
Tatum ngồi trước bàn điều khiển, nhân viên bảo vệ cửa hàng đã bước sang một bên để nhường ghế lại cho anh. Đây là một chiếc ghế khá thoải mái, nếu là bất kỳ ngày nào khác, Tatum nhất định sẽ hào hứng ngồi lên để xem anh xoay được bao nhiêu vòng chỉ với một lần xoay. Nhưng giờ đây tim anh đang đập nhanh, cảm giác hồi hộp muốn truy đuổi tên hung thủ đã xâm chiếm tâm trí anh.
Trên bàn điều khiển có vài cái màn hình khác nhau. Năm cái trong số đó quay bên trong cửa hàng, một cái được đặt ở bên ngoài cho thấy những người ra vào cửa hàng. Nhân viên bảo vệ chỉ anh cách xem những đoạn phim đã ghi hình trước đó và cách chuyển sang những camera khác nhau. Tuy chúng phức tạp một cách không cần thiết nhưng dần dần Tatum cũng hiểu được cách làm.
Quản lý cửa hàng đứng bên cạnh anh và hít thở khó nhọc. Zoe đã dọa bà ấy sợ đến mất hồn. Việc đó nhất định là đã có hiệu quả, nhưng anh chắc chắn họ có thể thuyết phục được bà ấy mà không cần dùng đến cách này. Kể từ bây giờ người phụ nữ này chắc sẽ phải nhìn trước ngó sau đây, Tatum tự nhủ sẽ báo với bà ấy ngay khi tên sát nhân hàng loạt ở phía sau song sắt.
Anh tua nhanh đoạn video. Mốc thời gian hiển thị 28/7, 14:147:32, anh lại tua nhanh thêm cả tiếng đồng hồ, thỉnh thoảng liếc nhìn người quản lý.
“Thấy hắn chưa?” Anh hỏi.
Bà lắc đầu. “Thử camera này đi.” Bà chỉ vào một trong các màn hình đang chạy. “Nó nằm gần một con ma nơ canh mà hắn yêu thích.”
Anh chuyển sang một đoạn phim khác, điền vào mốc thời gian là 28/7,14:30:00 rồi bắt đầu tua nhanh lần nữa.
Khi mốc thời gian hiển thị 15:07:06, người quản lý cất cao giọng: “Kìa!”
Anh bấm dừng video. Bà liền chỉ vào người đang đứng tại một góc trong khung hình, hầu như không thể nhìn thấy gương mặt của hắn.
“Bà có chắc đó là hắn không?”
“Phải, thấy hắn đang đứng trước những con ma nơ canh không? Cứ thử tua nhanh đi, cậu sẽ thấy hắn không hề di chuyển.”
Tatum tua nhanh và phát hiện người quản lý nói đúng, người đàn ông hầu như không hề cử động suốt hơn sáu phút liền. Sau đó hắn bước sang chỗ khác và biến mất khỏi khung hình.
“Cô có nhìn thấy không?” Tatum nói với Zoe.
“Có!” Cô khẽ nói và đặt tay lên vai anh. Cả hai đều đang trải qua những giây phút hồi hộp. Họ vừa nhìn thấy tên sát nhân bí ẩn mà họ đã truy đuổi suốt hai tuần liền.
“Chúng ta có thể xem hắn đã đi đâu không?” Tatum hỏi người bảo vệ.
“Có vẻ như hắn đã tiến đến lối ra,” anh ấy trả lời. “Từ lối ra trở đi không có cái camera nào cả.”
“Hắn bước vào từ cùng một phía,” Tatum tua ngược lại và nhìn thấy người đàn ông xuất hiện, đứng yên bên con ma nơ canh.
Zoe hắng giọng. “Hắn bước vào cửa hàng, đi thẳng đến chỗ ma nơ canh rồi nhìn nó suốt vài phút, sau đó thì đi ra ngoài.”
“Ừ!” Tatum nói. “Hãy kiểm tra đoạn phim ở lối vào đi.”
Người đàn ông xuất hiện trong đoạn phim vào lúc 15:06:42. Tatum chuyển sang góc quay tại lối ra vào và chọn mốc thời gian là 15:04:00. Anh để đoạn phim chạy ở tốc độ bình thường.
“Hắn kìa,” Zoe nói khi nhìn thấy người đàn ông xuất hiện. Hắn đang nhìn xuống đất nên họ không thể thấy rõ mặt. Tatum tua ngược đoạn phim lại một chút.
“Nhìn đi,” anh thở dốc. “Có thể thấy được chiếc xe.”
Trong đoạn phim là hàng tá ô tô nằm trong bãi đỗ xe. Người đàn ông đóng cửa xe lại và bước ra ngoài. Tatum tua ngược lại thêm một đoạn, màn hình hiển thị bãi đỗ xe trước khi hắn bước ra.
“Không đọc được biển số,” Zoe nói.
“Tôi biết một người có thể dễ dàng lấy được biển số xe từ trong đoạn phim này,” Tatum tươi cười. “Chúng ta đã tóm được tên khốn rồi.”
Anh tua nhanh, người đàn ông bước vào cửa hàng và biến mất. Bảy phút sau hắn mới bước ra, nhưng thay vì vào trong xe, hắn rẽ phải và biến mất.
“Có lẽ hắn đang đi mua ít sữa,” Tatum lẩm bẩm trong lúc tua nhanh video. Khi mốc thời gian hiển thị 15:32:11, chiếc xe rời đi. Tatum bấm dừng và tua ngược đoạn phim lại một chút, giờ đây họ đã có thể nhìn thấy người đàn ông quay lại, trên tay hắn ta xách theo một chiếc túi.
“Phải rồi, hắn đi siêu thị,” Tatum nói. “Chắc là trong nhà hết đồ ăn.”
“Chiếc túi đó không phải của siêu thị,” người quản lý nói. “Là của cửa hàng bán đồ chơi ở bên cạnh.”
“Cửa hàng bán đồ chơi á?” Tatum cau mày. “Vậy... nghĩa là sao, tên này có con nữa à?”
“Tôi cũng mong là vậy,” giọng Zoe căng thẳng.
“Mong là vậy? Nghĩa là sao?”
“Có thể hắn đã quyết định là chỉ một người phụ nữ trong đời thôi vẫn chưa đủ. Có thể hắn muốn có thêm con cái.”