Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 56

❊ ❊ ❊

Quantico, bang Virginia, thứ Hai, ngày 25 tháng 07 năm 2016.

Zoe chưa bao giờ thấy Mancuso giận dữ như lúc họ bước vào văn phòng bà vào sáng thứ Hai hôm nay. Vị Thủ trưởng đơn vị hít thở đều nhìn họ, bà hít vào bằng mũi và thở ra chậm rãi, không nói một lời. Zoe gần như chắc chắn là Mancuso đang đếm thầm trong miệng, và cô tự hỏi bà đã đếm đến số mấy rồi.

Họ đang ngồi trước bàn làm việc của Mancuso. Tatum ngồi trên chiếc ghế hành hình dạng ghế gấp liền bàn, nét mặt anh là một sự pha trộn giữa hối lỗi và bất cần, một nước đi khôn ngoan. Zoe ngồi bên trái Tatum, mặt cô nhăn nhó khi những vết khâu dưới hông bắt đầu nhói lên. Không chỉ vậy, cô còn bị chấn động nhẹ, cổ thì bị khâu, vết thương trên vai đã khô lại và trên mắt là một vết bầm đen thật lớn. Mỗi khi đột ngột cử động, mọi thứ sẽ đau nhói cùng một lúc. Đêm qua trước khi từ Chicago bay về, một người phụ nữ tại sân bay đã tiến lại gần và đưa cho cô một tờ bướm: nơi nương tựa dành cho phụ nữ bị bạo hành. Cô ấy còn liếc đểu Tatum một cái, ắt hẳn đã tưởng anh là chồng của Zoe.

“Để xem,” Mancuso nói, giọng bà điềm đạm và chừng mực. “Tôi vừa xem qua báo cáo chi tiết của hai người, cả e-mail ngắn gọn và giận dữ từ Trung úy Martinez và cái e-mail có đúng một dòng từ cảnh sát trưởng Chicago nữa.”

Zoe cúi mặt, nhìn chằm chằm vào hai lòng bàn tay. Báo cáo của cô là một lời khai vừa dài vừa khô khan liệt kê chi tiết quá trình mà cô đã phá hỏng tất cả. Không chia sẻ những chuyện khả nghi với cảnh sát và cộng sự của mình. Không cho họ biết chuyện ba phong bì để lại tại hiện trường. Tự mình đi kiểm tra hiện trường vụ án. Không chú ý đến kẻ bám đuôi. Đó cũng là những lý do giúp cho Rod Glover thành công biến mất tăm mất dạng.

“Sở Cảnh sát Chicago và FBI đã đồng ý không tiết lộ với bên báo chí về sự việc xấu hổ lần này. Áp lực từ quần chúng đối với việc bắt giữ tên hung thủ này rất lớn, và chúng ta muốn họ thấy là chúng ta có khả năng làm được điều đó.”

Tatum hắng giọng, có vẻ đang định nói gì đó. Mancuso liền nhướng một bên mày tỏ vẻ đe dọa. Anh đành im lặng.

“Lẽ dĩ nhiên, cả vị Trung úy lẫn tôi đều có hứng thú muốn biết vì sao cô giấu nhẹm thông tin quan trọng về vụ án. Báo cáo của cả hai người đều không thấy giải thích lý do đằng sau quyết định này.”

Zoe bồn chồn không yên. “Tôi...”

“Lúc đầu nghe qua chuyện đó có vẻ hơi khó tin,” Tatum nói, giọng anh đều đều. “Tiến sĩ Bentley có kể cho tôi nghe, nhưng tôi đã bảo rằng giả thuyết của cô ấy chẳng có chút giá trị nào cả. Giờ nghĩ lại, đáng ra tôi nên chia sẻ với Sở Cảnh sát Chicago mới phải.”

“Khoan đã,” Zoe nói. “Đó không phải...”

“Phải ha, đáng ra cậu nên làm như vậy!” Mancuso đập mạnh bàn, lũ cá đằng sau bỏ chạy tán loạn, nhanh chóng tìm chỗ ẩn náu. “Tôi đã nói với cậu rồi, Đặc vụ Gray: cái kiểu làm việc bất cẩn đó của cậu không thích hợp ở đơn vị này đâu.”

Zoe cố gắng cắt ngang. “Sếp ơi, là do tôi...”

“Xin lỗi sếp!” Tatum nói, giọng anh đủ lớn để át đi tiếng của Zoe. “Tôi nghĩ tốt nhất là loại tôi khỏi vụ này.”

“Chẳng còn vụ quái nào nữa đâu!” Bà gần như hét lên. “Sở Cảnh sát Chicago không muốn nhờ đến sự hỗ trợ của chúng ta nữa. Trung úy Martinez đã nói rất rõ là như vậy.”

“Nhưng chúng tôi đã có rất nhiều bước tiến mà,” Zoe buột miệng. “Chúng ta có thể...”

“Cô có thể dưỡng bệnh ở nhà thay vì xuất hiện ở đây,” Mancuso nói, đôi mắt đen láy của bà chuyển sang Zoe. “Sau buổi họp này, tôi muốn cô về thẳng nhà. Nếu trong tuần này mà tôi còn thấy cô ở đây thì cô sẽ bị sa thải.”

Mắt Zoe nheo lại, lời đe dọa này đúng ra phải khiến cô sợ chết khiếp và lập tức tuân theo. Nhưng thay vào đó, cô lại cảm thấy giận dữ. “Sếp, Rod Glover chính là...”

“Bây giờ tôi không muốn nghe nữa,” Mancuso ngồi xuống một cách mệt mỏi và kiệt quệ. “Cả hai người, ra ngoài hết đi.”

Tatum đứng dậy bỏ đi.

Zoe lưỡng lự, sau đó cô nói, “Đặc vụ Gray không hề...”

“Tôi không có bị mù, Zoe à!” Mancuso hạ giọng. “Tôi biết chuyện gì vừa xảy ra ở đây, và tôi biết Gray đã làm những gì hay là không làm những gì. Giờ thì ra ngoài đi.”

Zoe bỏ ra ngoài và đóng cửa lại. Cô đuổi theo Tatum, những vết khâu trên người lại bắt đầu nhói lên biểu tình. “Tatum!”

Anh quay lại và mỉm cười yếu ớt với cô. “Chà, cũng không đến nỗi quá tệ ha.”

“Tại sao anh lại nói với bà ấy đó là lỗi của anh?” Zoe tức giận hỏi. “Tôi mới là người tự mình đến hiện trường, và tôi cũng là người chẳng nói chẳng rằng với Martinez. Đó là lỗi của tôi.”

“Phải, là lỗi của cô.” Tatum khoanh tay. “Vậy thì đã sao?”

Zoe nhìn anh chằm chằm, cô thật sự đã tưởng anh sẽ tranh cãi đôi chút. Nhưng sự thật thì đó đúng là lỗi của cô. “Ai cũng biết anh là một đặc vụ chuyên gây rắc rối. Nếu như...”

“Tôi là đặc vụ chuyên gây rắc rối nhưng có một vài lời phê tốt đẹp trong hồ sơ,” anh nói. “Cô là một cố vấn ở bên ngoài, vào đây làm vị trí mà nhiều người nghĩ là nên dành cho một đặc vụ. Cô nghĩ ai có nguy cơ bị sa thải cao hơn?”

“Mancuso sẽ không...”

“Mancuso đang chịu áp lực cực kỳ lớn,” Tatum nói. “Tôi không biết bà ấy sẽ làm gì hay là không làm gì đâu. Dù sao đi nữa thì cô cũng đã cố gắng nói cho tôi biết, đáng ra tôi nên lắng nghe. Mặc dù vậy, khốn thật, tôi ước gì cô cố gắng thêm một chút.”

“Phải!” Zoe nói. Đầu cô lại bắt đầu đau, hai bờ vai ê ẩm. “Tôi nghĩ mình nên về nhà.”

“Có cần quá giang không?”

“Không cần đâu, cảm ơn. Tôi gọi taxi là được rồi.”

*

Cứ như có một sức mạnh vô hình nào đó kéo Zoe xuống khi cô bước chân vào căn hộ. Cô đóng cửa lại và đứng đó nhìn chằm chằm vài giây, đầu óc trống rỗng.

Cô cũng không chắc mình phải làm gì trong suốt cả ngày còn lại, thậm chí là trong mười phút tới. Trên thực tế, bảy mươi hai tiếng vừa qua cô chỉ thực hiện những thao tác nhỏ theo trình tự. Mọi thứ rất dễ dàng, hầu hết thời gian đã có các bác sĩ và y tá chỉ cô phải đi đâu, khi nào ăn, khi nào ngủ. Sau đó thì có Tatum dịu dàng hộ tống cô đến sân bay và lên máy bay. Còn sáng hôm nay, cô đi làm lại là bởi vì... đâu còn thứ gì khác để làm nữa.

Nhưng Mancuso đã nói rất rõ rằng bà ấy không muốn cô đến văn phòng trong tuần này. Zoe cũng không rõ là cô được nghỉ dưỡng bệnh thật hay là Mancuso đang hy vọng mọi người mau chóng quên đi sự việc tại Chicago. Phải chăng Tatum đã đúng? Liệu Mancuso có thật sự sa thải cô không? Sớm muộn gì chuyện này cũng phải đi đến hồi kết thôi. Rod Glover là lý do khiến cô trở thành một nhà tâm lý học pháp chứng, và hắn cũng là người chấm dứt sự nghiệp ngắn ngủi của cô. Cô thấy buồn nôn khi nghĩ tên khốn kiếp đồi bại đó lại có ảnh hưởng đến cuộc đời của mình như vậy.

Giờ nghĩ đến chuyện đó đúng là buồn nôn thực sự. Cô loạng choạng bước vào phòng tắm và nôn ra chút thức ăn ít ỏi trong dạ dày. Thôi thì đã vào đây rồi, cô quyết định đi tắm luôn một thể. Trước đó cô đã tắm một lần khi về đến nhà lúc nửa đêm, buổi sáng trước khi đi làm cũng tắm thêm lần nữa, nhưng giờ tắm thêm lần thứ ba cũng chẳng chết ai.

Cô cởi quần áo ra, quăng chúng ở góc phòng rồi vặn vòi nước, chỉnh nhiệt độ chỉ vừa thấp hơn nhiệt độ của núi lửa phun trào một chút. Dòng nước chảy xuống lưng và cổ khiến cô rất dễ chịu dù vết cắt ở vai có hơi châm chích. Cô chụp lấy cục xà phòng và bắt đầu chà kỹ trên cơ thể.

Sau một phút, cô nhận ra nãy giờ mình đang cọ đi cọ lại đúng một chỗ duy nhất. Bên dưới bụng và trên đùi trái.

Cô vẫn cảm nhận được những ngón tay của Glover đang sờ soạng ở đó, vật lộn với khóa quần của cô. Lòng bàn tay hắn đã luồn vào quần trong giây lát, cạ vào đùi cô. Cô hít thở sâu, cố gắng ổn định mạch máu đang đập nhanh. Cô là một nhà tâm lý học cơ mà, cô biết những triệu chứng của mình. Chỉ là chút giây phút bất an thôi. Không cần phải mất bình tĩnh làm gì. Zoe để cục xà phòng sang một bên và gội đầu, cô nhăn nhó khi lỡ tay quẹt trúng vết bầm trên trán. Sau khi gội đầu xong, cô đứng nhìn chằm chằm những ô gạch trong phòng tắm, hít thở thật sâu.

Lúc Andrea mở tung cửa phòng tắm sau nửa tiếng, Zoe vẫn còn đang ở trong đó. Cô ngồi trên sàn khóc nức nở trong khi nước vẫn đang chảy. Andrea lao đến bên cô và tắt nước, sau đó thì quơ quào trong bất lực, cuối cùng cũng lấy được khăn tắm của Zoe.

“Thôi mà,” cô giúp Zoe đứng dậy, dùng khăn quấn quanh người chị mình và bắt đầu lau khô.

“Chị tự làm được,” Zoe quát nạt giận dữ. Andrea lùi lại một bước và chờ đợi.

“Phiền em ra ngoài đợi được không?” Zoe hỏi, cô cảm thấy khó chịu khi nhìn thấy vẻ lo lắng trên gương mặt em gái.

“Chị nghe này,” Andrea nói. “Hay là chị đi nằm nghỉ trong lúc đợi em nấu bữa trưa nhé?”

“Được.”

Zoe giậm chân lên tấm thảm trong phòng tắm, sau đó bước về phòng và đóng cửa. Cô giận chính mình vì đã để Andrea nhìn thấy cảnh đó. Sau khi lau người xong xuôi, cô leo lên giường và lấy chăn phủ kín người. Lát nữa cô sẽ mặc đồ sau.

Chiếc giường dần trở nên ấm áp, có cảm giác gì đó rất khoan khoái. Khăn trải giường này lấy từ căn hộ của cô tại Boston, một nơi có cảm giác như ở nhà. Còn căn này thì không, cô hầu như chẳng dành chút thời gian nào tại đây. Cô đã hạnh phúc khi còn ở Boston, ừ thì cũng không hẳn là hạnh phúc, là hài lòng thì đúng hơn. Tại sao cô lại chuyển đến nơi này chứ? Ở đây cô chẳng quen biết ai, đa số đồng nghiệp đều căm ghét cô, Andrea cũng không thích Thành phố Dale dù ngoài miệng con bé có nói gì đi chăng nữa. Có lẽ là họ nên quay về Boston. Cô sẽ cố gắng mở một phòng khám tư hoặc làm việc tại trường học.

Cửa phòng ngủ bật mở.

“Chị để trứng ở đâu vậy?” Andrea hỏi.

“Trong tủ lạnh.”

“Không thấy trứng trong đó.”

“Vậy chắc là hết rồi.”

Andrea thở dài đóng cửa.

Zoe nhắm mắt lại. Cô có thể ngủ ngay bây giờ. Suốt chuyến bay cô đã không ngủ, đêm qua cũng chỉ ngủ được hai đến ba tiếng rồi dậy đi làm. Chẳng phải đó là việc mà cô nên làm hay sao? Nghỉ ngơi?

Thay vào đó, cô ngồi dậy lục lọi tủ áo, tìm thấy một cái áo sơ mi tay dài và một cái quấn nỉ. Cái áo này vốn dĩ có màu trắng nhưng Zoe đã bất cẩn đem nó đi giặt chung với một cái đầm đỏ, và thế là bây giờ nó không khác nào một cái áo hồng bị bay màu. Lấy thêm một cái quần lót, áo lót thì không cần, bỏ đi. Cô mặc quần áo vào rồi bước ra ngoài. Andrea đang ở trong bếp thái rau để làm ít rau trộn, một cái trứng đang được rán trên bếp ga.

“Chị tưởng trong nhà hết trứng rồi chứ,” Zoe lẩm bẩm.

“Hết rồi, em mượn hàng xóm của chị bốn quả đấy. Cô ấy rất tốt bụng.”

“Chị còn không biết mặt mũi của cô ấy trông như thế nào nữa,” Zoe ngồi xuống. “Hình như chị mới gặp cô ấy có hai lần thôi.”

“À, thế à...” Andrea nói, cô nhấc chảo xuống và chia trứng ra hai chiếc đĩa. Cô đưa Zoe một đĩa, đĩa còn lại thì để bên kia bàn cho mình.

“Cảm ơn!” Zoe nói. Món trứng trông rất tuyệt vời. Andrea đã chiên trứng cùng với húng quế và rắc thêm chút phô mai cheddar lên. Cô còn để một cục kem phô mai to bên cạnh kèm theo một phần rau trộn ngon lành.

“Mai mốt chị mua thêm dầu oliu đi,” Andrea nói. “Món rau trộn sẽ ngon hơn nhiều.”

Zoe cắt một miếng trứng chiên rồi dùng nĩa xiên qua. Cô cho thêm ít kem phô mai và cho vào miệng, sau đó nhắm mắt lại, hít thở qua mũi. Trứng chiên nóng hổi và phô mai mát lạnh cuộn vào trong lưỡi, cảm thấy ngon không tưởng.

“Ngoon quáa à”, cô nói bằng một họng đầy thức ăn.

“Lần cuối cùng chị được ăn một bữa ăn đúng nghĩa là khi nào vậy?” Andrea hỏi.

Cô hầu như chẳng ăn gì vào buổi sáng, lúc ở sân bay thì ăn một món khá nhạt nhẽo. Còn trước đó là hai ngày ăn cơm bệnh viện. “Lâu lắm rồi.”

“Lần tới nếu muốn khóc trong phòng tắm thì nhớ ăn gì trước nhé.” Andrea gợi ý.

Zoe bỗng rớt nước mắt.

“Em xin lỗi!” Andrea thốt ra. “Em chỉ nói đùa thôi, chị có thể khóc mà. Ôi, khốn thật, đừng để ý đến em và cái miệng ngu ngốc của em nữa.”

Zoe nhanh chóng cắn thêm một miếng trứng, hương vị của trứng trộn lẫn với nước mắt trôi xuống cổ họng. Cô ghim thêm ít rau ăn cùng trứng. Cô đã dần lấy lại được bình tĩnh. Andrea đang tập trung nhìn chiếc đĩa, không nói một lời. Zoe hắng giọng.

“Có soda trong tủ lạnh,” cô nói. “Em lấy giúp chị được không?”

Người cô vốn dĩ đang đau nhức, vả lại cô biết nếu nhờ Andrea giúp đỡ thì con bé sẽ bình tĩnh trở lại. Đúng là một mũi tên trúng hai đích. Andrea nhảy xuống ghế và vội vã đi lấy soda cho Zoe.

Cô uống một cách đầy cảm kích, sau đó cắn thêm một miếng trứng chiên. Cuộc sống đã trở nên tốt đẹp hơn rồi. Sự tuyệt vọng trước đó đã không còn, hay ít ra là đã giảm đi rất nhiều. Cảm ơn Chúa vì thức ăn.

“Nếu chị muốn chia sẻ với ai đó về chuyện xảy ra tại Chicago thì có thể nói với em.” Andrea nói.

Em gái cô đã đến sân bay đón cô và suýt ngất xỉu khi nhìn thấy bộ dạng của Zoe. Cô lắc đầu khi Andrea hỏi chuyện gì đã xảy ra và bảo rằng mình không thể nói ra. Đó là sự thật, cũng chẳng phải tin mật hay gì cả, chẳng qua chủ đề này quá nhạy cảm mà thôi.

Nhưng bây giờ, sau khi đã được nghỉ ngơi một chút, cô nghĩ sẽ có ích nếu kể cho Andrea nghe về những phong bì mà Glover đã gửi cho cô suốt ngần ấy năm. Về những nạn nhân mới nhất của hắn. Về cuộc đụng độ giữa họ, những ngón tay của hắn chạm vào người Zoe trong lúc cô bám chặt cổ họng, cố gắng hít thở cho bằng được...

Nhưng Andrea cũng có những ký ức riêng của con bé. Việc trò chuyện có thể giúp ích cho Zoe, nhưng cô không biết nó sẽ ảnh hưởng như thế nào đến Andrea.

“Cảm ơn em!” Cô nói. “Không có gì... chỉ là đến không đúng nơi và không đúng lúc thôi. Chị hứa là sẽ không xảy ra lần nữa đâu.”

“Thôi được,” Andrea nói, trông có vẻ hoài nghi.

Họ ăn nốt thức ăn còn lại. Andrea chỉ toàn kể về những rắc rối trong công việc. Nghe qua thì có vẻ như quản lý ca là một con khốn và không ưa Andrea. Zoe tự hỏi vì sao những con khốn không ưa Andrea cứ xuất hiện tại tất cả những nơi mà Andrea đến, cứ như thể con bé mới là người cần phải xem lại.

Cuối cùng, Zoe đẩy cái đĩa sang một bên. “Bữa ăn hôm nay ngon lắm.”

“Em có món tráng miệng đặc biệt dành cho chị đây.” Andrea tươi cười.

“Ồ, cảm ơn. Nhưng mà chị thấy no rồi.”

“Thật à?” Andrea giả vờ thất vọng nhìn cô. “Vậy chắc là em phải ăn hết món kem sô cô la Snickers này một mình rồi.”

Zoe bỗng thấy yêu em gái của mình kinh khủng. “Đợi đã,” cô nói. “Chị nghĩ là ăn thêm một miếng nữa cũng không thành vấn đề đâu.”

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.