cô ấy vào vị trí số ba trong danh sách.

“Cô có thể miêu tả người đã bắt cô không?”

Có một tiếng càu nhàu chán nản nghe không rõ.

Martinez giành quyền kiểm soát. Ông cầm điện thoại lên và nói lớn: “Lily, Trung úy Martinez đây. Cô có biết địa chỉ mà cô đang ở không?”

Vì ông ấy đã cầm điện thoại nên họ không thể nghe được giọng của người phụ nữ nữa, nhưng một giây sau ông ấy gật đầu. “Được rồi, chúng ta sẽ đi từng chữ cái một. Nếu tôi nói đúng một chữ cái, cô hãy bảo tôi dừng lại, được chứ? Chúng tôi sẽ đưa cô ra khỏi nơi đó. Bắt đầu ; nào, A... B... C...”

Phía sau, Tatum đang nói rất nhanh trên điện thoại. Anh đang cố tìm ai đó ở FBI để lần ra vị trí cuộc gọi. Anh quay sang nhìn Zoe và làm khẩu hình miệng, Số điện thoại.

Giọng của Martinez vẫn vang lên đều đều. “D... E... F...”

Zoe chộp lấy danh sách và gấp rút chạy đến đưa cho Tatum, chỉ dứt khoát vào số điện thoại của Lily. Tatum gật nhanh, mặt anh nghiêm trọng. Anh bắt đầu đọc số điện thoại cho người đàn ông ở phía bên kia đầu dây.

Zoe nắm tay lại. Tim cô đập nhanh, cùng một nhịp với mỗi chữ cái mà Martinez thốt ra.

“G... H... I... có phải là I không? Hay là H? Được rồi, tốt lắm. Tiếp nào, A... B...”

Zoe quay sang Martinez và điên cuồng vẫy tay về phía ông. Ông liếc nhìn cô, cau mày.

“Nguyên âm,” cô nói. Chữ cái đầu tiên là chữ H, chữ tiếp theo sẽ là nguyên âm.

Martinez tạm dừng, sau đó gật đầu. Ông hắng giọng.

E... I...”

Mel đang gõ mạnh vào bàn phím, tiếng gõ hòa vào giọng của Martinez và Tatum.

“O… U…”

Zoe liếc nhìn màn hình qua bờ vai của Mel. Có một danh sách những cái tên ở trên đó, là tên đường. Tất cả đều bắt đầu bằng chữ H.

“Có phải U không? Được rồi, tốt lắm. Chữ thứ ba, A... B...C...”

Mel ấn vào chữ U, danh sách thay đổi, chỉ còn lại những con đường bắt đầu bằng chữ HU. Cô điên cuồng gửi sang máy in, sau đó xông thẳng đến máy in. Zoe nắm tay lại, tập trung và cảnh giác khi lắng nghe cuộc hội thoại một chiều này, một phiên bản chữ cái ABC rùng rợn.

Mel chộp lấy hai trang giấy được in ra, cô đi nhanh đến nỗi hích phải Zoe, sau đó đập những trang giấy xuống trước mặt Martinez. Ông nhìn chằm chằm trang giấy rồi gật đầu.

“Được rồi, Lily? Cô còn ở đó chứ? Tốt, nghe đây. Tôi có một danh sách đường tại Chicago bắt đầu bằng chữ HU. Tôi sẽ đọc cô nghe, hãy bảo tôi dừng lại nếu đúng tên đường nhé, được không?”

Zoe có thể hình dung người phụ nữ đang kêu lên để chứng tỏ mình hiểu ý của Martinez.

“Hubbard... Hubbs... Huber...”

Tatum đã ngừng nói chuyện, lúc Zoe quay sang nhìn cũng là lúc anh dập điện thoại vào giá đỡ. Anh sải bước đến máy tính và gõ gõ gì đó. Một bản đồ Chicago hiện ra trên màn hình. Có phải anh đã tìm ra vị trí của cô ấy không? Zoe bước đến chỗ anh, dùng tay lau giọt mồ hôi trên mày của mình. Anh đang xem một khu lân cận tại Chicago, nhưng phạm vi tìm kiếm quá rộng, thật khó để tìm ra được địa điểm chính xác. Zoe thấy buồn nôn, cô không dám tưởng tượng ra cảm giác của Lily lúc này.

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.