Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35

❊ ❊ ❊

Giọt mưa rơi lộp độp trên chiếc áo mưa màu vàng của Sĩ quan Mikey Calhoun, nước nhỏ từ trên cổ anh xuống dưới lưng. Tại thời điểm đó, áo mưa chỉ là một tấm màng bọc bằng nylon không hơn không kém. Chẳng những ngăn không cho mưa tạt vào mà còn giữ thêm nước mưa bên trong. Sáng nay lúc anh rời khỏi nhà để đi làm, nhìn bầu trời chẳng có vẻ gì là sẽ mưa. Mà cho dù có đi chăng nữa thì anh cũng đi làm bằng ô tô. Một ngày vốn dĩ rất khô ráo, vậy mà bây giờ thành ra thế này đây. Nước mưa tràn vào cả những bộ phận nhạy cảm trên cơ thể. Cơn mưa và anh, cả hai giờ trở nên thật thân mật. Thậm chí còn thân mật hơn mối quan hệ giữa anh và bạn gái gần đây.

Những chiếc xe đang bóp còi không ngừng. Anh hiểu, chẳng ai thích bị giữ lại cả. Họ không thích kẹt xe, và chắc chắn cũng không thích nhìn thấy những rào chắn giao thông. Thì sao chứ, anh cũng đâu có thích? Mỗi lần đưa con gái đi học anh cũng chẳng vui nếu đột nhiên chạy vào những đoạn đường đang thi công hoặc bị kẹt lại bởi một tai nạn phía trước. Nhưng anh biết đó là một phần tất yếu khi sống trong thành phố lớn. Nơi này đâu chỉ có những cơ hội nghề nghiệp, những quán bar hay những con đường được bảo trì tốt. Đôi lúc bạn cũng gặp phải những rào chắn giao thông nữa. Mà nếu đã vậy, điều tốt nhất có thể làm đó là hãy phối hợp và ngừng cái kiểu bóp còi chết tiệt đó đi. Hãy suy nghĩ là ít ra được ngồi trong xe vẫn khô ráo chán, có đúng không? Khô ráo hơn Sĩ quan Mikey Calhoun rất nhiều, cảm ơn. Họ còn có cần gạt để lau nước mưa nữa, phải không nào? Tất cả những gì Mikey có là một bàn tay ướt sũng để thỉnh thoảng quẹt những giọt nước trên mặt xuống, cả cơ thể anh cũng ướt đẫm không kém.

Anh ra hiệu cho chiếc xe tiếp theo tiến lên. Những chiếc xe di chuyển bằng tốc độ của một con ốc sên yếu ớt, họ chậm rãi nhích từng chút một về phía trước. Dừng lại ngay chỗ anh lúc này là một chiếc xe van Nissan sẫm màu. Tài xế chỉ có một người, không ai đi cùng anh ta. Như vậy thì theo như chỉ thị đã được đưa ra cho Mikey, đây là người mà anh phải kiểm tra thật kỹ lưỡng.

“Xin chào anh,” anh nói. “Anh đang đi đâu vậy?”

“Đang lái xe về nhà, thưa sĩ quan,” người đàn ông nói. Anh ta nở một nụ cười lịch sự, một nụ cười mà Mikey cho là bắt nguồn từ sự thấu hiểu. Người này nhìn ra được là Mikey chỉ đang làm việc phải làm. Biết đâu anh ta còn thấy thông cảm cho tình thế khó xử của Mikey khi phải đứng ngoài trời trong điều kiện thời tiết như thế này.

“Thế à?” Mikey rọi đèn pin xuống sàn xe, không có một chút vết bẩn nào. Anh tránh không chiếu ánh sáng vào người đàn ông. Thường thì nếu có người hỗn xược hoặc bất lịch sự, Mikey sẽ nhắm thẳng vào mắt họ mà rọi đèn vào. Đúng, như vậy có hơi nhỏ nhen. Nhưng đôi lúc con người anh là như vậy.

“Phiền anh mở thùng xe phía sau ra cho tôi xem được không?”

“Để làm gì?” Người đàn ông hỏi.

“Vì tôi muốn xem xét bên trong.”

“Không phải anh cần có lệnh khám xét sao?”

Đúng là vậy, trừ khi Mikey có lý do tin chắc là người này đã phạm tội, nhưng anh không có. Mikey dự định rọi đèn vào người đàn ông. Có phải anh ta vừa cư xử hỗn xược với anh không? Nhưng những gì anh ta nói cũng là chuyện thường tình khi một người đàn ông lo lắng bị xâm phạm quyền riêng tư của họ.

“Tôi cần phải kiểm tra xe của anh, thưa anh.”

“Vấn đề là, trong xe của tôi có hơi bừa bộn.”

“Xin vui lòng mở thùng xe ra, thưa anh.”

Nếu anh ta không mở, Mikey sẽ yêu cầu người đàn ông xuống xe. Anh thật sự không muốn phải làm vậy, chỉ tổ khiến tình trạng kẹt xe tồi tệ hơn, và người ta sẽ lại bóp còi dữ dội hơn. Nhưng đây là công việc của anh, anh tự hào về nó.

Người đàn ông do dự thêm giây lát, Mikey bắt đầu tự hỏi lý do khiến anh ta do dự là gì. Phải chăng đây là người mà họ đang tìm kiếm? Đèn pin của anh rọi vào người đàn ông, tia sáng từ đèn pin soi sáng quần áo của anh ta. Chiếc áo sơ mi có vết gì đó trông giống như sốt barbecue. Mikey di chuyển ánh sáng lên gương mặt của người đàn ông...

“Được rồi, sĩ quan, thùng xe đã mở. Tôi thật sự xin lỗi vì phải để anh nhìn thấy mớ hỗn độn.”

Mikey đi vòng ra phía sau. Anh để mắt đến tài xế lái xe, người vẫn đang ngồi và để hai tay trên vô lăng. Mikey kéo cửa mở và soi đèn pin vào đống hàng hóa trong xe. Cũng đâu lộn xộn mấy, trong xe chỉ có vài thùng nhựa, một cái trong số đó đã bị lật sang một bên. Có vẻ như nó đã làm đổ hết đồ bên trong ra sàn xe van và để lại một vết to sẫm màu. Mikey đóng cửa xe và quay lại chỗ người đàn ông.

“Cảm ơn anh.”

“Nói cho tôi biết những chuyện này là sao?”

“Chỉ là làm theo thông lệ thôi, thưa anh.”

“Thông lệ à? Các anh đã chặn hết cả một khu luôn đấy. Bạn gái của tôi sống ở gần đây, tôi không lo sao được?”

Mikey thở dài. Chiếc xe phía sau đang bóp còi inh ỏi. Anh cảm thấy cả người mình đã ướt đẫm. “Chúng tôi sẽ thông báo cho mọi người cùng với cô ấy rằng họ phải ở yên trong nhà đêm nay, thưa anh. Có một kẻ rất nguy hiểm đang lảng vảng ngoài này. Còn bây giờ, xin anh vui lòng lái đi cho. Anh đang chắn các xe phía sau đấy.”

Người đàn ông lái đi, Mikey lắc đầu ngao ngán trước chiếc xe đang bóp còi tiếp theo. Người tài xế này có vẻ đang giận dữ và kích động. Chắc chắn anh ta sẽ được ăn một phát “đèn ngay mặt”.

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.